Vân Triệt dùng Châu Thì Luân để hoàn toàn khôi phục thương thế và huyền lực, sau đó liền trực tiếp đóng Kết giới Thì Luân lại chứ không tu luyện bên trong. Chỉ đơn thuần tu luyện trong đó mấy tháng thì gần như không có khả năng tăng trình độ lên đến mức có thể đối địch với Quân Tích Lệ.
Trước khi giao thủ với Quân Tích Lệ, hắn phải phát huy tác dụng lớn nhất của bảy viên Châu Thì Luân trong tay, nếu không sẽ chỉ là lãng phí.
Một đêm yên tĩnh trôi qua, Vân Triệt điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất, khi mở mắt ra, trời đã sáng choang.
Trận chiến hôm nay đến thật nhanh. Đối thủ... Thủy Mị Âm.
Cảm nhận được khí tức của hắn thay đổi, Mộc Băng Vân đi đến bên cạnh:
- Sắp đến giờ rồi, chúng ta đi thôi.
Vân Triệt đứng dậy, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Băng Vân cung chủ, trạng thái hôm qua của Phá Vân huynh vẫn có chút không ổn, ta qua xem hắn thế nào. Nếu có thể kéo hắn đi xem trận chiến thì đương nhiên là tốt nhất.
- ... Cũng được.
Mộc Băng Vân gật đầu. Trong khoảng thời gian này, nàng cũng nhìn ra được Vân Triệt thật lòng coi Hỏa Phá Vân là bằng hữu, cũng luôn rất để tâm đến chuyện Hỏa Phá Vân vì Quân Tích Lệ mà phiền muộn.
Vân Triệt đi đến nơi ở của Viêm Thần giới nhưng không cảm nhận được khí tức của Hỏa Phá Vân.
- A... Phá Vân huynh đã cùng tông chủ đến Phong Thần Đài từ sớm rồi.
Đệ tử Kim Ô canh giữ ở đó nói, trong lúc nói chuyện, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng ngưỡng mộ lạ thường.
Thậm chí còn mãnh liệt hơn rất nhiều so với khi đối diện Hỏa Phá Vân.
- Thì ra là thế.
Khi Vân Triệt rời đi, đệ tử Kim Ô kia không nén nổi kích động mà gọi với theo:
- Vân Triệt... công tử, trận chiến Phong Thần hôm nay, nhất định phải cố lên!
Vân Triệt bay vút lên không trung, một mình bay về phía Phong Thần Đài. Hỏa Phá Vân hôm nay cuối cùng đã cùng Hỏa Như Liệt đến khu vực quan chiến, dường như đã bước ra khỏi màn sương mù, nhưng trong lòng Vân Triệt lại không hề thoải mái, ngược lại còn thêm mấy phần nặng nề.
Ánh mắt nóng bỏng đến cực điểm của đệ tử Kim Ô vừa rồi khiến hắn đột nhiên nghĩ tới một điều.
Vân Triệt khẽ than một tiếng, lẩm bẩm:
- Haizz, người trẻ tuổi...
Dường như hắn đã quên mất, nếu xét về tuổi sinh lý, hắn còn nhỏ hơn Hỏa Phá Vân một chút.
Khi đến gần khu vực Phong Thần Đài, một hàng ba người từ hướng khác bay tới, ánh mắt Vân Triệt lướt qua, nhất thời ngẩn ra.
Trong ba người này, người đi đầu rõ ràng là Thủy Ánh Nguyệt! Mà người đáng chú ý nhất, khiến người ta theo bản năng sẽ tập trung ánh nhìn đầu tiên, chính là thiếu nữ nhỏ tuổi mặc váy đen ở giữa, dáng người lả lướt yêu kiều.
Đối thủ hôm nay của hắn -- Thủy Mị Âm!
Người thứ ba còn lại là một nam tử thanh niên, một thân áo lam, dáng vẻ trắng trẻo, mi thanh mục tú nhưng không mất đi vẻ anh khí.
- Hả?
Khi Vân Triệt nhìn thấy bọn họ, Thủy Mị Âm cũng nhìn thấy hắn, đôi mắt đẹp vừa chuyển, nàng đột nhiên kéo tay tỷ tỷ, lập tức bay về phía Vân Triệt.
Thủy Mị Âm cong cong đôi mi thanh tú, vẫy bàn tay nhỏ nhắn với Vân Triệt:
- Vân Triệt đại ca ca! Thật khéo nha, chúng ta lại gặp nhau rồi.
- A... A, thật khéo.
Thiên kiêu chi nữ được cả thế gian chú ý lại đột nhiên chủ động tiến đến bắt chuyện, thật sự khiến Vân Triệt có phần trở tay không kịp.
Thủy Mị Âm khẽ ngẩng mặt, đôi mắt sáng lấp lánh:
- Vân Triệt đại ca ca, biểu hiện ngày hôm qua khi ngươi giao thủ với Lục Lãnh Xuyên ca ca thật sự siêu lợi hại! Ta thật sự sùng bái ngươi đó!
"..." Vân Triệt ngẩn người, hắn chú ý thấy, Thủy Ánh Nguyệt và nam tử thanh niên đi theo Thủy Mị Âm khi nghe được lời này cũng sửng sốt ra mặt, dường như ngay cả ánh mắt cũng thay đổi.
Nhìn vẻ mặt rõ ràng không tin của Vân Triệt, Thủy Mị Âm vểnh đôi môi mềm mại:
- Ta nói thật đó, hơn nữa, đây là lần đầu tiên ta thật lòng sùng bái một người nha, bởi vì Vân Triệt đại ca ca thật sự lợi hại siêu lợi hại... A đúng rồi!
Thủy Mị Âm thoáng nghiêng người:
- Đây là tỷ tỷ của ta, ngươi gặp rồi.
Thủy Ánh Nguyệt khẽ gật đầu với Vân Triệt. Không còn nghi ngờ gì nữa, ánh mắt nàng nhìn về phía Vân Triệt lúc này đã hoàn toàn khác với lúc mới gặp.
Thủy Mị Âm lại chỉ về phía nam tử thanh niên:
- Đây là cửu thập cửu ca của ta. Cửu thập cửu ca cũng tham gia Đại hội Huyền Thần lần này, nhưng đã bị loại từ vòng dự tuyển thứ ba rồi, so với đại ca ca thì kém quá xa, kém hơn cả một đầu ngón tay của đại ca ca nữa đó.
Có thể đồng hành cùng Thủy Ánh Nguyệt và Thủy Mị Âm, thân phận của nam tử thanh niên tự nhiên phi phàm. Khi hắn đứng trước mặt Vân Triệt, thân phận con trai Giới Vương Giới Lưu Quang mà hắn vốn tự cao, một thân quý khí lẫm liệt, lại bị mấy câu nói của Thủy Mị Âm làm cho khí thế sụt giảm hẳn, mặt hiện vẻ ngượng ngùng nhìn Vân Triệt nói:
- Khụ, tại hạ là Thủy Ánh Ngấn, con trai thứ chín mươi chín của phụ vương. Trận chiến ngày hôm qua của Vân Triệt tiểu huynh đệ đã khiến tại hạ được mở mang tầm mắt.
- ... Hóa ra là cửu thập cửu công tử của Giới Lưu Quang, hân hạnh.
Vân Triệt đáp lễ, trong lòng không khỏi cảm khái một trận: Nếu là trước Đại hội Huyền Thần, một thiên kiêu của Giới Lưu Quang đứng trên đỉnh của thượng vị tinh giới sao có thể liếc mắt nhìn một người đến từ trung vị tinh giới. Nhưng hiện giờ, con trai của Giới Vương Giới Lưu Quang chẳng những chủ động bắt chuyện, còn tự xưng "tại hạ"...
Hắn hơi có ấn tượng với Thủy Ánh Ngấn, mơ hồ nhớ ra người này nằm trong một ngàn Thiên Tuyển Chi Tử, chỉ có điều đã bị loại ở vòng thứ ba trong cuộc chiến Tháp Trụ Thiên, không vào được Trận chiến Phong Thần.
Xem cái cách Thủy Mị Âm châm chọc hắn không chút lưu tình, đối với vị cửu thập cửu công tử của Giới Lưu Quang này mà nói, đây dường như là một chuyện thật sự thất bại và mất mặt.
- Vân Triệt đại ca ca, đối thủ hôm nay của ngươi là ta, cũng phải cẩn thận nha.
Thủy Mị Âm cong cong đôi mi, khuôn mặt tươi cười ngọt ngào kiều diễm, không hề có một chút dáng vẻ nào nên có khi đối mặt với đối thủ.
- Ngươi cũng vậy.
Vân Triệt nói.
Tinh mâu của thiếu nữ hơi chuyển, nàng cười khanh khách:
- Chỉ có điều, nhìn dáng vẻ của ngươi, một chút cũng không lo lắng sẽ thua ta.
Vân Triệt lắc đầu:
- Không. Ta chưa bao giờ xem nhẹ bất kỳ đối thủ nào, lại càng không dám xem nhẹ ngươi.
Thủy Mị Âm chớp chớp mắt, vẻ mặt thành thật, chóp mũi và cánh môi đều vểnh lên vài phần, rất chắc chắn nói:
- Nhưng mà... trong lòng ngươi chính là nghĩ như vậy.
"..." Đôi mắt tinh thuần như thủy tinh của Thủy Mị Âm lại sâu thẳm như màn đêm, dường như có thể nhìn thấu linh hồn của người khác.
Lúc này, đối mặt với đôi mắt đen nhánh và giọng điệu chắc chắn của Thủy Mị Âm, sâu trong nội tâm hắn lần đầu tiên dấy lên một sự cảnh giác... một sự cảnh giác cực kỳ mãnh liệt.
Đúng lúc này, Thủy Mị Âm lại đột nhiên khẽ cười, nụ cười đặc biệt ngọt ngào kiều diễm:
- Hì hì, tuy người ta tuổi còn nhỏ, lại đáng yêu như vậy, nhưng mà, nói không chừng còn khó đối phó hơn Lục Lãnh Xuyên ca ca đó nha. Cho nên, đại ca ca ngàn vạn lần phải cẩn thận đó.
Thủy Ánh Nguyệt kéo tay Thủy Mị Âm, ánh mắt khẽ liếc về phía Vân Triệt:
- Được rồi, sắp đến giờ rồi, chúng ta đi thôi.
Thủy Mị Âm nắm tay tỷ tỷ:
- Ừm! Vân Triệt đại ca ca, lát nữa gặp lại.
Hai tỷ muội thong thả bay đi, một đen một lam, tay áo phấp phới như hai con bướm lượn, cảnh tượng đẹp mắt vui lòng.
Thủy Ánh Ngấn lại dừng lại, đột nhiên xoay người, vẻ mặt nghiêm túc nhỏ giọng nói với Vân Triệt:
- Này! Ta nhắc nhở ngươi, ngàn vạn lần đừng tưởng rằng đánh bại được Lục Lãnh Xuyên thì có thể thắng được tiểu muội của ta. Tiểu muội của ta... chính là một tiểu yêu tinh đáng sợ hơn những gì ngươi thấy và nghĩ đến mấy ngàn lần đấy, đừng để vầng hào quang liều mạng gần chết ngày hôm qua thắng được hôm nay lại thua sạch sẽ!
"..." Vân Triệt hơi kinh ngạc, gật đầu nói:
- Cảm ơn cửu thập cửu công tử đã nhắc nhở.
- Biết là tốt rồi!
Thủy Ánh Ngấn nói xong vẫn không rời đi, mà còn tiến lại gần thêm vài phần, giọng nói cũng hạ thấp xuống rất nhiều:
- Cái kia... Ngươi xem, ta đã tốt bụng nhắc nhở ngươi, có phải cũng nên... khụ, báo đáp một chút không? Ngày hôm qua ngươi giao thủ với Lục Lãnh Xuyên... cái "Huyễn Thần Thuật" kia rốt cuộc làm thế nào mà thi triển ra được vậy?
Vân Triệt: "..."
- Không phải thật sự là "Huyễn Thần Thuật" đấy chứ? Phụ vương nói đó là năng lực cực đạo mà chỉ có Thần Chủ cảnh mới có thể sử dụng, vì sao ngươi mới là Thần Kiếp cảnh đã... Có bí quyết gì không? Có khó học không?
- Cửu thập cửu ca! Mau... qua... đây!
Giọng Thủy Mị Âm từ xa xa truyền tới, Thủy Ánh Ngấn như nghe thấy thánh chỉ, vội vàng quay đầu, vừa do dự vừa vội vã đuổi theo, đồng thời không quên truyền âm cho Vân Triệt:
- Lát nữa... lát nữa lại nói chuyện!
Khi Vân Triệt đến Phong Thần Đài, hắn liếc nhìn Hỏa Phá Vân. Hỏa Phá Vân cũng đồng thời nhìn thấy hắn, đứng dậy nghênh đón.
- Phá Vân huynh, cuối cùng ngươi cũng đến rồi, xem ra nhất định đã thông suốt rất nhiều chuyện.
Vân Triệt mỉm cười nói.
Hỏa Phá Vân lại lắc đầu, cười khổ một tiếng:
- Nói ra lại khiến Vân huynh đệ chê cười, hôm qua, ta đã từng một lần thoát khỏi ma chướng, nhưng mà...
Hỏa Phá Vân khẽ than một tiếng, ánh mắt mông lung:
- Haizz, biết rõ đó là tâm ma, nhưng không cách nào thoát ra. Biết rõ là suy nghĩ không nên có, nhưng không cách nào dứt bỏ... Đến Giới Trụ Thiên này, ta mới nhìn rõ, hóa ra ta thật sự là một kẻ vô dụng như thế.
Vân Triệt cũng cười:
- Ha ha ha, Phá Vân huynh, hãy nhớ kỹ lời ta nói, đừng coi tâm ma là chuyện xấu. Ngược lại, đây chẳng qua là một cái hố mà đời người phải trải qua, sau khi bước qua, liền có thể nhìn thấy một mảnh trời đất hoàn toàn mới.
Hỏa Phá Vân trịnh trọng gật đầu:
- Ừm, ta sẽ không để bản thân tiếp tục dọa người như vậy nữa. Vân huynh đệ, trận chiến hôm nay nếu thắng, ngươi sẽ tiến vào tứ cường! Trở thành một trong "Phong Thần Tứ Tử"! Ta nhớ âm thanh Trụ Thiên từng nói, bốn người đứng đầu sẽ có phần thưởng đặc thù của Tứ Đại Vương Giới, cho nên... ngươi nhất định phải cố lên, nhất định phải thắng.
- Đương nhiên!
Hôm nay là trận chiến vòng thứ sáu của tổ kẻ bại, tổng cộng có hai trận quyết đấu. Theo Khư Uế tôn giả tuyên bố, Trận chiến Phong Thần hôm nay nhanh chóng bắt đầu.
Trận đầu, Quân Tích Lệ đối chiến Mộng Đoạn Tích. Kết cục của trận chiến này không hề có chút hồi hộp hay bất ngờ nào, Quân Tích Lệ chỉ ra sáu kiếm đã ung dung giành thắng lợi.
- Mộng Đoạn Tích thua, dừng bước tại Trận chiến Phong Thần. Quân Tích Lệ thắng, tiến vào trận chiến vòng thứ bảy của tổ kẻ bại ba ngày sau!
- Trận thứ hai của vòng thứ sáu tổ kẻ bại, Thủy Mị Âm của Giới Lưu Quang đối chiến Vân Triệt của Giới Ngâm Tuyết!
Lời của Khư Uế tôn giả còn chưa dứt, bao gồm các đại Thần Đế, Tinh Thần, Nguyệt Thần, các vị Thủ Hộ Giả, ánh mắt toàn trường đồng thời tập trung lên người Vân Triệt... Chỉ riêng một màn này cũng đủ để thấy rõ trận chiến ngày hôm qua của Vân Triệt đã mang đến ảnh hưởng lớn đến mức nào.
- Ngàn vạn lần phải cẩn thận.
Mộc Băng Vân dặn dò bốn chữ.
- Vân huynh đệ, ta đề nghị hãy dùng tốc độ nhanh nhất để áp chế huyền lực, đừng để cho nàng có cơ hội thi triển tinh thần công kích gì.
Hỏa Phá Vân nhỏ giọng nói.
Vân Triệt khẽ gật đầu, phi thân lên, rơi xuống Phong Thần Đài, đối diện với Thủy Mị Âm ở phía xa. Theo ánh son lóe lên, huyền khí chưa động, Kiếp Thiên Kiếm đã nắm trong tay.
So với ánh mắt trịnh trọng của hắn, Thủy Mị Âm lại chắp hai tay sau lưng, ngón tay mềm mại còn đang linh hoạt nghịch chiếc nơ bướm trên vòng eo thon, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên, khiến người ta không hề cảm thấy một chút căng thẳng hay uy hiếp nào.
Trên khu vực quan chiến đặc biệt yên tĩnh, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng nín thở.
Bởi vì trận quyết đấu này, không ai dám đoán trước kết quả.
Thực lực của Vân Triệt đã không còn gì để nghi ngờ, trận chiến ngày hôm qua có thể nói là đã làm kinh diễm toàn bộ Đông Thần Vực.
Thế nhưng, Thủy Mị Âm lại là một tồn tại cực kỳ đặc thù.
Huyền lực của nàng chỉ có Thần Linh cảnh cấp một, ở độ tuổi này của nàng, đây tuyệt đối là tu vi kinh thế hãi tục, nhưng trên võ đài Trận chiến Phong Thần này lại là kẻ đội sổ. Mà trên con đường nàng đi đến hôm nay trong Trận chiến Phong Thần, trừ trận chiến với Thủy Ánh Nguyệt chủ động nhận thua ra, nàng chưa từng bại một lần nào!
Hơn nữa mỗi một trận chiến, đều thắng vô cùng ung dung.
Đồng thời mỗi một trận chiến, nàng đều chưa bao giờ dùng huyền lực để ứng chiến, mà dựa vào thân pháp cực cao, cùng với tinh thần lực cường đại đến mức dị thường.
Mặt khác, hai người này vừa đúng là hai người có huyền lực thấp nhất trong ba mươi hai người tiến vào Trận chiến Phong Thần, thậm chí là trong một ngàn Thiên Tuyển Chi Tử.
Một người Thần Linh cảnh cấp một, một người Thần Kiếp cảnh cấp tám.
Vậy mà hai người như vậy lại đạp lên một đám Thần Linh cảnh hậu kỳ, đứng trên chiến trường tranh đoạt vị trí tứ cường, không thể nghi ngờ là một kỳ quan có một không hai trong lịch sử Trận chiến Phong Thần.
Dưới cái nhìn chăm chú của Vân Triệt, Thủy Mị Âm nghiêng đầu, đôi mắt vốn đã rất có mị quang cong thành hai vầng trăng non tinh tế, một luồng hồn âm thật mềm thật nhẹ lúc này truyền vào trong lòng Vân Triệt:
- Vân Triệt đại ca ca, phải cẩn thận nha.
- Khai chiến!!
Giọng của Khư Uế tôn giả như sấm sét, mà Vân Triệt đã vào khoảnh khắc giọng nói kia vừa dứt đã nhanh như tên rời cung, vọt thẳng ra, huyền khí trên người cũng toàn lực bùng nổ...
Suy nghĩ của hắn giống như Hỏa Phá Vân, trước tiên chiếm cứ ưu thế lực lượng tuyệt đối để áp chế nàng, trực tiếp không cho nàng bất kỳ cơ hội nào để thi triển tinh thần lực!
*
Hết quyển 11
Quyển 12: Mộng Nguyệt Thần Hi
✢ Thiên Lôi Trúc ✢ Truyện dịch AI chất lượng