Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 112: CHƯƠNG 111: PHƯỢNG HOÀNG TỤNG THẾ ĐIỂN – TÀN QUYỂN

Cửa trúc của căn phòng bị đẩy ra, một nữ tử nhỏ bé và yếu ớt bưng một chậu trúc đựng đầy quần áo đã giặt sạch đi đến. Nàng trông chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, nhưng lại toát ra vẻ mảnh mai đáng yêu của thiếu nữ mới mười lăm, mười sáu tuổi, điềm tĩnh, uyển chuyển tựa đóa phù dung trong vắt dưới ánh trăng. Nàng mặc một bộ xiêm y vải thô màu xám trắng, nhưng không cách nào che giấu được vẻ đẹp lóa mắt như sao trời đêm và khí chất như mưa trong núi. Nhất là đôi mắt của nàng, còn trong suốt hơn cả loại thủy tinh tinh thuần nhất, vẻ đẹp mênh mang ấy đủ khiến cả thế gian phải ảm đạm thất sắc.

Thấy rõ nơi mình đang ở, Vân Triệt đã đoán được sự xuất hiện của nàng. Nhưng khoảnh khắc nàng đẩy cửa bước vào, trái tim hắn vẫn đập lên kịch liệt. Ánh mắt và vẻ mặt hắn đều sững lại, ngơ ngác nhìn nàng, dường như cả thế giới đều biến thành một màu trắng bệch trong khoảnh khắc, chỉ còn lại duy nhất bóng hình nàng. Tất cả tình cảm, tất cả suy nghĩ, tất cả tín niệm của hắn, đều cuồng dại vỡ òa trong khoảnh khắc này… Năm ấy, nàng hương tiêu ngọc vẫn trong vòng tay hắn, hắn đã khóc lớn một hồi, sau đó cho rằng đời này mình sẽ không bao giờ rơi lệ nữa. Nhưng vào lúc này, hắn cảm thấy nơi khóe mắt mình, dòng lệ ấm nóng kia đang không thể kìm nén mà tuôn trào…

Cảm xúc rung động đến mức không còn là của mình đang cuộn trào trong lồng ngực hỗn loạn của hắn. Hắn đã quên mất mình đang ở đâu, quên mất mình còn đang trong thử thách, tất cả tình cảm, đều hóa thành tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn vào khoảnh khắc này, mang theo tiếng nấc nghẹn ngào…

- Linh Nhi… Linh Nhi!

Cạch!

Chậu trúc trong tay nữ tử rơi xuống đất, nàng nhìn Vân Triệt đã ngồi dậy trên giường, trong đôi mắt đẹp ánh lên niềm kinh hỉ sâu sắc, vội vàng chạy đến bên giường hắn, thần sắc gấp gáp nhưng lại cố gắng để giọng nói của mình trở nên thật mềm nhẹ:

- Vân Triệt ca ca, chàng đã tỉnh… Trên người còn đau không? Có chỗ nào không thoải mái không?

Dung nhan của nữ tử đã gần trong gang tấc, hơi thở nữ nhi của nàng liên tiếp đánh thẳng vào tâm linh Vân Triệt. Ánh mắt nàng tràn đầy vui sướng, sốt ruột, lo lắng, còn có cả u oán và mong mỏi chất chứa nơi sâu thẳm… Tựa như trong ký ức, giống hệt vô số lần hiện về trong mộng. Chỉ là, hắn chưa từng dám nghĩ rằng, có một ngày, bản thân còn có thể được nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp này một lần nữa.

Hắn dần nhìn đến ngây dại, đôi môi không ngừng run rẩy nhưng lại không thốt nên lời, ý niệm hoàn toàn sụp đổ vào khoảnh khắc này, chỉ còn lại bóng hình trước mắt đã khắc sâu vào linh hồn, dù chết cũng khó lòng phai nhạt. Hắn liều lĩnh dang hai cánh tay còn quấn băng vải ra, trong tiếng hét kinh hãi “A” của Linh Nhi, ôm chặt lấy nàng, siết lấy thật nhanh, thật chặt, như thể sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút, nàng sẽ rời xa hắn mà đi.

- Vân Triệt ca ca…

Thân thể Linh Nhi chợt sững lại một lúc lâu, lúc này mới đưa tay ôm lại hắn, rúc sâu vào lồng ngực hắn, miệng khe khẽ lẩm bẩm.

- Linh Nhi… Linh Nhi… Linh Nhi…

Vân Triệt biết giờ phút này mình thất thố đến nhường nào, tâm trí hắn hoàn toàn rối loạn, trong tiếng gọi theo bản năng, hắn có thể nghe được tiếng khóc rõ ràng của chính mình, có thể cảm nhận được nước mắt không ngừng lăn dài trên má.

Đây là cảnh tượng chỉ xuất hiện trong mộng sau nỗi thống khổ mất đi nàng, trái tim hắn ấm áp đến gần như muốn ngừng đập, khiến hắn cảm thấy cho dù bây giờ có chết đi ngay lập tức, cũng đã vô cùng thỏa mãn. Nếu có thể, hắn vĩnh viễn không muốn buông tay, không sợ phải trả bất cứ giá nào…

Những năm đó, hắn đã quen với sự tồn tại của nàng, quen xem nàng là bến đỗ của mình. Mỗi lần toàn thân nhuốm máu, hấp hối, hắn đều sẽ liều mạng bò về căn nhà nhỏ mà nàng đã dùng đôi tay mình xây dựng cho bọn họ… Mỗi lần cần sự ấm áp, hắn đều sẽ bất giác tìm đến đây… Mỗi lần hắn nóng nảy, điên cuồng, cũng sẽ luôn đến đây tìm kiếm sự bình yên. Mà nàng, luôn hết lần này đến lần khác vỗ về những vết thương trên thể xác và tâm hồn hắn, vì hắn mà bắt cá dưới suối, vỗ về lưng hắn, dỗ dành hắn chìm vào giấc ngủ như một đứa trẻ… Hắn vốn có tính cảnh giác rất cao, bình thường cứ nửa khắc lại giật mình tỉnh giấc, chỉ có ở bên nàng, hắn mới có thể ngủ một giấc say sưa đến tận trưa hôm sau…

Nàng là sự ấm áp duy nhất của hắn khi đó.

Chỉ là, bị thù hận che mờ đôi mắt, lấy báo thù làm mục tiêu duy nhất của đời mình, hắn lại gần như xem tất cả những điều ấy là lẽ dĩ nhiên… Cho đến ngày mất đi nàng, hắn mới thực sự hiểu rõ, cô gái này đã sớm trở nên quan trọng hơn cả tính mạng và thù hận của hắn.

Nàng đã hết lần này đến lần khác rưng rưng cầu xin hắn đừng đi báo thù nữa, đó là thỉnh cầu duy nhất của nàng đối với hắn sau tất cả những hy sinh không oán không hối, nhưng hắn đã không nghe theo… Thậm chí đến thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, nàng vẫn dùng hơi thở cuối cùng khuyên bảo hắn đừng báo thù cho sư phụ, cũng không cần báo thù cho nàng… Không phải vì người giết nàng là người thân của nàng, mà là vì nàng khao khát hắn đừng tiếp tục sống trong thù hận vô tận như vậy…

Mất đi rồi, thống khổ đến đâu, hối hận đến đâu, cũng vĩnh viễn không thể quay lại. Nếu có thể, hắn nguyện dùng tất cả của bản thân để trao đổi, cho dù là tính mạng và linh hồn của mình.

- Linh Nhi… Linh Nhi… Linh Nhi…

Hắn ôm chặt Linh Nhi trong lòng, liên tục gọi tên nàng, khát vọng ảo mộng này sẽ vĩnh viễn không bao giờ tan biến. Cảm giác hạnh phúc khi tìm lại được thứ đã mất này, ấm áp đến không ngôn từ nào có thể diễn tả.

- Vân Triệt ca ca…

Bên tai hắn, truyền đến giọng lẩm bẩm nhẹ nhàng của Linh Nhi, nhẹ nhàng mê ly như mộng:

- Đừng nghĩ đến chuyện báo thù nữa, được không? Sư phụ của chàng ở trên trời có linh thiêng, cũng nhất định không hy vọng nhìn thấy chàng như vậy… Chỉ cần chàng không đi báo thù nữa, bất cứ điều gì, ta đều có thể đáp ứng chàng… Hai chúng ta có thể ở lại trong rừng trúc này, chàng cùng với ta, ta cùng với chàng, một đời một kiếp… Cả đời này, ta sẽ làm thê tử dịu dàng nhất của chàng… Vĩnh viễn không rời khỏi chàng… Được không?

Hơi thở thơm ngát của nàng, giọng điệu và lời nói của nàng, tất cả đều quen thuộc đến vậy, bởi vì đó hoàn toàn là mùi hương và giọng nói thuộc về nàng, càng là những lời nàng từng nói với hắn rất nhiều lần… Đã từng, mỗi lần nàng nói với hắn những lời này, hắn đều cảm thấy lòng mình rung động, nhưng ngay lập tức lại bị thù hận gắt gao đè nén…

Sau khi mất đi nàng, hắn đã từng ảo tưởng rất nhiều lần, nếu thời gian có thể đảo ngược, nếu ông trời cho hắn thêm một cơ hội, hắn tuyệt đối sẽ không từ chối, tuyệt đối không.

Không chút do dự, hắn dùng sức gật đầu, sau khi gật đầu liên tiếp năm sáu lần, hắn dùng giọng nói khàn khàn mà kiên định nói:

- Được! Được! Linh Nhi, ta nghe nàng, ta đáp ứng nàng, ta không bao giờ đi báo thù nữa, về sau, nàng chính là mạng của ta, nàng ở đâu, ta liền ở đó, vĩnh viễn ở bên nàng, bảo vệ nàng, đời đời kiếp kiếp không xa rời!

Mỗi một câu nói, mỗi một con chữ, mỗi một chút tình cảm đều phát ra từ sâu trong linh hồn. Hắn đã hy vọng biết bao rằng năm đó mình có thể nói những lời này với nàng.

Linh Nhi vui mừng đến bật khóc, hai cánh tay như bạch ngọc ôm hắn thật chặt:

- Vân Triệt ca ca, chàng nói thật sao? Có thật không?

- Thật sự, mỗi một lời đều là thật. Nếu có nửa lời gian dối, nguyện bị trời tru đất diệt.

Vân Triệt nói từng chữ kiên định.

Nói xong những lời đó, hắn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, vẻ mặt yên tĩnh và thỏa mãn đến lạ. Hắn cảm giác được sau lưng mình, có một vật thể sắc bén mà lạnh lẽo đâm thật sâu vào, máu tươi tuôn ra, ý thức nhanh chóng chìm vào bóng tối nặng nề…

Cảnh vật trước mắt vặn vẹo rồi tan biến, thế giới lại quay về một màu đen kịt. Vân Triệt mở mắt ra, trước tầm mắt là đôi mắt màu vàng kim vĩ đại kia.

- Ta thua rồi.

Vân Triệt tự giễu cười cười, nhưng nụ cười lại cực kỳ bình thản:

- Vốn tưởng rằng, với tâm cảnh của ta, ta sẽ dễ dàng thông qua cửa thử thách thứ ba này, nhưng ta đã đánh giá quá cao bản thân. Ha ha, chắc hẳn đã khiến ngươi thất vọng rồi, tâm tư theo đuổi sức mạnh của ta, không kiên định đến vậy.

Giọng nói của linh hồn Phượng Hoàng truyền đến:

- Cảm ứng linh hồn của ngươi cho ta biết, ngay từ đầu, ngươi đã biết đó chỉ là một ảo cảnh. Ngươi cũng nhìn thấy rõ cây chủy thủ ở bên cạnh giường, cũng biết rõ chỉ cần cầm lấy cây chủy thủ đó, đâm chết cô gái kia, là có thể phá vỡ ảo cảnh này, từ đó dễ dàng thông qua cửa thử thách này. Vì sao ngươi lại tình nguyện để bản thân chìm đắm trong huyễn cảnh, thậm chí tự cho rằng tất cả đều là thật? Chẳng lẽ trong lòng ngươi, sức mạnh cường đại sắp có được trong tay cũng không sánh bằng ảo ảnh tạm thời kia sao?

- Ta không làm được.

Vân Triệt chậm rãi lắc đầu:

- Trận ảo cảnh này, vốn là ký ức trân quý nhất nơi sâu thẳm linh hồn ta. Nó tuy là hư ảo, nhưng lại là vẻ đẹp chân thực nhất đã khắc sâu vào linh hồn ta. Ngươi sẽ không thể hiểu được cô gái kia quan trọng với ta đến nhường nào, càng sẽ không biết ta đã nợ nàng bao nhiêu. Cho dù đó chỉ là một ảo mộng, cho dù phải trả giá bằng việc mất đi sức mạnh cường đại, ta cũng tuyệt đối không nỡ tổn thương nàng.

- Dù là như vậy, tại sao ngươi rõ ràng nhận ra nàng đã lén cầm cây chủy thủ kia lên và đâm về phía ngươi, ngươi lại không đẩy nàng ra, thậm chí không hề trốn tránh?

Giọng linh hồn Phượng Hoàng không hiểu hỏi.

Vân Triệt nở nụ cười, một nụ cười cực kỳ sầu não:

- Ta biết, đó là ảo cảnh do ngươi mạnh mẽ can thiệp vào ký ức của ta mà hình thành… Linh Nhi của ta, cho dù có chết đi, cũng tuyệt đối không nỡ gây ra dù chỉ một chút tổn thương cho ta. Nhưng mà, ta bằng lòng chết trong tay nàng, bởi vì ta nợ nàng, đâu chỉ là một cái mạng. Có thể chết dưới tay nàng, cho dù là hư ảo, cũng ít nhiều có thể khiến cho nỗi áy náy trong lòng ta vơi đi một chút.

Linh hồn Phượng Hoàng trầm mặc một lúc lâu.

- Ta khao khát sức mạnh, nhưng trên thế giới này, đối với ta mà nói, có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn sức mạnh rất nhiều. Ta cần sức mạnh, cũng là vì để có thể bảo vệ những thứ quan trọng hơn ấy. Xem ra, ta chung quy không có duyên phận và tư cách để nhận được sức mạnh đến từ Phượng Hoàng… Nhưng mà, tuy thử thách thất bại, ta vẫn rất thỏa mãn, bởi vì lần thử thách này đã cho ta được gặp lại nàng một lần nữa, được ôm nàng, thậm chí chính miệng hứa với nàng lời hứa mà ta hằng mơ ước…

Vân Triệt nở nụ cười, một nụ cười thật ấm áp, không hề có một chút không cam lòng và tiếc nuối.

- Xem ra, cô gái tên Linh Nhi kia thật sự rất quan trọng đối với ngươi. Trong lòng ngươi, cũng vì nàng mà lưu lại tiếc nuối rất nặng nề. Nhưng mà, ngươi cũng đừng đè nén phần tiếc nuối này ở sâu trong linh hồn. Ngươi dùng Huyền Thiên Chí Bảo xuyên qua luân hồi, bóp méo luật nhân quả của thế gian, dưới hiệu ứng cánh bướm, thời gian, thứ nguyên, vị diện, đều theo đó mà thay đổi, một chút tiếc nuối và thiếu sót, chưa hẳn đã không có cơ hội để giải quyết và bù đắp.

Câu nói “Ngươi dùng Huyền Thiên Chí Bảo xuyên qua luân hồi” khiến trong lòng Vân Triệt chấn động mạnh, hắn nhìn thẳng vào hai tròng mắt màu vàng kim vĩ đại ở trước mặt, thật lâu không nói nên lời.

Huyền Thiên Chí Bảo… Xuyên qua luân hồi… Chẳng lẽ, nó đã nhìn thấu bản thân là người của hai thế giới? Hơn nữa nguyên nhân bản thân là người của hai thế giới… là do Huyền Thiên Chí Bảo mang đến sự xuyên qua luân hồi?

Huyền Thiên Chí Bảo… Mạt Lỵ nói Thiên Độc Châu đã dung hợp với thân thể của hắn là một trong những Huyền Thiên Chí Bảo. Nhưng năng lực của Thiên Độc Châu tập trung vào độc, dược, luyện chế, không gian, thăm dò, năng lực xuyên qua luân hồi lại ở đâu ra?

Về phần câu nói tiếp theo, hắn hoàn toàn nghe không hiểu. Hắn hỏi dò:

- Lời này của ngươi, là có ý gì?

- Ha ha…

Linh hồn Phượng Hoàng thần bí cười:

- Ngươi hiểu được một nửa đã đủ, còn lại, thiên cơ bất khả lộ. Theo sức mạnh của ngươi trưởng thành và tầm mắt của ngươi đối với thế giới này không ngừng được nâng cao, sẽ có một ngày ngươi hoàn toàn hiểu rõ.

Vân Triệt trầm tư, sau đó gật gật đầu:

- Linh hồn Phượng Hoàng, mặc dù ngươi bóp méo ký ức của ta tạo thành ảo cảnh, khiến Linh Nhi của ta đâm chết ta làm ta có phần không dễ chịu, nhưng vẫn cảm ơn ngươi. Nhưng mà ta cuối cùng không thể thông qua trận thử thách này, ta cũng nên rời đi rồi.

- Không, còn chưa đến lúc ngươi rời đi. Bởi vì ngươi, đã thành công thông qua cửa thử thách thứ ba.

- Chúc mừng ngươi, nhân loại kế thừa sức mạnh Tà Thần, ngươi là người thử thách thứ tám trong vô số năm qua, tình nguyện từ bỏ sức mạnh chứ không nỡ tổn thương người mình yêu thương nhất trong huyễn tượng. Ngươi có tư cách nhận được ban tặng của Phượng Hoàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!