Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1144: CHƯƠNG 1141: ĐỆ NHẤT ĐÔNG VỰC

Tiêu Mặc xoay người lại, ánh mắt sáng rực nhìn Vân Triệt, giống như vì gặp được một người chung chí hướng mà có phần hưng phấn:

— Vị huynh đệ kia, xem ra ngươi và ta đều là người cùng một loại. Ngươi cũng đến để mò cá sao?

Mò... cá?

Vân Triệt cau mày... Người này có ý gì?

Thấy đối phương dường như không hiểu lời mình, Tiêu Mặc vội vàng sửa lại:

— Khụ khụ, ý ta là, ngươi không phải là... không có ý định tiến vào chiến trường đấy chứ?

— Không có hứng thú.

Vân Triệt bình thản trả lời.

Sau khi dò xét huyền lực của Vân Triệt một chút, hai mắt Tiêu Mặc sáng lên, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu:

— Hiểu, hiểu, vô cùng hiểu! Những kẻ có tu vi cặn bã như hai chúng ta, tiến vào chiến trường cũng chỉ có nước bị hành hạ, mà tu luyện huyền đạo vốn là để cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, tu hồn luyện tâm, liều mạng chém giết thì thật quá vô vị. Chẳng bằng ở đây ngắm phong cảnh ngâm thơ, quả là tuyệt diệu!

Vân Triệt: “...??”

Tiêu Mặc cười ha hả:

— A ha ha ha! Ta không ngờ lại có người huyền lực còn cặn bã hơn cả ta... À không, ý ta là không ngờ ở đây lại có thể gặp được đồng đạo, thật là có duyên quá. Đúng rồi, tại hạ họ Tiêu tên Mặc, không biết huynh đệ xưng hô thế nào?

— Vân Triệt.

Cảm thấy đầu óc người này có vẻ không được bình thường cho lắm, câu trả lời của Vân Triệt có chút lạnh nhạt.

— Hóa ra là Vân huynh đệ!

Tiêu Mặc lại chủ động tiến lên, đánh giá từ trên xuống dưới:

— Vân Triệt... Ah, tên hay! Vân — khoan thai đạm bạc, Triệt — thanh thoát thấu tâm, chỉ hai chữ ngắn ngủi mà lại khiến tâm linh có một loại cảm giác được gột rửa, làm ta không khỏi nghĩ tới những vần thơ mỹ diệu...

Da đầu Vân Triệt tê rần, không đợi hắn nói ra cái gọi là thi từ mỹ diệu kia, bèn lạnh lùng cất tiếng:

— Ngươi đã nói tu luyện huyền đạo chỉ vì cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, tu hồn luyện tâm, không nên đánh đấm chém giết, vậy tại sao còn đến tham gia Đại hội Huyền Thần?

Hiển nhiên Vân Triệt hoàn toàn không tin lời hắn vừa nói.

Tiêu Mặc khẽ thở dài, mặt mày u oán nói:

— Haizz, nói ra cũng là chuyện đau lòng. Ba năm trước nghe nói Đại hội Huyền Thần sẽ được tổ chức bên trong Trụ Thiên Châu, vì thế lòng sinh hướng tới, nghĩ rằng có thể chạm vào tiên khí của Huyền Thiên Chí Bảo trong truyền thuyết, mới tốn bao công sức đến đây, ai ngờ lại chỉ là hình chiếu... Thật là lãng phí cả con chó chăn cừu của ông bác hai bên nhà vợ ta!

“...” Lý do này ngược lại cũng có thể miễn cưỡng khiến người ta tin được.

— Chắc hẳn Vân huynh đệ cũng có suy nghĩ này?

Thấy Vân Triệt nhất thời không nói gì, Tiêu Mặc vội hỏi.

Vân Triệt lắc đầu:

— Ta không có hứng thú với Trụ Thiên Châu, ta tới đây là muốn xem Trụ Thiên Giới.

Tiêu Mặc lập tức gật đầu tán thành:

— A đúng đúng! Còn có Trụ Thiên Giới nữa! Ta cũng nghĩ vậy. Trụ Thiên Châu không sờ được, nhưng nếu có thể vào Trụ Thiên Giới dạo một vòng thì chuyến này cũng không lỗ chút nào. Cái gì mà Đại hội Huyền Thần, cái gì mà xếp hạng, tất cả đều là phù du, bảo ta và đám người kia chém giết một tháng không ngủ không nghỉ, chẳng bằng để ta đi ngủ một tháng.

“...” Vân Triệt nhìn chằm chằm Tiêu Mặc, hắn bắt đầu cảm thấy người này tuy có chút lập dị, nhưng dường như không phải nói năng lung tung... Cứ như thể hắn vốn nghĩ như vậy thật.

Nhưng mà... đã tu luyện đến Thần Kiếp cảnh rồi, mà thật sự chỉ vì cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ?

Theo lẽ thường, nếu không có sự theo đuổi đối với huyền đạo, chỉ dựa vào thiên phú thì gần như không thể tu thành Thần Kiếp cảnh khi tuổi chưa đến một giáp.

— Nếu hai chúng ta đã là người chung chí hướng, mục tiêu cũng giống nhau, vậy không bằng sau khi trận chiến vớ vẩn này kết thúc, hai ta kết bạn dạo chơi Trụ Thiên Giới? A, đúng rồi!

Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hai mắt Tiêu Mặc sáng rực lên:

— Nghe nói bên trong Trụ Thiên Giới có cả nhân vật đạt tới cảnh giới Thần Chủ! Thần Chủ đấy! Đó chính là chúa tể của trời đất, nghe nói một vị Thần Chủ có thể tùy tiện hủy diệt cả một đại lục, quả thực chính là thần! Nếu có thể nhìn thấy đại nhân vật trong truyền thuyết này, chết cũng không hối tiếc, ngươi nói có đúng không!

Vân Triệt giật giật khóe miệng: Thần Chủ... Ta không những gặp rồi, mà còn đè lên trên rồi!

Thôi được, dù sao nói ra hắn cũng không tin.

— Ừm, đúng là khiến người ta mong đợi.

Vân Triệt đáp lại.

Miệng nói “mong đợi”, nhưng trong lời nói lại không có chút hứng thú nào. Tiêu Mặc cũng không ngốc, bèn cười gượng một tiếng:

— Hì! Suýt nữa thì quên, Vân huynh đệ xuất thân từ Thần giới, chắc hẳn không lạ gì Thần Chủ, nói không chừng đã từng gặp rồi.

Vân Triệt có thể thấy được thông tin của Tiêu Mặc, tự nhiên Tiêu Mặc cũng có thể thấy được của hắn. Trước khi tiến vào chiến trường, Vân Triệt đã khắc ấn xuất thân là Ngâm Tuyết Giới.

Vân Triệt lắc đầu:

— Không, ta không phải xuất thân từ Thần giới, mà đến từ một hạ giới xa xôi, một tiểu tinh cầu không ai biết đến.

Tiêu Mặc nghe xong, hai mắt sáng lên, đột nhiên kích động nói:

— Thật sao? Ta cũng vậy, ta cũng vậy! Ta đến từ một nơi gọi là Trái Đất, cũng là một tinh cầu rất nhỏ, rất xa, Thần giới tuyệt đối không ai nghe nói tới.

Thần giới là đỉnh, bên dưới là các tinh giới và tinh vực thông thường, xa hơn nữa mới đến các tinh cầu. Có thể nói chúng tồn tại ở tầng đáy của hỗn độn nhưng số lượng lại vô cùng khổng lồ, tính bằng hàng vạn hàng ức.

— ...Nếu là tinh cầu bình thường thì việc tu thành thần đạo gần như là không thể, tại sao huyền lực của ngươi lại cao như vậy?

Vân Triệt hỏi.

Tiêu Mặc cũng không giấu giếm, hồ hởi nói:

— Cái này... nói ra chắc ngươi cũng không tin. Tinh cầu nơi ta sinh ra vốn không có cái gọi là “huyền đạo”, càng không có huyền giả, tuổi thọ trung bình đều rất thấp, chưa đến trăm tuổi.

Tiêu Mặc ngẩng đầu, sắc mặt có chút phức tạp:

— Nhưng năm ta bảy tuổi, ta gặp một người kỳ lạ. Hắn nói hắn là tổ tông đời thứ ba mươi lăm của ta, nói xương cốt ta rắn chắc, là kỳ tài ngàn năm khó gặp, rồi cưỡng ép rót vào đầu ta rất nhiều phương pháp tu luyện huyền đạo, sau đó liền rời đi.

Vân Triệt: “...?”

— Lúc đầu ta còn tưởng mình gặp phải một tên điên, nhưng khi ta thử tu luyện theo phương pháp hắn để lại, ta cảm thấy mình ngày càng mạnh lên, thế là cứ thế bất tri bất giác tu luyện hơn ba mươi năm, sau đó thì thành ra bộ dạng như hôm nay.

Vân Triệt vô cùng kinh ngạc:

— Chỉ đơn thuần để lại phương pháp tu luyện, trong ba mươi năm ngắn ngủi, ngươi đã tu luyện tới cảnh giới hiện tại... Xem ra người năm đó ngươi gặp, nhất định là một kỳ nhân.

Tiêu Mặc thổn thức nói:

— Bây giờ nghĩ lại, đó chắc chắn là một kỳ nhân không thể nghi ngờ, cho dù hắn nói hắn là “tổ tông đời thứ ba mươi lăm của ta” cũng có thể là thật, đáng tiếc lúc đó ta còn nhỏ dại không biết gì. Năm đó hắn nói mình họ Tiêu, còn tự xưng là “Truy Tinh Kiếm Thánh”, nhưng sau khi ta đến Thần giới, hỏi thăm rất lâu cũng chưa từng nghe thấy danh hiệu này.

Dường như Tiêu Mặc không có lòng đề phòng người khác, thao thao bất tuyệt nói rất nhiều với một người mới quen như Vân Triệt.

Tiêu Mặc lắc đầu:

— Nếu không phải tu luyện huyền đạo, ta cũng không biết thế giới bên ngoài lại rộng lớn đến thế, hơn nữa huyền đạo mới là dòng chảy chính của thế giới khổng lồ này, nhất là ở Thần giới, huyền lực cao thấp trực tiếp quyết định địa vị. Thực ra ta không thích như vậy. Cho nên sau khi Đại hội Huyền Thần kết thúc, dạo chơi Trụ Thiên Giới xong ta sẽ trở về Trái Đất, có lẽ sẽ không rời đi nữa.

— Dù có thấp hèn đến đâu, suy cho cùng đó cũng là nơi mình sinh ra, không gì có thể thay thế được.

Vân Triệt cảm thán. Những năm tháng rời xa Lam Cực Tinh, hắn cũng ngày đêm mong nhớ.

— Đó là đương nhiên. Hơn nữa tuy Trái Đất không tu luyện huyền đạo, nhưng lại có khoa học kỹ thuật rất cao, tuyệt đối vượt xa sức tưởng tượng của ngươi.

— Khoa học kỹ thuật?

Tiêu Mặc lộ vẻ kiêu ngạo, nói nhanh:

— Ví dụ như, muốn ghi lại hình ảnh ở đây, cần phải dùng đến huyền ảnh thạch rất quý giá, nhưng ở Trái Đất của chúng ta, một máy quay phim nhỏ như lỗ kim cũng có thể làm được, mà lại không cần lo lắng huyền khí tràn ra ngoài bị phát hiện.

— Nghe nói lần Đại hội Huyền Thần này là thông qua một thứ gọi là “Tinh Thần Bia” để truyền tin tức đến các đại tinh giới, nhưng ở Trái Đất của chúng ta có thể dễ dàng tiến hành phát sóng trực tiếp toàn cầu, tiện lợi hơn gấp trăm lần. Còn việc truyền âm thì căn bản không cần truyền âm ngọc, một cái điện thoại di động... À, được rồi, tín hiệu của điện thoại di động có hạn chế, còn phải sạc pin liên tục, đúng là không bằng truyền âm ngọc.

“...”

Vân Triệt yên lặng lắng nghe, trong lòng thầm nghĩ: Tên này rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy? Chẳng lẽ đầu óc thật sự có vấn đề?

Nhìn bộ dạng không có chút phản ứng nào của Vân Triệt, Tiêu Mặc có phần xem thường, bất đắc dĩ nói:

— Biết ngay là nói cho ngươi ngươi cũng không tin. Hay là, ngươi kể cho ta nghe một chút về tinh cầu của ngươi đi?

— Đó chỉ là một tinh cầu rất bình thường, ít nhất còn lâu mới có được thứ gọi là “khoa học kỹ thuật” như ngươi nói, không có gì đáng để nhắc tới.

Vân Triệt từ chối. Có Mộc Huyền Âm nhắc nhở, hắn đương nhiên có thể thản nhiên nói mình xuất thân từ hạ giới, nhưng tuyệt đối sẽ không nhắc đến cái tên “Lam Cực Tinh”.

Trong lúc hai người một lạnh một nóng trò chuyện, chiến trường bên ngoài chủ thành đã ngày càng kịch liệt. Đủ loại tiếng gầm của huyền thú, tiếng kêu thảm thiết truyền đến không ngừng, hết đợt này đến đợt khác, chấn động đến không gian liên tục rung chuyển, không một khắc nào ngơi nghỉ.

Bên trong chủ thành cũng bắt đầu có từng luồng sáng trắng từ trên trời giáng xuống. Đó đều là những huyền giả bỏ mạng trên chiến trường, bị truyền tống về chủ thành để hồi sinh. Sau khi hồi sinh, những người này đều điên cuồng gào thét để phát tiết một trận, nhưng cũng không dám dừng lại dù chỉ một thoáng, lại cắn răng điên cuồng xông vào chiến trường lần nữa.

Bởi vì ở lại khu vực chủ thành, hồn châu trên người sẽ nhanh chóng hao tổn.

Thời gian trôi qua, ánh sáng trắng truyền tống ngày càng nhiều. Chưa đầy một ngày, đã lóe lên ít nhất vạn lần.

Mà đây mới chỉ là ngày đầu tiên, không thể nghi ngờ là ngày “yên bình” nhất. Ngày đầu tiên đã thảm liệt như vậy, những ngày sau sẽ thế nào, thật khó mà tưởng tượng nổi.

Còn Vân Triệt và Tiêu Mặc, hiển nhiên đã trở thành hai kẻ nhàn rỗi không nên tồn tại trong thế giới tàn khốc này.

Tiêu Mặc phất tay, ý niệm khẽ động, một quầng sáng liền hiện ra phía trước. Trên quầng sáng hiện lên mấy dòng chữ tinh tế, rõ ràng là một bảng xếp hạng.

Trên bảng xếp hạng, cái tên đầu tiên tự nhiên bắt mắt nhất.

Lạc Trường Sinh: Xuất thân: Thánh Vũ Giới, hồn châu: 21.600, xếp hạng chiến khu: 1, tổng xếp hạng: 1.

Tiêu Mặc kinh hãi kêu lên một tiếng:

— Mẹ kiếp!! Hơn hai vạn hồn châu! Mới chưa đầy một ngày, không hổ là Lạc Trường Sinh... Quả nhiên là hạng nhất!

— Lạc Trường Sinh...

Ánh mắt Vân Triệt nhìn chằm chằm vào cái tên này một lúc. Người đang tạm thời đứng đầu bảng xếp hạng, hắn nhớ Mộc Băng Vân từng nhắc đến cái tên này khi nói về “Đông Vực Tứ Thần Tử”:

— Ta nhớ hắn là một trong Đông Vực Tứ Thần Tử.

— Không không không! Hắn không phải là một trong số đó, mà là người đứng đầu!

Tiêu Mặc trịnh trọng sửa lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!