Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 114: CHƯƠNG 113: PHƯỢNG HOÀNG TỤNG THẾ ĐIỂN – TÀN QUYỂN

- Nói cách khác, phần từ tầng thứ nhất đến tầng thứ tư của "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" đang ở nơi thí luyện tại Thần Hoàng đại lục, còn nơi này chỉ có tầng thứ năm và tầng thứ sáu thôi sao?

Vân Triệt vốn chỉ đơn thuần muốn nhận được sức mạnh từ nơi thí luyện Phượng Hoàng này, không ngờ lại nghe được một bí mật động trời như vậy. Phượng Hoàng thần tông uy chấn Thiên Huyền đại lục, hùng bá Thần Hoàng đế quốc hùng mạnh đến vậy, người đời đều biết là vì họ sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng, trong thân thể mang sức mạnh thuộc về Phượng Hoàng. Nhưng không ai hay biết, đằng sau đó lại ẩn giấu một bí mật động trời như thế.

- Không! Tầng thứ nhất đến tầng thứ tư của "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" hiện giờ cũng không ở trong nơi thí luyện của Thần Hoàng đại lục, mà nằm trong tay Phượng Hoàng thần tông. Nó đã bị linh hồn Phượng Hoàng sinh ra ý chí phản nghịch kia giao cho Phượng Hoàng thần tông, trở thành bảo điển tông môn của chúng, giúp Phượng Hoàng thần tông xưng bá Thiên Huyền. Nơi thí luyện này sở dĩ còn được giữ lại là để ban tặng huyết mạch Phượng Hoàng thuần khiết nhất và Phượng Thần Đan cho những đệ tử Phượng Hoàng thần tông vượt qua thí luyện. Bởi vì chỉ có thông qua thí luyện mới nhận được huyết mạch Phượng Hoàng và Phượng Thần Đan, đây là quy tắc do Phượng Hoàng bản thể thiết lập, cho dù chúng ta chỉ là linh hồn phân thân cũng không cách nào chống lại hay thay đổi. "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" cũng tương tự như vậy.

- Vậy tại sao linh hồn Phượng Hoàng ở Thần Hoàng đại lục lại có thể giao "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" cho Phượng Hoàng thần tông? Còn nữa, nếu ở đây chỉ có tầng thứ năm và tầng thứ sáu mà không có bốn tầng đầu thì vốn không cách nào tu luyện. Ngươi là linh hồn Phượng Hoàng, chắc hẳn phải biết ấn ký sức mạnh của bốn tầng đầu chứ?

Vân Triệt nghi hoặc hỏi.

- Không, ta không biết. Tuy chúng ta là linh hồn Phượng Hoàng nhưng lại không có quyền đọc "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển", càng không thể tùy tiện ban tặng cho người khác. Quyền lực duy nhất của chúng ta là giao cho nhân loại đã vượt qua thí luyện được tìm hiểu trong một tháng. Thế nhưng, trong cuộc ác chiến giữa chúng ta, tảng ngọc thạch ghi lại "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" của ta đã bị hủy diệt, của nó cũng bị đánh vỡ. Ngọc thạch vỡ khiến cho ấn ký quy tắc mà Phượng Hoàng lưu lại trên "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" bị tán loạn. Nhờ đó, nó đã đoạt được mảnh ngọc thạch vỡ trong tay, cũng chính là giành được quyền chi phối hoàn toàn đối với tầng thứ nhất đến tầng thứ tư của "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển". Nửa phần còn lại rơi vào tay ta, ta cũng có thể tự do chi phối, nhưng ta sẽ không bao giờ vi phạm ý chí của Phượng Hoàng bản thể. Về phần bốn tầng đầu, ta hoàn toàn không biết. Cho nên, ngươi đừng hy vọng có thể dựa vào ta để có được bốn tầng đó, chuyện này vốn không thể nào.

- Thì ra là thế.

Vân Triệt không khỏi thất vọng. Ngọc thạch ghi lại "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" bị vỡ, nhưng Phượng Hoàng thần tông dù sao cũng chiếm được bốn tầng đầu, có thể bắt đầu tu luyện từ tầng thứ nhất, tuần tự tiến lên, hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc tu luyện, chẳng qua cảnh giới cao nhất chỉ có thể đạt đến tầng thứ tư mà thôi. Còn "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" tầng thứ năm và tầng thứ sáu trong tay hắn hiện giờ, nhìn qua thì cao hơn của Phượng Hoàng thần tông đến hai tầng, nhưng thực chất lại chẳng khác gì vật vô dụng… Không có bốn tầng đầu làm nền tảng, làm sao có thể tu luyện tầng thứ năm, chứ đừng nói đến tầng thứ sáu.

Giống như một tòa lầu cao, không có bốn tầng dưới thì lấy đâu ra tầng thứ năm và tầng thứ sáu, cho dù là lầu các giữa không trung thì phía dưới cũng phải có vật chống đỡ kiên cố.

- Viên Phượng Thần Đan này, ngươi có thể dùng ngay lập tức. Với huyền lực của ngươi, phải mất ba ngày mới có thể luyện hóa hoàn toàn. Về phần "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển", tuy chỉ là tàn quyển, không thể tu luyện, nhưng theo quy tắc Phượng Hoàng để lại, trong một tháng tới, ngươi vẫn có thể ở đây tìm tòi lĩnh ngộ nó. Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy lãng phí thời gian thì có thể rời đi ngay sau khi luyện hóa xong Phượng Thần Đan. Chỉ có điều, tuy tàn quyển "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" này không thể tu luyện, nhưng dù sao cũng là một trong những phần của bộ Thiên Thư danh chấn thời thượng cổ, tìm hiểu thêm một tháng, có lẽ cũng sẽ thu hoạch được chút gì đó. Tất cả đều tùy ngươi lựa chọn.

- Cuối cùng, ta phải nhắc nhở ngươi. Sau khi rời khỏi đây, chuyện trong nơi thí luyện, một chữ cũng không được tiết lộ cho bất kỳ ai. Sau này nếu ngươi đến Thần Hoàng đế quốc, trừ phi có đủ thực lực cường đại, bằng không phải che giấu thật kỹ huyết mạch và ấn ký Phượng Hoàng của mình. Nếu bị người của Phượng Hoàng thần tộc phát hiện trên người ngươi có huyết mạch Phượng Hoàng, tất sẽ rước lấy tai họa ngập đầu… Nhớ kỹ!

Giọng nói ấy còn vang vọng thật lâu trong đầu Vân Triệt, còn cặp mắt vàng kim khổng lồ kia đã chậm rãi biến mất.

Cầm trên tay tảng ngọc thạch ghi lại tàn quyển "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển", Vân Triệt không thể không rối rắm. Phượng Hoàng thần tông là một thế lực thế nào? Chỉ một phân tông của nó thôi cũng đủ sức đối đầu với tứ đại tông môn của Thương Phong đế quốc, thực lực của tổng tông khổng lồ đến mức nào, người thường vốn không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ hùng mạnh như vậy, nguyên nhân chính là nhờ huyết mạch Phượng Hoàng và "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" mà họ có được từ linh hồn Phượng Hoàng.

Mà "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" trong tay hắn hiện giờ lại cao hơn hai cảnh giới so với bản mà Phượng Hoàng thần tông sở hữu, đây là một khái niệm kinh thiên động địa đến mức nào?

Nhưng trớ trêu thay, đây chỉ là một tàn quyển, không có bốn tầng đầu làm nền tảng và khởi đầu thì vốn không thể tu luyện! Cầm trọng bảo trong tay mà không thể dùng, cảm giác bứt rứt khó chịu này có thể tưởng tượng được. Vân Triệt thậm chí còn mong linh hồn Phượng Hoàng đừng lấy nó ra, cứ trực tiếp ném cho hắn một viên Phượng Thần Đan là được, như vậy hắn sẽ thoải mái và vui vẻ hơn nhiều, không phải rối rắm như bây giờ.

Ngồi xuống đất, Vân Triệt mở bình ngọc, lấy Phượng Thần Đan ra. Viên đan đỏ rực như máu, vừa vào tay đã nóng hổi, khiến người ta cảm nhận rõ ràng sức mạnh cường đại ẩn chứa bên trong. Vân Triệt điều chỉnh nội tức, ném Phượng Thần Đan vào miệng rồi nuốt ực một tiếng.

Phừng!!

Trong nháy mắt, một ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên từ người Vân Triệt, cao đến hơn ba thước, bao trọn lấy toàn thân hắn. Cùng lúc đó, lỗ chân lông toàn thân hắn giãn nở, máu huyết lưu chuyển điên cuồng với tốc độ gấp ba lần bình thường, huyền lực trong huyền mạch cũng như mặt nước gặp cuồng phong, sôi trào dữ dội.

Quá trình luyện hóa vốn nên gian nan khổ sở, nhưng nhờ có năng lực nghịch thiên trong người, Vân Triệt chỉ cảm thấy một sự khoan khoái khó tả. Hắn chỉ dùng chưa đến hai mươi hơi thở đã khiến cho máu huyết, kinh mạch, huyền mạch của mình ổn định trở lại. Vẻ mặt hắn hoàn toàn bình tĩnh, vui sướng cảm nhận những biến hóa vi diệu trên cơ thể và huyền lực đang dần trở nên đậm đặc hơn.

Ngọn lửa bao quanh thân thể hắn vẫn cháy âm ỉ không tắt. Ngọn lửa này vốn dùng để cải tạo thân thể người dùng, tăng cường khả năng kháng hỏa và lực tương tác với nguyên tố hỏa, nhưng đối với Vân Triệt mà nói, điều này thật ra là thừa thãi.

Linh hồn Phượng Hoàng đã nói, Phượng Thần Đan không chỉ có thể tăng cường hỏa diễm mà người dùng nắm giữ, mà còn có thể gia tăng huyền lực trên diện rộng. Linh hồn Phượng Hoàng không lừa hắn, hắn cảm nhận rõ ràng huyền lực của mình đang tăng trưởng… Sự tăng trưởng này rất chậm rãi, không hề bùng nổ như sau khi nuốt mầm mống hỏa của Tà Thần, mà là một sự tăng tiến cực kỳ vững chắc.

Nửa canh giờ sau, Vân Triệt mở mắt. Phượng Thần Đan trong cơ thể hắn đã được luyện hóa hơn một phần trăm. Huyền lực của hắn vốn đang ở bình cảnh Nhập Huyền cảnh cấp một, vì để củng cố huyền lực sau khi bùng nổ nhờ nuốt mầm mống hỏa của Tà Thần, hắn đã luôn đè nén không cho nó đột phá. Lúc này, dưới tác dụng của Phượng Thần Đan, chỉ mới nửa canh giờ, huyền lực của hắn đã hoàn thành đột phá, vững vàng tiến vào Nhập Huyền cảnh cấp hai.

Vân Triệt vẫn duy trì tư thế ngồi, cầm tảng ngọc thạch ghi lại "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" lên, bàn tay áp lên bề mặt, trong lòng đầy tiếc nuối và phân vân.

Ngay khi hắn chuẩn bị vứt tảng ngọc thạch đi để chuyên tâm luyện hóa Phượng Thần Đan, trong đầu hắn bỗng nhiên lóe lên bóng dáng một người, cùng với lời nói ôn hòa của người ấy với hắn năm mười ba tuổi…

- Sư phụ, y thuật người dạy cho con đều đến từ bộ "Thiên Đạo Y Kinh" này sao?

- Ha ha, đúng vậy. Đây là một bộ kỳ thư có một không hai. Trong một lần hái thuốc, ta bị lạc trong núi sâu, lại bị dã thú truy đuổi nên rơi xuống một vách núi không quá cao, sau đó tìm được bộ "Thiên Đạo Y Kinh" này trên người một bộ xương khô đã mục nát. Chỉ có điều, khi ta tìm thấy nó thì phát hiện, bộ "Thiên Đạo Y Kinh" này có tổng cộng ba quyển, mà quyển ta có được chỉ là quyển thứ ba. Hơn nữa, "Thiên Đạo Y Kinh" này không giống y thư thông thường, y lý của nó tự thành một hệ, không thể dùng y lý thông thường để lý giải và đo lường. Không có hai quyển đầu, vốn không cách nào lĩnh hội được quyển thứ ba này.

- Sau này, sư phụ đã tìm được hai quyển đầu, đúng không ạ?

- Không! Tuy ta đã nỗ lực tìm kiếm nhưng trước sau vẫn không tìm được. Nhưng sư phụ không cam tâm, vì thế ta từ bỏ việc tìm kiếm, chuyển sang cưỡng ép nghiên cứu quyển thứ ba của "Thiên Đạo Y Kinh". Ta kết hợp với sở học, sở ngộ về y thuật cả đời mình, từng chút một xâu chuỗi mạch y lý này lại. Dùng hết mười năm, ta đã tự mình viết ra hai quyển đầu… Chỉ có điều, hai quyển do chính tay sư phụ viết đương nhiên không phải là hai quyển đầu chân chính, nhưng thứ do chính mình lĩnh ngộ, tự mình viết ra, có lẽ còn thu hoạch được nhiều hơn cả bản gốc.

- Wow! Sư phụ, người thật lợi hại.

- Ha ha ha ha, vi sư chẳng qua chỉ có tính tình ngang ngược, chưa bao giờ chịu thua mà thôi. Ta nghĩ, người khác có thể lĩnh ngộ được, tại sao ta lại không thể… Huống chi còn có sẵn quyển thứ ba để ta tham khảo. Triệt nhi, nếu bàn về ngộ tính, con còn hơn ta rất nhiều. Nếu đổi lại là con, chỉ cần con có ý niệm và quyết tâm giống như vi sư, nhất định cũng có thể làm được, thậm chí còn làm tốt hơn vi sư.

… … … …

… … … …

Như tiếng chuông sớm trống chiều, ánh mắt Vân Triệt bỗng trừng lớn, trong lòng chấn động dữ dội.

Mỗi một tầng cảnh giới của "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" đều phải tuần tự tiến lên, tất cả công pháp trên đời đều như vậy. Không lĩnh ngộ được tầng thứ nhất thì không thể tiến vào tầng thứ hai, không lĩnh ngộ được tầng thứ hai thì không thể tiến vào tầng thứ ba… Đây gần như là nhận thức chung của tất cả mọi người.

Nhưng mà, thật sự hoàn toàn không thể sao?

Sư phụ có thể dựa vào thiên phú và trình độ siêu phàm trên y đạo của mình, thông qua quyển thứ ba của "Thiên Đạo Y Kinh" mà cưỡng ép lĩnh hội toàn bộ y lý của nó. Bản thân mình có mầm mống hỏa của Tà Thần, có lực tương tác với nguyên tố hỏa có thể nói là độc nhất vô nhị trên đời, cớ gì lại không thể thông qua tầng cảnh giới thứ năm và thứ sáu của "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển" này để lĩnh ngộ ra tinh túy, sau đó tìm ra mạch lạc và nền tảng của bốn tầng đầu, rồi cưỡng ép tu luyện tầng cảnh giới thứ năm?

Nghĩ đến đây, Vân Triệt nhắm mắt lại, trong lòng bỗng nhiên thông suốt hoàn toàn. Trong đầu hắn, chỉ còn lại duy nhất ấn ký tinh thần đến từ tảng ngọc thạch…

Bắt đầu từ tầng cảnh giới thứ năm của "Phượng Hoàng Tụng Thế Điển"…

Tầng cảnh giới thứ năm… Ngoài việc gia tăng Phượng Hoàng viêm lực, còn bao gồm một Phượng Hoàng viêm kỹ: Phượng Dực Thiên Khung Vũ.

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!