Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1222: CHƯƠNG 1220: CUỘC CHIẾN VẤN ĐỈNH

Phạm Thiên Thần Đế liếc mắt:

- Ảnh Nhi, những ngày này, con luôn quan sát từ xa, chưa từng tới gần, sao hôm nay lại đột nhiên đến đây?

- Vân Triệt, hắn khiến ta nảy sinh hứng thú rất lớn.

Đôi môi của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ mấp máy, giọng nói không hề có tình cảm. Gáy tuyết, cổ tay trắng ngần, mỗi một tấc da thịt lộ ra bên ngoài của nàng đều óng ánh như mỹ ngọc không tỳ vết, lại mơ hồ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, đẹp đến huyền ảo.

- Quả là thế.

Phạm Thiên Thần Đế gật đầu, không hỏi thêm. Thiên Diệp Ảnh Nhi cực kỳ rõ ràng chuyện mình hiện thân sẽ mang đến hậu quả thế nào, nhưng nàng vẫn đến, hiển nhiên, sự hứng thú của nàng đối với Vân Triệt không hề bình thường.

Trên Phong Thần Đài, ánh mắt của Vân Triệt đã dừng trên người Thiên Diệp Ảnh Nhi hồi lâu mới khó khăn dời đi.

Nàng chính là... Phạm Đế Thần Nữ...

Không cần thấy dung nhan, chỉ riêng tư thái này thôi đã đủ để loạn lòng người, khiến nhật nguyệt tinh tú đều ảm đạm thất sắc, không thẹn với danh xưng “Long Hậu Thần Nữ”.

Lúc này hắn đột nhiên chú ý tới, khí tức và thần thái của Lạc Trường Sinh đang ở trước mặt cũng xuất hiện biến hóa rõ ràng, không còn vẻ bình tĩnh như trước nữa.

Những gì mà một nam nhân cả đời theo đuổi, đơn giản chỉ là huyền đạo đỉnh cao, quyền thế ngút trời và nữ nhân đẹp nhất. Mà “Long Hậu Thần Nữ”, đó là cực hạn sắc đẹp của Thần giới.

Long Hậu là thê tử của Long Hoàng, mà Long Hoàng lại là đệ nhất nhân Thần giới, hắn tự nhiên xứng đôi với Long Hậu, cũng chỉ có nữ tử cấp bậc như Long Hậu mới xứng với hắn.

Còn Thần Nữ...

Nếu nam nhân nào có thể được nàng liếc mắt tới, chắc chắn sẽ khiến vô số nam tử điên cuồng ghen tị và ao ước!

Bao gồm cả Lạc Trường Sinh.

Thế nhưng, Phạm Đế Thần Nữ là tồn tại bực nào, cho dù là nhân vật bực này như Lạc Trường Sinh, cũng tuyệt đối không dám vọng tưởng sẽ lọt vào mắt xanh của nàng, có lẽ cả đời này được chiêm ngưỡng dung nhan thật của nàng một lần cũng đã là hy vọng xa vời.

- Khai chiến!

Khư Uế Tôn Giả gầm lên một tiếng như sấm sét giữa trời quang, một lần nữa kéo tầm mắt và tâm thần của mọi người trở lại Phong Thần Đài.

Ngay khoảnh khắc giọng nói của Khư Uế Tôn Giả vừa dứt, huyền khí trên người Vân Triệt và Lạc Trường Sinh đồng thời bùng nổ.

Tóc dài của Lạc Trường Sinh bay lên, không gian xung quanh cuồng phong gào thét, lôi điện rít vang, tay phải cầm Thánh Lôi Kiếm, tay trái cầm Thần Phong Việt, toàn bộ Phong Thần Đài vì hắn mà biến ảo khôn lường.

Chưa ra tay, khí thế bùng nổ đột ngột này đã khiến tất cả mọi người kinh hãi, trong lòng dâng lên cảm giác quy phục sâu sắc. Nhìn Lạc Trường Sinh tắm mình trong sấm sét và cuồng phong, bọn họ như thấy một vị hoàng giả đang đứng trên đỉnh trời xanh, một cảm giác nhỏ bé nhanh chóng nảy sinh từ sâu trong linh hồn.

Xoẹt!!

Lạc Trường Sinh động, được gió bão trợ lực, tốc độ của hắn nhanh đến khó tin. Thánh Lôi Kiếm và Thần Phong Việt xé rách không gian tạo thành hai vệt sáng hung tợn, vô tình mà khủng bố, tựa như nanh vuốt ác ma trong nháy mắt cướp đi vạn sinh linh.

- A a a a!!

Đông Thần Vực vang lên tiếng kêu thất thanh sợ hãi của vô số huyền giả, không một ai trong bọn họ ngờ tới, Lạc Trường Sinh vừa ra tay đã tung ra đòn tấn công mãnh liệt như thế, uy thế đáng sợ này gần như vượt qua toàn bộ các trận chiến Phong Thần trước đó... Đối mặt với Vân Triệt, hắn dường như vừa bắt đầu đã không hề giữ lại mà tung toàn lực.

Luồng sức mạnh sấm sét và cuồng phong đồng thời tung ra này có uy lực khiến trời đất biến sắc... Vân Triệt thật sự đỡ được sao?

Cũng trong khoảnh khắc đó, Vân Triệt đột nhiên ra tay. Hắn có Phật Tâm Thần Mạch, luận về năng lực bộc phát sẽ không thua bất kỳ ai. Lực lượng trên người từ tĩnh lặng đến bùng nổ hoàn toàn, Kiếp Thiên Kiếm rực cháy kim viêm, một kiếm chém ra ngọn lửa vàng ngập trời, va chạm trực diện trên không trung với sức mạnh sấm sét và cuồng phong của Lạc Trường Sinh.

Ầm rầm!

Tựa như thần lôi nổ vang, Phong Thần Đài bên dưới nứt toác trên diện rộng, những mảnh vỡ lại hóa thành bột mịn trong nháy mắt, bị luồng sức mạnh cuồng bạo vô song cuốn lên trời cao.

Vào khoảnh khắc câu nói “Khai chiến” của Khư Uế Tôn Giả vang lên, không thăm dò, không có ánh mắt và lời nói giao phong, lực lượng của hai người đã bùng nổ vô cùng hung ác. Trong lịch sử Phong Thần Chi Chiến, Phong Thần Đài chưa từng bị phá hủy, vậy mà trận chiến giữa hai người, ngay chiêu đầu tiên đã khiến nó nứt toác.

Sấm sét cuồng bạo, ngọn lửa hừng hực, gió lốc kinh người... Khu vực Phong Thần Đài hoàn toàn bị ba loại sức mạnh này bao phủ, nếu không có kết giới ngăn cách, e rằng toàn bộ khán đài đã bị hủy diệt. Bên trong huyền quang chói lòa và dữ dội, hai bóng người điên cuồng va chạm. Mỗi một lần giao phong đều như một tia thần lôi giáng thế. Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, Phong Thần Đài đã hoàn toàn biến thành một địa ngục trần gian, mỗi một góc, mỗi một tấc không gian đều tràn ngập sức mạnh hủy diệt đáng sợ đến cực điểm.

Tất cả mọi người trên khán đài đều hóa đá, bọn họ mong chờ một trận đối đầu kịch liệt và đặc sắc, nhưng không ai ngờ rằng, ngay từ đầu, nó đã kịch liệt đến mức độ này.

- Sức mạnh của Lạc Trường Sinh... thật đáng sợ! Nhưng Lạc Trường Sinh đáng sợ như vậy... Vân Triệt lại không rơi vào thế yếu?

- Chậc... Khi giao chiến với Quân Tích Lệ, Vân Triệt quả nhiên vẫn chưa dùng toàn lực!

- Nói nhảm, hắn ngay cả kiếm uy của Vô Danh Kiếm cũng đỡ được! Đây mới là thực lực chân chính của Vân Triệt, đối mặt với Lạc Trường Sinh mà hoàn toàn không rơi vào thế yếu! Trời ạ, trận chiến này, biết đâu... biết đâu hắn thật sự có thể đánh bại Lạc Trường Sinh!

Trận chiến giữa Vân Triệt với Quân Tích Lệ, ban đầu hắn “ám toán” khiến Quân Tích Lệ bị đẩy vào thế bại, sau đó đối mặt với Vô Danh Kiếm thì lại hoàn toàn phòng ngự. Giờ phút này, hắn đối mặt với sức mạnh bùng nổ của Lạc Trường Sinh, khiến bọn họ mới thật sự ý thức được, thực lực của Vân Triệt thế mà đã đạt đến trình độ có thể sánh ngang với Lạc Trường Sinh!

- A... a... a...

Hai mắt Hỏa Phá Vân mở to, đồng tử co rút lại, như đang nhìn một cảnh tượng vô lý hoàn toàn vượt ngoài nhận thức của mình, trong miệng bất giác phát ra tiếng nuốt nước bọt.

- Kia... kia... thật sự là... Vân huynh đệ?

Không chỉ Hỏa Phá Vân, mà tất cả mọi người của Ngâm Tuyết Giới, Viêm Thần Giới, bao gồm cả đám người Hỏa Như Liệt, Viêm Tuyệt Hải, Mộc Hoán Chi, ai nấy đều toàn thân cứng ngắc, hai mắt trừng trừng, không hề phản ứng lại lời nói của Hỏa Phá Vân.

- Thảo nào... thảo nào Ánh Nguyệt sẽ nhận thua.

Tại khu vực của Lưu Quang Giới, cổ họng Thủy Ánh Ngấn hung hăng nuốt một ngụm nước bọt.

Thủy Ánh Nguyệt: “...”

Phạm Thiên Thần Đế nhàn nhạt nói:

- Ảnh Nhi, Lạc Trường Sinh và Vân Triệt, con thấy hai người này, ai hơn ai kém?

Đôi mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi không động, khóe môi lại nhếch lên một tia trào phúng:

- Lạc Trường Sinh? Hắn cũng xứng đặt ngang hàng với Vân Triệt!?

- Hửm?

Phạm Thiên Thần Đế liếc mắt.

Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói:

- Huyền lực của Lạc Trường Sinh đã đạt tới đỉnh phong Thần Linh Cảnh, chỉ cách Thần Vương Cảnh nửa bước chân. Nhưng dường như tất cả mọi người đã vô thức quên mất, tu vi của Vân Triệt mới chỉ là Thần Kiếp Cảnh mà thôi.

Phạm Thiên Thần Đế mỉm cười:

- Ha ha, dưới Vương giới, lại xuất hiện một người có thể khiến con để ý tới, cũng thật đáng ngạc nhiên.

Câu nói này của Phạm Thiên Thần Đế nghe qua thì bình thường, nhưng lại ẩn chứa thâm ý sâu xa.

Thiên Diệp Ảnh Nhi hờ hững nói:

- ...Vậy còn phải xem bản lĩnh của hắn. Cũng đừng uổng phí sự mong chờ của ta.

Phạm Thiên Thần Đế lại cười, nhưng không hỏi kỹ... bởi vì hắn quá hiểu rõ nữ nhi của mình.

Ầm! Ầm rầm! Keng!!

Phong Thần Đài như có hai con mãnh thú hoang dã đang điên cuồng cắn xé, mỗi một khoảnh khắc đều bùng nổ trường lực hủy diệt.

Lạc Trường Sinh có sức mạnh gió lốc trong người, tốc độ vượt xa Vân Triệt, thân hình lúc thì nhanh như sấm sét, lúc lại hư ảo như bão tố. Mặc dù tốc độ của Vân Triệt kém hơn, nhưng hắn lại dùng Đoạn Nguyệt Phất Ảnh để thong dong ứng đối. Kiếp Thiên Kiếm, thanh trọng kiếm khổng lồ không mũi nhọn, trong tay hắn mỗi một lần vung lên đều tạo ra một lĩnh vực hủy diệt, hóa giải toàn bộ sức mạnh của Lạc Trường Sinh.

- Độn Vũ Không Gian!

Lục quang chợt lóe lên trong con ngươi Lạc Trường Sinh, trên Phong Thần Đài đột nhiên nổi lên cuồng phong, một lĩnh vực khổng lồ được mở ra chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, bao trùm phạm vi trăm dặm. Trong lĩnh vực gió lốc, tốc độ của Lạc Trường Sinh lại tăng vọt, còn Vân Triệt bị gió lốc cuốn lấy, không những tốc độ giảm mạnh mà thân thể cũng bị kiềm hãm rõ rệt.

Rầm!!

Chỉ một sơ hở thoáng qua, Thánh Lôi Kiếm đã phá tan lĩnh vực hủy diệt của Kiếp Thiên Kiếm, một tia lôi quang như mãng xà đến từ vực sâu, đâm thẳng vào ngực Vân Triệt.

Thân trên Vân Triệt ngửa ra sau, chân lùi lại một bước, nhưng chỉ một bước lùi này đã bị cuốn văng ra xa trăm trượng. Hắn không hề lảo đảo mà nhanh như chớp xoay người lại, trong mắt chợt lóe lên lam quang, ngọn lửa hừng hực hóa thành băng di, một kiếm vung ra, hàn khí ngập trời, bao trùm xuống một lĩnh vực băng giá khổng lồ.

- Băng Di Lĩnh Vực!

Tất cả mọi người của Ngâm Tuyết Giới theo bản năng thốt lên.

Lạc Trường Sinh phóng thích “Độn Vũ Không Gian” với tốc độ cực nhanh, nhưng “Băng Di Lĩnh Vực” của Vân Triệt lại còn nhanh hơn một phần, khiến Lạc Trường Sinh thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

Độn Vũ Không Gian và Băng Di Lĩnh Vực đều là lĩnh vực khống chế, một bên biến hoàn cảnh thành có lợi cho Lạc Trường Sinh, dùng gió lốc áp chế Vân Triệt. Một bên biến hoàn cảnh thành có lợi cho Vân Triệt, dùng băng ngục áp chế Lạc Trường Sinh. Hai lĩnh vực chồng lên nhau, Phong Thần Đài lại biến ảo khôn lường, cuộn lên vô số cơn bão băng giá đáng sợ. Trong cơn bão, hai người lại chiến vào một chỗ, dưới sự áp chế lẫn nhau, năng lượng bùng nổ vẫn kinh thiên động địa như cũ.

Phạm Thiên Thần Đế khẽ nhíu mày:

- Kỳ quái, thân thể của Lạc Trường Sinh đã trải qua “Thái Sơ Thần Thủy” rèn luyện, thân thể và kinh mạch khác xa người thường, vì vậy mới có thể nhanh chóng mở ra một lĩnh vực như thế. Nhưng Vân Triệt... lại còn nhanh hơn hắn một phần?

Thiên Diệp Ảnh Nhi: “...”

Rầm... rầm... xoẹt!

Bão băng giá càng lúc càng hung tàn, Phong Thần Đài lúc này dù có ném xuống một ngọn núi cao cũng sẽ bị nghiền thành tro bụi trong nháy mắt. Lúc này, bóng dáng hai người giao nhau rồi tách ra rất xa, khi lại va chạm vào nhau, lực lượng của cả hai đều ngưng tụ đến cực hạn.

- Diệt Thiên Tuyệt Địa!

- Tàn Thiên Kiếm!

Trung tâm Phong Thần Đài, một vòng xoáy năng lượng ba màu đột nhiên nổ tung.

Trong nháy mắt, toàn bộ thế giới rơi vào tĩnh lặng, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo bùng nổ một tiếng vang kinh thiên động địa.

Rầm ----------------

Hai bóng người bay ngược về hai phía, cơn bão băng giá hung tàn hồi lâu đột nhiên vỡ ra từ trung tâm, vầng sáng phẳng lặng như bị một lưỡi dao sắc bén rạch đôi.

Sau đó, tất cả lực lượng nhanh chóng tan đi, cuối cùng một lần nữa hiện ra bóng dáng của Vân Triệt và Lạc Trường Sinh. Bọn họ đứng cách xa nhau hai mươi dặm, ăn ý không ra tay nữa.

Bạch y của Lạc Trường Sinh nhuốm bụi trần, tóc dài hơi rối, trên người dính đầy vụn băng, ánh mắt lại như lúc ban đầu, không chút gợn sóng.

Toàn thân trên dưới không một vết thương.

Ngược lại, trên mặt, cổ, mu bàn tay và cả tuyết y của Vân Triệt đều chi chít vết cắt do phong nhận để lại, nhưng đối với huyền giả cấp bậc như họ, những vết thương này không đáng kể. Trên ngực hắn có một vết máu, cũng không đáng ngại.

Lạc Trường Sinh nhàn nhạt lên tiếng:

- Khởi động cũng gần xong rồi. Lấy Huyễn Thần của ngươi ra đi.

Một câu nói, kinh ngạc đến mức khiến vô số huyền giả thiếu chút nữa rớt cằm xuống đất.

Thân người Hỏa Phá Vân nhoài về phía trước, suýt nữa cắn phải lưỡi:

- Khởi... Khởi động?

Vừa rồi thế mà mới chỉ là khởi động

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!