Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1184: CHƯƠNG 1181: NHƯ MỘNG BỪNG TỈNH

Ngày mai sẽ có tổng cộng tám trận quyết đấu, theo thứ tự là bốn trận của vòng hai tổ phong thần và bốn trận của vòng ba tổ kẻ bại.

Tuy đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy đối thủ của Hỏa Phá Vân trên danh sách đối chiến, tất cả mọi người của Viêm Thần giới lòng đều trĩu nặng.

Truyền nhân Kiếm quân, một trong tứ thần tử Đông Vực – Quân Tích Lệ!

Sắc mặt Hỏa Phá Vân không đổi, nhưng hai tay đã chậm rãi siết chặt.

Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt liếc nhìn nhau, họ đều hiểu rất rõ “Truyền nhân Kiếm quân” và “tứ thần tử Đông Vực” có ý nghĩa thế nào. Trước khi đến Trụ Thiên giới, họ từng tiếp xúc ở khoảng cách gần với thầy trò Kiếm quân tại Ngâm Tuyết giới, Quân Tích Lệ tuổi còn rất trẻ nhưng khí tức kiếm đạo cô đọng đã khiến hai vị Thần Quân như họ cũng phải âm thầm kinh hãi.

Hỏa Phá Vân tuyệt đối không thể nào là đối thủ của nàng.

Sau một thoáng nặng nề, Hỏa Như Liệt lại giãn chân mày, vỗ lên vai Hỏa Phá Vân, cười nói:

- Vân nhi, trận chiến ngày mai, cứ dốc hết toàn lực là được, thắng bại không còn quan trọng nữa. Con có thể đi đến bước này đã vượt xa mong đợi của chúng ta trăm ngàn lần, Viêm Thần giới chúng ta đã giành được vinh quang xưa nay chưa từng có, cho nên, con không cần phải có bất kỳ áp lực nào nữa.

Hỏa Phá Vân chậm rãi gật đầu, không nói gì.

Vân Triệt liếc nhìn Hỏa Phá Vân, hắn biết rõ, đối với Hỏa Phá Vân mà nói, áp lực thật sự không đến từ Viêm Thần giới, mà đến từ chính bản thân cậu.

Trận đối chiến thứ hai của tổ phong thần cuối cùng cũng nghênh đón cuộc đọ sức của người đứng đầu tứ thần tử Đông Vực hiện nay – Lạc Trường Sinh đối chiến Lục Lãnh Xuyên.

Cuộc chiến giữa các thần tử Đông Vực không nghi ngờ gì chính là trận tỷ thí đỉnh cao nhất trong thế hệ trẻ của Đông Thần Vực.

Mà khi nhìn thấy hai bên đối chiến trong trận thứ ba của tổ phong thần, Vân Triệt hơi sững sờ.

Thủy… Mị… Âm!?

Nàng… lại không bị loại, còn ở trong tổ phong thần!?

Đây là chuyện gì?

Tám người còn trụ lại trong tổ phong thần, thực lực đều có thể đoán được. Trong tám người, “tứ thần tử” Lạc Trường Sinh, Quân Tích Lệ, Thủy Ánh Nguyệt, Lục Lãnh Xuyên đã chiếm một nửa, Mộng Đoạn Tích, Triều Phong đều là Thần Linh cảnh cấp chín, trong vòng dự tuyển cũng là những cường giả tuyệt đối nằm trong top mười.

So sánh ra, huyền lực Thần Linh cảnh cấp bảy của Hỏa Phá Vân tuyệt đối thuộc tốp dưới trong ba mươi hai tử phong thần, vậy mà vẫn còn ở tổ phong thần, đã có thể nói là một dị số. Mà trong mắt phần lớn mọi người, nguyên nhân lớn nhất là do vận khí, dù sao hai đối thủ trước đó của cậu, một Lục Trầm Uyên vừa lên đài đã bị đánh bại bất ngờ, trở thành kẻ lót đường, ngay cả thực lực chân chính còn chưa kịp phát huy, một Lạc Trường An có huyền lực thấp nhất trong tổ phong thần, đánh bại hắn thật sự không có gì là lạ.

Còn Thủy Mị Âm… vì sao nàng vẫn còn ở trong tổ phong thần?

Trận đấu ngày đầu tiên, sau khi hắn bỏ cuộc liền rời khỏi, trận chiến ngày hôm qua hắn càng không đến sân, cho nên hoàn toàn không biết tình hình chiến đấu. Trận chiến hôm nay, hắn không nhìn thấy tên của Thủy Mị Âm trên danh sách thi đấu của tổ kẻ bại, đương nhiên cho rằng nàng đã bị loại… Dù sao, tuy nàng dùng đủ mọi cách khôn lỏi để tiến vào ba mươi hai tử phong thần, nhưng huyền lực của bản thân chỉ có Thần Linh cảnh cấp một, việc bị loại sớm có thể nói là quá đỗi bình thường.

Hoàn toàn không thể lý giải nổi, nàng chẳng những không bị loại, mà còn xuất hiện trên danh sách đối chiến của tổ phong thần hôm nay.

- Băng Vân cung chủ, Thủy Mị Âm… trận trước nàng đã thắng như thế nào?

Vân Triệt hỏi Mộc Băng Vân.

Trong tám người của tổ phong thần, bốn người Thần Linh cảnh cấp mười, hai người Thần Linh cảnh cấp chín, Hỏa Phá Vân xem như là một ngoại lệ, còn Thủy Mị Âm Thần Linh cảnh cấp một…

Sẽ không phải có điều gì đặc biệt khó lường chứ?

Mộc Băng Vân nói:

- Thủy Mị Âm thật sự dựa vào thực lực của bản thân để trụ lại tổ phong thần. Tuy huyền lực của nàng chỉ ở Thần Linh cảnh sơ kỳ, nhưng thực lực lại không thể dùng lẽ thường để đánh giá… giống như ngươi vậy.

“…” Thực lực của Vân Triệt có thể vượt xa cấp bậc huyền lực, nguyên nhân chính là trên người hắn có được truyền thừa của Sáng Thế Thần độc nhất vô nhị, còn có huyền mạch Tà Thần có thể nói là nghịch thiên. Thủy Mị Âm kia lại dựa vào cái gì?

- Về phần nàng đã chiến thắng đối thủ như thế nào… trận chiến ngày mai, ngươi có thể tận mắt chứng kiến.

Vân Triệt lại sững sờ, ý trong lời của Mộc Băng Vân rõ ràng là đang nói, trận chiến ngày mai, nói không chừng nàng còn có thể thắng?

Thắng được Mộng Đoạn Tích Thần Linh cảnh cấp chín?

- Ngươi vẫn nên chú ý nhiều hơn đến đối thủ ngày mai của mình thì hơn.

Giọng điệu Mộc Băng Vân trở nên nghiêm túc.

Trên danh sách đối chiến vòng thứ ba của tổ kẻ bại, Vân Triệt liếc thấy tên của mình:

Trận đầu: Thần Vũ giới [Vũ Quy Khắc] (Thần Linh cảnh cấp tám) – đối chiến – Ngâm Tuyết giới [Vân Triệt] (Thần Kiếp cảnh cấp tám)

Vũ Quy Khắc!?

Vân Triệt ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải một ánh mắt hung ác phóng tới. Vũ Quy Khắc ngồi bên cạnh Giới Vương Thần Vũ giới Vũ Tam Tông, trong ánh mắt có kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là sự tàn nhẫn, dù sao, vì giúp Vân Triệt “gian lận”, hắn đã suýt chút nữa thân bại danh liệt.

Mà nhiều hơn cả kinh ngạc và tàn nhẫn, còn có một chút tim đập nhanh… Bởi vì Vân Triệt, chính là đang nắm trong tay hai vố đau của hắn!

Vân Triệt nghiêng mắt sang, nói nhỏ:

- Thật đúng là có duyên.

Từ trên mặt Vân Triệt, Mộc Băng Vân không tìm thấy chút dấu vết nặng nề nào, khẽ nói:

- Đối thủ là Vũ Quy Khắc, ngươi có mấy phần nắm chắc?

- Mười phần.

Không chút do dự, Vân Triệt nói thẳng.

Ánh mắt Mộc Băng Vân thoáng kinh ngạc, sau đó nhắc nhở:

- Tuyệt đối đừng xem thường Vũ Quy Khắc. Huyền công của Thần Vũ giới vô cùng cương mãnh bá đạo, vì vậy cũng cực kỳ khó khống chế. Mà Vũ Quy Khắc tuổi còn trẻ, chẳng những vận dụng vô cùng thuần thục, mà còn tu luyện đến cảnh giới rất cao, về chiến lực, còn vượt xa người cùng cấp rất nhiều.

- Sở dĩ hắn bị rơi vào tổ kẻ bại, là vì bị Lạc Trường Sinh đánh xuống.

Theo cuộc chiến phong thần hôm nay kết thúc, đã có mười sáu người bị loại, ba mươi hai tử phong thần, nay chỉ còn lại mười sáu người.

Mà không ai ngờ được, sau trận chiến này, cái tên gây ra chấn động và thu hút sự chú ý lớn nhất, vẫn là Vân Triệt.

Lấy huyền lực Thần Kiếp cảnh cấp tám, toàn thắng Lạc Trường An Thần Linh cảnh cấp sáu, còn không thèm để ý tới thần uy khổng lồ của Thánh Vũ giới, nhục nhã ngược lại Lạc Trường An trên phong thần đài gấp trăm lần, dù là vế trước hay vế sau, đều khiến tất cả mọi người phải biến sắc, thậm chí kinh hãi.

Ngay cả các cường giả của các đại tinh giới trên ghế quan chiến, bao gồm cả các đại Vương giới, cũng đều không thể tin vào mắt mình.

Kết quả này, Vân Triệt tự nhiên đã đoán trước, nhưng hắn không hề để tâm, mặc kệ người của Đông Thần Vực vì hắn mà dấy lên sóng to gió lớn và vô số lời đồn đoán, hắn trở lại nơi ở, ngồi bên bờ ao nơi hắn từng tĩnh tâm suốt một đêm, trầm mặc suy tư.

Bởi vì trong giai đoạn cuộc chiến phong thần, có quy định không được phép quấy rầy các tử phong thần, nên nơi ở của Ngâm Tuyết giới và Viêm Thần giới đều đặc biệt yên tĩnh, nếu không, với biểu hiện hôm nay của Vân Triệt, tất nhiên sẽ có lượng lớn người đến bái phỏng.

Mộc Băng Vân lặng lẽ đi tới, mở lòng bàn tay ra trước mặt Vân Triệt:

- Vân Triệt. Đây là thì luân châu được phát cho ngươi sau trận đấu hôm qua.

Mỗi khi trải qua hai vòng đối chiến, nếu chưa bị loại, sẽ nhận được một viên thì luân châu dùng để tu dưỡng trạng thái. Hôm qua tuy Vân Triệt không có đối thủ, nhưng vẫn được xem như đã trải qua hai trận mà chưa bị loại.

Vân Triệt cầm lấy:

- Tạ Băng Vân cung chủ.

Mộc Băng Vân thu ngọc thủ về:

- Ngươi không định dùng thì luân châu này để điều chỉnh trạng thái sao? Đối thủ ngày mai, không phải là kẻ Lạc Trường An có thể so sánh được đâu.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Không cần. Giao thủ với Lạc Trường An cơ bản không tiêu hao chút sức lực nào.

Hơn nữa với năng lực hồi phục vượt xa người thường của hắn, cho dù tiêu hao hơn phân nửa, trong một đêm cũng đủ để hoàn toàn khôi phục.

Ánh mắt Mộc Băng Vân thoáng kinh ngạc, sau một hồi do dự ngắn ngủi, nàng vẫn hỏi:

- Thực lực của ngươi bây giờ, đại khái ở trình độ nào?

Vân Triệt khẽ lắc đầu:

- Ta không biết. Sau trận chiến vòng thứ tư của tổ phong thần ngày mai, ta có lẽ sẽ biết được. Chỉ có điều, chiến thắng Vũ Quy Khắc hẳn không có vấn đề quá lớn.

Từ trên người Vân Triệt, Mộc Băng Vân không cảm nhận được sự tự đại sau khi thực lực tăng mạnh và toàn thắng Lạc Trường An, mà là một sự chắc chắn đến từ nội tâm không gợn sóng. Mà nguồn gốc của sự thản nhiên và chắc chắn này, lại khiến ánh mắt của Mộc Băng Vân trở nên đặc biệt phức tạp, nàng dời ánh mắt đi, đột nhiên mơ hồ hỏi:

- Vân Triệt, xem ra, ngươi cũng không rõ ràng lực lượng của ngươi bây giờ là do ai ban cho.

Vân Triệt sững sờ, không hiểu nói:

- Chuyện này… Ta ở trong thì luân kết giới, luyện hóa dược lực của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, do đó huyền lực tăng mạnh. Băng Vân cung chủ có ý gì?

- …Vậy vì sao trên người ngươi lại có khí tức của sư tôn ngươi?

Mắt đẹp của Mộc Băng Vân chậm rãi nhắm lại, cảm xúc khó mà bình ổn.

- Dược lực của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan quá mức mãnh liệt, chỉ bằng sức của ta vốn không cách nào luyện hóa, cho nên vẫn luôn do sư tôn ở bên cạnh phụ trợ.

Vân Triệt đáp lại, trong lòng càng thêm nghi hoặc… Điểm này, Mộc Băng Vân không có lý do gì không biết.

- …Nói như vậy, trong quá trình ngươi luyện hóa Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan vẫn luôn phong bế ngoại thức?

Vân Triệt gật đầu:

- Dược lực của viên Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan kia còn mãnh liệt hơn dự tính của ta mấy lần, ta không dám phân tâm chút nào. Hơn nữa cho dù như vậy, cũng vẫn cực kỳ nguy hiểm. Nếu không phải sau đó sư tôn dẫn lực lượng vào trong cơ thể giúp ta luyện hóa, ta rất có thể đã nguy hiểm đến tính mạng.

- Dẫn lực lượng… vào trong cơ thể ngươi?

Ngực Mộc Băng Vân phập phồng dồn dập, nàng thở dài một tiếng rất nhẹ, rồi xoay người:

- Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan đối với cảnh giới trước Thần Kiếp đúng là có tác dụng tăng lên rất lớn, nhưng ngươi đã vào Thần Kiếp cảnh, ngươi thật sự cho rằng, chỉ với một viên Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, có thể khiến ngươi từ Thần Kiếp cảnh sơ kỳ tăng lên tới Thần Kiếp cảnh hậu kỳ sao? Huống chi… huyền mạch của ngươi còn khác thường hơn người rất nhiều.

“…” Vân Triệt chậm rãi đứng lên, nhưng chỉ nhìn thấy bóng lưng của Mộc Băng Vân:

- Tuy rằng còn có một nguyên nhân khác, nhưng dược lực của Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan đúng là có phần bất thường. Băng Vân cung chủ, ý của người là… chẳng lẽ sư tôn vừa giúp ta luyện hóa dược lực, đồng thời còn thi triển cho ta bí pháp gì khác?

Mộc Băng Vân không trả lời, mà nhẹ nhàng nói:

- Sư tôn ngươi không nói cho ngươi biết, chứng tỏ người không muốn để ngươi biết. Cũng sẽ không muốn cho bất kỳ ai biết, cho nên, ngươi đừng hỏi lại, kể cả sư tôn ngươi cũng đừng hỏi.

Vân Triệt: “…?”

Giọng nói của Mộc Băng Vân đột nhiên trở nên âm u lạnh lùng:

- Ngươi chỉ cần nhớ kỹ một chuyện. Ngươi đối với ta, có thể có đại ân cứu mạng, ta báo đáp ngươi thế nào, đều là chuyện nên làm. Nhưng mà… sư tôn của ngươi, sư tôn của ngươi không nợ ngươi bất cứ điều gì, người đối tốt với ngươi, cũng chỉ vì người muốn tốt cho ngươi. Ngươi… vĩnh viễn không được… làm chuyện có lỗi với người.

Mộc Băng Vân luôn lòng như nước lặng, giọng nói của nàng trước nay đều bình thản như mây, nhẹ nhàng như sương, nhưng khi nàng nói ra những lời này, Vân Triệt lại nghe ra được hàn ý sâu sắc ẩn chứa bên trong.

“…” Vân Triệt ngẩn người, vẻ mặt mờ mịt, mà bóng lưng của Mộc Băng Vân đã chậm rãi đi xa, sau đó biến mất trong tầm mắt của hắn.

Trong yên tĩnh, Vân Triệt vẫn đứng ngây người hồi lâu. Lời Mộc Băng Vân nói, tuyệt đối ẩn chứa thâm ý gì đó… Mà hắn mang máng nhớ lại, hai năm trước, khi bản thân bị Mộc Huyền Âm bắt từ đảo Huyễn Hải về Ngâm Tuyết giới, sau khi tỉnh lại nhìn thấy Mộc Băng Vân, nàng dường như… cũng có giọng điệu tương tự.

Lời của nàng, rốt cuộc có ý gì?

Vân Triệt lại ngồi xuống bên ao, chân mày nhíu chặt, rất nhanh, hắn nhắm mắt lại, bắt đầu nỗ lực nhớ lại quá trình luyện hóa Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan trong thì luân kết giới.

Thời gian luyện hóa Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan có phần dài lâu, sau khi luyện hóa hoàn tất, lúc hắn cuối cùng mở mắt ra, thì luân kết giới vẫn còn tồn tại, nhưng chỉ còn lại một tầng mỏng manh, hiển nhiên đã ở bên bờ tiêu tán. Hắn không dám trì hoãn, lập tức ngưng tâm dung hợp băng hoàng thần hồn mà thiếu nữ băng hoàng đã cho hắn.

Với huyền mạch và linh hồn đặc thù của hắn, việc dung hợp băng hoàng thần hồn tự nhiên cực nhanh, chưa đến ba ngày đã hoàn thành. Nhưng hắn không phải tự nhiên tỉnh lại, mà bị Mộc Huyền Âm đánh thức… Lúc tỉnh lại, thì luân kết giới đã biến mất, thời gian đã gần kề lúc cuộc chiến phong thần hôm nay diễn ra.

Hắn được Mộc Huyền Âm mang đến huyền trận truyền tống, hỏa tốc lao tới phong thần đài, còn suýt chút nữa đến trễ.

Toàn bộ quá trình, hắn phải phong bế lục thức, hoặc là tụ thần ngưng tâm, hoặc là lòng như lửa đốt, làm sao có thời giờ suy nghĩ chuyện gì khác.

Mà lúc này, dưới sự nghi hoặc nhớ lại toàn bộ quá trình luyện hóa Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, chỉ thoáng nghĩ tới, hắn liền đã nhận ra điều khác thường.

Mỗi một lần dược lực sắp mất khống chế, đều sẽ xuất hiện một luồng khí tức mạnh mẽ…

Rõ ràng là khí tức bên ngoài, nhưng lại có thể dung hợp hoàn mỹ với khí tức của mình… Sau mỗi một lần xuất hiện, đều yếu hơn lần trước một phần… Quan trọng nhất, luôn có một cảm giác quen thuộc…

Cảm giác quen thuộc…

Trí nhớ của Vân Triệt đột nhiên quay về năm đó ở Táng Thần Hỏa Ngục, trong Thái Cổ Huyền Chu, hắn vì không để Mộc Huyền Âm đang trọng thương bị máu cầu long làm hại, bất đắc dĩ nghịch đạo, cưỡng ép nàng hơn mười lần… Mà mỗi lần tự phát nghịch lưu vào cơ thể hắn, luồng khí tức đã giúp huyền lực của hắn đột phá từ Thần Nguyên cảnh lên Thần Hồn cảnh chỉ trong một đêm…

Vân Triệt đột nhiên như bị sét đánh, bật người đứng dậy. Hắn thất thần nhìn về phía trước hồi lâu, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn.

Không thể nào…

Làm sao có thể… Sư tôn nàng làm sao có thể…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!