Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1225: CHƯƠNG 1223: HỎA DIỄM ĐỎ THẮM (HẠ)

— Hắn định làm gì?

Hành động kỳ lạ của Vân Triệt khiến tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt. Bỗng nhiên, Vân Triệt đang nhắm mắt bỗng dang rộng hai tay, trên cánh tay phải bùng lên ngọn Kim Ô Viêm vàng rực hung hãn – ngọn lửa mà hắn dựa vào nhất, cũng là thứ mà cả Đông Thần Vực đều biết đến.

Mà trên cánh tay trái của hắn, một luồng hỏa diễm màu đỏ sẫm lại chậm rãi bùng lên. Ngọn lửa này không chói lòa và hung hãn như Kim Ô Viêm, mà cháy lên một cách vô cùng tĩnh lặng.

Và ngay khoảnh khắc luồng xích viêm này bùng cháy, tất cả mọi người trên ghế của Viêm Thần Giới đều sững sờ tại chỗ, đặc biệt là người của Phượng Hoàng Tông, hơn nửa số người đã “vụt” một tiếng đứng bật dậy.

— Đó là... Phượng Hoàng Viêm!?

— Là Phượng Hoàng Viêm! Tuyệt đối không sai, chính là Phượng Hoàng Viêm!

— Sao lại thế này? Tại sao Vân Triệt có thể đốt lên Phượng Hoàng Viêm? Chuyện này... chuyện này...

Gương mặt Viêm Tuyệt Hải cứng đờ một hồi lâu, ánh mắt vô thức nhìn về phía Hỏa Như Liệt, lại phát hiện Hỏa Như Liệt cũng đang mang vẻ mặt sững sờ, há hốc mồm, sau đó đột nhiên quay sang hắn:

— Viêm tông chủ, tại sao trên người Vân tiểu tử lại có Phượng Hoàng Viêm? Đây là chuyện gì?

Viêm Tuyệt Hải liên tục lắc đầu, rồi thấp giọng nói:

— Phượng Hoàng Viêm của hắn... khí tức tinh thuần đến cực hạn, khả năng duy nhất chính là mang trong mình huyết mạch Phượng Hoàng Thần nguyên thủy nhất. Mà Phượng Hoàng Tông chúng ta đã sớm không còn thần huyết nguyên thủy nữa rồi.

— Trên người hắn rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật nữa!

Viêm Tuyệt Hải kích động, giống hệt như Hỏa Như Liệt khi lần đầu thấy Vân Triệt đốt lên Kim Ô Viêm.

— Viêm tông chủ, tạm thời đừng quan tâm Phượng Hoàng Viêm của hắn từ đâu mà có, ngươi cứ tạm thừa nhận là do ngươi truyền cho hắn! Nếu không sẽ mang đến phiền phức không cần thiết cho thằng nhóc này.

Hỏa Như Liệt thấp giọng nhắc nhở.

Viêm Tuyệt Hải khẽ gật đầu:

— Ta hiểu rồi. Chỉ là, tại sao hắn lại cố tình để lộ Phượng Hoàng Viêm? Kim Ô Viêm không làm gì được Lạc Trường Sinh, Phượng Hoàng Viêm cũng không thể nào... Khoan đã!

Sắc mặt Viêm Tuyệt Hải đột nhiên khẽ động:

— Băng Hoàng, Kim Ô, Phượng Hoàng... Như vậy, Vân Triệt chẳng phải cũng giống Lạc Trường Sinh, sở hữu ba loại truyền thừa thần lực cùng lúc sao?

Hỏa Như Liệt thấp giọng nói:

— Không chỉ có vậy. Chu Tước, Phượng Hoàng, Kim Ô là ba loại thần viêm chí tôn vốn xung khắc lẫn nhau, một người nếu đã nhận được một loại thần huyết trong đó, trừ phi xóa bỏ đi, nếu không tuyệt đối không thể nhận được sự thừa nhận và tương hợp của hai loại thần viêm còn lại, đây là thường thức mà ở Viêm Thần Giới chúng ta, ngay cả đàn bà trẻ con cũng biết. Nhưng Vân Triệt... lại cùng lúc sở hữu sức mạnh của Phượng Hoàng và Kim Ô! Đây... thật sự... không... thể... nào...

Những lời cuối cùng của Hỏa Như Liệt không kiềm được mà run lên.

— Ba thần lực cùng thân.

Trên hàng ghế phía đông, mấy vị Đại Thần Đế cũng đổi sắc. Trụ Thiên Thần Đế thở dài:

— Ngoài Lạc Trường Sinh ra, lại còn có một người có thể thân kiêm ba loại thần lực.

— Chỉ có điều Phượng Hoàng, Kim Ô đều là hỏa, tu một loại với tu mười loại thì có gì khác biệt quá lớn? Hai loại thần viêm cùng lúc thiêu đốt, ngược lại sẽ phân tán tâm lực và huyền lực.

Nguyệt Thần Đế nói.

Long Hoàng: “...”

Trên người Vân Triệt, Kim Ô Viêm màu vàng và Phượng Hoàng Viêm màu đỏ đã bùng cháy vô cùng kịch liệt, đồng thời từ cánh tay lan ra toàn thân. Rất nhanh, toàn thân Vân Triệt đã chìm trong lửa, một nửa kim viêm, một nửa xích viêm, chia đôi cơ thể hắn, ranh giới rõ ràng.

Lạc Trường Sinh không nhanh không chậm tiến lại gần, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc:

— Hửm? Phượng Hoàng Viêm? Hóa ra ngươi cũng có thể đồng thời khống chế truyền thừa của ba loại thần lực. Ta còn tưởng rằng trong thế hệ này ở Đông Thần Vực chỉ có một mình ta, như vậy cũng xem như một bất ngờ không nhỏ.

Đôi mắt Lạc Trường Sinh híp lại:

— Nhưng mà, mười thành sức mạnh Kim Ô Viêm so với năm thành Kim Ô Viêm cộng với năm thành Phượng Hoàng Viêm, ta ngược lại thấy uy hiếp của ngươi lúc trước còn lớn hơn bây giờ một chút, chẳng lẽ ngươi không cho là như vậy sao?

Vân Triệt đột nhiên đốt lên Phượng Hoàng Viêm đúng là khiến mọi người chấn động. Nhưng điều họ kinh ngạc không giống như Lạc Trường Sinh thân mang ba loại thần lực, mà là thần viêm cùng cấp bậc, đừng nói thêm một loại, cho dù có thêm mười loại nữa cũng không tạo ra thay đổi về chất đối với cục diện trận đấu.

Vân Triệt vẫn nhắm mắt, không nói một lời, hai bàn tay đang bùng cháy hai loại thần viêm của hắn lúc này chậm rãi chạm vào nhau.

Hai loại hỏa diễm kề nhau, hoặc là xung khắc, hoặc là hỗn tạp. Mà trong nhận thức của Viêm Thần Giới, Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm cực kỳ xung khắc, đừng nói chạm vào nhau, chỉ cần thoáng đến gần sẽ cắn nuốt lẫn nhau. Thế nhưng, khi Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm trong tay Vân Triệt chạm vào nhau, lại như hai dòng nước khác màu lặng lẽ hòa vào nhau, phóng ra một luồng quang mang kỳ dị chói mắt.

Không phải màu vàng kim của Kim Ô Viêm, cũng không phải màu đỏ của Phượng Hoàng Viêm, mà là một màu... đỏ thắm vô cùng diễm lệ!

Và ngay khoảnh khắc sự dung hợp kỳ dị này hoàn thành trong tay hắn, nó liền cấp tốc lan ra, Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm trên toàn thân hắn nhanh chóng hòa vào nhau, phủ lên người Vân Triệt một tầng viêm quang đỏ thắm mà tất cả mọi người chưa từng thấy qua.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đồng loạt chết lặng, mà người của Viêm Thần Giới, bao gồm cả hai vị đại tông chủ đều kinh hãi đến mức con ngươi suýt nữa thì nổ tung.

— Kia... kia là... thứ quái gì vậy!?

Cằm Hỏa Như Liệt như muốn rớt xuống đất, run giọng gào lên.

Khí tức thuần túy của Kim Ô và khí tức thuần túy của Phượng Hoàng đều biến mất, một luồng khí tức mà tất cả huyền giả ở đây chưa từng cảm nhận được dấy lên trên Phong Thần Đài. Nó vừa giống khí tức của Phượng Hoàng, lại vừa giống khí tức của Kim Ô, như thể có cả hai, nhưng lại xảy ra sự biến đổi kỳ dị không cách nào lý giải.

Hai mắt Viêm Tuyệt Hải đăm đăm, thân thể hoàn toàn không tự chủ được mà đứng lên:

— Đây... đây... rốt cuộc là... sao lại... có thể có... chuyện như vậy...

Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm, hai trong tam đại thần hỏa chí tôn của Hỗn Độn, đại biểu cho hai loại sức mạnh hỏa diễm cấp bậc cao nhất, nghĩa là trên đời này không thể tồn tại loại hỏa diễm nào có cấp bậc cao hơn chúng. Tất cả truyền thuyết, tất cả ghi chép, không có gì chứng minh điểm này vững chắc hơn.

Mà bây giờ, bọn họ lại trơ mắt nhìn Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm dung hợp thành một loại hỏa diễm có màu sắc khác trong tay Vân Triệt, viêm tức là hỏa diễm quỷ dị hoàn toàn khác biệt, đây đâu chỉ là hoang đường. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ thà tin Táng Thần Hỏa Ngục có thể bị một bãi nước tiểu dập tắt, cũng sẽ không tin chuyện như vậy xảy ra.

Mà ngọn lửa do hai loại thần viêm dung hợp thành một cách quỷ dị... Là huyền giả Viêm Thần Giới chuyên tu hỏa diễm, bọn họ chưa từng thấy loại ngọn lửa nào có thể hiện lên màu đỏ thắm diễm lệ này, càng chưa bao giờ cảm nhận được khí tức hỏa diễm hỗn loạn kỳ dị này.

Hỏa diễm đỏ thắm trên người Vân Triệt khi thì tĩnh lặng, khi lại bùng lên, không biết là do hỗn tạp đặc tính của hai loại thần viêm, hay là do hắn không thể khống chế hoàn toàn.

Vân Triệt đưa tay, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm bay về trong tay hắn, ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua thân kiếm, nơi ngón tay lướt tới, hỏa diễm đỏ thắm liền lan tràn trên thân kiếm, cho đến khi bao trùm toàn bộ.

Lông mày Lạc Trường Sinh hơi nhíu lại, viêm tức trong linh giác hoàn toàn hỗn loạn, nhưng viêm uy ngược lại không bằng Kim Ô Viêm lúc trước. Hắn mỉm cười:

— Thú vị, hỏa diễm này thật sự vô cùng xinh đẹp, chỉ không biết uy lực thế nào.

Hắn còn chưa dứt lời, Vân Triệt đã phi thân lên, Kiếp Thiên Kiếm vung lên một đạo kiếm quang hỏa diễm màu đỏ thắm.

Ở dưới đáy Táng Thần Hỏa Ngục mấy tháng, sau khi Vân Triệt tu xong Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, trong một khoảnh khắc nào đó chợt nghĩ tới Băng Viêm. Sức mạnh hàn băng và hỏa diễm có thuộc tính hoàn toàn trái ngược cũng có thể thông qua lực lượng Tà Thần đảo lộn pháp tắc để tiến hành dung hợp nghịch thiên, vậy thì, nếu thử thông qua lực lượng Tà Thần để dung hợp Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Ý nghĩ vừa lóe lên, hắn liền lập tức bắt đầu thử nghiệm.

Và khi luồng viêm quang đầu tiên lóe sáng, linh hồn Phượng Hoàng khi đó vẫn còn tồn tại đã phát ra một tiếng rít kinh hãi xen lẫn run rẩy.

Bởi vì Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm đều là hỏa diễm, việc dung hợp chúng nó đối với sự nghịch loạn pháp tắc còn nhỏ hơn Băng Viêm có thể nói là “nghịch thiên” rất xa, cho nên so với Băng Viêm thì dung hợp chúng dễ dàng và nhanh chóng hơn nhiều. Tuy rằng vẫn chưa làm được đến mức hoàn toàn thuần thục, nhưng dưới sự tập trung tinh thần, trong vài giây ngắn ngủi là có thể miễn cưỡng hoàn thành.

Mà hai loại thần viêm dưới sự nghịch loạn pháp tắc dung hợp thành hỏa diễm đỏ thắm lại có uy lực thế nào... không ai biết được.

Nếu huyền giả bình thường bị trọng thương như Vân Triệt, đã sớm huyền khí đại loạn, thân thể nặng nề, ngay cả sáu thành sức mạnh cũng không phát huy được, nhưng khí thế của Vân Triệt lại giống hệt như trước, không hề có vẻ yếu ớt vì thương thế.

Đối mặt với Vân Triệt đang bùng cháy hỏa diễm quỷ dị, Lạc Trường Sinh một lần nữa phóng thích huyền khí, nhưng thân hình còn chưa động, theo huyền quang màu vàng trên người hắn lóe lên, lực hút hung hãn áp chế Vân Triệt lúc trước lại bao phủ xuống.

Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, sắc mặt Lạc Trường Sinh đột nhiên khẽ biến.

Dưới lực hút, tốc độ của Vân Triệt không hề giảm bớt chút nào, uy thế cũng không bị áp chế, hỏa diễm đỏ thắm tĩnh lặng thiêu đốt, đi đến đâu, đốt cháy từng tầng lực hút mà Lạc Trường Sinh phủ xuống đến đó. Lực lượng khổng lồ bị nó tức khắc xuyên thủng, kiếm quang đỏ thắm đâm thẳng vào ngực Lạc Trường Sinh.

Ầm!!

Lực lớn va chạm, Thần Phong Việt vững vàng ngăn cản sức mạnh của Kiếp Thiên Kiếm. Về huyền lực, Vân Triệt kém xa Lạc Trường Sinh, thân hình hắn chấn động mạnh, máu toàn thân sôi trào. Nhưng mà, lực lượng sau đó mà Lạc Trường Sinh vốn nên đánh bay Vân Triệt lại không bùng nổ, con ngươi hắn phóng đại, sắc mặt đột nhiên hiện lên vẻ căng thẳng chưa từng có.

Viêm quang đỏ thắm thiêu đốt trong mắt hắn, kiếm rìu chạm nhau, hỏa diễm đỏ thắm ập tới, hắn giống như bị ngàn vạn bàn ủi nung đỏ dí lên mặt và toàn thân, nỗi thống khổ tột cùng trong khoảnh khắc đó khiến hắn suýt nữa thì rít lên. Cùng lúc đó, hắn đột nhiên cảm giác được Thần Phong Việt xuất hiện sự run rẩy bất thường... cùng với tiếng rít bén nhọn run rẩy như đang vô cùng đau đớn.

Lạc Trường Sinh cấp tốc thu lực, nhanh như chớp lùi về phía sau, cảm giác thống khổ do bị bỏng này cuối cùng biến mất. Hắn vừa cúi đầu, con ngươi chợt co rút lại.

Thần Phong Việt nặng vô cùng vẫn đang khẽ run rẩy, nó có linh tính rất cao, nhưng chưa bao giờ có vẻ thống khổ sợ hãi như hiện tại. Nơi ánh mắt Lạc Trường Sinh nhìn tới, bộ phận vừa rồi chống đỡ Kiếp Thiên Kiếm... rõ ràng in lên một vết hằn thật nông khá rộng, còn mơ hồ mang theo quầng sáng màu đỏ thắm.

— Cái... gì!?

Tuy rằng cách rất xa, nhưng Thần Chủ có thị lực bậc nào, Lưu Quang Giới Vương Lạc Thượng Trần cũng thoáng thấy được vết hằn trên Thần Phong Việt, mắt hiện vẻ kinh sợ.

Lúc Lạc Trường Sinh không thể tin vào mắt mình, công kích của Vân Triệt đã như bão táp ập tới. Khi viêm quang màu đỏ thắm kia đến gần trong mắt, Lạc Trường Sinh không dám đón đỡ nữa, gió bão cuộn lên quanh người, hắn lùi ra xa, Thần Phong Việt và Thánh Lôi Kiếm đồng thời chém xuống, ba đường kiếm quang rộng chừng nửa trượng mang theo gió lốc kinh khủng nhằm thẳng vào Vân Triệt, đi đến đâu, cày ra ba rãnh sâu đến kinh tâm trên Phong Thần Đài phía dưới.

Công kích toàn lực của Lạc Trường Sinh, lúc trước Vân Triệt vốn không cách nào chính diện đón đỡ. Nhưng lần này, hắn không lùi không phòng ngự, mà chính diện xông lên, Kiếp Thiên Kiếm đón lấy ba đường kiếm quang gió lốc hung hăng chém xuống, nổ tung thành một kiếm vực đỏ thắm vĩ đại.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt -----

Ba đường kiếm quang gió lốc đâm vào kiếm vực đỏ thắm, nhưng không xé rách kiếm uy rồi đâm qua như Lạc Trường Sinh dự đoán, mà phát ra âm thanh thiêu đốt cực kỳ đáng sợ. Ba đường kiếm quang gió lốc với tốc độ cực nhanh tan chảy trong kiếm vực đỏ thắm, chỉ khó khăn lắm đâm vào được một nửa, tất cả huyền quang và uy thế liền bị nấu chảy hoàn toàn, quy về hư vô.

“!!!!” Hai hàng lông mày của Lạc Trường Sinh nhíu chặt gần như chạm vào nhau.

Mà Vân Triệt cũng vào lúc này tốc độ tăng vọt, nhanh chóng kéo gần khoảng cách với Lạc Trường Sinh, phía sau, một bóng Phượng Hoàng vĩ đại đang dang rộng đôi cánh, phát ra tiếng phượng hót cực kỳ vang dội.

— Phượng Dực Thiên Khung!!

Cả người Vân Triệt hóa thành một luồng sáng đỏ thắm lấp lánh, như một tia chớp xuyên qua không gian, phóng thích kiếm uy và viêm uy đến mức tận cùng không hề giữ lại đánh lên người Lạc Trường Sinh.

Ầm ----

Viêm quang vỡ nát, khí bạo kinh thiên, Vân Triệt phun ra một ngụm máu, bị đánh bay ra xa, thân thể Lạc Trường Sinh cũng lùi lại, nhưng mà, liệt diễm đỏ thắm nổ tung đã đốt cháy tấm chắn phòng ngự mà hắn kiêu ngạo nhất, quét tới trước ngực hắn.

— A!!!!

Trên Phong Thần Đài, đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết thống khổ đến cực điểm.

Tuy rằng tiếng hét thảm này lập tức bị Lạc Trường Sinh gắt gao kiềm chế, nhưng hắn không cách nào khống chế phản ứng thân thể của mình – gương mặt tuấn tú vô song, vĩnh viễn thanh nhã như ngọc lúc này hung hăng vặn vẹo lại, ngũ quan gần như bị đè ép sát vào nhau, hai tay hắn đang kịch liệt run rẩy, trước ngực nơi ngón tay đặt lên, rõ ràng in lên ba lỗ máu cháy đen liền một chỗ.

Hắn không phải người bình thường, mà là Lạc Trường Sinh đứng đầu Tứ Thần Tử của Đông Thần Vực. Có thể khiến hắn ở trước mặt bao nhiêu người thất thanh kêu thảm thiết, quả thật không cách nào tưởng tượng nổi đó là thống khổ đến nhường nào.

— Trường Sinh!

Lạc Cô Tà kinh hãi kêu lên, lần đầu tiên thay đổi sắc mặt.

Vết bỏng do Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm gây nên vốn đã vô cùng thống khổ, mà hỏa diễm đỏ thắm do hai thứ dung hợp thành, chẳng những uy lực kỳ dị, mà nỗi đau bỏng rát cũng đạt tới một lĩnh vực kỳ dị khác. Lạc Trường Sinh thống khổ đến ngay cả linh hồn cũng đang co rút, lúc này bên tai lại truyền đến tiếng trào phúng lạnh nhạt của Vân Triệt:

— Không phải ngươi vừa nói, sẽ không để ta lưu lại trên người ngươi vết thương thứ hai sao?

Vân Triệt cười nhẹ một tiếng:

— Lần sau khi nói mạnh miệng, nhớ nhìn cho rõ người đứng trước mặt ngươi là ai, nếu không lúc bị vả mặt... sẽ đau lắm đấy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!