Lời của Phạm Thiên Thần Đế không khác gì một tiếng sét đánh ngang tai, long trời lở đất.
- Bên ngoài Hỗn Độn… Điều này sao có thể?
- Bên ngoài Hỗn Độn chẳng phải là một thế giới chết sao? Ngay cả Ma Thần viễn cổ bị trục xuất ra ngoài Hỗn Độn cũng chắc chắn phải chết, làm sao có thể phá hủy được Vách Tường Hỗn Độn? Chuyện này nghĩ thôi cũng thấy không thể nào!
- Hay là bản thân Vách Tường Hỗn Độn sắp sụp đổ? Chuyện này… lại càng không thể!
- Thật sự không thể tưởng tượng nổi, đây không phải là điều chúng ta có thể lý giải.
Mộc Hoán Chi kinh ngạc thốt lên.
-… Sao nghe cứ như đang nói đùa vậy.
Hỏa Như Liệt nhíu chặt mày, nhưng nhìn sắc mặt của lão, rõ ràng là ngoài miệng nói vậy mà trong lòng lại không nghĩ thế… Tứ đại Thần Đế tề tựu, Long Hoàng đã đến, lại do chính miệng hai đại Thần Đế Trụ Thiên và Phạm Thiên nói ra, cho dù khó tin đến mức nào, cũng không thể nào là lời nói đùa.
Ngay cả các bậc trưởng giả của Thần giới cũng như nghe thiên thư, huống chi là các huyền giả trẻ tuổi.
Thích Thiên Thần Đế há to miệng cười ha hả:
- Ha ha ha ha! Bên ngoài Hỗn Độn? Sao có thể xảy ra chuyện như vậy, nói ra thế này, chính các ngươi có tin không?
Long Hoàng không cười, hắn nhắm mắt trầm tư, bỗng nhiên nói:
- Phạm Thiên Thần Đế, theo lẽ thường, lời này tuyệt đối không thể nào. Chỉ có điều ngươi đã nói ra trước mặt mọi người, hẳn là còn có nguyên do khác?
Trụ Thiên Thần Đế nói:
- Chuyện này để ta nói đi. Chư vị có còn nhớ, trong ngọc giản của một số sách cổ về thời đại Chư Thần thượng cổ, có ghi chép về việc Mạt Ách, đứng đầu Tứ Đại Sáng Thế Thần, từng dùng sức mạnh của Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm phá vỡ Vách Tường Hỗn Độn, trục xuất một đám Ma Thần ra bên ngoài Hỗn Độn.
Dưới Phong Thần Đài, nhiều người lặng lẽ gật đầu. Truyền thuyết viễn cổ này, ở rất nhiều tinh giới, nhất là các tinh giới thượng vị, có không ít người biết đến.
- Những năm gần đây, ta đã một lần nữa tìm đọc lượng lớn sách cổ từ di tích Chư Thần, cuối cùng tin vào một sự thật. Vị trí năm đó Sáng Thế Thần Mạt Ách dùng Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm phá vỡ Vách Tường Hỗn Độn… chính là ở cực đông của Hỗn Độn!
Không khí đột nhiên ngưng đọng, Long Hoàng nói:
- Ngươi đang nói…
- Đây có lẽ không phải là trùng hợp. Liệu có khả năng nào không… vết rạn màu đỏ kia, chính là vị trí mà ở thời đại xa xưa, Sáng Thế Thần Mạt Ách đã dùng Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm phá vỡ Vách Tường Hỗn Độn!
- Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm là tồn tại cấp cao nhất của không gian Hỗn Độn, cũng mang sức mạnh cực hạn nhất. Dù là Chân Thần hay Chân Ma cũng có thể dễ dàng tàn sát, ngay cả Vách Tường Hỗn Độn cũng có thể một kiếm chém mở. Sức mạnh này khủng bố đến mức nào, không phải là điều chúng ta có thể lý giải.
- Như vậy, liệu có phải sau khi Vách Tường Hỗn Độn bị Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm chém mở năm đó khép lại, vẫn còn sót lại thần lực vô thượng của Thủy Tổ Kiếm hay không? Trong vô số năm, thần lực còn sót lại đó đã không ngừng ăn mòn một góc của Vách Tường Hỗn Độn. Cho đến hôm nay, Vách Tường Hỗn Độn cuối cùng không thể chống đỡ nổi nữa, mới xuất hiện vết rách.
Mọi người nín thở, hai mắt nhìn nhau, không nói một lời.
Vách Tường Hỗn Độn là gì, rất nhiều người trong bọn họ biết, nhưng gần như chưa ai từng thấy, càng đừng nói là lý giải được một tồn tại ở cấp bậc này. Ai cũng không thể ngờ được, chuyện hôm nay lại liên quan đến cả Vách Tường Hỗn Độn!
Long Hoàng suy nghĩ thật lâu rồi nói:
- Long mỗ nói thẳng, tuy không phải là hoàn toàn không có khả năng, nhưng mà… thật sự có chút gượng ép.
- Haizz, đúng là như vậy. Nhưng ngoài điều này ra, thật sự không còn khả năng nào khác.
Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu thở dài. Chuyện thế này, từ xưa đến nay Thần giới chưa từng có. Dù bọn họ là Thần Đế đứng ở tầng cao nhất của Hỗn Độn, cũng vượt xa nhận thức cả đời của họ.
Giữa Phong Thần Đài, một vị lão giả chậm rãi đứng ra, chính là Kiếm Quân Quân Vô Danh tóc trắng xóa. Ở nơi cường giả Đông Thần Vực tụ hội này, hắn cũng có quyền phát ngôn cực cao:
- Các vị Thần Đế, nếu vết rạn màu đỏ trên Vách Tường Hỗn Độn tiếp tục lan rộng, sẽ dẫn đến hậu quả thế nào?
Đây cũng là vấn đề mà tất cả mọi người trong lòng quan tâm nhất.
Trụ Thiên Thần Đế nói:
- Mặc dù không thể hoàn toàn chắc chắn, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng Vách Tường Hỗn Độn sẽ có khả năng vỡ vụn. Nếu nó vỡ vụn theo cách bất thường này, rất có thể sẽ không thể tự mình phục hồi, như vậy…
Trụ Thiên Thần Đế thoáng ngừng lại, giọng trở nên đặc biệt nặng nề:
- Viễn cổ ghi lại, thế giới ngoài Hỗn Độn là một mảnh thế giới của tai ương vô tận. Nếu Vách Tường Hỗn Độn nứt vỡ, xuất hiện lỗ hổng, những luồng sức mạnh tai ương này sẽ ồ ạt tràn vào. Các tinh cầu, tinh giới ở gần đó sẽ gặp đại họa. Lâu dần, trật tự và nguyên tố cân bằng của Đông Thần Vực chúng ta cũng có thể bị phá vỡ, hậu quả không thể lường được.
- Dù sao, đó cũng là sức mạnh tai ương mà ngay cả Chân Thần cũng có thể chôn vùi.
Trên mặt các cường giả Đông Thần Vực đều hiện lên vẻ kinh hãi sâu sắc.
Lưu Quang Giới Vương nói:
- Nếu thật sự như vậy… tai họa này đại khái sẽ bùng nổ vào lúc nào?
Trụ Thiên Thần Đế nói:
- Không ai biết được. Ba vị Thiên Cơ đại sư cũng không cách nào nhìn trộm được. Hoặc là, chúng ta chỉ đang lo lắng vô căn cứ, vết rạn màu đỏ trên Vách Tường Hỗn Độn kia sau khi tự động xuất hiện, rồi sẽ vào một lúc nào đó tự động biến mất. Cũng hoặc là cần một thời gian rất dài, mấy trăm vạn năm, vài chục vạn năm sau mới có thể thật sự nứt vỡ. Nhưng mà, cũng có thể là mấy ngàn năm, mấy trăm năm…
- Thậm chí vài năm… thậm chí là ngày mai!
- Không ai có thể đoán trước được, cũng như không ai biết được vết rạn màu đỏ kia rốt cuộc đến từ đâu. Tất cả, đều chỉ có thể là phỏng đoán.
- Nói như vậy, đại hội Huyền Thần đặc biệt lần này, chính là để nghênh đón tai họa có khả năng xuất hiện?
Long Hoàng nói. Sự tình đến nước này, ngọn nguồn của mọi chuyện, những hành động khác thường của Trụ Thiên Thần Giới, hắn đã hiểu ra.
Trụ Thiên Thần Đế vô cùng ngưng trọng nói:
- Không sai. Tuy rằng tất cả chỉ là phán đoán, cái gọi là tai họa có lẽ sẽ vĩnh viễn không xảy ra. Nhưng một khi thật sự bùng nổ, nếu chuẩn bị không đủ, Đông Thần Vực ắt gặp đại nạn.
- Chuyện này, đều là do ba vị Thiên Cơ đại sư dùng lượng lớn tuổi thọ liều chết đổi lấy, sao có thể xem nhẹ. Hơn nữa, từ sau khi ba vị Thiên Cơ đại sư nhìn thấy được thiên cơ, hai mươi năm qua luôn ngày đêm bất an, đây không phải là dấu hiệu tốt, không thể không đề phòng.
- Những năm này, Phạm Đế, Tinh Thần, Nguyệt Thần, và cả Trụ Thiên bốn giới chúng ta, đều đã sớm bắt đầu chuẩn bị. Chúng ta chuẩn bị ngày càng nhiều huyền tinh, huyền thạch chứa đựng sức mạnh không gian, để có thể đi tu bổ Vách Tường Hỗn Độn sau khi nó nứt vỡ… Nhưng mà, Vách Tường Hỗn Độn ngay cả Chân Thần cũng không thể phá hủy, muốn tu bổ nó, sức mạnh không gian cần có nhất định sẽ vô cùng khổng lồ, không phải một hai năm chuẩn bị là có thể hoàn thành, có lẽ cần mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm…
- Còn nếu trong lúc này, tai họa thật sự bùng nổ, cũng chỉ có thể do lượng lớn cường giả thay nhau dùng sức mạnh cường đại để phong tỏa, cho đến khi tích trữ đủ sức mạnh không gian để chữa trị hoặc tìm được phương pháp giải quyết khác. Đại hội Huyền Thần lần này, cũng vì vậy mà ra đời.
- Để một đám huyền giả đã thành danh tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh tu luyện, ba ngàn năm sau, dù có tiến cảnh, cũng sẽ không quá lớn. Nhưng nếu là huyền giả trẻ tuổi có thiên phú cực cao, tương lai vô hạn, ba ngàn năm trong Trụ Thiên Thần Cảnh chắc chắn sẽ giúp họ trưởng thành thành những cây đại thụ che trời.
- Sau đại hội Huyền Thần lần này, đưa một ngàn huyền giả trẻ tuổi vào Trụ Thiên Thần Cảnh, nếu tai họa thật sự bùng nổ, bất kể sớm hay muộn, bọn họ đều sẽ trở thành một lực lượng vô cùng vĩ đại, rất có thể sẽ cứu vớt được Đông Thần Vực.
Đến đây, những lời mà Trụ Thiên Thần Đế muốn nói, cần nói, đã nói hết. Còn lại, chính là để một đám cường giả chúa tể đương đại của Đông Thần Vực trên Phong Thần Đài này tiêu hóa và tiếp nhận.
- Còn nếu như tất cả chỉ là lo lắng vô căn cứ, vậy cũng là vì Đông Thần Vực tăng thêm một ngàn cường giả tuyệt thế, vạn lợi mà không có một hại.
Trụ Thiên Thần Đế nở nụ cười.
Phong Thần Đài lặng ngắt như tờ, mọi người hoặc kinh ngạc, hoặc ngây dại, hoặc mờ mịt, hoặc tim đập không yên, hoặc không cho là đúng.
Từ rất nhiều năm trước, đã có lời đồn đại hội Huyền Thần lần này đột nhiên tổ chức là có liên quan đến một tai họa nào đó mà Thiên Cơ Giới đã nhìn trộm được. Chỉ là, những tin đồn này chẳng những vụn vặt, mà còn không rõ ngọn nguồn, rất ít người xem trọng. Không ngờ rằng, tin đồn kia không những là thật, mà sự thật còn vượt xa nhận thức và tưởng tượng của bọn họ.
Vết rách quỷ dị của Vách Tường Hỗn Độn, ánh sáng đỏ ửng khác lạ, những suy đoán đáng sợ, tai họa tiềm tàng… Giống như có một bóng ma khủng khiếp đột nhiên xâm nhập vào thế giới vốn đang bình yên.
Trầm mặc hồi lâu, tứ đại Thần Đế không nói thêm nữa. Lúc này, Quân Vô Danh thở dài một hơi, lên tiếng trước:
- Mặc dù tất cả tạm thời chưa chắc chắn, nhưng nếu Đông Thần Vực thật sự gặp tai họa, chúng ta tự nhiên sẽ dốc toàn lực.
- Trước dị tượng như thế, chúng ta lại hoàn toàn không biết gì, khiến Trụ Thiên Thần Đế phải dốc lòng lo nghĩ cho Đông Thần Vực, chẳng những tìm cách lâu dài, lần này còn không tiếc hao tổn sức mạnh của Trụ Thiên Châu… Vô Danh chỉ có thể vô cùng kính nể bái phục.
Quân Vô Danh nói xong, cúi mình vái lạy từ tận đáy lòng.
Lời này của Quân Vô Danh khiến toàn bộ người của Đông Thần Vực đồng tình, tất cả đều đứng dậy, cúi mình thật sâu về phía Trụ Thiên Thần Đế.
Trụ Thiên Thần Đế đứng dậy, nâng tay thở dài:
- Trụ Thiên ta là Vương giới của Đông Thần Vực, những điều này đều là chuyện nên làm. Nếu đến một ngày tai họa thật sự xảy ra, an nguy của Đông Thần Vực còn cần dựa vào toàn thể chư vị.
- Ha ha, đó là điều tất nhiên. Nếu Đông Thần Vực gặp nạn, Thánh Vũ Giới ta dù có dốc cạn toàn lực cũng sẽ không lùi nửa bước!
Trụ Thiên Thần Đế vừa dứt lời, một nam tử trung niên râu đen đến bụng nghiêm nghị nói… chính là Giới Vương Thánh Vũ Giới, cha của Lạc Trường Sinh.
- Đến lúc đó, Lưu Quang Giới sẽ tùy ý để Trụ Thiên Thần Đế điều khiển.
Ngồi gần Thánh Vũ Giới, một nam tử mặt như quan ngọc lạnh nhạt nói. Danh tiếng của hắn, cũng không ai không biết – Giới Vương Lưu Quang Giới.
- Phúc Thiên Giới chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó!
Phúc Thiên Giới Vương cũng lên tiếng.
- Chúng ta chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó!
Ba tinh giới thượng vị mạnh nhất đều không chút do dự tỏ thái độ, các tinh giới khác tự nhiên cũng theo sát phía sau.
Giọng Trụ Thiên Thần Đế kích động, thân là người đứng đầu Vương giới, lại cúi mình thật sâu:
- Tốt… Trụ Thiên ở đây, xin tạ ơn chư vị trước.
Long Hoàng trầm mặc hồi lâu cũng vào lúc này đứng lên, nghiêm mặt nói:
- Chuyện này có nhiều điểm kỳ lạ, Long mỗ cũng sẽ chú ý nhiều hơn, có lẽ trong thời gian ngắn sẽ tự mình đến rìa Hỗn Độn một chuyến. Còn nếu tương lai, thật sự xảy ra chuyện đáng lo ngại, Long Thần Giới ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Lời này của Long Hoàng rất rõ ràng có một tầng ý tứ khác… Nếu thật sự xảy ra chuyện đáng lo ngại, Long Thần Giới mới không khoanh tay đứng nhìn. Cũng có nghĩa là trước khi chuyện xảy ra, sẽ không đưa ra bất kỳ trợ giúp nào, ví dụ như tặng huyền tinh không gian. Dù sao, tất cả cũng chỉ là dự đoán – hơn nữa dưới cái nhìn của Long Hoàng, còn là một dự đoán cực kỳ miễn cưỡng.
Chỉ có điều, có được lời này của Long Hoàng, đối với Trụ Thiên Thần Đế mà nói đã là niềm vui ngoài ý muốn. Hắn bái tạ:
- Có được lời này của Long Hoàng, lòng Trụ Thiên an tâm hơn trăm lần.
- Thích Thiên Thần Đế, ngươi tính thế nào?
Phạm Thiên Thần Đế hỏi.
Thích Thiên Thần Đế cười như không cười:
- Chuyện này trọng đại như thế, một mình ta không dám tự quyết. Mặt khác… nếu chuyện này nói ra từ miệng người khác, ta một chữ cũng không tin. Nhưng do chính miệng Trụ Thiên Thần Đế nói ra, ta dù không tin cũng phải tin. Nhưng mà, ta chỉ tin nếu chuyện này thật sự đến, chứ hoàn toàn không ủng hộ cái gọi là dự đoán của các ngươi. Vách Tường Hỗn Độn sẽ tự vỡ ra? Ha ha, ta chưa từng nghe thấy trò hề nào hoang đường như thế.
Trụ Thiên Thần Đế cười nhạt một tiếng:
- Đúng vậy, tất cả cũng chỉ là không có căn cứ, hoàn toàn dựa vào phỏng đoán. Ta cũng hy vọng tất cả đều như lời Thích Thiên Thần Đế nói. Nhưng mà, sự tình liên quan đến an nguy của Đông Thần Vực, cho dù tai họa chỉ có một phần tỷ khả năng xảy ra, cũng không thể không đề phòng.
Trụ Thiên Thần Đế nói xong, thần mục hướng về phía đông xa xôi, nơi sâu trong con ngươi là nỗi lo lắng sâu sắc.
Có một sự thật hắn chưa hề nói ra: người liên tục cảm thấy bất an không chỉ có ba vị Thiên Cơ đại sư… mà còn có cả Trụ Thiên Châu.