Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1172: CHƯƠNG 1169: KINH BIẾN

Xôn xao...

Ba chữ "Ta bỏ cuộc" vừa thốt ra, cả Phong Thần Đài lẫn các nơi tại Đông Thần Vực đều đồng loạt vang lên tiếng xôn xao.

Cuộc chiến Phong Thần, cuộc chiến huyền đạo đỉnh cao nhất Đông Thần Vực, là thịnh yến thị giác của toàn bộ huyền giả Đông Thần Vực, cũng là nơi để các thiên tài chân chính kiểm nghiệm và chứng tỏ bản thân... Cho nên người có thể vào Cuộc chiến Phong Thần, cho dù phải đối mặt với đối thủ mà bản thân tuyệt đối không có khả năng chiến thắng, cũng chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó.

Chưa từng có ai không chiến mà nhận thua.

Việc Vân Triệt trực tiếp bỏ cuộc là điều chưa từng có trong lịch sử Cuộc chiến Phong Thần, sau tiếng xôn xao, nghĩ đến huyền lực của Vân Triệt và "phương thức" tiến vào Cuộc chiến Phong Thần của hắn, bọn họ lại cảm thấy chuyện này cũng không có gì kỳ lạ, thậm chí không ít người còn cười thầm.

- A, hóa ra tên tiểu tử này cũng biết xấu hổ, ta còn tưởng hắn vốn không có da mặt.

- Dù sao, Cuộc chiến Phong Thần không giống với trước đó. Lúc trước chỉ có chúng ta nhìn thấy, còn Cuộc chiến Phong Thần thì toàn bộ Đông Thần Vực đều có thể thấy được. So với việc lên đài chịu mất mặt, chi bằng trực tiếp bỏ cuộc cho xong.

- Cuộc chiến Phong Thần mà lại trực tiếp bỏ cuộc... Đúng là sỉ nhục của huyền đạo Đông Thần Vực mà! Nếu để Tây Thần Vực và Nam Thần Vực biết được, chẳng phải sẽ cười đến rụng răng sao!

- Mấu chốt là còn có Long Hoàng của Tây Thần Vực và Thích Thiên Thần Đế của Nam Thần Vực ở đây... Mất mặt đến tận ngoại Thần Vực rồi.

Chân mày Khư Uế tôn giả cau chặt, giọng nói trầm xuống:

- Vân Triệt! Đây là Cuộc chiến Phong Thần, không phải trò đùa, sao có thể tùy tiện bỏ cuộc! Cho dù ngươi chắc chắn thua, toàn lực đánh một trận, ít nhất cũng giữ lại được chút tôn nghiêm!

- Ta đã nói, ta bỏ cuộc!

Thần sắc Vân Triệt không thay đổi, lặp lại một lần nữa.

- Vân huynh đệ...

Hỏa Phá Vân định nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói thế nào. Với lòng tôn nghiêm của một huyền giả, hắn tuyệt đối không thể nào làm ra chuyện bỏ cuộc như vậy.

- Phế vật!!

Trên Phong Thần Đài, Lạc Trường An híp mắt. Hôm qua hắn vì Vân Triệt mà bị Khư Uế tôn giả răn dạy trước mặt mọi người, trong lòng vốn đã cực kỳ khó chịu với Vân Triệt. Bây giờ Vân Triệt trực tiếp bỏ cuộc, càng khiến hắn tìm được cơ hội phát tiết:

- Lão tử trầy da tróc vảy mới vào được Cuộc chiến Phong Thần là để rèn luyện bản thân, chứ không phải để lãng phí thời gian với thứ rác rưởi như ngươi! A, uy phong ngày hôm qua của ngươi đâu? Không phải ngươi có cái gì... Nặc Ảnh gì đó của ngươi đâu! Mang ra cho lão tử mở mang tầm mắt xem nào!

Vân Triệt: "..."

- Chỉ có thứ phế vật đê tiện nhất mới đầu hàng, nếu ngươi còn là đàn ông thì lên đây đường đường chính chính đấu một trận với lão tử, lão tử sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là thực lực chân chính!

Khư Uế tôn giả khẽ quát một tiếng:

- Đủ rồi! Cuộc chiến Phong Thần, không được vô cớ sỉ nhục đối thủ.

Tuy quát lớn, nhưng giọng điệu cũng không nặng, chỉ có hai chữ "vô cớ" là được cố ý nhấn mạnh. Hắn đưa mắt nhìn Vân Triệt:

- Bản tôn hỏi lại ngươi một lần cuối cùng...

- Ta bỏ cuộc.

Không đợi Khư Uế tôn giả hỏi hết câu, Vân Triệt đã nói lần thứ ba. Giọng điệu ba lần đều giống hệt nhau, không hề có chút dao động nào vì tiếng xôn xao của mọi người.

Sắc mặt Khư Uế tôn giả trở nên âm trầm, cũng có chút tức giận, sau đó hừ lạnh một tiếng:

- Nếu đã như vậy, cũng đỡ lãng phí thời gian.

- Vân Triệt bỏ cuộc, rơi vào tổ bại trận!

- Lạc Trường An không chiến mà thắng, tiến vào tổ Phong Thần!

Theo lời tuyên bố của Khư Uế tôn giả, kết quả đã định, cho dù Vân Triệt có hối hận ngay tức khắc cũng không thể thay đổi được nữa.

Đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử Cuộc chiến Phong Thần có người không chiến mà bại.

Lạc Trường An bĩu môi, nhảy khỏi Phong Thần Đài, nhưng giữa không trung, hắn đột nhiên chỉ tay về phía Vân Triệt, ngón giữa hướng xuống dưới, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh miệt như đang nhìn một con kiến hôi.

Hành động này của hắn khiến nửa sân đấu vang lên tiếng cười vang.

"..." Vân Triệt khoanh hai tay trước ngực, sắc mặt không hề biến hóa. Nhưng sâu trong đáy mắt, lại đột nhiên lóe lên một tia lạnh lẽo.

Mộc Băng Vân có tu vi Thần Quân Cảnh, lại ở ngay bên cạnh Vân Triệt, sao có thể không phát hiện được sát ý chợt lóe lên trên người hắn. Nàng nhíu mày, nghiêng đầu hỏi:

- Vân Triệt!?

- Yên tâm, ta vẫn chưa đến mức vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận.

Vân Triệt ngược lại còn mỉm cười.

- ...Xem ra, người mà ngươi muốn đợi vẫn chưa đến.

Mộc Băng Vân khẽ nói. Giữa các Vương Giới đều có huyền trận không gian đặc thù kết nối, vào dịp Đại hội Huyền Thần, không có lý do gì lại không mở. Hơn nữa, lấy đẳng cấp sức mạnh của Tinh Thần Giới, có thể dễ dàng độn không, nếu muốn đến... đã sớm đến rồi.

Ánh mắt Vân Triệt nhanh chóng lướt qua khu vực của Tinh Thần Giới, rồi lập tức thu hồi, trong lòng thầm than một tiếng:

- Những người xung quanh Tinh Thần Đế... đều là Tinh Thần sao?

Mộc Băng Vân khẽ gật đầu:

- Không sai, các kỳ Đại hội Huyền Thần trước, Tinh Thần Giới nhiều nhất cũng chỉ phái một Tinh Thần đích thân đến. Lần này vì "đại sự", tính cả Tinh Thần Đế, đã có tới năm vị Tinh Thần cùng đến.

- Bên phải Tinh Thần Đế là Đế sư của Tinh Thần Giới, Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi... Nghe đồn, khi Thiên Sát Tinh Thần còn nhỏ, cũng từng bái hắn làm thầy.

Vân Triệt: "..."

- Phía sau, áo trắng là Thiên Yêu Tinh Thần Tường Vi, áo đen là Thiên Cương Tinh Thần Thần Hổ, áo xanh là Thiên Độc Tinh Thần...

- Ngục La.

Vân Triệt khẽ nói.

- Hả? Ngươi từng nghe nói đến?

- ...Bốn năm trước, nàng ta từng gặp ta.

Vân Triệt thấp giọng nói.

- Cái gì?

Trên mặt Mộc Băng Vân lộ vẻ kinh hãi. Bốn năm trước... khi đó Vân Triệt vốn còn chưa xuất hiện ở Thần Giới.

Vân Triệt lại không hề lo lắng chút nào:

- Yên tâm đi, tuy rằng tên giống nhau, tướng mạo tương tự, nhưng nàng ta sẽ không coi ta là "Vân Triệt" của bốn năm trước đã bị nàng ta giết chết. Bởi vì khí tức của ta đã hoàn toàn khác với năm đó, hơn nữa, một Tinh Thần, tuyệt đối sẽ không tin rằng bản thân lại không giết nổi một phàm nhân hạ giới.

"..." Mộc Băng Vân cau chặt chân mày, từ trong lời nói của Vân Triệt, nàng đã mơ hồ đoán được chuyện gì đã từng xảy ra.

- Nhưng mà... ta đột nhiên nghĩ tới một chuyện...

- Trận đấu thứ ba vòng thứ nhất Cuộc chiến Phong Thần, Duy Hận, đối đầu Lệ Kiếm Minh của Kinh Lôi Giới!

Vân Triệt không nói thêm gì nữa, nhanh chóng ngẩng đầu, nhìn về phía Phong Thần Đài.

Duy Hận... Người này... Rốt cuộc hắn đến đây để làm gì?

Trên Phong Thần Đài, hai người đối chiến đã vào vị trí. Duy Hận là một gương mặt hoàn toàn xa lạ trong mắt tất cả mọi người, nhưng mái tóc trắng bệch của hắn lại cực kỳ thu hút ánh nhìn. Hắn bình tĩnh đứng đó, gương mặt cứng ngắc, đôi mắt nhìn thẳng vào Lệ Kiếm Minh ở phía đối diện.

Lệ Kiếm Minh luôn nhíu mày, bởi vì không biết tại sao cơ thể hắn cứ liên tục rét run.

Hơn nữa còn là cái lạnh thấu xương.

Nam tử tên "Duy Hận" trước mắt có huyền lực yếu hơn hắn hai tiểu cảnh giới, hắn không có lý do gì để thất bại, nhưng không biết vì sao, hắn lại không tài nào thoải mái nổi, trong lòng không ngừng bất an, nhất là đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình kia, đó gần như là đôi mắt đáng sợ nhất mà đời này hắn từng gặp, khiến hắn không hiểu sao lại có cảm giác tim đập nhanh... một cảm giác vô cùng mãnh liệt.

Người này... là ai?

Vì sao lại có dáng vẻ thâm cừu đại hận như vậy?

Hắn tin chắc mình chưa từng gặp người này, bởi vì hắn không nhớ có ai mang màu tóc trắng bệch như thế. Nhưng trong lúc mơ hồ, hắn lại có một cảm giác quen thuộc rất nhỏ mà hoàn toàn không thể nhớ ra được.

- ...Khai chiến!!

Khư Uế tôn giả ra lệnh một tiếng, binh khí của Duy Hận đã xuất hiện trong nháy mắt, vẫn là thanh chủy thủ có hình thù kỳ lạ như miệng rắn kia.

Hai tiểu cảnh giới của Thần Linh Cảnh, theo lẽ thường mà nói vốn là một chênh lệch khổng lồ không thể nào bù đắp. Nhưng có vết xe đổ của trận trước, Lệ Kiếm Minh tự nhiên sẽ không khinh địch, một thanh trường kiếm xanh thẳm đặt ngang trước ngực, thân kiếm rít gào lôi quang:

- Xin chỉ giáo!

Duy Hận đột nhiên ra tay, không động thì thôi, vừa động đã tấn công như sấm sét, hàn quang của xà nhận lướt qua, đâm thẳng vào yết hầu Lệ Kiếm Minh.

Chân mày Lệ Kiếm Minh trầm xuống, thân kiếm chỉ về phía trước, một luồng lôi trận hình thành trong giây lát, hơn mười tia lôi quang bổ ngang xuống, trong tiếng nổ vang, mạnh mẽ ép lui Duy Hận.

Hai người vừa giao thủ, Duy Hận liền ra tay hung ác lạ thường, mỗi một nhát đâm, mỗi một đường hàn quang, đều nhắm thẳng vào yếu hại, hoàn toàn là tư thế muốn lấy mạng Lệ Kiếm Minh ngay lập tức. Ở dưới ưu thế huyền lực khá lớn, Lệ Kiếm Minh trầm ổn đối chiến, kiếm múa sấm rền, huyền khí như sóng triều, hóa giải gần hết công kích của Duy Hận, sau đó dễ dàng áp chế ngược lại hắn.

Trên chỗ ngồi phía đông, Long Hoàng đột nhiên nhíu mày:

- Kỳ quái, người này... tuổi thọ của hắn, e rằng đã không còn đủ mười năm!

Trụ Thiên Thần Đế cũng gật đầu nói:

- Xem ra, không chỉ một mình lão hủ nhận ra điều này. Tuổi thọ của hắn bị suy giảm cực kỳ quái dị, mà giống như...

Trụ Thiên Thần Đế đột nhiên nghĩ tới điều gì, giọng nói khựng lại, chân mày đột nhiên trầm xuống. Cùng lúc đó, một luồng huyền khí khác thường chợt lóe lên, dù chỉ trong nháy mắt nhưng cũng đủ khiến Long Hoàng và các Đại Thần Đế đều phải biến sắc.

- Đây là!?

Keng!!

Duy Hận bị đánh bay liên tiếp trên mặt đất, xà nhận trong tay văng ra. Hắn tê liệt quỳ trên đất, đầu cúi gằm, há to miệng thở dốc, hai tay cào trên mặt đất run rẩy kịch liệt.

Lệ Kiếm Minh chậm rãi tiến lên, thu hồi thân kiếm, nho nhã lễ độ nói:

- Ngươi không phải là đối thủ của ta, đã mất binh khí, vẫn nên nhận thua đi.

- Ha... ha ha ha ha ha...

Duy Hận bật cười, tiếng cười vô cùng trầm thấp, toàn thân hắn đột nhiên bắt đầu run rẩy bất thường, nhất là lồng ngực, phập phồng kịch liệt, giống như có thứ gì đó sắp nổ tung. Cuối cùng, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt lại bắn ra hắc quang u tối lạnh lẽo, tựa như đôi mắt ác ma vừa thức tỉnh.

Trong phút giây này, toàn bộ cường giả trên Phong Thần Đài đều sững sờ, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Đám người Mộc Băng Vân, Mộc Hoán Chi, Hỏa Như Liệt, Viêm Tuyệt Hải như bị sét đánh, đồng loạt bật dậy:

- Đây... Đây là...

Bị đôi mắt đen kịt kia nhìn chằm chằm, toàn thân Lệ Kiếm Minh đột nhiên lạnh buốt, như rơi vào hầm băng địa ngục, đồng tử giống như bị kim châm, nháy mắt co rút đến cực hạn, thế giới trước mắt mơ hồ tối sầm lại... Bên tai truyền đến tiếng gào khản đặc của phụ thân hắn:

- Kiếm Minh... Mau lui lại!!!

Tiếng gào của phụ thân khiến ý thức hắn chợt tỉnh lại, nhưng một bóng đen đã lao tới, dùng cả tứ chi và toàn thân mình ghì chặt lấy hắn, hắc quang nồng đậm không biết từ đâu ập đến, lấy cơ thể hắn làm môi giới mà nhanh chóng lan tràn.

- Ngươi... Ngươi... A... Hu oa oa oa oa!!

Giống như trong nháy mắt bị ngàn vạn gai độc lạnh như băng đâm vào thân thể và linh hồn, Lệ Kiếm Minh phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.

Bên tai hắn, truyền đến tiếng thì thầm khàn khàn như đến từ ác ma:

- Lệ Kiếm Minh... ngươi có còn nhớ rõ... mười ba năm trước... bộ tộc Khuê Thị đã bị ngươi diệt môn không!!

- Ngươi... ngươi là... A a a a a...

Tiếng kêu thảm của Lệ Kiếm Minh càng lúc càng thê lương. Dưới hắc khí, thân thể hắn từ trong ra ngoài nhanh chóng bị ăn mòn... Hắn liều mạng giãy giụa, xương cốt của Duy Hận bị đập nát từng mảng, lồng ngực bị xuyên thủng, nhưng hắn vẫn không hề buông lỏng.

- Hắc... Hắc ám huyền khí!!

- Hắn là ma nhân!!!!

- Khư Uế!!

Trên Phong Thần Đài đột nhiên nổi lên tiếng kinh hô, Khư Uế tôn giả ở gần nhất sắc mặt đại biến, thân hình như đại bàng xuyên qua kết giới, lao thẳng xuống.

- Mối thù diệt tộc... mối hận vợ bị nhục, con bị giết... Cho dù ta tổn hại hết tuổi thọ, hóa thành ma nhân... cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục! A a a a a a!!

Tiếng gào thê lương như ác quỷ, mỗi một chữ đều là mối hận vô tận.

- Ta ở địa ngục... chờ ngươi!!

Ầm!!!!

Lực lượng của Khư Uế tôn giả vừa ập xuống, thân thể Duy Hận đã đột nhiên nổ tung, bắn ra máu đen đầy trời. Lệ Kiếm Minh đang gào thét trong sợ hãi tột cùng liền bị nổ thành hai đoạn, tiếng kêu thảm thiết cũng biến thành tiếng nức nở tuyệt vọng... rồi tắt hẳn.

- Kiếm Minh!!

Giới Vương Kinh Lôi Giới lao tới Phong Thần Đài, nhưng chỉ có thể bất lực nhìn thân thể Lệ Kiếm Minh bị phá nát trong khoảnh khắc. Hai đoạn thi thể bay ra rất xa, khi rơi xuống đất đã cháy đen hoàn toàn, hơn nữa còn phát ra tiếng "xèo xèo" rồi nhanh chóng thối rữa.

Một màn đáng sợ này khiến vô số cường giả có mặt đều phải rùng mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!