Vân Triệt đang ở trong Thì Luân Kết Giới, cũng không cảm thấy có gì khác thường.
- Trong Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan ẩn chứa lực lượng cực mạnh, có thể khiến huyền lực Thần đạo ở cảnh giới thấp tăng vọt, nhưng cũng có rủi ro rất cao. Phải dung hợp Mộc Linh Châu là vì để ôn hòa dược lực.
Hai tay Mộc Huyền Âm phất lên, bên người Vân Triệt nhất thời dâng lên từng tầng băng sương mỏng manh:
- Mộc Linh Châu mà ngươi có được đã giữ lại toàn bộ linh khí, cực kỳ hiếm thấy. Trái Tim Cổ Long lại đến từ một con Cầu Long ở cảnh giới Thần Chủ, khí tức Hoàng Tiên Thảo hoàn chỉnh, Sừng Kỳ Lân cũng ẩn chứa hàn khí cực nặng. Cho nên, tuy có Mộc Linh Châu hoàn mỹ tồn tại, dược lực cũng mãnh liệt tới cực điểm, ngươi tuyệt đối không thể nào tự mình luyện hóa.
- Cho dù có ta ở bên cạnh tương trợ, cũng có khả năng không khống chế được, cho nên, ngươi phải vạn phần cẩn thận, rõ chưa!
- Đệ tử đã rõ.
Vân Triệt gật đầu, nâng Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan lên, dưới ánh mắt của Mộc Huyền Âm, cẩn thận nuốt vào.
Một luồng khí tức tươi mát tiến vào cơ thể rồi chậm rãi biến mất, không còn cảm giác. Vân Triệt nhắm mắt lại, điều động khí tức, chuẩn bị bắt đầu chuyển hóa dược lực, nhưng huyền lực của hắn còn chưa chạm đến Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan thì toàn thân đã đột nhiên chấn động.
Trong nháy mắt đó, dường như có vô số ngọn núi lửa và sông băng đồng thời bùng nổ, vỡ nát trong cơ thể hắn, tạo thành vô số dòng lũ cuồng bạo điên cuồng dâng trào. Dòng lũ này một nửa lạnh như băng, một nửa nóng rực, mà cho dù là một dòng nhỏ nhất trong đó, lực lượng ẩn chứa cũng đáng sợ đến mức vượt xa dự tính của Vân Triệt.
Vân Triệt vì gượng ép tăng cường lực lượng nên đã rất nhiều lần ỷ vào thể chất đặc thù của bản thân mà thôn phệ đan dược có dược lực cực mạnh, ví dụ như Kim Lân Hóa Long Đan khi ở hạ giới, hay Ngọc Lạc Băng Hồn Đan khi mới tới Ngâm Tuyết Giới. Nhưng mà, nếu như nói dược lực của chúng mãnh liệt như sông lớn cuồng nộ...
Thì dược lực do viên Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan này phóng thích lại giống như biển cả mênh mông nuốt trời trùm đất.
Vân Triệt vốn không kịp dẫn dắt khống chế, cả người liền đã như bị cuốn vào trong sóng dữ ngập trời, thống khổ vô tận bao phủ toàn thân hắn. Từng đốt xương, từng tế bào toàn thân đều đang điên cuồng run rẩy, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung...
Ngay lúc trong lòng Vân Triệt dâng lên nỗi kinh hãi vô tận, một luồng khí tức băng hàn mà nhu hòa đột nhiên ập đến từ bên ngoài cơ thể hắn. Nhất thời, dưới luồng hàn khí này, dược lực vốn đang cuồng bạo như hồng thủy liền nhanh chóng dịu đi, cuối cùng trở nên vô cùng ngoan ngoãn, chậm rãi chảy xuôi khắp toàn thân và kinh mạch của hắn.
Cảm giác thống khổ đáng sợ nhanh chóng tan biến. Vân Triệt một lần nữa cảm nhận được sự tồn tại của thân thể và huyền mạch. Hắn lập tức hiểu rõ luồng hàn khí áp chế dược lực này đến từ đâu, vội vàng thu liễm tâm thần, toàn lực phóng thích huyền khí, đồng thời vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết.
Dược lực vừa rồi vượt xa dự đoán của Vân Triệt vô số lần, khiến hắn đã biết rõ sự đáng sợ của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan này, lại càng không dám có một chút lơ là. Hắn hoàn toàn phong bế cảm giác, chậm rãi dẫn dắt huyền khí và linh khí thiên địa, vô cùng cẩn thận luyện hóa dược lực đã trở nên ôn hòa.
Trong Thì Luân Kết Giới, dưới tầm mắt của Mộc Huyền Âm, thân thể vốn đang kịch liệt run rẩy của Vân Triệt đã ổn định lại, toàn thân đẫm mồ hôi. Nếu lúc này hắn mở mắt nhìn vào cơ thể mình, chắc chắn sẽ chấn động... Bởi vì bên ngoài thân thể hắn rõ ràng đang tỏa sáng năm màu sắc đỏ, đen, lục, lam, trắng hỗn loạn lưu chuyển, ánh sáng khi thì mãnh liệt, khi lại mỏng manh.
Mộc Huyền Âm đang ngồi trước mặt Vân Triệt, ngón tay chỉ ra, một luồng băng sương thủy chung bao phủ lấy hắn. Tu vi của nàng đã ở đỉnh Thần giới, nhưng trong mắt lại hoàn toàn ngưng trọng.
Đan dược gượng ép tăng huyền lực, cho dù chỉ là tăng lên một tiểu cảnh giới, cũng đã cực kỳ hiếm có, đồng thời kèm theo rủi ro rất lớn. Mà Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan... Lúc trước Mộc Huyền Âm đã chính miệng nói, có thể khiến cho Vân Triệt khi đó chỉ có tu vi Thần Nguyên Cảnh tiến thẳng vào Thần Kiếp Cảnh – đây là khái niệm cỡ nào!
Dược lực và nguy hiểm tương ứng với nó, cũng có thể tưởng tượng được.
Mà bởi vì Trái Tim Cổ Long đến từ một con Cầu Long cảnh giới Thần Chủ có tuổi thọ hơn mười vạn năm, Sừng Kỳ Lân đến từ một con kỳ lân viễn cổ, Mộc Linh Châu là một viên Mộc Linh Châu hoàn mỹ đến gần như không thể thấy, Hoàng Tiên Thảo không hề có một chút linh lực xói mòn dưới lực lượng đặc thù của Thiên Độc Châu.
Kết quả cũng rõ ràng, dược lực cường đại của viên Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan này còn vượt xa ghi chép về tất cả Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan mà Mộc Huyền Âm từng biết.
Dược lực và nguy hiểm... Ngay cả Mộc Huyền Âm cũng không thể đoán trước.
Nàng phải trợ giúp Vân Triệt áp chế dược lực của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, nhưng đối với Vân Triệt mà nói, lực lượng của nàng quá mức khổng lồ. Hơi không cẩn thận, hoặc là dược lực mất khống chế làm Vân Triệt bị thương nặng, hoặc là Vân Triệt trực tiếp bị lực lượng của nàng gây thương tích... So với Vân Triệt giờ phút này có thể yên tâm luyện hóa dược lực, nàng lại càng không thoải mái.
Nếu như không có Mộc Huyền Âm ở bên cạnh tương trợ, nếu như Vân Triệt tự mình nuốt vào, cho dù hắn có lực lượng Hoang Thần và thân thể Long Thần, cũng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ... Tuyệt đối không có kết quả thứ hai.
Cho nên lúc ban đầu Vân Triệt chạy trốn khỏi Viêm Thần Giới, đến Hắc Gia Giới bắt đầu nỗ lực tự mình tìm nguyên liệu luyện chế Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, đừng nói đến hắn có thể luyện chế thành công hay không, cho dù thật sự thành công rồi cố tình thôn phệ... Kết quả chính là tự tìm đường chết rành rành.
Trong Thì Luân Kết Giới, thời gian chậm rãi trôi đi.
Một ngày... hai ngày... năm ngày... bảy ngày...
Dược lực của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan liên tục phóng thích rồi dần dần được luyện hóa, bên ngoài thân thể Vân Triệt, năm màu sắc vẫn thủy chung lưu chuyển.
Mộc Huyền Âm chỉ có thể giúp hắn áp chế dược lực, chứ không thể giúp hắn luyện hóa. Những ngày này, cơ bản cứ cách mấy canh giờ, dược lực sẽ bạo động một lần, Vân Triệt sẽ toàn thân run rẩy, thống khổ không chịu nổi, nhưng lại nhanh chóng bị lực lượng của Mộc Huyền Âm áp chế, cũng coi như hữu kinh vô hiểm.
Tuy rằng Vân Triệt đã phong bế nhận thức bên ngoài, toàn bộ cảm giác đều tập trung vào việc luyện hóa dược lực, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được rõ ràng huyền lực của bản thân đang nhanh chóng lớn mạnh, việc luyện hóa dược lực cũng vì huyền lực cường đại lên mà càng thêm thuận lợi.
Tâm hồn hắn cũng triệt để ổn định lại, không còn hoảng sợ và lo lắng như lúc ban đầu.
Nhưng mà, theo tầng dược lực bên ngoài của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan dần dần bị luyện hóa, cuối cùng... hắn bắt đầu chạm đến trung tâm.
Ầm ----
Mặt biển vốn yên ả, chỉ ngẫu nhiên nổi lên gợn sóng, bỗng nhiên không hề có điềm báo trước mà dâng lên sóng to ngập trời.
- A!!!!
Vân Triệt như bị vạn mũi đao đâm vào hồn, kêu lên một tiếng đau đớn. Trong nháy mắt đó, dường như có vô số cự thú vực sâu đang gầm thét trong cơ thể hắn, mỗi một giọt máu, mỗi một đường kinh mạch, từng tế bào đều bị lực lượng cuồng bạo đến tột cùng tràn ngập. Huyền khí mà hắn liều mạng dẫn dắt đột nhiên bùng phát tán loạn, lại như kiến càng lay cây.
Dược lực đột nhiên bùng phát trong cơ thể Vân Triệt khiến lam quang chợt lóe lên trong mắt Mộc Huyền Âm, băng sương chụp xuống... Nhưng chỉ khó khăn áp chế được trong vài hơi thở, dược lực quá mức hung lệ lại thoát ra, điên cuồng tàn sát bừa bãi.
- Đây là...
Dược lực ở trung tâm Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan này nhất định cực kỳ mạnh, điểm này Mộc Huyền Âm đã sớm có chuẩn bị, nhưng cho dù là nàng cũng hoàn toàn không ngờ tới, nó lại mạnh mẽ đến mức độ như vậy.
Chân mày Mộc Huyền Âm trầm xuống, cổ tay ngọc lật chuyển, từ chỉ hóa thành chưởng, một luồng lam quang càng thêm thâm thúy bao phủ xuống... Nhất thời, sắc mặt Vân Triệt bắt đầu dịu đi, nhưng sự hòa dịu này chỉ kéo dài chưa đến nửa khắc đồng hồ, liền lại bắt đầu chuyển thành thống khổ ngày càng sâu sắc.
Rất nhanh, sắc mặt của Vân Triệt đã trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi toàn thân như mưa.
"..." Đôi băng mi càng cau càng chặt, cổ tay ngọc của Mộc Huyền Âm lại lật chuyển, từng luồng lam quang dần dần nồng đậm trên ngón tay trắng như tuyết, chiếu rọi trong suốt như băng ngọc. Nhưng mà, lam quang ngưng tụ trên ngón tay nàng lại đình trệ giữa không trung, thủy chung không chụp xuống.
Sự mãnh liệt của dược lực nơi trung tâm Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan hoàn toàn vượt xa dự đoán của nàng. Sớm biết như thế, nàng nhất định sẽ không chọn lựa lúc này để cho Vân Triệt nuốt vào.
Dược lực như vậy, Vân Triệt tuyệt đối không có khả năng chịu đựng.
Tuy rằng, cho dù nó mãnh liệt hơn gấp trăm lần, với lực lượng của nàng cũng có thể áp chế trong nháy mắt... Nhưng mà, nàng vô cùng rõ ràng, lực lượng đủ để áp chế dược lực này cũng tương tự là thứ mà Vân Triệt không cách nào chịu đựng, trước khi áp chế được dược lực đã đủ khiến cho Vân Triệt bị thương nặng.
Nhưng nếu như không áp chế...
Giống như vô số ác thú vực sâu thoát khỏi lao tù đang tán loạn trong người, sắc mặt của Vân Triệt càng ngày càng thống khổ, thân thể không ngừng run rẩy, toàn thân trên dưới, gần như mỗi một thớ thịt đều đang kịch liệt vặn vẹo.
Bàn tay của Mộc Huyền Âm đặt trên ngực Vân Triệt... Thời gian nhanh chóng trôi đi, dần dần, ngón tay của nàng bắt đầu run rẩy rất nhỏ, nhưng băng mang ngưng tụ trên tay lại vẫn không cách nào chụp xuống.
- A... A... A a a...
Vân Triệt đang phong bế tri giác vẫn phát ra tiếng rên rỉ thống khổ từ trong miệng, đây là nỗi đau đến từ linh hồn. Năm màu sắc kỳ lạ vốn lưu chuyển bên ngoài thân thể hắn đã nồng đậm đến gần như chói mắt, theo ánh sáng hỗn loạn lấp lánh, thân thể của Vân Triệt khi thì phồng lên, khi lại đột ngột lõm xuống... Đồng thời bắt đầu vang lên từng trận âm thanh xương cốt va chạm "răng rắc".
Nếu không có Long Thần Tủy, sợ rằng xương cốt toàn thân hắn đã bị đứt gãy ít nhất một nửa.
Cho dù rơi vào vực sâu tuyệt vọng, sắc mặt thống khổ của Vân Triệt cũng đang chứng minh ý chí không cam lòng sụp đổ của hắn.
Hô hấp của Mộc Huyền Âm dần dần trở nên dồn dập, bộ ngực cao vút phập phồng ngày càng kịch liệt. Nhìn khuôn mặt thống khổ tới cực điểm của Vân Triệt cùng với thân thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị phá hủy, trong mắt nàng đã sớm hỗn loạn... Sau đó, dần dần hóa thành giãy giụa.
- A... A a a...
Một vệt máu đỏ tươi chảy xuống từ khóe môi Vân Triệt.
Vệt máu đỏ tươi này như một cây gai nhọn đâm thẳng vào tâm hồn Mộc Huyền Âm, đánh tan tất cả giãy giụa trong mắt nàng.
Bàn tay lưu lại trên ngực hắn thật lâu cuối cùng chậm rãi buông xuống.
Vân Triệt lúc này giống như một chiếc thuyền nhỏ bị cuốn vào trong sóng dữ biển cả, sự giãy giụa ngày càng yếu ớt. Hắn dùng hết ý chí gắt gao chống đỡ, và chờ đợi luồng khí tức áp chế dược lực kia, nhưng hồi lâu đều không chờ được.
- Sư... Tôn...
Linh hồn hắn đang không ngừng gào thét, hắn cảm giác mình ngày càng gần vực sâu, nhưng luồng lực lượng mà hắn khát vọng kia lại thủy chung không đến.
Ngay khi lực lượng, ý chí, thân thể của hắn đều kề cận bên bờ sụp đổ triệt để, một luồng khí tức băng hàn đột nhiên trào tới...
Luồng hàn khí kia hoàn toàn khác với hàn khí lúc trước áp chế dược lực, không phải đến từ bên ngoài, mà đột nhiên xuất hiện từ bên trong cơ thể hắn... Hắn tự phong bế cảm giác, không cách nào xem xét chính xác xem rốt cuộc nó đến từ nơi nào, nhưng không thể nghi ngờ là nó thực sự tuôn ra từ một bộ phận nào đó trong cơ thể.
Luồng hàn khí kia cũng không mãnh liệt, nhưng tinh thuần đến cực hạn, cũng mang theo khí tức thần bí ở cấp bậc rất cao... Trong mông lung, còn mang đến cho Vân Triệt cảm giác quen thuộc mơ hồ.
Đây... là...
Khí tức tinh thuần nhanh chóng lan tràn đến toàn thân Vân Triệt, khiến cho linh hồn vốn lung lay sắp đổ của hắn vì vậy mà sáng rõ, mà khí tức cuồng loạn như dã thú kia liền dịu đi chỉ trong vài hơi thở dưới luồng hàn khí này.
Không chỉ có thế, luồng hàn khí kia còn tự phát dung hợp với huyền khí của Vân Triệt, bắt đầu cùng nhau luyện hóa dược lực. Giống như, lúc khí tức băng hàn này tràn vào trong cơ thể Vân Triệt liền đã bắt đầu hóa thành lực lượng thuộc về hắn.
Theo khí tức băng hàn này không ngừng tràn vào, cảm giác thống khổ tràn ngập tâm hồn Vân Triệt biến mất toàn bộ, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái tột cùng không lời nào tả xiết. Cả người như được ngâm mình trong một hồ nước mát lạnh tinh khiết, được dòng nước dịu dàng mơn trớn khắp toàn thân, khiến cho linh hồn hắn đều đang run rẩy trong sự sảng khoái thích ý.
Đến cuối cùng, tất cả dược lực giống như bị băng phong không hề nhúc nhích, mặc cho Vân Triệt luyện hóa từng chút một.