Vân Triệt tìm kiếm hồi lâu nhưng vẫn không thấy tung tích của Mộc Huyền Âm.
Hắn bắt đầu nghĩ đến một khả năng... Đúng rồi! Hiện giờ Cuộc chiến Phong Thần đang diễn ra, chẳng lẽ sư tôn đang ở trước một Tinh Thần Bia nào đó xem trận chiến?
Hay là Cung chủ Băng Vân không truyền âm cho sư tôn chuyện ta muốn trở về?
Thời gian đối với Vân Triệt quá mức gấp gáp, hắn không rảnh bận tâm nhiều nữa, bay thẳng về phía Minh Hàn Thiên Trì.
Trên không trung, băng sương lượn lờ, một ánh mắt tuyệt mỹ lặng lẽ dõi theo bóng dáng Vân Triệt xa dần.
"Haizz..." Nàng thầm thở dài, trong nỗi phiền muộn phức tạp lại mang theo sự bất đắc dĩ sâu sắc, tâm hồn vốn tĩnh lặng vĩnh hằng lại vì hắn mà hết lần này đến lần khác dấy lên từng cơn sóng gợn.
- Có cần đánh gãy chân hắn không đây?
Nàng khẽ tự nhủ.
Kết giới của Minh Hàn Thiên Trì không thể nào ngăn cản Vân Triệt, hắn trực tiếp xuyên qua, đi tới nơi quen thuộc nhất của mình ở Thần Giới này, chỉ dừng lại một giây rồi nhảy thẳng vào trong Thiên Trì, lao xuống đáy.
Nước trong Thiên Trì mang theo hàn khí nặng nề không thể tưởng tượng, nhưng đối với hắn lại chỉ là cảm giác mát lạnh sảng khoái từ thể xác đến linh hồn. Vô số dòng khí mát lạnh tranh nhau ùa vào cơ thể hắn, khí tức này không những có thể dần dần chuyển hóa thành sức mạnh, mà còn giúp huyền lực và thương thế của hắn nhanh chóng hồi phục. Hai năm nay, tiến cảnh của hắn nhanh đến vậy, Minh Hàn Thiên Trì chính là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất.
Thế nhưng, giờ phút này Vân Triệt không có tâm trạng hưởng thụ khí tức sảng khoái toàn thân này, hắn dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng xuống dưới.
Một trăm thước...
Một ngàn thước...
Một ngàn trượng...
Năm ngàn trượng...
Thế giới dưới nước vốn hoàn toàn không có ánh sáng đột nhiên lóe lên lam quang trong vắt. Một quầng sáng màu lam hình cung đến từ Hàn Mạch dưới đáy ao hiện ra trong tầm mắt Vân Triệt.
Tốc độ của Vân Triệt chậm lại, rất nhanh sau đó, hai chân hắn đã đạp lên một tầng cát mịn như thủy tinh.
Tuy ngày đêm ngâm mình trong Minh Hàn Thiên Trì, nhưng đây mới là lần thứ hai hắn đặt chân đến đáy ao.
Men theo hướng quầng sáng màu lam hình cung, Vân Triệt chậm rãi tiến về phía trước. Chẳng mấy chốc, một khối hàn băng hình củ ấu óng ánh trong suốt đang yên tĩnh nằm giữa thế giới xanh thẳm đã hiện ra trong tầm mắt.
Bên trong hàn băng, một bóng dáng thiếu nữ cuộn mình như trong giấc mộng hư ảo, cánh tay ngọc ôm lấy đầu gối, vầng trán chôn sâu vào giữa, toàn thân trần trụi. Đôi chân trắng như tuyết thon dài óng ánh, bàn chân ngọc khéo léo tựa đóa sen, làn da tuyết trắng nõn tựa ngọc thạch, lưu chuyển ánh sáng tựa trăng sao.
Mái tóc băng trắng muốt ánh lam nhạt khẽ rủ xuống, che đi dung mạo của nàng, cũng che đi cảnh xuân cấm kỵ nhất của người thiếu nữ.
- Vân Triệt... Tại sao ngươi lại tới đây?
Vân Triệt đứng yên một lúc, đang suy nghĩ nên mở lời thế nào thì trong lòng đã truyền đến giọng nói mềm mại như mộng của thiếu nữ.
Trong thiên hạ, chỉ có Vân Triệt biết, thiếu nữ trong khối băng trước mắt chính là một chân thần đến từ thời đại Thượng Cổ, là người duy nhất trong toàn bộ Không gian Hỗn Độn chưa hoàn toàn mai một.
Mặc dù, nàng chỉ có thể dựa vào Hàn Mạch cuối cùng này để sống tạm bợ, chỉ còn cách sự mai một hoàn toàn một bước chân.
- Nếu có một ngày, ngươi cảm thấy sức mạnh của mình đã đủ cường đại, ý chí và giác ngộ của mình đã đủ để gánh vác những biến động và trọng trách, ngươi hãy tới tìm ta, ta sẽ nói cho ngươi biết tất cả chân tướng...
- Cũng sẽ giao toàn bộ sức mạnh của ta cho ngươi.
-... Đây là chuyện cuối cùng ta có thể làm, cũng là... kết cục tốt nhất mà ta có thể nghĩ đến.
Đây là những lời năm đó chính miệng nàng đã nói với hắn.
Mặc dù, hắn hoàn toàn không biết "biến động" và "trọng trách" mà thiếu nữ Băng Hoàng ám chỉ là gì, càng không thể nào có đủ "ý chí" và "giác ngộ", nhưng hiện giờ hắn đang cần gấp sức mạnh... sức mạnh có thể giúp hắn trưởng thành cấp tốc trong thời gian ngắn.
Sau một hồi suy nghĩ, Vân Triệt cuối cùng cũng lên tiếng:
- Băng Hoàng Thần Linh, ta tới đây... là vì có một yêu cầu ích kỷ, ta muốn thỉnh cầu người... ban cho ta một ít sức mạnh.
-... Vì sao?
Thiếu nữ hỏi, giọng nói vẫn mềm mại như mộng.
Vân Triệt vô cùng chân thành nói:
- Ta... muốn gặp một người. Ta có vài lời muốn nói thẳng với nàng ấy, muốn để nàng ấy thấy được quyết tâm của ta, và càng muốn... một ngày nào đó có thể bảo vệ được nàng ấy. Mà muốn gặp được nàng, ta cần có sức mạnh đủ lớn. Nếu không làm được, ta nhất định sẽ hối hận cả đời. Cho nên, thỉnh cầu người hãy giúp ta.
Thế giới xanh thẳm hoàn toàn tĩnh lặng.
Hồi lâu sau, thiếu nữ khẽ thở dài một tiếng:
- Thật xin lỗi, ta không thể đáp ứng ngươi.
Vân Triệt: "..."
- Phân tách lực lượng sẽ rút ngắn sự tồn tại của ta, mà ta phải tồn tại cho đến "ngày đó". Đến "ngày đó", nếu ngươi đưa ra yêu cầu như vậy, ta sẽ không chút do dự giao tất cả của ta cho ngươi... Nhưng hiện giờ, lý do của ngươi chỉ là tư tâm của bản thân, ta không thể đáp ứng, xin ngươi đừng trách ta.
"..." Lồng ngực Vân Triệt hơi phập phồng, nhưng hắn không hề kinh ngạc hay thất vọng, cũng không nói lời cưỡng cầu, ngược lại mỉm cười:
- Yêu cầu này của ta quả thật rất ích kỷ, người không đáp ứng cũng là lẽ thường tình. Thật xin lỗi đã quấy rầy giấc ngủ yên của người, ta sẽ đi thử tìm cách khác.
Việc thiếu nữ Băng Hoàng từ chối, Vân Triệt không hề bất ngờ. Nhưng ngay lúc hắn chuẩn bị rời đi, giọng nói mềm mại của thiếu nữ lại gọi hắn lại:
- Đợi đã... Hiện giờ ta không thể phân tách lực lượng của mình, nhưng ta có thể cho ngươi một ít Thần Hồn của ta.
Vân Triệt quay lại, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
- Mặc dù làm vậy cũng sẽ rút ngắn sự tồn tại của ta, nhưng chắc vẫn đủ để ta chống đỡ đến ngày đó.
Một vầng sáng màu lam chợt lóe lên trên khối băng, sau đó, một ánh sao hình giọt nước chậm rãi ngưng tụ, như được gió nhẹ nâng đỡ, bay đến trước mặt Vân Triệt.
- Thần lực ẩn chứa trong Thần Hồn này, người thường rất khó chuyển hóa thành sức mạnh của mình, chỉ có ngươi mới có thể dễ dàng làm được trong thời gian ngắn. Nếu ngươi có thể hấp thu hoàn toàn, sẽ giúp tu vi hiện giờ của ngươi tăng lên hai tiểu cảnh giới. Hơn nữa, sự tăng trưởng về linh hồn lực còn lớn hơn cả huyền lực, sẽ mang lại cho ngươi sự trợ giúp lâu dài hơn.
- Đây cũng là giới hạn mà hiện giờ ta có thể làm cho ngươi.
Thiếu nữ Băng Hoàng mơ hồ nói:
- Ngươi không cần cảm tạ ta, ngươi nên biết, ta cũng không đơn thuần làm vậy vì ngươi. Nếu... trong lòng ngươi thật sự có lòng cảm kích, vậy có thể đáp ứng một thỉnh cầu của ta được không?
Nàng nói là "thỉnh cầu"...
Thân là Thần Linh duy nhất còn tồn tại, lại nói ra lời "thỉnh cầu" với một phàm nhân như Vân Triệt.
Vân Triệt trịnh trọng gật đầu:
- Được, mời người nói. Chỉ cần có thể làm được, ta nhất định sẽ đáp ứng.
- Nếu như... có một ngày, thế giới đột nhiên xảy ra biến cố kinh thiên, tất cả mọi thứ đều bị bao phủ trong sắc đỏ của tuyệt vọng... Xin ngươi, nhất định phải tới tìm ta...
Thế giới... biến cố kinh thiên?
Sắc đỏ của tuyệt vọng?
Vân Triệt vừa định hỏi, giọng nói của thiếu nữ lại truyền đến:
- Ngươi đừng vội hỏi, vì còn xa mới đến lúc ngươi có thể biết được tất cả. Ta chỉ hy vọng, ngươi, người kế thừa mầm mống hy vọng do Tà Thần để lại, nhất định phải đáp ứng chuyện này.
Vân Triệt không suy nghĩ nhiều, trực tiếp gật đầu:
- Được. Nếu thật sự có một ngày như vậy, cho dù không có lời nói này của người, ta cũng nhất định sẽ đến cầu xin sự giúp đỡ của người.
-... Ừm.
Thiếu nữ Băng Hoàng khẽ đáp lại một tiếng vui vẻ, ngôi sao màu băng lam đang trôi nổi trước mặt Vân Triệt cũng bay lên, chạm vào người hắn rồi chậm rãi dung nhập vào mi tâm.
Trong nháy mắt, Vân Triệt cảm nhận rõ ràng, bên trong linh hồn của mình đã có thêm một ngôi sao màu lam lộng lẫy.
Vân Triệt không lập tức luyện hóa, mà cảm kích nói:
- Cảm tạ người, Băng Hoàng Thần Linh. Tuy ta không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, càng không cho rằng mình vĩ đại đến mức gánh vác được sứ mệnh nào, nhưng chuyện ta đã đáp ứng người, nhất định sẽ làm được.
- Bây giờ ngươi không cần nghĩ nhiều, tuy ngày đó nhất định sẽ đến, nhưng ngay cả ta cũng không thể biết trước được đó sẽ là ngày nào, ngươi đừng gánh vác quá sớm. Mặc dù ngươi kế thừa "mầm mống" Tà Thần để lại, nhưng suy cho cùng ngươi vẫn là một tồn tại độc lập, không ai có tư cách ép buộc ngươi phải gánh vác bất cứ điều gì.
Giọng nói ngừng lại một chút, nàng đột nhiên hỏi:
- Ngươi dường như... rất ít khi sử dụng lực lượng Huyền Cương trong cơ thể?
Vân Triệt thoáng kinh ngạc, không hiểu vì sao nàng lại nhắc đến Huyền Cương, gật đầu nói:
- Huyền Cương đối với tộc nhân của ta là một loại sức mạnh rất cường đại. Nhưng sức mạnh của ta chủ yếu đến từ nguyên tố và trọng kiếm, dựa vào sự tăng phúc của huyền mạch Tà Thần để bùng nổ, hoàn toàn không thể tác dụng lên Huyền Cương. Nhất là sau khi huyền lực đạt đến Thần đạo, tuy Huyền Cương có trợ giúp, nhưng uy lực tương đối quá nhỏ, mà tiêu hao lại quá lớn, cho nên ta rất ít khi dùng đến trong giao chiến.
Thiếu nữ Băng Hoàng trầm mặc, sau đó chậm rãi nói:
- Huyền Cương là một loại sức mạnh tồn tại trong cơ thể ngươi, nó không chỉ liên kết với huyết mạch, mà còn liên kết chặt chẽ với huyền mạch và linh hồn của ngươi. Sự tăng phúc huyền lực của huyền mạch Tà Thần không phải là không thể tác dụng lên Huyền Cương, chỉ là... có lẽ ngươi vẫn chưa thể khế hợp một cách hoàn hảo giữa "Huyền Cương" và "Huyền Mạch".
- Hoàn hảo... khế hợp?
- Ngoài ra, ngươi có thể thử dung hợp Huyền Cương với linh hồn. Với hồn lực đặc thù và năng lực lĩnh ngộ của ngươi, có lẽ, ngươi sẽ vô tình chạm đến một tầng sức mạnh đặc thù khác.
Thiếu nữ Băng Hoàng chỉ có thể đưa ra chỉ dẫn, còn việc ngộ đạo chân chính, tự nhiên chỉ có thể dựa vào bản thân Vân Triệt.
Huyền mạch khế hợp với Huyền Cương...
Linh hồn dung hợp với Huyền Cương...
Huyền Cương tồn tại trong huyết mạch, nhưng sức mạnh lại bắt nguồn từ chính huyền mạch. Mà việc khống chế Huyền Cương, tự nhiên cũng không thể tách rời hồn lực... Nói cách khác, chúng vốn đã "liên kết" với nhau.
Nhưng "phù hợp" và "khế hợp" mà thiếu nữ Băng Hoàng nói, rõ ràng không chỉ đơn thuần là sự liên kết... Rốt cuộc là có ý gì?
- Tuy có phần không rõ lắm, nhưng sau này lúc tu luyện, ta sẽ thử lĩnh ngộ lời của người.
Vân Triệt gật đầu nói.
- Tin rằng chẳng bao lâu nữa, ngươi chắc chắn sẽ có thu hoạch.
- Mặt khác, có một việc, có lẽ nên nói cho ngươi biết. Về sư phụ của ngươi Mộc Huyền Âm, nàng thật ra là... Ta...
Giọng thiếu nữ Băng Hoàng đột nhiên nhỏ đi, sau một hồi do dự, câu nói tiếp theo lại không được thốt ra.
Vân Triệt sửng sốt, vội vàng hỏi:
- Sư tôn ta làm sao?
"..." Im lặng một lát, thiếu nữ Băng Hoàng khẽ nói:
- Ngươi chỉ cần biết, mặc dù tính tình của nàng đôi khi quả thật biểu hiện ra một mặt khiến người ta kinh hãi, nhưng mà... nàng nhất định sẽ không làm bất cứ chuyện gì hại ngươi, ngươi có thể hoàn toàn tin tưởng nàng trong bất cứ chuyện gì.
Vân Triệt ngẩn người, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:
- Sư tôn luôn đối xử rất tốt với ta. Cho dù ta thường xuyên phạm sai lầm, thậm chí là lỗi rất lớn, cuối cùng người đều lựa chọn tha thứ.
-... Ngươi đi đi, nàng đang ở trên Thiên Trì chờ ngươi. Nếu ngươi muốn tăng tu vi trong thời gian ngắn, chỗ sư tôn ngươi có phương pháp thích hợp nhất cho ngươi.
Sư tôn... đang ở trên Thiên Trì.
Vân Triệt cáo biệt thiếu nữ Băng Hoàng, huyền khí phóng thích, ngược dòng bay lên.
Vân Triệt rời đi, đáy Minh Hàn lại một lần nữa trở về tĩnh lặng. Hồi lâu sau, tiếng thở dài của thiếu nữ khẽ vang lên.
- Vết rách trên Vách tường Hỗn Độn đã rộng đến trăm trượng, ánh sáng đỏ rực sắp chiếu rọi thế gian. Nhân loại có lẽ đã phát hiện ra sự tồn tại của nó, nhưng lại vĩnh viễn không thể ngờ được đằng sau nó ẩn giấu tai họa kinh khủng đến nhường nào.
- Thế giới hiện giờ, vốn không thể nào chống đỡ được tai họa này...
- Vân Triệt... Chỉ có thể cầu nguyện... ngươi có thể dẫn dắt tất cả đến kết cục tốt đẹp nhất có thể... Cũng chỉ có ngươi mới có thể làm được.
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả