Xoẹt!
Mẫn Long đao và bàn tay Vân Triệt chạm vào nhau giữa không trung, không có huyền khí bùng nổ, không có không gian sụp đổ, càng không có máu tươi văng tung tóe, chỉ phát ra một âm thanh tựa như tiếng sét đánh thoáng qua.
Dưới tiếng sét, Mẫn Long đao như ngưng đọng giữa không trung... Chính xác hơn, là nó dừng lại giữa ba ngón tay của Vân Triệt. Lực lượng Thần Vương vốn đủ để phá núi lấp biển lại như bị một hắc động vô hình nuốt chửng, biến mất không còn tăm hơi.
Phong Thần Đài lặng ngắt như tờ.
Sắc mặt Lạc Trường Sinh trắng bệch, ánh mắt hỗn loạn, run rẩy. Cánh tay hắn đang nắm Mẫn Long đao hoàn toàn tê dại, không còn cảm nhận được chút lực lượng nào... Thậm chí không cảm nhận được sự tồn tại của Mẫn Long đao.
Mẫn Long đao mang theo toàn bộ sức lực của hắn, lại bị Vân Triệt dùng tay không... không, chỉ bằng ba ngón tay chặn đứng!
Không thể nào...
Đây... không... thể... nào...
Vân Triệt vẫn giữ vẻ mặt không chút cảm xúc, như thể vừa bắt được một con côn trùng nhỏ bé. Ngón tay đang kẹp Mẫn Long đao của hắn nhẹ nhàng nhấn một cái.
Keng!
Một tiếng vang nhỏ vang lên, vô số vết rạn màu trắng xám lấy ngón tay Vân Triệt làm trung tâm nứt ra, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ Mẫn Long đao.
Con ngươi của Lạc Trường Sinh bỗng chốc giãn ra đến cực hạn.
Keng keng keng keng keng...
Gàoooo...
Mẫn Long đao kịch liệt run rẩy, giãy giụa, kèm theo tiếng ác long gầm lên trong thống khổ, sợ hãi và bi thương. Nhưng sự giãy giụa và tiếng gầm thét bất lực ấy chỉ kéo dài trong vài hơi thở rồi hoàn toàn tắt lịm. Mẫn Long đao, ngay dưới tay Vân Triệt, ngay trong tay Lạc Trường Sinh, vỡ tan thành hàng vạn mảnh vụn màu trắng xám, rơi lả tả xuống mặt đài sáng rực dưới chân.
Những tia sáng cuối cùng lóe lên trên các mảnh vỡ một cách tuyệt vọng, rồi hoàn toàn chìm vào im lặng.
- Ngươi... ngươi...
Lạc Trường Sinh lảo đảo lùi lại vài bước, toàn thân cứng đờ, tê dại, như kẻ mất hồn.
- Vân Triệt dùng tay không... đỡ được Mẫn Long đao của Lạc Trường Sinh...
- Không phải tay không, chỉ là mấy ngón tay... Lại còn... bóp nát nó... Mẫn Long đao yếu ớt như vậy sao?
- Mẫn Long đao là thượng cổ thần đao do Cô Tà tiên tử lấy được từ Thái Sơ Thần Cảnh về! Sao có thể yếu ớt được... Lại còn mang theo lực lượng Thần Vương của Lạc Trường Sinh! Là Vân Triệt... Vân Triệt... Hắn... hắn... Hít...
Trên khán đài, toàn là những tiếng hít vào khí lạnh.
- Không... không thể nào... Điều đó không thể nào...
Ánh mắt Lạc Cô Tà ngây dại. Vừa mới bị lôi kiếp làm cho kinh hãi đến gần như chết lặng, giờ phút này nàng vẫn hoàn toàn không thể tin vào mắt mình.
Mẫn Long đao là do chính tay nàng mang từ Thái Sơ Thần Cảnh về. Để có được thanh thượng cổ thần đao này, nàng đã tốn không ít công sức. Mặc dù uy thế của nó đã không còn được như thời thượng cổ, nhưng thân đao được tạo thành từ xương sống rồng, cho dù là nàng muốn phá hủy cũng không phải chuyện dễ dàng... Vân Triệt vừa mới vượt qua lôi kiếp, làm sao có thể...
Khoan đã, là lôi kiếp màu trắng trên người hắn!
Lạc Cô Tà đột nhiên cao giọng nói:
- Trường Sinh! Trận chiến này nếu không có lôi kiếp can thiệp, con đã sớm thắng rồi. Cái gọi là tái chiến này vốn không công bằng với con, cũng không có chút ý nghĩa nào, không cần đánh nữa!
Lạc Cô Tà rõ ràng đang tạo cho Lạc Trường Sinh một lối thoát, nhưng mấy chữ "không công bằng", "không có chút ý nghĩa nào" trong lời nói của nàng lại khiến Khư Uế tôn giả nhíu chặt mày... Nếu không phải là Lạc Cô Tà mà đổi lại là người khác, e rằng ông đã nổi giận tại chỗ.
Môi Lạc Trường Sinh run rẩy, không biết vì sợ hãi hay vì khuất nhục. Hắn nhìn những mảnh vỡ của Mẫn Long đao trên đất, gương mặt vặn vẹo:
- Không đánh... Đùa cái gì vậy... Ta đã là Thần Vương, hắn vừa rồi còn bị ta đánh cho như một con chó! Ta mà phải sợ hắn sao?
Lạc Trường Sinh, Thần Vương ba mươi tuổi đầu tiên trong lịch sử Đông Thần Vực, chấn động toàn bộ Đông Thần Vực, ngay cả các Thần Chủ cũng phải kinh ngạc tán thưởng, uy phong biết bao, ngạo nghễ dường nào! Mà Vân Triệt ba ngày trước, kẻ đã thất bại và bị hắn sỉ nhục, trong mắt hắn lúc này thân là Thần Vương cũng chỉ như một con sâu cái kiến có thể tùy ý chà đạp. Hắn vì muốn tìm lại sự cân bằng tâm lý, đã tùy ý trút hết mọi oán hận và lệ khí lên người Vân Triệt. Rõ ràng có thể dễ dàng đánh bại đối phương, nhưng trong trận chiến đỉnh cao của Phong Thần, hắn lại chọn cách tàn nhẫn hành hạ, giày xéo... cả thân thể lẫn tôn nghiêm của Vân Triệt.
Nếu lúc này hắn chọn cách bỏ chạy, hậu quả chính là trở thành trò cười lớn nhất của Đông Thần Vực! Sao hắn có thể cam tâm, sao hắn có thể chấp nhận.
- A.
Vân Triệt cuối cùng cũng lên tiếng, đó là một tiếng cười lạnh.
Tiếng cười lạnh đầy trào phúng này đã hung hăng kích động vào thần kinh đang run rẩy vì sợ hãi của Lạc Trường Sinh. Hắn như một con dã thú bị kinh động, gầm lên một tiếng dữ dội rồi lao về phía Vân Triệt, tốc độ nhanh như sấm sét, hai tay cuộn trào lực lượng bão táp kinh thiên động địa.
Đối mặt với Lạc Trường Sinh đang tấn công lần nữa, Vân Triệt vẫn không hề nhúc nhích, ngay cả nụ cười lạnh nơi khóe miệng cũng không thay đổi.
- Đừng chạm vào lôi điện trên người hắn!
Một tiếng gầm kinh hãi từ xa vọng tới, rõ ràng là của Lạc Cô Tà.
Rầm!
Hai tay cuộn trào lực lượng bão táp của Lạc Trường Sinh hung hăng đánh vào ngực Vân Triệt. Lực lượng Thần Vương khủng bố tuyệt luân không chút giữ lại bùng nổ ra, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo... đã biến mất không còn dấu vết.
Giống như một bong bóng nước hoa lệ, trông thì rực rỡ nhưng vừa chạm vào đã vỡ tan không còn gì.
Dưới một đòn toàn lực này của Lạc Trường Sinh, toàn thân Vân Triệt không hề lay động, chỉ có tay áo khẽ tung bay.
Hai tay Lạc Trường Sinh dừng lại trên ngực Vân Triệt, con ngươi mất đi thần sắc, toàn thân run rẩy như cầy sấy:
- Không... không thể nào... Không thể nào... A a a!
Lạc Trường Sinh còn chưa kịp thoát khỏi vực sâu kinh hoàng thì đã đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết. Bởi vì khi hắn chạm vào cơ thể Vân Triệt, lôi quang màu trắng đột nhiên bùng lên, quấn chặt lấy hai tay hắn rồi lan ra toàn thân.
Hắn đột nhiên như rơi vào một cái lồng giam vô hình đáng sợ, mọi bộ phận trên cơ thể đều bị một lực lượng không thể chống cự trói chặt. Theo tiếng lôi điện vang lên, cảm giác tê dại mãnh liệt đến tàn khốc nháy mắt truyền khắp toàn thân hắn, thậm chí cả lục phủ ngũ tạng, kinh mạch, huyền mạch, từng tế bào, từng lỗ chân lông...
Bạch quang chớp động trên người Lạc Trường Sinh, các bộ phận trên cơ thể hắn co giật kịch liệt dưới lôi quang, khiến hắn không thể khống chế thân thể, càng không thể vận dụng dù chỉ một chút huyền khí. Toàn thân hắn lúc này chỉ cảm nhận được sự tê dại đến mức không muốn sống.
Vân Triệt khinh miệt cười lạnh:
- Đây là lực lượng Thần Vương khiến ngươi kiêu ngạo ngút trời sao? Thật khiến ta thất vọng quá.
Vân Triệt chậm rãi đưa tay, chộp lấy cổ Lạc Trường Sinh. Động tác của hắn rất thong thả, nhưng Lạc Trường Sinh bị lôi điện quấn quanh lại không thể làm ra bất kỳ động tác giãy giụa hay né tránh nào, như một con súc vật bị đánh gãy hết xương cốt, bị Vân Triệt nhẹ nhàng túm cổ nhấc lên.
- A... a... a a...
Bị Vân Triệt túm trong tay, cơ thể Lạc Trường Sinh chỉ có thể co giật, vặn vẹo, không thể giãy giụa chút nào, ngay cả âm thanh bình thường cũng không phát ra được. Cánh tay Vân Triệt chậm rãi nâng lên, ánh mắt lạnh như băng:
- Lạc Trường Sinh, trên con đường huyền đạo, ngươi quả thực là một thiên tài kiệt xuất. Nếu không phải ta đột nhiên gặp lôi kiếp, chắc chắn không phải là đối thủ của ngươi.
- Ngươi rõ ràng có thể quang minh chính đại đánh bại ta, ta thua cũng sẽ tâm phục khẩu phục. Nhưng ngươi lại cố tình phơi bày bộ mặt xấu xí của mình trước mặt ta... Xấu xí đến mức khiến ta buồn nôn!
Vân Triệt trước nay luôn là người có thù tất báo.
Ai đối tốt với hắn, hắn sẽ ghi nhớ. Nhưng ai xúc phạm, làm nhục hắn, hắn sẽ không ngần ngại dùng thủ đoạn tàn nhẫn hơn gấp bội để đáp trả!
Dứt lời, cánh tay Vân Triệt vung lên, trong tiếng hét thảm của Lạc Trường Sinh, ném hắn lên bầu trời cao.
Ánh mắt Vân Triệt lạnh lùng, cánh tay phải duỗi ra, một sợi lôi điện màu trắng xám xé rách không gian, nháy mắt quấn quanh người Lạc Trường Sinh. Theo cánh tay phải của hắn đột nhiên giật mạnh xuống, kéo Lạc Trường Sinh hung hăng nện xuống mặt đất.
Rầm!
Tiếng va chạm này nặng nề vô cùng, kết giới bên dưới cũng khẽ rung lên. Sợi lôi điện quấn quanh người Lạc Trường Sinh càng trong nháy mắt siết chặt hơn, hằn sâu vào da thịt, tàn nhẫn rạch ra một vòng máu trên người hắn.
Mưa máu bay lả tả, hòa cùng tiếng gầm rú tuyệt vọng, khản đặc của Lạc Trường Sinh.
- Trường Sinh!
Khóe mắt Lạc Cô Tà như muốn nứt ra.
Cánh tay Vân Triệt lại giơ lên, sợi lôi điện kéo Lạc Trường Sinh lên cao, rồi một lần nữa hung hãn quật xuống.
Rầm!
Lần này còn nặng hơn lần trước, sợi lôi điện cũng cắt ra một vòng máu mới trên người Lạc Trường Sinh. Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch, trầm giọng nói:
- Lạc Trường Sinh, lúc trước ngươi ném ta đi chắc hẳn rất sảng khoái nhỉ? Vậy ta không ngại giúp ngươi một tay, cho ngươi thỏa mãn đến mức cả đời này cũng không quên được!
Rầm!
Sợi lôi điện lại một lần nữa vung lên, lần này, đầu của Lạc Trường Sinh đập xuống trước. Âm thanh va chạm nặng nề như sấm sét, kèm theo là một màn mưa máu trông mà phát khiếp.
Rầm!
Rầm!
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm...
Con trai của Thánh Vũ Giới Vương, người đứng đầu Tứ Thần Tử Đông Vực, kỳ tài tuyệt thế ba mươi tuổi thành Thần Vương đầu tiên của Thần Giới, lúc này lại giống như một con châu chấu đáng thương bị buộc vào sợi dây, bị hung hăng quật lên nện xuống. Mỗi một lần va chạm đều cực kỳ nặng nề, mỗi một lần va chạm đều khiến da thịt Lạc Trường Sinh bong tróc, máu tươi văng tung tóe. Cảnh tượng tàn nhẫn đến mức khiến một đám huyền giả tim gan run rẩy, không đành lòng nhìn thẳng.
Nhưng gần như không có ai đồng tình với Lạc Trường Sinh.
Lúc trước, khi đối mặt với Vân Triệt toàn thân trọng thương, không còn chút sức phản kháng, Lạc Trường Sinh chỉ cần nhẹ nhàng động tay là có thể quét Vân Triệt xuống Phong Thần Đài để giành thắng lợi. Nhưng hắn không làm vậy, mà đột nhiên như phát điên, trước mặt mọi người tùy ý giày xéo, làm nhục Vân Triệt... Cảnh tượng đó vẫn còn ngay trước mắt, khiến họ nhìn thấy một Lạc Trường Sinh hoàn toàn xa lạ và đáng sợ.
Mà giờ đây thế cục đảo ngược, sự trả thù tàn nhẫn của Vân Triệt quả thật là sự đáp trả thích đáng!
- ...Súc sinh... Nghiệt súc...
Toàn thân Lạc Cô Tà run rẩy, răng cắn chặt đến muốn vỡ nát, hai tay nắm chặt đã đầm đìa máu tươi. Là sư phụ của Lạc Trường Sinh, nàng luôn nghiêm khắc với hắn, nhưng cũng vô cùng trân quý. Dù hắn có lơ là nghiêm trọng hay phạm phải sai lầm lớn, nàng vẫn không nỡ đánh mắng... Nhưng giờ đây, nàng lại phải trơ mắt nhìn Lạc Trường Sinh bị làm nhục trước mặt mọi người. Máu tươi văng tung tóe cùng tiếng kêu thảm thiết khàn đặc kia như những con ác quỷ tàn khốc nhất đang hung hăng cắn xé trái tim và linh hồn nàng.
Lạc Thượng Trần cũng đã siết chặt hai tay, đôi mắt đỏ như máu.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm...
Lúc trước Lạc Trường Sinh không đánh bại hắn, mà là để phát tiết. Giờ đây Vân Triệt cũng dùng một phương thức tàn nhẫn hơn để đáp trả. Sợi lôi điện sẽ không lấy mạng Lạc Trường Sinh, càng không để hắn ngất đi. Ngược lại, lực lượng lôi đình sẽ không ngừng kích thích tâm hồn hắn, để hắn luôn phải giữ trạng thái tỉnh táo nhất, cảm nhận trọn vẹn mọi thống khổ và khuất nhục.
Trong những tiếng va chạm như sấm sét, toàn thân Lạc Trường Sinh đã bị sợi lôi điện cắt rách đến thảm không nỡ nhìn. Chiếc áo choàng mà Lạc Cô Tà vừa mới thay cho hắn cách đây không lâu đã hoàn toàn nhuốm máu, nát vụn. Cả người hắn trông như vừa được vớt lên từ một hồ máu. Tiếng kêu thảm thiết của hắn ngày càng khàn đặc, ngày càng tuyệt vọng, khiến một vài người không đành lòng nhìn phải đưa tay bịt tai lại.
Đúng lúc này, dị biến đột ngột xảy ra.
Xoẹt!
Đó là tiếng không gian bị hung hăng xé rách. Một luồng gió lốc bị nén lại trong phạm vi hẹp nhưng uy lực lại khủng bố tới cực điểm xé toạc không gian đánh tới, nhằm thẳng vào Vân Triệt, kèm theo một tiếng gầm nhẹ chứa đựng oán độc và sát khí sâu đậm:
- Nghiệt súc, nhận lấy cái chết!
Lạc... Cô... Tà!
Dị biến bất ngờ khiến tất cả mọi người kinh hãi tột độ.
- Dừng tay!
- Ngươi dám!
Hai tiếng gầm dữ dội rung trời, câu trước đến từ Trụ Thiên Thần Đế, câu sau đến từ Long Hoàng.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lần đầu tiên sắc mặt đột ngột thay đổi.
Sự chú ý của họ trước giờ đều tập trung trên Phong Thần Đài, tuyệt đối không ngờ rằng, một Thần Chủ đã chấn động thế gian từ lâu, người được tôn là đệ nhất huyền đạo dưới Vương Giới của Đông Thần Vực, lại đột nhiên ra tay với một tiểu bối, còn là trước mặt toàn thể Đông Thần Vực, ngay trên trận chiến Phong Thần trang trọng nhất này!
Hành động điên rồ này không chỉ nằm ngoài dự đoán của mọi người, mà còn là hành vi bất chấp tôn nghiêm của Thần Chủ, bất chấp liêm sỉ của người tu huyền đạo, coi thường Trụ Thiên, coi thường cả Đông Thần Vực!
Lạc Cô Tà là nhân vật bậc nào, tu vi cao thâm dường nào! Một đòn này của nàng lại được tung ra trong cơn thịnh nộ, gần như đã dùng đến bảy, tám phần lực, đủ để hủy diệt cả một đại lục thành hư vô, đâu phải là thứ mà Vân Triệt có thể chống đỡ... Đừng nói là một Vân Triệt, cho dù là ngàn vạn Vân Triệt, cũng sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt, đến tro tàn cũng không còn.
Nhưng luồng gió lốc quá nhanh, Lạc Cô Tà lại ra tay quá đột ngột, nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Cho dù là Long Hoàng và các Thần Đế, cũng không tài nào kịp ra tay ngăn cản.
Người duy nhất có thể ra tay ngăn cản, chỉ có Khư Uế tôn giả đang ở gần Vân Triệt nhất.
Thế nhưng...
Rầm!
Một tiếng nổ vang, Khư Uế tôn giả còn chưa kịp đến gần đã bị dư ba đánh văng ra xa, cánh tay phải bị xé rách vô số vết thương, máu thịt be bét.
Khư Uế tôn giả hét lên một tiếng đau đớn, chỉ có thể trơ mắt nhìn luồng gió lốc đáng sợ kia lao thẳng về phía Vân Triệt, trơ mắt nhìn tuyệt thế thiên tài đã dẫn tới cửu trọng lôi kiếp kinh thế này sắp bị tiêu diệt dưới bàn tay độc ác điên cuồng...
Vào lúc này, Vân Triệt khẽ xoay người, trên mặt lại không hề có một chút kinh hãi nào.
Sợi lôi điện đang buộc trên người Lạc Trường Sinh bay ra, hóa thành một con lôi long màu trắng xám như có sinh mệnh, gầm lên trong phẫn nộ rồi lao thẳng về phía luồng gió lốc dữ dội.