Trong đại điện, đặt một tấm gương thủy tinh sáng ngời. Trong gương phản chiếu một bóng hình nữ tử tựa tiên trong mộng, nàng lặng lẽ ngồi trước gương, dung nhan không son phấn mà như được trời cao dốc hết tâm huyết tinh hoa gọt giũa nên, làn da hoàn mỹ tựa băng cơ ngọc cốt, gương mặt trắng như tuyết, đôi môi son thắm, ngũ quan không một nét nào không tinh tế hoàn mỹ, tuyệt thế tuyệt luân.
Chỉ là, trên tiên nhan ấy lại phảng phất nét lạnh lùng, cùng một vẻ thánh khiết khiến người ta không dám nhìn thẳng, tựa như tiên tử dạo bước trên chín tầng mây, không vương chút bụi trần nhân gian.
Bên cạnh nàng, một thiếu nữ mặc váy dài màu xanh nhạt đang tỉ mỉ trang điểm cho nàng. Nhìn tiên nhan tuyệt mỹ đến gần như hư ảo trong gương, đôi mắt thiếu nữ dần trở nên ngây dại, kinh ngạc thốt lên:
- Thần Hậu nương nương... Người đẹp quá, thật giống tiên nữ trên trời... Thần nữ Long Hậu trong truyền thuyết, e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi...
- Thảo nào Thần Đế lại si tình với nương nương đến vậy. Cũng chỉ có tiên tử như Thần Hậu nương nương mới thực sự xứng đôi với Thần Đế.
Nữ tử không nói gì, đôi mắt sâu tựa đầm thu.
Bàn tay nhỏ nhắn của thiếu nữ khẽ động, cài một chiếc trâm lưu vân đơn giản cho nàng, rồi nhẹ nhàng buông lơi mái tóc nàng trên bờ vai thơm.
Thiếu nữ vừa chỉnh lại tóc cho nữ tử, vừa không kìm được mà nói:
- Thần Hậu nương nương, vì sao người luôn không muốn vấn tóc vậy? Với dáng vẻ thiên nữ của Thần Hậu, nếu vấn tóc lên sẽ càng thêm xinh đẹp.
Thần Hậu khẽ cụp mắt, đột nhiên thì thầm:
- Tóc vì tình đoạn, người đã khuất, tình đã tan, cớ sao còn nuôi tóc dài?
- Hả?
Thiếu nữ chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt.
Trang điểm hoàn tất, thiếu nữ nhìn Thần Hậu trong gương, giống như mọi lần trước đây, trong mắt tràn ngập vẻ si mê, nửa là kinh diễm, nửa là say đắm.
- Thần Hậu nương nương, Cẩn Nguyệt vừa nghe nói, Phong Thần chi chiến của Đại hội Huyền Thần đã quyết định được bốn Thần Tử cuối cùng rồi.
Thiếu nữ kể cho Thần Hậu nghe chuyện đang được chú ý nhất ở Đông Thần Vực, bởi nàng biết, tính tình Thần Hậu vô cùng lạnh nhạt, không quan tâm đến bất cứ ai, bất cứ chuyện gì, dù là trong Nguyệt Thần Giới hay bên ngoài Nguyệt Thần Giới.
- ...Xem ra, Đại hội Huyền Thần cũng sắp kết thúc rồi.
Thần Hậu nhẹ nhàng nói, giọng nói bình thản tựa mặt hồ tĩnh lặng.
Thiếu nữ mím môi cười khẽ:
- Vâng! Giờ đây Thần Đế chắc hẳn đang mong Đại hội Huyền Thần mau chóng kết thúc để trở về thành hôn với Thần Hậu nương nương đó. Thần Đế sủng ái nương nương như vậy, mấy tháng không gặp, người nhất định ngày nhớ đêm mong nương nương, hi hi.
Thần Hậu: "..."
- Đúng rồi! Tứ Thần Tử lần này có một điểm khác biệt rất lớn so với những lần trước, trong đó có một người lại đến từ trung vị tinh giới. Hắn đã chiến thắng rất nhiều thiên kiêu của thượng vị tinh giới trong Phong Thần chi chiến, cuối cùng còn đánh bại cả Lục Lãnh Xuyên, thay thế Lục Lãnh Xuyên chiếm một vị trí trong Tứ Thần Tử. Chuyện này đã gây ra chấn động rất lớn, hiện giờ toàn bộ Đông Thần Vực đều đang bàn tán về việc này đó.
Giọng Thần Hậu mong manh như sợi tơ:
- Người của trung vị tinh giới vào được Tứ Thần Tử, đây hẳn là lần đầu tiên trong lịch sử Đông Thần Vực, gây ra chấn động cũng là lẽ thường tình.
Thiếu nữ gật đầu:
- Vâng! Hơn nữa, trung vị tinh giới mà người kia xuất thân lại chính là "Ngâm Tuyết Giới" mà nương nương vẫn thường nhắc đến đó.
Khẽ lẩm bẩm một tiếng, trong đôi mắt nàng cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động:
- Ngâm Tuyết... Giới. Ta chịu ân sâu của Ngâm Tuyết Giới, đến nay vẫn chưa thể đặt chân đến, chưa thể báo đáp. Cẩn Nguyệt, hắn tên là gì? Nếu đã là Tứ Thần Tử, sẽ được mời tham dự hôn điển một tháng sau, đến lúc đó ban cho hắn một ít cơ duyên, xem như chút báo đáp của ta đối với Ngâm Tuyết Giới.
Thiếu nữ nhẹ nhàng thi lễ:
- Vâng, Cẩn Nguyệt sẽ ghi nhớ lời dặn của Thần Hậu nương nương. Đệ tử của Ngâm Tuyết Giới kia tên là Vân Triệt, nghe nói xuất thân thực sự vẫn là hạ... A!?
Nàng cảm nhận được thân thể Thần Hậu đột nhiên run lên.
Thần Hậu trong mắt thiếu nữ vốn luôn thanh nhã tĩnh lặng như vầng trăng trên cao, phản ứng kịch liệt trong nháy mắt vừa rồi khiến nàng gần như kinh hãi, vội vàng nói:
- Nương nương, người... Người sao vậy?
"..." Hơi thở của Thần Hậu có chút rối loạn, nhưng thoáng chốc lại bình tĩnh như thường, nàng khẽ xua tay:
- Không có gì, chỉ là nghĩ đến một cố nhân đã xa cách nhiều năm.
Thiếu nữ hơi ngẩn ra:
- Cố nhân? Nương nương quen biết một người... cố nhân cũng tên là Vân Triệt sao? Có thể được nương nương nhớ đến, dù hắn đã qua đời, chắc cũng rất hạnh phúc.
Thần Hậu chậm rãi đứng dậy, trong phượng mâu u uẩn nhìn về phương xa:
- Hắn là tiên phu của ta, đã qua đời được tám năm.
Tám năm...
- A?
Thiếu nữ sững sờ, rồi gương mặt bỗng chốc trắng bệch, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy:
- Nương... Nương nương, Cẩn Nguyệt... cái gì... cái gì cũng không nghe thấy... Nương nương tha mạng...
Thần Hậu khẽ thở dài:
- Ngươi không cần sợ hãi, chuyện ta từng có tiên phu, Thần Đế đã sớm biết.
Chính nàng cũng không hiểu, vì sao một câu nói "cấm kỵ" như vậy lại có thể thốt ra khỏi miệng một cách thẳng thắn đến thế.
Giọng nói xa dần, thiếu nữ ngẩng đầu, thấy tiên ảnh của Thần Hậu đã ở ngoài điện, nàng lo lắng hỏi:
- Nương nương định đi đâu vậy? Có phải muốn đi gặp... phu nhân không?
- Đừng đi theo.
Giọng nói vừa dứt, bóng hình nàng cũng đã biến mất khỏi tầm mắt của thiếu nữ.
Thiếu nữ quỳ trên mặt đất, thất thần hồi lâu. Nàng hầu hạ Thần Hậu nhiều năm, nhưng vừa rồi, nàng cảm thấy Thần Hậu bỗng nhiên trở nên hoàn toàn khác lạ...
Sau khi nàng nói ra cái tên "Vân Triệt" này.
Trụ Thiên Thần Giới.
Phong Thần chi chiến vẫn đang tiếp diễn. Kể từ khi quyết định được Tứ Thần Tử mới, Phong Thần chi chiến cũng chính thức bước vào giai đoạn cuối, những trận chiến sau đó đều là cuộc đấu của các Thần Tử, không còn nghi ngờ gì nữa, chúng vô cùng kịch liệt.
Hôm nay là trận chiến cuối cùng của tổ Phong Thần, Lạc Trường Sinh đối đầu Thủy Ánh Nguyệt, hai huyền giả trẻ tuổi chưa từng thất bại một lần nào kể từ đầu Phong Thần chi chiến đến nay.
Và kết quả của trận chiến này cũng đúng như dự đoán của mọi người, cuối cùng, Lạc Trường Sinh đã chiến thắng Thủy Ánh Nguyệt, giành được ngôi quán quân tổ Phong Thần, còn Thủy Ánh Nguyệt thì rơi vào tổ bại giả, chờ đợi người chiến thắng giữa Quân Tích Lệ và Vân Triệt để tiến hành trận chiến cuối cùng của tổ bại giả.
Mà trong mắt mọi người, đối thủ tiếp theo của Thủy Ánh Nguyệt chỉ có thể là Quân Tích Lệ.
Bên ngoài Phong Thần Đài, trên bầu trời xa xôi, khi trận chiến giữa Lạc Trường Sinh và Thủy Ánh Nguyệt kết thúc, Thiên Diệp Ảnh Nhi thu hồi ánh mắt:
- Hôm nay Vân Triệt không đến, xem ra, trận chiến với Quân Tích Lệ, hắn cũng không định cứ thế nhận thua.
- Tiểu thư cho rằng, hắn có khả năng chiến thắng Quân Tích Lệ sao?
Lão giả thân hình khô héo chậm rãi nói. Hắn biết rõ, khoảng thời gian này Thiên Diệp Ảnh Nhi vẫn luôn ở lại Trụ Thiên Giới là để quan sát Vân Triệt, trận chiến giữa hai đại Thần Tử hôm nay, nàng chỉ lạnh lùng hờ hững theo dõi, không hề có hứng thú.
- Cổ bá thấy thế nào?
Thần nữ hỏi ngược lại.
Cổ bá lạnh nhạt nói:
- Tuyệt đối không có khả năng. Trừ phi, hắn có thể có biến đổi về chất trong vòng ba ngày ngắn ngủi này.
- Cứ chờ xem.
Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nói, mái tóc vàng khẽ bay trong gió. Dù che khuất dung nhan, toàn bộ vẻ tao nhã của thế gian cũng vì nàng mà lặng lẽ phai mờ.
Lão giả lên tiếng:
- Tiểu thư, trên người Vân Triệt rốt cuộc có điều gì dị thường?
Đôi môi mềm mại đầy đặn không tô mà đỏ khẽ nhếch lên một đường cong nhẹ:
- Cổ bá, có thể khiến ngài không kìm được mà hỏi ra, bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên thì phải?
Lão giả khàn khàn cười:
- Ha ha, Thần Kiếp cảnh thắng Thần Linh cảnh hậu kỳ, tạo ra hai huyễn thần, lão hủ sống uổng mười hai vạn năm cũng không tài nào hiểu nổi.
- Đây không còn là chuyện có thể dùng hai chữ ‘thiên phú’ để giải thích được nữa.
Thiên Diệp Ảnh Nhi mỉm cười:
- Với lịch duyệt và nhãn giới của Cổ bá mà lại nói ra bốn chữ "không tài nào hiểu nổi", chỉ có điều, Cổ bá đừng vì vậy mà tự ti, nếu bàn về kiến thức, toàn bộ Thần Giới người có thể sánh được với Cổ bá chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chỉ là Vân Triệt người này, bí mật trên người hắn đúng là vượt ra ngoài nhận thức của Thần Giới.
Bởi vì, đó là truyền thừa cấp bậc Sáng Thế Thần mà Thần Giới chưa bao giờ xuất hiện!
Cổ bá ngước đôi mắt già nua lên.
- Nhưng bí mật quan trọng như vậy, đương nhiên càng ít người biết càng tốt. Cổ bá, đây là do chính ngài dạy cho ta.
Giọng nàng rõ ràng bình thản, nhưng lại dễ nghe và say đắm hơn bất kỳ tiên âm nào trên thế gian, như có ma lực.
Cổ bá gật đầu mỉm cười:
- Ha ha, xem ra tiểu thư đã có tính toán.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại lắc đầu, không ai biết được dưới lớp mặt nạ, đôi mắt đủ để khuynh đảo toàn bộ Đông Thần Vực đang lóe lên quang hoa như thế nào:
- Vẫn chưa. Ta hiện giờ chỉ muốn tận mắt xem, cực hạn của hắn rốt cuộc có thể đạt tới độ cao nào.
- Từ đó mới quyết định, hắn đáng để ta hao tổn bao nhiêu tâm tư!
Thời gian ngày lại ngày trôi qua, mấy trận Phong Thần chi chiến cuối cùng đã thu hút sự mong đợi của toàn bộ huyền giả Đông Thần Vực, nhưng ngược lại không có nhiều cảm giác hồi hộp. Bởi vì mấy trận chiến còn lại tuy ở cấp bậc cực cao, nhưng dường như không có gì phải lo lắng.
Ngôi vị đầu bảng tự nhiên không ai khác ngoài Lạc Trường Sinh, không còn khả năng nào khác. Vị trí thứ hai sẽ do Quân Tích Lệ và Thủy Ánh Nguyệt quyết định, dù ai thắng ai bại cũng không khiến người ta bất ngờ. Còn Vân Triệt, chắc chắn sẽ bại dưới tay Quân Tích Lệ. Nhưng hắn lại là người thắng lớn nhất của Đại hội Huyền Thần lần này, ánh mắt tán dương hắn nhận được, những lời kinh thán và chấn động hắn gây ra còn nhiều hơn cả ba Thần Tử khác cộng lại, thậm chí đã được vô số huyền giả của trung vị tinh giới gọi là niềm kiêu hãnh của toàn bộ trung vị tinh giới.
Ba ngày sau.
Trận chiến giữa Quân Tích Lệ và Vân Triệt cuối cùng cũng đã đến.
Mà trong vòng ba ngày này, Vân Triệt lại như bốc hơi, không một chút động tĩnh, cũng không ai nhìn thấy bóng dáng hắn ở Trụ Thiên Giới.
Viêm Thần Giới, Táng Thần Hỏa Ngục.
Hỏa Như Liệt đứng bên bờ hỏa ngục, chờ đợi trọn vẹn ba ngày, không rời đi nửa bước. Những ngày qua, hắn không có một khắc nào tâm thần an định, theo thời gian trôi đi, Vân Triệt vẫn không hề đi ra từ hỏa ngục, nội tâm hắn cũng ngày càng xao động bất an.
Chìm sâu vào hỏa ngục, đến độ sâu mà ngay cả hắn cũng không cách nào cảm nhận được... lại trọn vẹn ba ngày không ra...
Đây là khái niệm gì?
Cho dù là Hỏa Như Liệt hắn, cho dù là Diễm Vạn Thương, người mạnh nhất Viêm Thần Giới, cũng tuyệt đối không thể làm được.
Bất cứ ai trong tình huống này cũng sẽ nghĩ rằng Vân Triệt chắc chắn đã táng thân trong hỏa ngục... vốn không thể có khả năng thứ hai.
Nhưng Hỏa Như Liệt vẫn kiên trì chờ đợi, hắn tin vào lời Vân Triệt nói, vô cùng căng thẳng mong chờ kỳ tích thực sự kia.
Mà hôm nay đã là ngày giao chiến giữa Vân Triệt và Quân Tích Lệ, cách trận chiến bắt đầu chỉ còn chưa đến ba canh giờ. Dù trong lòng hắn có vững vàng đến đâu, hai tay cũng đã siết chặt, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
"Chẳng lẽ tiểu tử này thật sự..."
Giữa tiếng lẩm bẩm lo lắng của hắn, hỏa ngục phía trước đột nhiên nổ tung, một bóng người từ trong đó bay ra, rồi nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Hỏa Như Liệt.
Miệng Hỏa Như Liệt há to, sững sờ một lúc lâu mới phá lên cười to, gầm lên:
- Vân tiểu tử, cuối cùng ngươi cũng chịu ra rồi! Ba ngày này, cuối cùng không chờ đợi uổng công.
Trên mặt cười lớn, trong lòng nhẹ nhõm vô cùng, nhưng lại dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ như sóng to gió lớn.
Ba ngày... Vân Triệt lại ở trong Táng Thần Hỏa Ngục trọn vẹn ba ngày!
Trái ngược với sự kích động của Kim Ô Tông chủ, Vân Triệt lại bình thản mỉm cười:
- Hỏa Tông chủ, phiền ngài đợi lâu.
- Ha ha ha, không sao là tốt rồi. Ta đã biết, tiểu tử ngươi đã nói ra, đã dám làm, vậy nhất định sẽ không có chuyện gì. Hả?
Ánh mắt Hỏa Như Liệt đột nhiên thay đổi:
- Thần Kiếp cảnh tầng thứ chín... Ngươi đột phá rồi!?
Trước khi vào hỏa ngục, huyền lực của Vân Triệt mới là Thần Kiếp cảnh tầng thứ tám, mà lúc này, trên người hắn lại lưu động huyền khí của Thần Kiếp cảnh tầng thứ chín.
Tuy đã đột phá, nhưng không ai cho rằng hắn có thể đấu một trận với Quân Tích Lệ. Nhưng nhìn Vân Triệt ở ngay trước mắt, Hỏa Như Liệt lại đột nhiên có một cảm giác vô cùng vi diệu... Rõ ràng chỉ tăng lên một tiểu cảnh giới, nhưng khí tức cả người Vân Triệt dường như hoàn toàn khác trước.
Về phần khác ở chỗ nào, hắn lại không thể nói ra được.
Vân Triệt gật đầu:
- Vâng. Vãn bối dùng Thời Luân Châu tu luyện bảy tháng trong hỏa ngục, cuối cùng cũng có chút thành tựu. Trận chiến với Quân Tích Lệ hôm nay, cho dù thất bại cũng không hối tiếc.
- Bảy... bảy... bảy tháng!?
Toàn thân Hỏa Như Liệt chấn động mạnh, hai mắt trợn trừng, suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình.
Ở trong hỏa ngục ba ngày đã khiến lòng hắn dậy sóng.
Bảy tháng...
- Chúng ta quay về Trụ Thiên Giới thôi, phiền Hỏa Tông chủ.
Ánh mắt Vân Triệt trong suốt, sâu trong con ngươi như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Lúc rời khỏi hỏa ngục, hắn đã điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất. So với sự bất an của mấy ngày trước, giờ đây hắn lại vô cùng khao khát được quyết một trận tử chiến với Quân Tích Lệ.
- ...Được.
Hỏa Như Liệt chớp chớp mắt, chớp hồi lâu mới miễn cưỡng ổn định tâm tình, chậm rãi gật đầu, sau đó một tay xách Vân Triệt lên, biến mất bên cạnh hỏa ngục.