- Đây là chuyện gì?
Đài Phong Thần hoàn toàn chìm trong kinh hoàng, bầu trời càng lúc càng đen, với thị lực của huyền giả Thần Đạo, cũng gần như đưa tay không thấy được năm ngón. Một luồng khí tức vô cùng nặng nề đè nén từ trên không trung, càng lúc càng trầm trọng, khiến linh hồn mọi người co rút lại trong cảm giác ngạt thở không thể khống chế.
Đây là cảm giác sợ hãi như thể cả bầu trời sắp sụp đổ, nuốt chửng vạn vật.
Tất cả mọi người trên Đài Phong Thần đều đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên trời, trong lòng kinh hãi. Dị tượng mây đen che trời đáng sợ đến mức này chỉ trong nháy mắt, đừng nói là các huyền giả trẻ tuổi, ngay cả các đại Thần Đế và Long Hoàng cũng chưa từng thấy.
- Mạc Ngữ, Mạc Vấn, Mạc Tri, đây rốt cuộc là dị tượng trời đất gì?
Hai hàng chân mày của Trụ Thiên Thần Đế nhíu chặt lại, hỏi ba lão tổ Thiên Cơ.
Đối với lời của Trụ Thiên Thần Đế, ba lão tổ Thiên Cơ lại không hề có phản ứng, cả ba đều ngơ ngác nhìn trời cao cuồn cuộn trong bóng đêm, vẻ kinh hãi trong mắt còn vượt xa người khác gấp bội.
Thân là ba lão tổ Thiên Cơ, ba người bọn họ là những người ở Thần Giới gần với Thiên Đạo nhất, cả đời dòm ngó thiên cơ, từng gặp vô số dị tượng trời đất. Thần điển Thiên Cơ của Thiên Cơ Giới cũng ghi chép lại toàn bộ dị tượng trời đất từng xuất hiện cho tới nay.
Thế nhưng, dị tượng trước mắt, bọn họ chưa từng thấy, chưa từng nghe, trong thần điển Thiên Cơ lại càng không hề có ghi chép. Điều thật sự khiến bọn họ kinh hãi đến tột cùng chính là lực lượng Thiên Đạo gần trong gang tấc kia.
Cố tình dòm ngó thiên cơ sẽ bị trời phạt, cho nên người của Thiên Cơ Giới bọn họ có tuổi thọ rất ngắn. Bọn họ có thể nhìn thấu thiên cơ, nhưng cũng càng kính sợ Thiên Đạo hơn người khác, mà cả đời này của họ lại chưa bao giờ cảm nhận được lực lượng Thiên Đạo tồn tại rõ ràng như lúc này.
Lực lượng Thiên Đạo vốn hư vô mờ mịt, lúc này lại điên cuồng cuộn trào ngay trên đầu bọn họ, như thể có thể đưa tay chạm tới.
Phịch phịch...
Mạc Ngữ, Mạc Vấn, Mạc Tri, ba lão tổ đồng loạt quỳ xuống, toàn thân phủ phục, run rẩy không thôi.
Hành động khác thường của ba lão tổ Thiên Cơ khiến trong lòng Trụ Thiên Thần Đế thoáng kinh ngạc, huyền quang trên người hắn chợt lóe, một luồng truyền âm từ xa vọng tới khiến sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, hắn gầm nhẹ một tiếng:
- Ngươi nói cái gì!?
Đường đường là Trụ Thiên Thần Đế mà lại phát ra âm thanh kinh hãi như thế, các Thần Đế, Tinh Thần, Nguyệt Thần, người thủ hộ không khỏi liếc mắt sang, Long Hoàng thấp giọng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Ngực của Trụ Thiên Thần Đế phập phồng, dùng giọng điệu vô cùng trầm thấp nói:
- Đám mây đen quái dị này không chỉ có ở Trụ Thiên Giới của ta, phía đông tới Thần Hải, phía tây tới Phi Tinh... Tất cả tinh giới có thể truyền âm đến đều báo lại trời giăng mây đen, không thấy được thứ gì!
- Rất có khả năng, toàn bộ Đông Thần Vực... đều đã bị mây đen bao phủ!
- Cái gì!?
Lời của Trụ Thiên Thần Đế khiến toàn bộ huyền giả trên Đài Phong Thần đều hoảng hốt.
- Đây... Rốt cuộc là sao? Long Hoàng điện hạ, ngài tại thế ba mươi lăm vạn năm, đã từng thấy dị tượng như vậy chưa?
Phạm Thiên Thần Đế trầm giọng nói.
“...” Long Hoàng chậm rãi lắc đầu.
- Là Thiên Đạo... Là Thiên Đạo đang nổi giận!
Mạc Ngữ đại sư đang phủ phục trên đất khàn giọng kêu, từng lời nói mang theo run rẩy từ tận xương tủy.
Ầm ầm ầm ----
Mây đen vẫn đang cuồn cuộn bốc lên, vừa quay cuồng vừa không ngừng hạ thấp xuống, đen ngòm bao phủ đỉnh đầu và tâm hồn mọi người, khiến họ cảm thấy tim đập nhanh và ngạt thở đến mức không thể kháng cự.
Toàn bộ Đông Thần Vực đều rơi vào một mảnh hỗn loạn, bọn họ nhìn lên bầu trời đen kịt... Mây đen vô biên vô hạn, giống như điềm báo tận thế đang đến.
Mọi người dưới cơn hoảng sợ tột độ đều đã sớm quên mình đang ở đâu, quên mất lúc này chính là trận chiến cuối cùng của Cuộc Chiến Phong Thần.
Rầm...
Rầm...
Thịch...
Thịch...
Thịch!
Thịch thịch thịch thịch thịch thịch...
Đôi mắt của Vân Triệt hoàn toàn u tối, ý thức rõ ràng đã tắt lịm, nhưng không biết vì sao tiếng tim đập lại vô cùng rõ ràng.
Huyền khí trong huyền mạch vốn đã hoàn toàn biến mất, ngay cả sự tồn tại của huyền mạch cũng không cảm nhận được. Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng huyền khí không biết từ đâu xuất hiện, nhưng luồng huyền khí này rõ ràng sinh ra từ trong cơ thể hắn lại vô cùng xa lạ, nó đang không ngừng xao động và bành trướng, như một con mãnh thú bị nhốt chặt trong lồng, không cách nào thoát ra, chỉ có thể điên cuồng giãy giụa.
Cùng lúc đó, một luồng uy áp kỳ dị phủ lên toàn thân hắn. Ý thức của hắn đã vô cùng mong manh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự khủng bố không gì sánh kịp của luồng uy áp kia, bên trong uy áp, xen lẫn phẫn nộ, kinh hãi, nóng nảy... dường như còn có cả sợ hãi?
Kia... là... cái gì...
Tròng mắt vô hồn của Vân Triệt mờ mịt nhìn lên bầu trời tối đen.
Mà phía trước Vân Triệt, cách chưa đến mười bước, thân hình, tròng mắt, linh hồn... từ trên xuống dưới, mỗi một dây thần kinh, mỗi một sợi tóc của Lạc Trường Sinh đều đang điên cuồng run rẩy.
Hắn cách Vân Triệt gần nhất, muốn đến gần Vân Triệt chỉ trong nháy mắt. Thế nhưng, thân thể hắn vốn định tiến tới lại cứng đờ tại chỗ, bước chân nhấc lên được một nửa lại run rẩy dừng lại... Bởi vì một cảm giác không biết từ đâu đến, lại đáng sợ tới cực điểm đang mách bảo hắn rằng, nếu tiến lên thêm nửa bước, sẽ rơi vào vực sâu tử vong, vĩnh viễn không thể xoay người.
Hắn sợ hãi lùi lại, mỗi khi lùi một bước, cảm giác khủng bố này lại nhẹ đi một phần, bước chân lùi về sau của hắn càng lúc càng nhanh, về sau gần như là hoảng hốt tháo chạy, nhưng toàn thân vẫn run rẩy không ngừng.
Rốt cuộc là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Cái gì mà Thiên Đạo nổi giận? Rốt cuộc có ý gì?
Trụ Thiên Thần Đế trầm giọng nói, tuy rằng âm điệu cố hết sức vững vàng, nhưng ánh mắt của hắn đã sớm tràn đầy rung chuyển.
Ầm ầm ầm ---
Một tia sáng màu tím đột nhiên lóe lên.
Trong thế giới u ám đè nén, tia sáng màu tím này không nghi ngờ gì đã lập tức thu hút tâm thần của mọi người, từng ánh mắt toàn bộ chuyển hướng về nơi tia sáng phát ra. Ngay phía trên bọn họ, nơi hai đám mây đen giao nhau, lóe lên một tia sét màu tím, sau đó là ba tia, năm tia, mười tia... trăm tia... ngàn vạn tia, vô số tia sét đan thành một lôi vực khổng lồ.
- Đây... Đây là!?
Tia sét hiện ra và lôi vực do tia sét tạo thành, vô số huyền giả Thần Đạo ở đây tuyệt đối không hề xa lạ.
Bởi vì... đây rõ ràng là điềm báo của lôi kiếp khi đột phá bình cảnh Thần Kiếp cảnh!
Người phàm tu Thần, ắt phải chịu trời phạt. Trừ bỏ Vương Giới có “Truyền thừa” đặc thù một bước lên trời ra, cho dù là người, yêu, thú, linh, muốn đột phá Thần Kiếp cảnh, đều nhất định phải chịu sự phán xét của Thiên Đạo, chống đỡ thành công thì có thể thành Thần Linh cảnh, không chống đỡ được, nhẹ thì phế, nặng thì mất mạng.
Ở Thần Giới, mỗi ngày đều có lượng lớn huyền giả trải qua lôi kiếp, cho nên, ở tầng lớp thượng đẳng của Thần Giới, lôi kiếp là chuyện đã sớm quen thuộc, sẽ không hề lấy làm lạ.
Nhưng mà...
Trong nhận thức của huyền giả tại Thần Giới, điềm báo khi lôi kiếp đến là sẽ tụ tập lôi vân ở phạm vi nhỏ trên không của huyền giả muốn đột phá, sau đó hình thành lôi vực, đánh xuống lôi kiếp. Huyền giả phổ thông bình thường ngưng tụ lôi vân chừng mười dặm, mà nhiều nhất đi nữa, cũng chẳng qua hơn mười dặm, ít nhất chưa từng nghe nói tới có lôi vân của huyền giả nào có thể vượt qua trăm dặm.
Mà trên đỉnh đầu, mây đen che lấp mặt trời, bao trùm toàn bộ Đông Thần Vực, giống như điềm báo trước của đại kiếp nạn tận thế, sao có thể là lôi vân được.
Cho nên, sau khi ý niệm kia lóe lên trong khoảnh khắc, lại bị mọi người hoàn toàn dập tắt... Tuy rằng rất giống nhau, nhưng tuyệt đối không thể nào là điềm báo của lôi kiếp.
Như vậy, trong mây đen che trời này xuất hiện lôi vực màu tím, rốt cuộc là cái gì?
Mây đen đang nặng nề hạ xuống, lôi vực cũng đang nặng nề hạ xuống, theo lôi vực càng ngày càng xuống thấp, uy áp của Thiên Đạo cũng càng ngày càng nặng nề đè lên tâm hồn mọi người, trong cơn kinh hãi, họ dần dần phát hiện, ngay chính giữa bên dưới trung tâm lôi vực, rõ ràng là vị trí của Vân Triệt!
Khí tức của Vân Triệt mong manh, vẫn không nhúc nhích, mà toàn thân hắn, dù là thân thể hay là máu, đều hoàn toàn chìm trong ánh sáng tím của lôi vực, trong thế giới u ám bao trùm khắp nơi này, trông lại càng thêm chói mắt.
Tất cả mọi thứ, đều giống hệt với điềm báo của lôi kiếp Thiên Đạo.
Trụ Thiên Đế lẩm bẩm nói:
- Huyền lực của Vân Triệt... vừa lúc là... Thần Kiếp cảnh đỉnh phong... Chẳng lẽ... thật sự là...
Nguyệt Thần Đế ngẩng đầu nhìn trời:
- Không, tuyệt đối không có khả năng. Đây sao có thể là lôi kiếp được? Cho dù là ma thần thượng cổ giáng thế, cũng không đến mức...
Xoẹt!
Trên không đột nhiên truyền đến một tiếng xé rách kinh thiên động địa, một tia sét xẹt qua, như muốn xé toạc cả bầu trời thành hai nửa, một tia lôi quang màu tím đột nhiên ngưng tụ trong lôi vực, đồng thời phát ra tiếng rít đáng sợ.
- Thiên... Thiên kiếp lôi quang!?
Vào khoảnh khắc này, vô số huyền giả đồng loạt thất thanh kinh hô, ngay cả các đại Thần Chủ cũng đều lộ vẻ kinh hãi, ánh mắt nhìn trừng trừng.
Quang mang lôi điện đặc thù này, khí tức lôi điện đặc thù này... rõ ràng là thiên kiếp lôi quang mà bọn họ đã quá quen thuộc!
- Thật... thật... thật... thật sự là lôi kiếp?
Một Giới Vương trung vị lắp bắp nói.
- Không! Không có khả năng, dị tượng kinh thế hãi tục này, sao có thể chỉ là một lôi kiếp... Lôi kiếp này chắc chỉ là trùng hợp thôi.
- Đúng đúng đúng! Nhất định là như vậy! A? Không đúng! Vân Triệt rõ ràng bị thương nặng, huyền lực khô kiệt, đây rõ ràng là lúc không thể nào đột phá nhất, tại sao hắn lại vào giờ phút này dẫn tới lôi kiếp?
- Ở dưới trạng thái này mà lôi kiếp giáng xuống, hắn chẳng phải là chắc chắn phải chết sao?
Mây đen bao trùm Đông Thần Vực... Lôi vực đột nhiên xuất hiện trên không Vân Triệt...
Hai chuyện này, dù thế nào họ cũng sẽ không, cũng không dám liên hệ lại với nhau.
- Long Hoàng, theo ý kiến của ngài... đám mây đen này... sẽ là lôi vân sao?
Trụ Thiên Thần Đế hỏi, giọng nói vô cùng chậm rãi.
“...” Long Hoàng ngẩng mặt nhìn trời, hồi lâu không trả lời... hoặc là không dám trả lời.
Lôi vực vẫn đang nặng nề giáng xuống, thiên kiếp lôi quang ngưng tụ trong đó cũng càng ngày càng nồng đậm, tất cả ánh sáng và khí tức đều chặt chẽ tập trung trên người Vân Triệt.
Người của Ngâm Tuyết Giới đã sớm toàn bộ đứng ngây ra đó, ngơ ngác nhìn Vân Triệt bị ánh sáng màu tím bao phủ toàn thân, vào lúc này Mộc Băng Vân đột nhiên thay đổi sắc mặt:
- Nguy rồi!
- Vân Triệt!
Nàng khẽ hô một tiếng, liền định tiến lên, lại bị Mộc Hoán Chi lập tức ngăn cản:
- Không được qua đó! Nếu kia thật sự là lôi kiếp của Vân Triệt, ngươi phải biết, không ai có thể ngăn cản và can thiệp!
Kiếp lôi của Thiên Đạo, chính là sự phán xét trừng phạt đối với người tu Thần, cũng là một loại khảo nghiệm, trước khi chịu lôi kiếp có thể dùng linh dược, huyền khí, huyền trận cao cấp để chuẩn bị, đây cũng là lý do vì sao các tinh giới cấp cao có xác suất thành công vượt qua lôi kiếp rất cao... Nhưng tuyệt đối không thể dựa vào ngoại lực can thiệp, bằng không chẳng những không giúp được gì, người can thiệp còn nhất định bị trời phạt.
Mộc Băng Vân gấp giọng nói:
- Tông chủ từng dặn đi dặn lại, tư chất của Vân Triệt kỳ dị, nếu đột phá Thần Kiếp, nhất định sẽ dẫn tới nhiều tầng lôi kiếp, cho nên tuyệt đối không thể tự tiện bước ra một bước này, phải do tông chủ tự mình chuẩn bị vẹn toàn. Sao lại... tại sao lại đột nhiên vào lúc này...
Rắc rắc!!
Lôi quang bùng lên, sét đánh kinh trời, một tia thiên kiếp lôi quang xé rách trời cao, chém thẳng vào Vân Triệt.
- A!!
Trên Đài Phong Thần vang lên tiếng kinh hô, vô số âm thanh giật mình. Trong nhận thức của huyền giả tại Thần Giới, thời gian từ lúc thiên kiếp lôi quang xuất hiện đến khi giáng xuống thường là khoảng trăm hơi thở, đây coi như Thiên Đạo thương hại huyền giả, ban cho cơ hội chuẩn bị trong trăm hơi thở, thế nhưng, tia thiên kiếp lôi quang này giáng xuống, lại chỉ vừa xuất hiện ngắn ngủi chưa đến năm hơi thở!
- Vân Triệt!
Băng mâu của Mộc Băng Vân co rút lại, chỉ kịp kêu lên một tiếng kinh hãi.
- Trường Sinh lui lại!!
Lạc Cô Tà cũng gầm to một tiếng.
Khư Uế tôn giả phản ứng cực nhanh, lập tức thu hồi kết giới trên Đài Phong Thần, một luồng huyền lực phất thẳng tới Lạc Trường Sinh, đưa hắn đi thật xa.
Ầm ầm!!
Thiên kiếp lôi quang đánh lên người Vân Triệt, một cột sáng màu tím ngàn trượng lấy thân hình Vân Triệt làm trung tâm nổ tung, phóng thích ra thần uy của Thiên Đạo không thể chạm đến, không thể ngỗ nghịch.
- Vân... Vân Triệt...
Mộc Băng Vân hoa dung thất sắc, thân thể mềm mại vô lực muốn ngã.
Hắn vốn đã mạng treo sợi tóc, làm sao có thể chịu đựng được lực lượng Thiên Đạo giáng xuống như thế. Hậu quả duy nhất chính là hồn phi phách tán...
Rắc rắc!!!!
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, trên trời cao đột nhiên lại một lần nữa nổ vang tiếng sét, hai tia thiên kiếp lôi quang từ trên lôi vực đồng thời đánh xuống, rơi thẳng vào Vân Triệt.
Ầm ầm ----
Lôi quang Thiên Đạo đánh vào Vân Triệt chưa hề tiêu tán, lại một lần nữa nổ tung ra tử mang càng thêm nồng đậm và khủng bố.
- Cái... Cái gì!?
- Đây là... tầng lôi kiếp thứ hai?
- Đây đây đây... Đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Thiên tư càng cao, lôi kiếp gặp phải sẽ càng mạnh. Huyền giả phổ thông thường chỉ phải chịu một tầng lôi kiếp, người có thể gặp hai tầng lôi kiếp đã là thiên phú siêu quần, người gặp ba tầng thì cực kỳ hiếm hoi, mỗi người đều là thiên tài kinh động một phương, người gặp bốn tầng lại càng như phượng mao lân giác, nếu không chết yểu, tương lai tất thành Thần Quân, Thần Chủ. Với thiên tư mà Vân Triệt đã thể hiện trên Đài Phong Thần, hắn đột phá Thần Kiếp cảnh dẫn tới nhiều tầng lôi kiếp, ba tầng, thậm chí bốn tầng, tuyệt đối sẽ không có ai cảm thấy kỳ quái, cho dù là năm tầng, cũng sẽ không khiến người ta quá mức kinh ngạc.
Nhưng mà, khi nhiều tầng lôi kiếp giáng xuống, giữa mỗi tầng lôi kiếp, đều sẽ có khoảng cách chừng mười hơi thở, tuy rằng không lâu, nhưng cũng là cơ hội thở dốc cực kỳ quý giá và quan trọng.
Thế nhưng, tầng lôi kiếp thứ hai của Vân Triệt lại chỉ cách tầng thứ nhất chưa đến nửa hơi thở đã đột nhiên giáng xuống!
Rắc rắc!!!!!!
Mọi người kinh hãi nghi hoặc còn chưa biến mất, theo sát thiên kiếp lôi quang của tầng thứ hai vừa mới tan vỡ, trời cao lại bị lôi quang xé rách, thiên kiếp lôi quang trong ánh mắt kinh hãi như gặp quỷ thần của tất cả mọi người lại giáng xuống... và lần này, là bốn tia lôi quang!
Lôi kiếp tầng thứ ba!
Trong vòng một hơi thở, ba tầng lôi kiếp, bảy tia thiên kiếp lôi quang!
Đối với người thường, Thiên Đạo còn có lòng thương hại.
Nhưng giờ phút này, lại giống như đang vội vã, nôn nóng, quyết tuyệt muốn xóa sổ hắn khỏi trời đất.