- Chết rồi… Đoàn trưởng chết rồi… Đoàn trưởng chết rồi!
Sau khi ba phó đoàn trưởng lần lượt bỏ mạng, kẻ mạnh nhất của dong binh đoàn Hắc Ma, cũng là thủ lĩnh tối cao, lại là người đầu tiên khiếp đảm bỏ chạy, thế nhưng lại bị Vân Triệt dễ dàng kết liễu ngay trong lúc tẩu thoát. Toàn bộ dong binh đoàn Hắc Ma như rắn mất đầu, hồn xiêu phách lạc. Nhìn thiếu niên đứng bên cạnh thi thể Hắc Ma với sắc mặt bình tĩnh như nước, tất cả ý chí chiến đấu của bọn chúng đều hóa thành nỗi hoảng loạn và sợ hãi vô tận.
Trong khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi, ngọn lửa dần lụi tàn. Vân Triệt lạnh mặt, chậm rãi bước về phía trước. Theo mỗi bước chân của hắn, một tên dong binh Hắc Ma đứng gần nhất đột nhiên con ngươi co rụt lại, sau đó rú lên một tiếng quái dị rồi liều mạng bỏ chạy về phía sau.
Hành động của hắn nhất thời thức tỉnh tất cả dong binh Hắc Ma, trong cơn kinh hoàng tột độ, chúng ào ào bỏ chạy, chẳng còn đoái hoài đến bất cứ thứ gì khác.
- Còn muốn chạy sao?
Việc chúng bỏ chạy không khiến Vân Triệt nhẹ nhõm, ngược lại, trong mắt hắn loé lên một tia sát khí lạnh thấu xương. Huyền lực dồn xuống chân, hắn phi thân lên, chỉ trong vài hơi thở đã đuổi kịp đội ngũ dong binh Hắc Ma đang tháo chạy… Nếu bọn chúng phân tán ra mà chạy, hắn sẽ không có cách nào ngăn cản, nhưng vì hắn đã liên tiếp chém giết bốn gã đoàn trưởng, đám dong binh này đã sinh ra nỗi sợ hãi tột cùng, tất cả đều theo bản năng chạy về hướng ngược lại với hắn. Hơn nữa, hướng đó cũng chính là cửa ra duy nhất của vùng hậu sơn này.
Bám theo phía sau đội ngũ, Vân Triệt nhảy vọt lên không trung, đến điểm cao nhất lại thi triển Tinh Thần Toái Ảnh lướt ngang, xuất hiện ngay phía trên đầu bọn chúng. Trọng Kiếm Phách Vương chỉ thẳng xuống dưới, thân kiếm bùng lên ngọn lửa hừng hực, ấn ký Phượng Hoàng màu vàng nơi mi tâm của hắn cũng phóng ra ánh sáng hoàng kim chói mắt.
- Phần… Tinh… Yêu… Liên!
Giữa tiếng ngâm khẽ, toàn thân Vân Triệt bùng cháy rồi đột ngột lao thẳng xuống.
Ầm!!!!
Ngọn lửa ngập trời ầm ầm nổ tung từ nơi Vân Triệt rơi xuống, huyền lực điên cuồng tuôn ra, hóa thành từng tầng Phượng Hoàng Liệt Hỏa khuếch tán, trong nháy mắt bao trùm một khoảng không gian rộng hơn hai mươi trượng, tàn nhẫn nuốt chửng tất cả dong binh Hắc Ma vào trong đó. Nhìn từ trên cao, nơi Vân Triệt làm trung tâm tựa như một đóa sen lửa rực rỡ yêu diễm đột ngột bung nở, nhưng mỗi một cánh hoa đều là Phượng Hoàng Viêm trí mạng. Vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên trong đóa sen lửa khổng lồ, thê lương tựa như tiếng ai oán từ cửu tuyền địa ngục. Nhưng Phần Tinh Yêu Liên không hề có chút thương xót, vẫn vô tình nở rộ, từng lớp lưỡi lửa dần dần bung ra thành một đóa sen lửa nóng cháy ngày một lớn hơn.
Lam Tuyết Nhược đứng cách đó không xa chứng kiến cảnh tượng đó mà hoàn toàn chết lặng. Tuy tuổi nàng không lớn, nhưng đã gặp qua không ít cao thủ, trong đó có cả cường giả Địa Huyền cảnh cao giai, thậm chí là siêu cường giả Thiên Huyền cảnh. Nhưng nàng chưa từng thấy ai có thể phóng thích huyền công hệ hỏa hoa mỹ đến nhường này, kể cả Phần Thiên Môn, nơi sở hữu huyền công hệ hỏa mạnh nhất Thương Phong Đế Quốc.
Càng không thể tin nổi, một đòn tấn công như thế lại xuất phát từ tay Vân Triệt… một thiếu niên mới mười sáu tuổi!
- Nhập Huyền cảnh cấp một đánh bại Nhập Huyền cảnh cấp mười… Một tháng vượt qua một đại cảnh giới… Nhập Huyền cảnh cấp mười liên tiếp chém bốn huyền giả Chân Huyền cảnh… Cảm giác của ta đã không lừa dối ta, hắn chắc chắn chính là người mà ta vẫn luôn tìm kiếm.
Lam Tuyết Nhược ngơ ngác nhìn về phía trước, lẩm bẩm một mình.
Đóa sen lửa đã nở đến cực đại, tiếng kêu thảm thiết bên trong cũng dần nhỏ lại. Xuyên qua từng tầng hỏa diễm, Lam Tuyết Nhược mơ hồ thấy được những bóng người đang điên cuồng giãy giụa, nàng quay mặt đi, trong lòng dâng lên một nỗi không đành lòng sâu sắc. Lúc này, nàng nhìn thấy Vân Triệt đang kéo lê Trọng Kiếm Phách Vương, với dáng vẻ mệt mỏi và bước chân nặng nề đi ra từ trong ngọn lửa. Quần áo trên người hắn đã rách bươm, vết máu loang lổ trên mặt cũng bị đóa sen lửa hong khô thành màu thâm đen.
- Vân sư đệ!
Lam Tuyết Nhược kinh hãi kêu lên, vội vàng chạy tới đón, nhưng khi sắp đến gần Vân Triệt, nàng lại có phần không dám bước tiếp. Bởi vì Vân Triệt lúc này khiến nàng không thể không sinh ra cảm giác xa lạ… Thực lực bạo tăng kia chỉ là một phần, trước đó khi hắn chém giết ba phó đoàn trưởng, rồi tàn sát đám dong binh Hắc Ma, từng chiêu đều là đòn hiểm, không một chút nương tay. Một đóa sen lửa đã chôn vùi hơn bảy mươi tên dong binh… Trong nháy mắt tàn sát hơn trăm người mà sắc mặt không đổi. Rõ ràng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, lại có tâm tính tàn nhẫn tựa ma quỷ.
- Sư tỷ, ta hơi mệt… Đỡ ta một chút.
Bước chân Vân Triệt lảo đảo, thân thể chao đảo, vừa dứt lời thì người mềm oặt, suýt nữa thì ngã quỵ. “Phần Tinh Yêu Liên” là Phượng Hoàng viêm kỹ thuộc tầng thứ sáu của “Phượng Hoàng Tụng Thế Điển”, uy lực sát thương đơn lẻ không bằng Phượng Dực Thiên Khung Vũ, nhưng lại có năng lực hủy diệt trên phạm vi cực kỳ khủng bố. Phượng Dực Thiên Khung Vũ phải phát động trên không, còn Phần Tinh Yêu Liên thì có thể thi triển ở bất kỳ trạng thái nào, nhưng đồng thời cũng tiêu hao huyền lực cực lớn. Hai lần Phượng Dực Thiên Khung Vũ, một lần Phần Tinh Yêu Liên, cộng thêm việc liên tục duy trì trạng thái Tà Phách, đã khiến huyền lực của hắn cạn kiệt trong nháy mắt.
Lam Tuyết Nhược vội bước lên đỡ lấy Vân Triệt, do dự một chút rồi hỏi:
- Vân sư đệ, trước đây… ngươi từng giết rất nhiều người sao?
Vân Triệt im lặng một lúc, sau đó chậm rãi gật đầu:
- Từng giết… rất nhiều, rất nhiều, nhiều hơn cả những gì ngươi có thể tưởng tượng.
Hắn nhìn đóa sen lửa đang dần lụi tàn phía sau, nói:
- Sư tỷ, có phải ngươi cảm thấy ta rất tàn nhẫn, không nên giết những kẻ đã không muốn tấn công chúng ta, mà chỉ đơn thuần muốn bỏ chạy không?
Lam Tuyết Nhược không nói gì, sự im lặng chính là ngầm thừa nhận.
Vân Triệt nhìn Lam Tuyết Nhược, nói:
- Sư tỷ, trước đây ta từng nói tâm tính của sư tỷ quá mềm yếu và lương thiện, nhưng câu nói này không phải đang khen ngợi, mà là đang cảm thán… Sư tỷ hẳn cũng cảm nhận được, trên người những tên ác tặc này đều vương đầy lệ khí, tay chúng đều đã nhuốm máu người, hơn nữa, đại đa số nạn nhân đều là những người lương thiện bị chúng tập kích cướp bóc. Những kẻ này sớm đã đáng chết, chết cũng không hết tội. Trước đó, chúng còn vây khốn chúng ta ở nơi thí luyện này hơn một tháng, nếu không phải ta vượt qua Phượng Hoàng thí luyện, thì cả ta và sư tỷ đều không có khả năng thoát ra, toàn bộ Phượng Hoàng Di Tộc cũng có thể bị diệt tộc. Ta giết chúng, một chút nào cũng không quá đáng.
Lam Tuyết Nhược khẽ mấp máy môi, nhìn đóa sen lửa đã tắt, giọng có chút hoang mang:
- Từ nhỏ, sư phụ đã dạy ta phải có lòng nhân từ, đối xử ôn hòa với mọi người, bác ái chúng sinh… Trên người bọn họ đúng là có tội ác, nhưng dù sao, họ cũng đều là những sinh mạng sống động. Vừa rồi bọn họ đã lựa chọn từ bỏ vũ khí, lựa chọn bỏ trốn, không còn chút uy hiếp nào với chúng ta, vì sao… không thể tha cho họ một con đường sống chứ?
- Bọn chúng là một đám người cùng hung cực ác, hôm nay tha cho chúng, ngày mai chúng có thể sẽ giết chết người khác, hơn nữa có thể là rất nhiều người.
Vân Triệt nghiêm mặt nói:
- Mà giết chết chúng, lại có thể cứu được vô số người vô tội khác. Người lương thiện, người vô tội, đương nhiên không thể giết. Nhưng với những kẻ tội ác tày trời này, giết chúng không những không phải là tội ác, mà ngược lại chính là cứu người! Thả chúng đi, mới là tội ác thật sự!
Lam Tuyết Nhược: “…”
- Vân tiểu huynh đệ, ngươi thật sự làm được rồi… Tốt quá, thật sự quá tốt!
Lúc này, Phượng Bách Xuyên ôm Phượng Tổ Nhi vẫn đang hôn mê, dẫn theo tộc nhân của Phượng Hoàng Di Tộc đi tới, trên mặt ai nấy đều là vẻ kích động, lệ nóng lưng tròng, ánh mắt nhìn Vân Triệt càng thêm sùng kính, tựa như đang chiêm ngưỡng một vị thần.
Khi Vân Triệt chém giết Hắc Ma, phong ấn trận ở cửa động đã được Phượng Bách Xuyên mở ra, sau đó cảnh tượng họ nhìn thấy đã khiến họ kích động đến tột cùng. Trong đó có không ít lão giả thậm chí không ngừng cảm thán:
- Đây nhất định là Thần Phượng Hoàng đã phái sứ giả đến cứu rỗi chúng ta, Thần Phượng Hoàng vẫn chưa hề lãng quên chúng ta…
Vân Triệt liếc nhìn Phượng Tổ Nhi với sắc mặt tái nhợt trong lòng Phượng Bách Xuyên, vội nói:
- Phượng tộc trưởng, toàn bộ ác tặc đã được dọn dẹp. Mau dẫn Tổ Nhi và bọn trẻ về nhà tìm chút nước sạch cho chúng uống, nhưng đừng vội cho ăn… Mau đi đi, tình hình của bọn trẻ bây giờ rất nguy hiểm, chuyện khác để sau hãy nói.
- Được!
Phượng Bách Xuyên gật đầu, sau đó cùng mọi người bế những đứa trẻ đã hôn mê nhanh chóng chạy về phía cửa hang núi. Khi đi ngang qua nơi đóa sen lửa vừa lụi tàn, tất cả bọn họ bỗng nhiên dừng bước, vẻ mặt cảnh giác nhìn về phía trước.
Khi sen lửa tắt hẳn, trong tầm mắt xuất hiện hai tên dong binh Hắc Ma đang ngồi bệt trên đất, sắc mặt tái nhợt. Quần áo của chúng đã bị đốt cháy hơn phân nửa, trên người cũng có nhiều vết bỏng, nhưng đều là những vết bỏng nhẹ. Vừa rồi chúng ở rìa ngoài của Phần Tinh Yêu Liên, không bị đóa sen lửa thật sự lan đến, mà chỉ bị dư âm quét trúng. Sở dĩ chúng ngồi bệt trên đất không phải vì bị trọng thương, mà là bị đóa sen lửa khổng lồ kia dọa cho hai chân bủn rủn, hồi lâu không đứng dậy nổi. Lúc này thấy nhóm người Phượng Bách Xuyên đi tới, ánh mắt chúng nhất thời trợn lớn, như chim sợ cành cong mà hoảng hốt lùi về phía sau.
- Vẫn còn cá lọt lưới!
Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc, nhét Trọng Kiếm Phách Vương vào tay Lam Tuyết Nhược, nhanh chóng nói:
- Sư tỷ, huyền lực của ta đã cạn kiệt, không thể động thủ được nữa, ngươi mau đi giết hai tên kia đi, tuyệt đối không thể để chúng chạy thoát!
Theo bản năng nhận lấy Trọng Kiếm Phách Vương, Lam Tuyết Nhược lại đứng yên tại chỗ, không hề có động tác gì, ánh mắt hoàn toàn mờ mịt. Sau đó, nàng lắc đầu, nói:
- Ta chưa từng giết người, cũng không muốn giết người. Bọn họ có thể sống sót, coi như là vận may của họ. Cả dong binh đoàn đã bị diệt, bọn họ cũng không còn chốn dung thân, lại trải qua cơn kinh hoàng vừa rồi, coi như đã nhận được sự trừng phạt... Hãy bỏ qua cho họ đi. Dong binh đoàn Hắc Ma đã không còn tồn tại, sau này, có lẽ họ sẽ không dám làm điều ác nữa.
- Không được!
Vân Triệt vô cùng kiên quyết lắc đầu:
- Nhân từ với kẻ địch, nhổ cỏ không nhổ tận gốc, đó vĩnh viễn là điều cấm kỵ lớn nhất! Nếu ngươi không giết chúng, không chừng sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng không thể lường trước được, mau động thủ đi!
Lời của Vân Triệt vừa gấp gáp vừa nghiêm khắc, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa thường ngày của hắn khi đối mặt với Lam Tuyết Nhược. Môi Lam Tuyết Nhược mấp máy, tiến lên hai bước rồi lại dừng lại, thanh trọng kiếm trong tay làm thế nào cũng không giơ lên được. Cuối cùng, nàng lặng lẽ thở dài một tiếng, nói với hai tên dong binh Hắc Ma may mắn sống sót:
- Các ngươi đi đi. Sau này đừng làm kẻ ác nữa, nếu không nghe lời, lần sau để ta gặp lại, tuyệt đối không dung tha!
Lời của Lam Tuyết Nhược khiến hai tên dong binh đang tê liệt trên mặt đất như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Chúng vội vàng từ dưới đất bò dậy… nhưng không quay đầu bỏ chạy như Lam Tuyết Nhược tưởng tượng, mà ánh mắt bỗng nhiên trở nên âm hiểm, lao thẳng về phía Phượng Bách Xuyên.
- Phượng tộc trưởng cẩn thận!
Con ngươi Vân Triệt co lại, hét lớn.
Nhưng tiếng hét của Vân Triệt đã không kịp nữa, tên dong binh Hắc Ma kia đã vọt tới trước mặt Phượng Bách Xuyên đang trở tay không kịp. Với huyền lực Nhập Huyền cảnh cấp sáu của hắn, Phượng Bách Xuyên sao có thể chống đỡ, liền bị đánh bay ra xa. Đồng thời, hắn túm lấy Phượng Tổ Nhi từ trong tay Phượng Bách Xuyên, tay phải siết chặt lấy cổ họng của Phượng Tổ Nhi, trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn:
- Tất cả đừng qua đây, lùi lại! Lùi lại hết cho ta! Bằng không… ta lập tức bẻ gãy cổ nó!
- Tổ Nhi… Tổ Nhi!
Phượng Bách Xuyên bị đánh ngã sõng soài, thất thanh hô to.
Sắc mặt Lam Tuyết Nhược thay đổi, giận dữ nói:
- Ngươi… ngươi tên ác tặc này! Ta có lòng tốt thả ngươi đi, ngươi lại làm ra hành vi vô sỉ đê tiện như vậy! Mau thả Tổ Nhi ra!
- Hừ!
Tên dong binh Hắc Ma cười lạnh:
- Dong binh đoàn Hắc Ma chúng ta đã trả một cái giá cực lớn để tiến vào Sơn mạch Vạn Thú, vì một món bảo vật mà toàn đoàn bị diệt, sao ta có thể cam tâm rời đi! Mau giao bảo vật của các ngươi ra đây! Bằng không, ta sẽ bóp chết thằng nhãi này! Ta biết rất rõ, đây là con trai của tộc trưởng các ngươi! Ta muốn xem xem bảo vật của các ngươi quan trọng, hay là tính mạng của thằng nhãi này quan trọng hơn! Nếu các ngươi không giao ra… dù sao ta cũng không muốn sống nữa, có thể kéo theo một kẻ chết cùng, trước khi chết được thấy bộ dạng khóc lóc thảm thiết của các ngươi, cũng coi như không thiệt, ha ha ha ha!
Lam Tuyết Nhược nắm chặt hai tay, tức giận đến mặt trắng bệch. Bên tai nàng, truyền đến giọng nói bình tĩnh mà lạnh như băng của Vân Triệt:
- Sư tỷ, đây là kết quả do sự do dự, nương tay và nhân từ của ngươi tạo thành. Ngươi nhân từ thả hai tên ác tặc, lại đẩy tính mạng của Tổ Nhi vào tay chúng, đây chính là kết quả mà ngươi muốn thấy sao?
- Ta… ta…
- Hơn nữa, cho dù chúng không làm như vậy, chờ sau khi chúng chạy thoát khỏi nơi này, ngươi đoán xem chúng sẽ làm gì? Chúng sẽ rêu rao khắp nơi rằng ở đây có một ngôi làng thần bí và cái gọi là “bảo vật”. Đến lúc đó, không biết sẽ kinh động đến bao nhiêu thế lực cường đại và tông môn đến đây “tìm bảo”. Khi đó, Phượng Hoàng Di Tộc sẽ phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn lần này không biết bao nhiêu lần, thậm chí tất cả mọi người đều có thể vì vậy mà bị sát hại.
Vân Triệt nhìn Lam Tuyết Nhược, từng chữ như kim châm, đâm thẳng vào tim nàng:
- Ta giết người, giết hơn trăm tên ác tặc, là để báo thù cho vô số người đã bị chúng sát hại, và cũng là để cứu vô số người có thể sẽ bị chúng sát hại trong tương lai. Còn ngươi, vì không muốn giết người, vì lòng nhân từ mà thả cho hai tên ác tặc, để rồi hơn hai trăm mạng người vô tội nơi đây, từ người già đến trẻ nhỏ, đều có thể vì hành động đó của ngươi mà chết thảm… Đây, chính là lòng nhân từ và bác ái mà ngươi vẫn luôn tâm niệm sao?
✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI