Thế giới tái nhợt, trời đất một màu. Chỉ có một thứ nguyên huyền trận không biết đã được khắc ấn từ bao giờ đang chậm rãi xoay tròn, dù không tỏa ra huyền quang mãnh liệt nhưng vẫn vô cùng nổi bật.
Vân Triệt theo đám người Mộc Băng Vân dừng lại trước huyền trận, nhìn khắp bốn phía, nghi hoặc nói:
- Sư tôn từng nói, các tinh giới gần đây đều thông qua thứ nguyên huyền trận này để đến Trụ Thiên Thần Giới, tại sao lại không có một bóng người?
Mộc Hoán Chi cười khổ một tiếng:
- Đương nhiên là vì bọn họ đã đi từ sớm rồi. Chỉ còn ba ngày ngắn ngủi là đến đại hội Huyền Thần, chuyện lớn như vậy, bất kể là huyền giả trẻ tuổi tham dự hay là các tinh giới được mời, không thể nào đến tận bây giờ mới xuất phát.
- Thứ nguyên huyền trận này đã được thiết lập từ ba tháng trước, các tinh giới khác chắc chắn đã lên đường từ lâu, đi trước một tháng cũng không phải là sớm. Các huyền giả có tư cách tham chiến của những tông môn khác trong Ngâm Tuyết Giới cũng đều đã đến Trụ Thiên Giới từ lâu. Xuất phát vào lúc này như chúng ta, trong số các hạ vị và trung vị tinh giới, e rằng là muộn nhất.
Mộc Thản Chi cũng cười hề hề nói.
- Thì ra là thế.
Sở dĩ kéo dài đến tận bây giờ, đương nhiên là vì Vân Triệt.
Mộc Băng Vân nhẹ giọng nói với Vân Triệt:
- Không cần phải lo lắng. Dù sao mục đích của ngươi cũng không phải là... Hả?
Lời còn chưa dứt, chân mày Mộc Băng Vân đột nhiên khẽ động, xoay người lại. Đám người Mộc Hoán Chi cũng có cảm ứng, gần như đồng thời quay lại, nhìn lên bầu trời bao la phía sau.
- Khí tức này, lẽ nào...
Rất nhanh, trên cao không trung xuất hiện một bóng ảnh màu đỏ mơ hồ, bóng ảnh cấp tốc phóng đại trong tầm mắt, hiện ra một chiếc huyền chu màu đỏ thẫm khá vĩ đại. Theo nó tới gần, không ngờ lại cuộn lên một luồng sóng nhiệt càng lúc càng mãnh liệt giữa cái rét căm căm cực hạn của Ngâm Tuyết Giới.
- Phượng Dực Thần Chu của Phượng Hoàng Tông thuộc Viêm Thần Giới!
Huyền chu đỏ thẫm bay thẳng đến phía trên thứ nguyên huyền trận, lượn một vòng rồi bay về hướng ngược lại, cùng lúc đó, mấy ngàn bóng người mặc hồng y từ trên trời rơi xuống. Những người này phần lớn mặc y phục đỏ, trên người mỗi người đều mang theo khí tức hỏa diễm vô cùng tinh thuần mãnh liệt. Theo họ hạ xuống, tuyết bay cũng thưa thớt đi rất nhiều, khí lạnh lập tức bị xua tan từng tầng.
Mà hai người dẫn đầu hạ xuống đầu tiên, rõ ràng là Phượng Hoàng Tông chủ Viêm Tuyệt Hải, và Kim Ô Tông chủ Hỏa Như Liệt!
- Viêm Tông chủ, Hỏa Tông chủ? Hai vị...
Nhìn thấy Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt cùng với người của ba tông Viêm Thần ở phía sau, đám người Mộc Hoán Chi đều sửng sốt.
Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt cũng đều lộ vẻ kinh ngạc, hai bên chào hỏi, Viêm Tuyệt Hải quét mắt nhìn người của Băng Hoàng Thần Tông, nghi hoặc nói:
- Quý tông lại đến tận bây giờ mới xuất phát đi dự đại hội Huyền Thần sao? Thứ nguyên huyền trận nằm ở Ngâm Tuyết Giới, ta còn tưởng rằng các ngươi nhất định đã đi từ sớm rồi.
- Như vậy, thật đúng là trùng hợp.
Mộc Hoán Chi nói. Hắn cũng nghi hoặc, vì sao Viêm Thần Giới lại cũng kéo dài đến bây giờ?
- Vân tiểu tử!?
Hỏa Như Liệt cũng liếc thấy Vân Triệt, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ kích động, cười lớn một tiếng, chẳng thèm để mắt đến những người khác của Băng Hoàng Thần Tông, đi thẳng về phía Vân Triệt:
- Lúc trước nghe nói ngươi bị sư tôn ngươi... bắt về, ta còn lo lắng một hồi. Nếu không phải bị chuyện của Phá Vân làm vướng bận, ta đã sớm chạy đến tìm ngươi. Ừm, thấy ngươi không thiếu một sợi tóc, trông vẫn rất có tinh thần, ta cũng yên lòng rồi.
- Hỏa Tông chủ.
Vân Triệt mỉm cười chào hỏi.
- Nói xem tiểu tử ngươi ở đây làm gì? Ngươi chẳng lẽ cũng muốn...
Giọng Hỏa Như Liệt đột nhiên khựng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Vân Triệt cũng đột nhiên trợn lớn:
- Thần Kiếp cảnh!?
- Hả?
Ánh mắt của Viêm Tuyệt Hải cũng ngưng lại.
Sự chú ý của các trưởng lão, đệ tử hạch tâm của Viêm Thần Giới cũng sớm đã công khai hoặc âm thầm đổ dồn vào người Vân Triệt. Những người năm đó từng trải qua trận chiến ở Táng Thần Hỏa Ngục, đời này đều khó thể quên được hình ảnh Vân Triệt vì cứu Mộc Huyền Âm mà một mình lao về phía Viễn Cổ Cầu Long, một kiếm đánh bay nó.
Tất cả mọi người đều nhớ rõ, Vân Triệt khi đó huyền lực mới vào Thần Nguyên cảnh, vậy mà chỉ trong hai năm ngắn ngủi, đã là Thần Kiếp cảnh!?
- Tiểu tử ngươi, giỏi lắm, thật sự quá giỏi!
Hỏa Như Liệt than thở nói.
Vân Triệt lại rất thản nhiên:
- Tất cả đều nhờ sư tôn ban tặng, vãn bối cũng vừa mới đột phá, cuối cùng cũng miễn cưỡng có tư cách tiến vào Trụ Thiên Giới, cũng vì thế mà liên lụy tông môn đến tận bây giờ mới xuất phát. Hỏa Tông chủ, Viêm Tông chủ, vì sao mọi người cũng kéo dài đến bây giờ?
Viêm Tuyệt Hải cười mà không nói, Hỏa Như Liệt lại không nhịn được cười lớn, trên mặt dâng lên niềm kiêu ngạo sâu sắc:
- Ha ha ha, đương nhiên là vì tiểu tử Phá Vân này, thật trùng hợp, hắn cũng vừa mới hoàn thành bước đột phá cuối cùng.
- Vân huynh đệ!
Lúc Hỏa Như Liệt đang cười to, Hỏa Phá Vân cũng bước ra, đi đến trước mặt Vân Triệt. Hắn trông có vẻ không thay đổi chút nào, chỉ có đôi mắt tựa như đang ẩn hiện kim quang, trên mặt mang theo niềm vui sướng và kích động từ tận đáy lòng:
- Có thể gặp lại ngươi, hơn nữa còn cùng đi dự đại hội Huyền Thần, thật sự quá tốt rồi.
Vân Triệt đánh giá Hỏa Phá Vân từ trên xuống dưới một lượt, vừa định nói chuyện, bỗng cảm thấy không khí không đúng lắm. Hắn nhanh chóng liếc mắt, rõ ràng nhìn thấy các trưởng lão, cung chủ của Băng Hoàng Thần Tông, bao gồm cả Mộc Hoán Chi và Mộc Băng Vân, đều không khỏi biến sắc, ánh mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ như gặp phải quỷ thần, vẻ kinh hãi còn nặng nề hơn lúc Hỏa Như Liệt và Viêm Tuyệt Hải thấy hắn đã thành Thần Kiếp cảnh không chỉ gấp mười lần.
Mà tầm mắt của bọn họ, toàn bộ đều tập trung vào Hỏa Phá Vân.
Trong lòng Vân Triệt chấn động mạnh, sâu sắc nhìn Hỏa Phá Vân một cái. Hắn không cảm nhận được tu vi mạnh yếu của Hỏa Phá Vân, nhưng khí tức mơ hồ này đã hoàn toàn khác với lần gặp trước, tựa như hai người khác nhau:
- Ta vừa mới miễn cưỡng vào Thần Kiếp cảnh, ở đại hội Huyền Thần cũng chỉ đội sổ, vòng dự tuyển cũng khó mà vượt qua. Nhưng Phá Vân huynh... nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ.
Hỏa Phá Vân không khiêm tốn, mà nở nụ cười:
- Ha ha ha, ta có thể có thành tựu như ngày hôm nay, đều là nhờ ơn Vân huynh đệ. Nếu không phải trong khoảng thời gian này không thể rời khỏi tông môn, ta đã sớm đến Ngâm Tuyết Giới bái phỏng, nói lời cảm tạ ngươi và sư tôn ngươi.
Hỏa Như Liệt cười to, phản ứng của đám người Mộc Băng Vân, cùng với giọng điệu của Hỏa Phá Vân, đều cho thấy Hỏa Phá Vân nhất định đã có tiến cảnh cực lớn. Rất hiển nhiên, phương pháp mà ba tông chủ Viêm Thần nói năm đó đã thành công, hơn nữa còn thành công hơn dự tính rất nhiều. Mà điều kiện tiên quyết của thành công, chính là săn giết Viễn Cổ Cầu Long.
Vân Triệt lại lắc đầu:
- Ân tình gì chứ, Hỏa Tông chủ đã sớm trả rồi. Năm đó nếu không phải Hỏa Tông chủ liều mình tương trợ, ta cũng không thể cứu được sư tôn, chứ đừng nói đến long thân của Viễn Cổ Cầu Long. Cho nên Phá Vân huynh không cần để ở trong lòng.
Hỏa Phá Vân cảm thán nói:
- Tấm lòng của Vân huynh đệ, Phá Vân vô cùng khâm phục. Vân huynh đệ dành cho ta là ơn tái tạo, ta vô cùng hy vọng có một ngày có thể báo đáp Vân huynh đệ, bằng không sẽ luôn cảm thấy bất an trong lòng.
Về điểm này, Hỏa Phá Vân và Hỏa Như Liệt rất giống nhau.
Ánh mắt của Mộc Băng Vân thu hồi từ trên người Hỏa Phá Vân, thản nhiên nói:
- Chúc mừng Hỏa Tông chủ, xem ra lịch sử của Viêm Thần Giới sắp được viết lại.
- Không, là đã được viết lại rồi.
Mộc Hoán Chi nói, vẻ kinh hãi trong mắt vẫn chưa tan.
Hỏa Như Liệt lại cười to:
- Ha ha ha ha, Ngâm Tuyết Giới các ngươi đã có Vân tiểu tử, đừng ngưỡng mộ chúng ta. Thứ nguyên trận chưa mở, nơi này suy cho cùng là địa bàn của Ngâm Tuyết Giới các ngươi, lại là các ngươi tới trước, tự nhiên các ngươi đi trước.
- Đệ tử Viêm Thần nghe lệnh, toàn bộ lui ra phía sau!
Ba tông chủ Viêm Thần đến đây có Hỏa Như Liệt và Viêm Tuyệt Hải, nhưng không thấy Chu Tước Tông chủ Diễm Vạn Thương. Mà sở dĩ hắn không tới, Vân Triệt có thể đoán được đại khái... e rằng không còn mặt mũi nào đặt chân đến Ngâm Tuyết Giới, càng không có mặt mũi nào gặp Mộc Huyền Âm.
Dù sao, năm đó là do hắn ích kỷ cố chấp, không màng đến lời cầu xin của Vân Triệt, mới khiến Mộc Huyền Âm rơi vào tuyệt địa. Sau đó, Vân Triệt lại vẫn chia một nửa thi thể Cầu Long mà thầy trò hai người liều mạng có được cho Viêm Thần Giới, điều này khiến cho Diễm Vạn Thương cảm kích vô cùng, cũng nhất định vô cùng xấu hổ.
Trong hàng đệ tử trừ Hỏa Phá Vân, cháu trai Viêm Minh Hiên của Viêm Tuyệt Hải, con trai Diễm Trác của Diễm Vạn Thương đều có mặt. Lại nhìn về phía sau, liếc mắt một cái, đệ tử Viêm Thần cùng đi tham gia đại hội Huyền Thần của Trụ Thiên Giới lại có đến hơn sáu ngàn người.
Về số lượng, gần như gấp đôi Băng Hoàng Thần Tông!
Đây mới chỉ là ba tông Chu Tước, Phượng Hoàng, Kim Ô. Viêm Thần Giới ngoài ba tông môn chúa tể này, còn có rất nhiều thế lực nghe nói không hề kém Băng Hoàng Thần Tông chút nào, nếu như toàn bộ cộng lại, e rằng số lượng không chỉ gấp Ngâm Tuyết Giới mười lần.
Sự chênh lệch về thực lực tổng hợp giữa Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới, liếc mắt là hiểu.
"Nếu không phải sư tôn cường đại, e rằng Ngâm Tuyết Giới ngay cả tư cách nói chuyện ngang hàng với Viêm Thần Giới cũng không có." Vân Triệt thầm thở dài.
Toàn bộ đệ tử của Viêm Thần Giới lui ra phía sau, chỉnh tề xếp hàng sau Băng Hoàng Thần Tông.
Vân Triệt nhìn thoáng qua thứ nguyên huyền trận, trầm ngâm nói:
- Chẳng lẽ huyền trận này không phải mở ra bất cứ lúc nào?
Mộc Băng Vân nói:
- Đương nhiên. Đây chính là thứ nguyên huyền trận do Vương Giới thiết lập trên toàn bộ Đông Thần Vực, có thể tưởng tượng được mức tiêu hao lớn đến mức nào. Nếu như liên tục mở ra, mức tiêu hao này cho dù là Tứ Đại Vương Giới cũng khó có thể gánh vác. Cho nên cứ mỗi một canh giờ nó lại mở ra một lần, mỗi lần kéo dài một trăm tức. Đợi đại hội Huyền Thần kết thúc, lực lượng của nó cũng sẽ hao hết, tự động biến mất.
- Toàn bộ thứ nguyên huyền trận được thiết lập vì đại hội Huyền Thần lần này đều như thế.
- Thì ra là thế.
Lại yên lặng so sánh quy mô đệ tử tham chiến của ba tông Viêm Thần với Băng Hoàng Thần Tông, Vân Triệt hỏi:
- Băng Vân Cung chủ, đại hội Huyền Thần này, toàn bộ Đông Thần Vực đại khái sẽ có bao nhiêu người đủ tư cách tham gia?
Mộc Băng Vân nói:
- Hạn chế về tuổi của đại hội Huyền Thần từ trước đến giờ đều là dưới một giáp, nhưng hạn chế về huyền lực của các kỳ trước là Thần Hồn cảnh. Lần này hạn chế ở Thần Kiếp cảnh, mặc dù chỉ chênh một cảnh giới, nhưng về quy mô, lại giảm bớt gần như vạn lần.
- Mỗi kỳ đại hội Huyền Thần trước đây đều sẽ có mấy trăm tỷ huyền giả trẻ tuổi tham gia, mà lần này, nhiều nhất cũng không quá 500.000.
"..." Vân Triệt im lặng thật lâu.
- Hạn chế huyền lực này đối với huyền giả trẻ tuổi của các hạ vị tinh giới mà nói là cực kỳ tàn khốc, thậm chí có thể nói là trí mạng. Toàn bộ hạ vị tinh giới của Đông Thần Vực, số tinh giới có thể tuyển ra hơn trăm người đủ tư cách chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà rất nhiều tinh giới nhỏ yếu thậm chí một người cũng không có.
- Về phần trung vị tinh giới, như Viêm Thần Giới vậy, toàn giới có lẽ sẽ có khoảng vạn người đủ tư cách, nhưng số trung vị tinh giới có thể đạt đến quy mô này cũng không nhiều. Về phần Ngâm Tuyết Giới chúng ta...
Giọng Mộc Băng Vân hơi khựng lại, sau đó thoáng cảm thán:
- Ở trong các trung vị tinh giới, quy mô còn thuộc hàng dưới.
- Vậy thượng vị tinh giới thì sao?
Vân Triệt hỏi.
- Thần Vực có bốn vạn tinh giới, Đông Thần Vực chiếm đến 9.000, trong 9.000 tinh giới này, thượng vị tinh giới chỉ vỏn vẹn 500. Nhưng người tham chiến trong đại hội Huyền Thần lần này, ít nhất bảy thành sẽ đến từ 500 thượng vị tinh giới này!
- Mà huyền giả đến từ 8.500 trung vị và hạ vị tinh giới, sẽ không vượt quá ba thành!
- Chênh lệch lại có thể lớn đến thế sao?
Vân Triệt lộ vẻ khiếp sợ.
Mộc Băng Vân nói khẽ:
- Có lẽ còn lớn hơn dự tính của ngươi rất nhiều. Các kỳ đại hội Huyền Thần trước đều là 3.000 năm một lần, còn lần này so với kỳ trước mới qua 700 năm, thời gian chuẩn bị rất ngắn, quy mô bị thu hẹp trên phạm vi lớn, địa điểm tổ chức cũng hoàn toàn khác trước. Bất cứ ai cũng đều rất rõ ràng, mục đích chủ yếu của đại hội Huyền Thần lần này không giống với trước kia, ít nhất mục đích chủ yếu nhất là vì chọn lựa một ngàn huyền giả trẻ tuổi đưa vào Trụ Thiên Thần Cảnh.
- Cho nên, nếu không phải lưu lại chút mặt mũi cho trung vị và hạ vị tinh giới, Trụ Thiên Giới hoàn toàn có thể hạn định tư cách ở Thần Linh cảnh rất cao. Như vậy, về cơ bản đó cũng là vũ đài chỉ thuộc về thượng vị tinh giới, không hề liên quan đến chúng ta chút nào.
Vân Triệt: "..."
- Vân Triệt, thời gian ngươi đến Thần Giới dù sao cũng quá ngắn, cũng chưa bao giờ tiếp xúc với thượng vị tinh giới. Mà lần đi Trụ Thiên Giới này, ít nhất có thể để cho ngươi mở rộng tầm mắt, hiểu lại Thần Giới rốt cuộc là một nơi như thế nào.