Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1190: CHƯƠNG 1187: TÍCH TỤ

- Cái này... Này... Này...

- Tại sao có thể có... chuyện như vậy!

- Ta không phải đang nằm mơ chứ? Vân Triệt... chiến thắng Vũ Quy Khắc?

- Chậc... Đây đâu chỉ là chiến thắng, đây là nghiền áp, còn là chính diện nghiền áp!

- Huyền lực của Vân Triệt thật sự chỉ có Thần Kiếp cảnh cấp tám? Không... không thể nào? Làm sao có thể chứ!

Phong Thần Đài, thậm chí toàn bộ Đông Thần Vực, tất cả những người chứng kiến trận chiến này đều kinh ngạc. Hôm qua Vân Triệt treo Lạc Trường An lên đánh đã khiến vô số người rớt cằm, nhưng trận chiến này mang đến cú sốc cho thị giác và linh hồn còn hơn trận hôm qua vô số lần. Ngay cả những cường giả chí tôn ngạo thị thiên hạ cũng phải kinh hãi đến mức không thể tin vào mắt mình.

Bởi vì trong nhận thức của những cường giả đã sống mấy vạn năm, đây tuyệt đối là chuyện không thể nào xảy ra!

- Khó trách, hắn lại chắc chắn như thế.

Mộc Băng Vân nhẹ nhàng thì thầm, cánh môi khẽ mím, nhưng ngay sau đó, trên dung nhan tựa tuyết lại hiện lên một vẻ khác lạ.

Vân Triệt vừa ra tay đã bung toàn bộ lực lượng, bảy kiếm quét ngang Vũ Quy Khắc, còn nhẹ nhàng dễ dàng phá tan Thần Vũ Lĩnh Vực của hắn, kinh hãi thế tục đồng thời... Mộc Băng Vân cũng nhạy bén nhận ra, dường như hắn làm vậy là để phát tiết điều gì đó.

Mà chỉ khi bị cái gì đó kích thích, người ta mới cần phát tiết.

Nguyệt Thần Đế cau mày:

- Tu vi huyền lực của hắn đúng là Thần Kiếp cảnh cấp tám không thể nghi ngờ, cũng không có bất kỳ giả tượng che giấu nào. Mà đó chính là chỗ khiến người ta không thể không kinh hãi.

- Long Hoàng điện hạ, ở Tây Thần Vực các ngươi đã từng có người nào như vậy chưa?

Trụ Thiên Thần Đế hỏi. Vị Thần Đế đứng trên đỉnh huyền lực, địa vị và danh vọng của Đông Thần Vực này, người mà Lạc Trường Sinh và Thủy Mị Âm chỉ khiến ngài mỉm cười tán thưởng, lúc này trong sâu thẳm ánh mắt lại tràn ngập vẻ kinh hãi.

Long Hoàng thong thả lắc đầu:

- Thần Hồn cảnh vượt qua cả một đại cảnh giới để đánh bại Thần Kiếp cảnh thì đã từng có. Nhưng Thần Kiếp cảnh hậu kỳ đánh bại Thần Linh cảnh hậu kỳ, ít nhất ở Tây Thần Vực ta từ xưa đến nay chưa từng có!

Hơn nữa không chỉ là bại, còn là đại bại. Sâu xa hơn... Vũ Quy Khắc không phải là Thần Linh cảnh cấp tám bình thường, hắn chính là nhi tử của Thần Vũ Giới Vương, trong cùng cấp, dù không thể xưng là không có đối thủ, cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Thương Thích Thiên đưa tay sờ cằm, hai mắt lóe lên kỳ quang chưa từng có:

- Chậc chậc chậc. Lúc trước bổn vương nói thu hắn làm đệ tử chơi đùa cũng không tệ, phần lớn là nói đùa, nhưng giờ xem ra... Trụ Thiên Thần Đế, trước kia ngươi nhìn tiểu tử này đủ chỗ không vừa mắt, giờ bổn vương định mang hắn về Nam Thần Vực, chắc ngươi không có ý kiến gì chứ?

Trụ Thiên Thần Đế cười nhạt:

- Ha ha, tuy hắn xuất thân hạ giới, nhưng bây giờ là người của Ngâm Tuyết Giới thuộc Đông Thần Vực ta, ngươi muốn dẫn hắn đi, e là không thích hợp.

- Ha ha ha, chỉ là một Ngâm Tuyết Giới, sao có thể so với bổn vương? Chỉ cần bổn vương mở miệng, hắn làm sao có thể từ chối được.

Thích Thiên Thần Đế cười to nói.

Sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế không tốt lắm:

- Hừ! Hắn đã vào tinh giới của Đông Thần Vực ta thì chính là người của Đông Thần Vực. Nếu ngươi muốn mang hắn đi, cho dù lão hủ đồng ý, e rằng cả Đông Thần Vực cũng sẽ không đồng ý.

- Ha.

Thích Thiên Thần Đế cười một tiếng quái dị, không nói gì thêm, nhưng hai mắt lại từ từ nheo lại.

Ánh mắt Long Hoàng liếc sang, không biết vì sao mỉm cười.

Trên không trung xa xôi, phiêu đãng giọng nói ung dung của một lão giả.

- Thần Kiếp hậu kỳ chính diện đánh bại Thần Linh hậu kỳ, lão hủ uổng sống mười hai vạn năm, vậy mà hôm nay lại được chứng kiến một kỳ tích như vậy.

Giọng lão giả khô khàn bình thản, mà bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của ông ta đều hiểu rõ đánh giá này nặng đến mức nào. Còn câu "uổng sống mười hai vạn năm" kia, bất kỳ ai nghe được cũng sẽ chỉ coi là một câu chuyện cười.

- Vậy ngươi có nhìn ra được, hắn đã làm thế nào để đạt tới trình độ này không?

Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi, phản ứng của nàng ngược lại còn bình tĩnh hơn lão giả.

- Không biết. Chỉ có điều, xem ra tiểu thư đã sớm có lòng tin.

Mái tóc vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi tung bay, giọng nói nhẹ như tơ:

- Tiếp tục xem đi. Bây giờ hứng thú của ta đối với hắn đã không thua gì Nghịch Thế Thiên Thư!

- ...

Lão giả trầm mặc, hồi lâu sau mới thấp giọng nói:

- Kiếm của hắn, khí tức dường như có chút quái dị?

Đôi mày vàng kim của Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu lại:

- Kiếm? Trên Phong Thần Đài có vô số thần binh lợi khí, khí tức thanh kiếm của hắn còn thuộc hàng lót đáy, có gì quái dị chứ?

Ánh mắt của lão giả tập trung vào Vân Triệt:

- Không biết, chỉ là một cảm giác quái dị khó hiểu. Mặc dù Vũ Quy Khắc vội vàng phóng thích Thần Vũ Lĩnh Vực trong lúc bị thương, nhưng lại bị Vân Triệt đánh tan trong hai giây. Chỉ riêng điểm này, Vân Triệt đã vượt xa Vũ Quy Khắc. Sau trận chiến, khí tức của hắn chỉ hơi loạn, chứng tỏ thực lực chân chính của hắn còn hơn thế nữa.

- Cổ bá, theo ý ngươi, cực hạn của hắn có thể đạt tới cảnh giới nào?

Thiên Diệp Ảnh Nhi hỏi.

Lão giả chậm rãi nói:

- Trên Mộng Đoạn Tích, dưới Lục Lãnh Xuyên. Hoặc đã gần bằng Lục Lãnh Xuyên.

Mấy câu nói ngắn ngủi của lão giả lại tinh chuẩn vô cùng xác định được cực hạn của Vân Triệt.

- Gần bằng Lục Lãnh Xuyên?

Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi ngưng lại, hiển nhiên không thể tin.

- Nếu hắn có thể bù đắp yếu thế về binh khí, hoặc có chiêu bài khác, có lẽ đủ để đánh một trận với Lục Lãnh Xuyên. Nhưng muốn thắng... thì tuyệt đối không có khả năng. Nếu hắn gặp phải đối thủ khác trong tổ kẻ bại thì đều có thể thắng, nhưng nếu gặp phải Lục Lãnh Xuyên thì chỉ có thể dừng bước tại Đại hội Huyền Thần.

Cổ bá nói từng từ khàn khàn mà nhẹ bẫng, giọng điệu quả quyết như thể đến từ thiên đạo.

Vũ Quy Khắc trọng thương hôn mê, được người của Thần Vũ Giới vội vàng mang đi. Ánh mắt của hai trưởng lão Thần Vũ Giới khi nhìn Vân Triệt không có phẫn nộ và lạnh lùng, mà là vẻ kinh hãi không cách nào xóa nhòa.

Thủy Ánh Nguyệt chậm rãi nói:

- Mị Âm, muội nói quả nhiên không sai. Trải qua trận chiến này, hắn đã trở thành tiêu điểm lớn nhất của Đại hội Huyền Thần lần này.

Hai tròng mắt của Thủy Mị Âm lấp lánh như sao, chớp chớp liên tục:

- Còn không phải sao. Muội cũng không ngờ hắn lại lợi hại như vậy.

Trong ánh mắt hoặc ngây dại hoặc kinh dị của tất cả mọi người, Vân Triệt rời khỏi Phong Thần Đài, nhưng không trở lại chỗ ngồi của Ngâm Tuyết Giới mà ngự không bay đi.

- Băng Vân cung chủ, ta đi thăm Hỏa Phá Vân, phiền người thay ta nhận lấy Thì Luân Châu.

Ba trận quyết đấu sau đó trong tổ kẻ bại, hắn đã không còn tâm tư quan sát, cũng cơ bản không cần thiết.

Ra khỏi Phong Thần Đài, tốc độ của Vân Triệt nhanh hơn, đi thẳng đến chỗ ở của Viêm Thần Giới.

Vì Hỏa Phá Vân tỏa sáng rực rỡ tại Đại hội Huyền Thần, không khí trong đình viện nơi Viêm Thần Giới ở vẫn luôn vô cùng náo nhiệt, nhưng hôm nay, Vân Triệt vừa đến gần đã cảm nhận được một bầu không khí nặng nề.

Tuy rằng khí sắc của Hỏa Phá Vân có vẻ trống rỗng, nhưng thương thế đã ổn định, hiển nhiên trước đó Hỏa Như Liệt đã dùng Thì Luân Châu để chữa thương cho hắn. Nhưng nghiêm trọng hơn cả thương thế chính là trạng thái tinh thần của hắn. Hắn ngồi dựa vào một gốc cây to trong đình viện, hai mắt thất thần, như người mất hồn.

Chung quanh, Hỏa Như Liệt cùng một đám trưởng lão, đệ tử của Kim Ô Tông đều mang vẻ mặt u sầu.

Nhìn thấy Vân Triệt, mắt Hỏa Như Liệt sáng lên, vội vàng xông tới túm chặt lấy hắn, nhỏ giọng nói:

- Vân tiểu tử, ngươi đến đúng lúc lắm, mau đến an ủi nó đi, có lẽ sẽ tốt hơn một chút... Haizz.

Vân Triệt gật đầu, đi đến bên cạnh Hỏa Phá Vân.

Nhận thấy được khí tức của Vân Triệt, Hỏa Phá Vân ngẩng đầu, vô cùng miễn cưỡng nở nụ cười nhẹ:

- Vân huynh đệ... Xin lỗi đã để ngươi phải thấy bộ dạng thảm hại này của ta. Ngươi yên tâm, ta không sao.

Đến gần Hỏa Phá Vân, Vân Triệt cảm nhận rõ ràng một tầng u ám dày đặc bao phủ lấy hắn.

Tựa như một tầng sương mù u ám, bao phủ chặt lấy tâm hồn hắn, không cách nào tan đi.

Vân Triệt ngồi xổm xuống, hồi lâu sau mới thả lỏng giọng nói:

- Phá Vân huynh, ngươi còn nhớ lời ta nói với ngươi sáng nay không? Quân Tích Lệ sẽ vì giao tình giữa chúng ta mà trút oán hận đối với ta lên người ngươi. Một kiếm đó của nàng ta không phải chém ra tùy tiện, mà là vận dụng kiếm ý cấp bậc cực cao... Rất có thể, nàng ta vừa ra tay đã tung ra lực lượng cực hạn nhất, vì cái gì ư, chính là vì kết quả này...

Hỏa Phá Vân cười thảm một tiếng:

- Có như vậy hay không thì có gì khác nhau? Nàng ta chỉ dùng một kiếm... một kiếm...

- Ta biết mình sẽ thua, cho nên ta đã chuẩn bị dốc hết toàn lực, ta muốn cố gắng hết sức để thể hiện uy thế chân chính của Kim Ô Viêm trước toàn thể Đông Thần Vực... Ta cho rằng mình ít nhất có thể chống đỡ hai mươi chiêu, cho dù thảm hơn nữa, cũng ít nhất có thể chống đỡ được mười chiêu...

- Nhưng mà... nhưng mà...

Hỏa Phá Vân nắm chặt hai tay, đốt ngón tay trắng bệch, không nói tiếp được nữa.

Hỏa Phá Vân không phải không thể chấp nhận thất bại, thậm chí đã hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng mà, Quân Tích Lệ chỉ dùng một kiếm đã khiến hắn thất bại thảm hại. Một kiếm đó chẳng những dập tắt hỏa diễm của hắn, làm hắn bị thương nặng, mà còn hoàn toàn dập tắt tín niệm và niềm kiêu hãnh của hắn.

Vân Triệt nhíu mày:

- ...Phá Vân huynh, có phải ngươi đã bắt đầu nghi ngờ... rằng Kim Ô Viêm mà ngươi từng vô cùng kiêu ngạo, thực ra không hề cường đại như ngươi vẫn nghĩ không?

Cách đó không xa, Hỏa Như Liệt vì câu nói này của Vân Triệt mà chợt xoay người, ánh mắt rung động.

Lời Vân Triệt nói như một đòn nặng giáng vào tâm hồn Hỏa Phá Vân. Hắn gục đầu xuống, nặng nề hít vào một hơi:

- Ta sinh ra ở Viêm Thần Giới, ta có thiên phú hỏa diễm hơn xa người thường, cả đời nhận vô số lời tán dương, ta may mắn được sư tôn thu làm đệ tử thân truyền... Ta còn nhận được ân điển của Kim Ô Thần Linh, ban cho ta... huyết mạch Kim Ô cực hạn nhất.

Vân Triệt: "..."

- Tất cả những điều đó, ta đều vô cùng kiêu ngạo. Từ nhỏ đến lớn, ta luôn tin tưởng Kim Ô Viêm là lực lượng cường đại nhất trên thế giới này, mà sau khi nhận được ân điển của Kim Ô Thần Linh, ta càng tin tưởng vững chắc... Sư tôn cũng từng nói với ta, ta có được lực lượng Kim Ô Viêm tinh thuần nhất, cực hạn nhất trong lịch sử Viêm Thần Giới.

- Nhưng mà, trước mặt Quân Tích Lệ, nó lại không chịu nổi một kích như vậy, ngay cả một kiếm của nàng ta cũng không đỡ nổi.

Đối với lực lượng, huyết mạch mà mình từng vô cùng kiêu ngạo, trong cuộc đời của Hỏa Phá Vân, đã sớm vững chắc như tín niệm. Thứ khiến Hỏa Phá Vân chịu đả kích nặng nề không phải là thất bại, mà là sự sụp đổ của tín niệm.

Vân Triệt nói khẽ:

- Quân Tích Lệ không phải người bình thường. Huyền lực của nàng ta dù sao cũng hơn ngươi ba tiểu cảnh giới. Sự áp chế về huyền lực, trong đa số trường hợp không phải là thứ mà huyền công cường đại có thể bù đắp được. Hơn nữa, ngươi hiếm khi rời khỏi Viêm Thần Giới, chắc hẳn chưa bao giờ thực sự giao thủ với cao thủ kiếm đạo, đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất.

Hỏa Phá Vân lắc lắc đầu, lại gượng cười một tiếng:

- Vân huynh đệ, ngươi đừng an ủi ta nữa. Ta biết mình thật vô dụng khi sa sút thế này. Đừng lo lắng, ta chỉ nhất thời không cách nào thuyết phục bản thân... Cho ta thời gian, ta sẽ khá hơn.

Vân Triệt nở nụ cười:

- Thật ra ta chưa bao giờ lo lắng cả. Phá Vân huynh, ngươi hoàn toàn không nên tự trách về trạng thái hiện giờ của mình, càng không cần vì vậy mà xấu hổ. Bởi vì chúng ta không phải những lão nhân đã sống mấy ngàn mấy vạn năm, đã nhìn thấu vô số tang thương. Chúng ta đến thế gian này, tính ra cũng chỉ mới hai ba mươi năm, ngay cả thế giới còn chưa nhìn rõ, sao có thể không có lúc hoang mang.

Hỏa Phá Vân nhẹ nhàng ngẩng đầu:

- Vân huynh đệ, ngươi cũng từng... như vậy sao?

Vân Triệt gật đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm:

- Đương nhiên. Hơn nữa không chỉ một lần. Lần gần nhất, là vào mấy năm trước.

- Khi đó, ta còn ở hạ giới. Ta gặp phải một người mà dù thế nào cũng không thể chiến thắng. Mà gã không phải là đối thủ như Quân Tích Lệ, mà là tử địch. Nếu ta không thể chiến thắng hắn, không chỉ ta, mà thê tử của ta, người thân của ta, tất cả những người bên cạnh ta, đều sẽ rơi vào tai họa đáng sợ nhất.

Người mà Vân Triệt nói, tự nhiên là Hiên Viên Vấn Thiên.

Vân Triệt tỏ vẻ thoải mái cười nói:

- Khoảng thời gian đó, ta rơi vào u tối nặng nề, mỗi ngày đều ngây ngốc, mỗi một ý niệm đều tràn ngập u ám và tuyệt vọng, so với ngươi bây giờ còn thảm hại hơn. Chỉ có điều, chưa đến nửa tháng, ta đã thành công thoát khỏi u ám. Ta có thể, Phá Vân huynh đương nhiên càng không thành vấn đề.

- Hơn nữa, đối với chúng ta mà nói, đó cũng không phải chuyện gì xấu, bởi vì mỗi một lần thoát khỏi bóng ma, đều sẽ là một lần trưởng thành, thậm chí là niết bàn. Nếu ở độ tuổi này mà chúng ta không trải qua những lúc hoang mang như vậy, ta ngược lại sẽ cảm thấy đó là một thiếu sót trong đời.

- Cho nên, Phá Vân huynh thật sự không cần để ý đến trạng thái hiện giờ của mình, cũng đừng vội vã gượng ép thoát ra, cứ lắng nghe và thuận theo lòng mình là được rồi.

Ánh mắt Hỏa Phá Vân run run, trong lúc không tiếng động, nỗi u uất giữa trán lặng yên giãn ra.

Hắn nở nụ cười, mà lần này không phải là gượng cười, dưới ý cười khẽ hiện lệ quang:

- Vân huynh đệ, cảm ơn ngươi. Đời này có thể quen biết ngươi, thật sự... thật sự quá tốt rồi.

Vân Triệt cũng nở nụ cười:

- Ta cũng vậy. Chỉ có điều cảm ơn thì không cần, chúng ta là bằng hữu mà.

- Ừ, bằng hữu.

Hỏa Phá Vân liên tục gật đầu.

Hỏa Như Liệt nhìn chằm chằm hai người, mặc dù nỗi u uất của Hỏa Phá Vân vẫn chưa tan hết, nhưng trạng thái tinh thần đã có thay đổi rõ rệt. Tảng đá lớn trong lòng hắn cũng hạ xuống hơn phân nửa, lại một lần nữa sinh ra cảm kích vô tận đối với Vân Triệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!