Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1200: CHƯƠNG 1198: TRẬN CHIẾN PHONG THẦN

"Ta không xứng thắng..."

Những lời này lại phát ra từ miệng một trong Đông Vực Tứ Thần Tử, ngay trước mặt toàn thể các giới.

Mọi người nghe vậy đều sững sờ, nhưng ngay sau đó, bọn họ chợt nhận ra mình vốn không nên kinh ngạc hay khó hiểu, ngược lại, trong lòng lại dấy lên một cảm giác đồng tình kỳ lạ.

- Tông chủ, Thiếu chủ hắn đây là... – một trưởng lão Phúc Thiên Giới gấp gáp nói.

Phúc Thiên Giới Vương lại khoát tay, không cho hắn nói thêm gì nữa, trong ánh mắt lại ánh lên vài phần tán thưởng.

Khư Uế Tôn Giả nhíu mày, hỏi lại:

- Lục Lãnh Xuyên, bản tôn hỏi ngươi lần cuối cùng...

- Ta nhận thua!

Không đợi Khư Uế Tôn Giả nói xong, Lục Lãnh Xuyên đã dứt khoát mở miệng, vẫn là ba chữ đó, nhưng càng thêm đanh thép.

Vân Triệt: "..."

Khư Uế Tôn Giả không nói thêm lời nào, trực tiếp tuyên bố:

- Lục Lãnh Xuyên nhận thua, trận chiến Phong Thần này kết thúc!

- Vân Triệt chiến thắng, tiến vào vòng luân chiến thứ sáu của nhánh thua vào ngày mai!

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, một tràng sấm rền vang dội bỗng nổ tung trên khắp khán đài, trong nháy mắt, tiếng vỗ tay như sấm dậy, tiếng hò reo rung chuyển đất trời.

Lục Lãnh Xuyên, khi chiến thắng đã ở ngay trước mắt, lại chủ động nhận thua. Chuyện như vậy xảy ra trên đài Phong Thần vốn nên khiến mọi người im lặng, thế nhưng, trên khán đài lại dâng lên những tràng pháo tay như thủy triều. Vô số huyền giả đứng bật dậy, thậm chí bay lên không trung, cất cao giọng hoan hô không ngớt. Cảnh tượng nhiệt liệt này còn hơn xa trận chiến giữa Lạc Trường Sinh và Quân Tích Lệ.

Vân Triệt ngẩng đầu, chậm rãi nhìn quanh... Hóa ra, nhiều người như vậy đều đang mong chờ ta chiến thắng.

Nhìn lại trận đối đầu giữa Vân Triệt và Lục Lãnh Xuyên, gần như toàn bộ quá trình đều là màn trình diễn của một mình Vân Triệt. Hắn hết lần này đến lần khác gây chấn động cho tất cả huyền giả, hết lần này đến lần khác công phá tâm hồn họ, hết lần này đến lần khác tạo nên kỳ tích ngay trước mắt họ.

Lục Lãnh Xuyên rõ ràng là một trong Đông Vực Tứ Thần Tử danh chấn thiên hạ, nhưng tâm tư của mọi người lại luôn bị Vân Triệt cuốn theo. Biểu hiện hôm nay của hắn chói lòa như ngọn Kim Ô Viêm mà hắn thiêu đốt, còn Lục Lãnh Xuyên, thân là Đông Vực Tứ Thần Tử, lại chỉ làm nền cho hắn.

Đây là trận chiến thuộc về Vân Triệt, cũng là trận chiến kỳ tích thuộc về Đông Thần Vực.

Hắn xứng đáng chiến thắng... Thậm chí còn xứng đáng hơn Lục Lãnh Xuyên rất nhiều! Kể từ khi Vân Triệt triệu hồi ra Huyễn Thần, một người một ảnh cùng tấn công Lục Lãnh Xuyên đang được ba tầng Hoàng Long Thánh Giới bảo vệ, gần như tất cả mọi người, bao gồm cả phần lớn đệ tử của Phúc Thiên Giới, đều khao khát được chứng kiến khoảnh khắc Vân Triệt đánh bại Lục Lãnh Xuyên.

Vì vậy, khi Kim Ô Viêm tắt lịm, Lục Lãnh Xuyên một lần nữa đứng dậy, trên khán đài không một ai hoan hô, ngược lại là một sự im lặng kỳ dị, trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ tiếc nuối và không cam lòng. Thế nhưng, khi Khư Uế Tôn Giả tuyên bố Vân Triệt chiến thắng, tiếng hô vang lên như sấm dậy từ chín tầng trời.

Sự đối lập to lớn này đã cho thế nhân biết ai mới là người chiến thắng thực sự.

- Vân Triệt!

- Ha ha ha ha... Tốt lắm, tiểu tử!!

Trong khoảnh khắc, các trưởng lão và đệ tử Ngâm Tuyết Giới nước mắt lưng tròng, cuối cùng không thể kìm nén được sự kích động, thậm chí quên cả uy danh của Trụ Thiên Giới, tất cả đều không tự chủ được mà lao lên đài Phong Thần, vây kín lấy Vân Triệt. Nếu không phải Vân Triệt đang trọng thương, bọn họ chắc chắn đã tung hắn lên trời cao.

- Vân sư đệ, ngươi chính là... niềm kiêu hãnh của Ngâm Tuyết Giới chúng ta! – một đệ tử lớn tuổi rưng rưng nước mắt, run giọng nói.

- Vân Triệt, làm tốt lắm! Băng Hoàng Thần Tông... Ngâm Tuyết Giới lấy ngươi làm vinh dự! Làm tốt lắm!

Mộc Hoán Chi kích động đến râu ria run rẩy, nghĩ đến việc tôn nữ của mình có vinh hạnh trở thành lô đỉnh song tu của Vân Triệt, hắn lại không kìm được mà cười ha hả.

- Vân Triệt, ngươi đã chiến thắng một trong Đông Vực Tứ Thần Tử đó! Lần này, tên tuổi của ngươi sẽ vang dội khắp Đông Thần Vực!

- Ha ha ha ha, xem sau này còn ai dám chất vấn quyết định của Tông chủ khi thu Vân Triệt làm đệ tử thân truyền nữa... Vân Triệt, tương lai của ngươi nói không chừng... Không! Tương lai của ngươi nhất định có thể vượt qua Tông chủ! Không chỉ Ngâm Tuyết Giới hiện tại, mà cả Ngâm Tuyết Giới tương lai, nhất định cũng sẽ vì ngươi mà thịnh, vì ngươi mà vinh!

Mộc Băng Vân tiến lên, ngăn cách khí tức của những người khác, đi đến bên cạnh Vân Triệt:

- Lui ra. Hiện giờ huyền lực của Vân Triệt đã cạn kiệt, lại đang trọng thương, các ngươi cẩn thận làm tổn thương đến hắn.

Ngọc thủ đặt lên ngực Vân Triệt, một luồng hàn khí mềm mại nhất thời tuôn vào cơ thể hắn.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Yên tâm, ta không sao.

- Ngũ tạng đều đã nứt vỡ, còn nói không sao! – Mộc Băng Vân nhíu mày khẽ trách.

Vân Triệt vẫn mỉm cười như cũ:

- Đối với ta mà nói, thật sự không có gì to tát.

Tuy trận đấu đã kết thúc, nhưng cả đám người xông lên đài Phong Thần thật sự là hành vi lỗ mãng. Khư Uế Tôn Giả nhíu mày, nhưng không xua đuổi, ánh mắt dừng lại trên người Vân Triệt hồi lâu, vô cùng phức tạp.

Người của Viêm Thần Giới cũng vô cùng kích động, nhất là các đệ tử Kim Ô Tông, ai nấy đều mặt đỏ bừng, nhiệt huyết sôi trào.

Bởi vì, Vân Triệt đã dùng Kim Ô Viêm để chiến thắng Lục Lãnh Xuyên!

Sau ngày hôm nay, Vân Triệt chắc chắn sẽ danh chấn thiên hạ, mà uy danh của Kim Ô Viêm cũng sẽ một lần nữa khắc sâu vào tâm trí của tất cả huyền giả.

Bọn họ đã có thể tưởng tượng được, sau này dù đi đến đâu, chỉ cần báo ra thân phận đệ tử Kim Ô Tông, chắc chắn sẽ nhận được ánh mắt và sự đối đãi hoàn toàn khác trước.

Bên kia, Phúc Thiên Giới Vương đứng dậy, đón Lục Lãnh Xuyên trở về. Dù Lục Lãnh Xuyên bại trận và rời khỏi cuộc chiến Phong Thần theo cách này, trở thành "Đông Vực Tứ Thần Tử" duy nhất không thể tiến vào top sáu, Phúc Thiên Giới Vương lại không hề trách mắng, chỉ liên tục vỗ vai hắn, cười lớn nói:

- Con đã đưa ra quyết định chính xác nhất. Khí độ và lòng dạ như vậy, không hổ là con trai của bổn vương, ha ha ha ha.

Tại Ngâm Tuyết Giới xa xôi, vô số tuyết vực, vô số ngóc ngách, trong khoảnh khắc đó đồng thời bùng nổ những tiếng hô kinh thiên động địa. Viêm Thần Giới liền kề cũng vậy, gần như khiến hai đại tinh giới rung chuyển.

- Là Vân Triệt thắng! Là Vân Triệt của Ngâm Tuyết Giới chúng ta thắng! Lục cường... là top sáu đó!!

- Đây... đây lại là người của Ngâm Tuyết Giới chúng ta... là đệ tử của Ngâm Tuyết Giới Vương chúng ta... Ta thật sự không phải đang nằm mơ chứ?

- Vân Triệt chiến thắng Lục Lãnh Xuyên, một trong Đông Vực Tứ Thần Tử, chẳng phải điều đó có nghĩa là... Vân Triệt đã thay thế Lục Lãnh Xuyên, trở thành "Thần Tử" mới sao?

- Đó là đương nhiên!!

- Oa a a a!! Đánh cho con trai Thánh Vũ Giới Vương tơi tả, nghiền áp con trai Thần Vũ Giới Vương... Thiên tài đứng đầu của các thượng vị tinh giới gì đó, tất cả đều bị dẫm nát dưới chân! Bây giờ lại đánh bại một Thần Tử... Ôi... Đây là người của Ngâm Tuyết Giới chúng ta... Sinh ra ở Ngâm Tuyết Giới thật sự quá tốt rồi...

...

...

Trước đó, việc Vân Triệt toàn thắng Lạc Trường An và Vũ Quy Khắc tuy cũng gây ra chấn động lớn, nhưng cộng lại cũng không bằng một trận chiến này.

Tuy cuối cùng là Lục Lãnh Xuyên chủ động nhận thua, nhưng trong lòng mọi người, người thắng chính là Vân Triệt. Cho dù Lục Lãnh Xuyên không làm vậy và giành chiến thắng, người thắng trong lòng mọi người vẫn chỉ có Vân Triệt, tiếng hoan hô và sự rung động trong tim họ cũng đều chỉ dành cho Vân Triệt.

Bốn cuộc tranh tài ngày hôm nay đã kết thúc bằng một trận đối đầu hoa lệ đến tột cùng.

Hai trận chiến ngày mai, cũng là vòng luân chiến thứ sáu của nhánh thua, bảng đối chiến cũng hiện lên trên quầng sáng vào lúc này.

Trận đầu tiên: Phi Tinh Giới [Mộng Đoạn Tích] -- đối chiến -- Dao Tâm Kiếm Các [Quân Tích Lệ]

Trận thứ hai: Lưu Quang Giới [Thủy Mị Âm] -- đối chiến -- Ngâm Tuyết Giới [Vân Triệt]

Trận chiến hôm nay kết thúc, mọi người lần lượt rời khỏi đài Phong Thần. Những Thần Đế, Tinh Thần, Nguyệt Thần, người thủ hộ, Đại Giới Vương, trưởng lão, huyền giả trẻ tuổi... gần như ánh mắt của tất cả mọi người đều sẽ lướt qua nơi Vân Triệt đang đứng.

Hắn đã bất tri bất giác trở thành nhân vật chính tuyệt đối của trận chiến Phong Thần lần này.

Mãi đến khi thương thế của Vân Triệt đã ổn định, Mộc Băng Vân mới đưa hắn rời đi.

- Trận chiến hôm nay, sau khi sư tôn ngươi xem xong, không biết sẽ vui mừng hay là tức giận. – Mộc Băng Vân khẽ nói. Dù là nàng, đến tận bây giờ vẫn không thể tin được Vân Triệt lại có thể chiến thắng Lục Lãnh Xuyên.

Chính diện chống lại sức mạnh của Lục Lãnh Xuyên... Huyễn Thần khiến một đám Thần Chủ phải kinh hãi... Cửu Dương Thiên Nộ như mặt trời rực rỡ giáng thế...

Năm xưa, nàng vì báo ơn cứu mạng mà thuận tiện đưa nam tử này về Ngâm Tuyết Giới, vậy mà trong ba năm ngắn ngủi, hắn lại có thể đứng trên đài Phong Thần, khuấy động phong vân của toàn bộ Đông Thần Vực.

- Sư tôn nàng... chắc không nỡ giận ta đâu. – Vân Triệt khẽ nói.

Mộc Băng Vân: "..."

Thật lâu không nói gì, khi nhắc đến Mộc Huyền Âm, không khí giữa hai người nhất thời trở nên có phần ngượng ngùng.

Lúc này, một người đi ngang qua, Vân Triệt theo bản năng quay đầu lại, ánh mắt chạm phải Lục Lãnh Xuyên.

Vân Triệt dừng bước, Lục Lãnh Xuyên cũng gần như đồng thời dừng lại.

Mộc Băng Vân đảo mắt, nói:

- Trận thắng này là hắn tặng cho ngươi, đi cảm ơn hắn đi.

Vân Triệt gật đầu, bay về phía Lục Lãnh Xuyên. Lục Lãnh Xuyên cũng bảo người kia đi trước, rồi tiến đến trước mặt Vân Triệt.

- Vân huynh đệ, xem ra thương thế của ngươi dường như đã không còn đáng ngại rồi.

Nhìn trạng thái của Vân Triệt lúc này, trong mắt Lục Lãnh Xuyên tràn đầy vẻ kinh ngạc. Tuy Vân Triệt đã thay y phục, nhưng thương thế trên người hắn thật sự không nhẹ. Cho dù với tu vi của hắn, muốn hoàn toàn hồi phục cũng cần thời gian không ngắn.

- Đã không sao rồi. – Vân Triệt trả lời, sau đó chân thành nói: - Lãnh Xuyên huynh, trận thắng này rất quan trọng đối với ta, cảm tạ ngươi đã thành toàn.

Lục Lãnh Xuyên lắc đầu:

- Không cần. Luận về tuổi tác, thời gian tu luyện của ta gần như gấp đôi ngươi; luận về tu vi, ngươi mới chỉ ở Thần Kiếp Cảnh; luận về nguyên tố, về sức mạnh nguyên tố, về ngộ tính, về tiềm lực... tất cả mọi thứ, ngươi đều vượt xa ta. Ta có tư cách gì để thắng chứ?

Vân Triệt: "..."

Lục Lãnh Xuyên mỉm cười:

- Kết quả này là ngươi xứng đáng có được. Ngươi xứng đáng ở lại trên đài Phong Thần này hơn ta rất nhiều. Ta tin rằng, tất cả mọi người đều vô cùng mong chờ được tiếp tục xem trận đấu của ngươi, chứ không phải của Lục Lãnh Xuyên... kể cả ta.

- Cho nên, ta thua tâm phục khẩu phục. Nếu gượng ép chiến thắng, ngược lại sẽ khiến lòng ta bất an, cũng sẽ không được ai ủng hộ.

Vân Triệt cũng mỉm cười:

- Rõ ràng là ngươi chủ động nhường thắng lợi cho ta, lại còn quay sang an ủi ta. Lãnh Xuyên huynh quả thật là một người hiếm có.

- Ha ha ha, người "hiếm có" như ta đây thì đầy rẫy ngoài kia, nhưng người như Vân huynh đệ, e rằng mấy chục vạn năm cũng khó có một. – Lục Lãnh Xuyên cười lớn một tiếng, rồi bỗng nhiên ánh mắt ngưng lại, có phần nghiêm túc nói: - Tuy ta không biết thứ ngươi sử dụng có phải là "Huyễn Thần Thuật" như lời phụ vương nói hay không, nhưng nếu ngay từ đầu ngươi đã sử dụng "Huyễn Thần", ta đã sớm bại trận rồi.

Vân Triệt: "..."

- Nói cách khác, tính toán ban đầu của ngươi là muốn giữ lại lá bài tẩy này. Như vậy, trong trận chiến Phong Thần này, ngươi thật ra có mục tiêu xa hơn... Ví dụ như, Lạc Trường Sinh?

"..." Vân Triệt không phủ nhận, chậm rãi gật đầu.

- Quả đúng là vậy.

Lục Lãnh Xuyên nhíu mày, muốn nói lại thôi.

- Lãnh Xuyên huynh, ngươi so với Quân Tích Lệ thì thế nào? – Vân Triệt hỏi.

Lục Lãnh Xuyên không chút do dự, chậm rãi mà nặng nề nói:

- Hoàn toàn không phải là đối thủ của Quân Tích Lệ... chứ đừng nói đến Lạc Trường Sinh.

- Quân Tích Lệ là truyền nhân duy nhất của Quân tiền bối, thực lực không tầm thường. Còn Lạc Trường Sinh lại càng là một quái thai được công nhận. Có lẽ vài năm nữa, ngươi có thể cùng họ giao đấu một trận, thậm chí vượt qua họ...

Lời của Lục Lãnh Xuyên không thể nghi ngờ là một sự đánh giá cực cao, nhưng sau đó giọng điệu lại thay đổi:

- Nhưng hiện tại, ngươi tuyệt đối không thể nào là đối thủ của họ.

Lục Lãnh Xuyên là người vừa có một trận ác chiến với Vân Triệt, hắn hiểu rõ nhất giới hạn sức mạnh của Vân Triệt, cho nên, hắn mới nói ra hai chữ "tuyệt đối".

Vân Triệt nhất thời trầm mặc.

- Trận chiến ngày mai, Quân Tích Lệ nhất định có thể chiến thắng Mộng Đoạn Tích, mà nếu ngày mai ngươi thắng, đối thủ tiếp theo của ngươi chính là Quân Tích Lệ.

Sắc mặt Lục Lãnh Xuyên nghiêm nghị:

- Nhưng mà... trước đó, ngươi ngàn vạn lần đừng coi thường Thủy Mị Âm. Mộng Đoạn Tích tiến vào top sáu đã chứng minh thực lực của hắn, nhưng hắn lại thảm bại dưới tay Thủy Mị Âm... Xét về một phương diện nào đó, nàng ta còn đáng sợ hơn cả Quân Tích Lệ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!