Đối mặt với sự nghi vấn của Phạm Thiên Thần Đế và ánh mắt chăm chú của toàn trường, gương mặt Vân Triệt lại không hề lộ ra vẻ sợ hãi hay căng thẳng như mọi người dự đoán. Ngược lại, hắn chỉ tỏ ra mờ mịt, khẽ cau mày hỏi:
– Bẩm Phạm Thiên Thần Đế, lôi kiếp vừa rồi... cũng không phải bí mật gì. Thật ra, vãn bối cũng không rõ tại sao lại như vậy.
– Ồ? Ngươi không biết?
Hai mắt Phạm Thiên Thần Đế khẽ nheo lại.
Vân Triệt gật đầu:
– Lúc trước vãn bối giao thủ với Lạc Trường Sinh, toàn thân trọng thương, ý thức tan rã, vốn không biết tại sao lại đột nhiên đột phá, còn dẫn tới lôi kiếp. Không dám giấu diếm Phạm Thiên Thần Đế và các vị tiền bối, khi lôi kiếp giáng xuống, vãn bối đã ở trong trạng thái ý thức mơ hồ, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Chờ đến khi vãn bối tỉnh táo lại, thương thế trên người đã khỏi hẳn, huyền khí và tinh thần cũng hoàn toàn khôi phục, huyền lực còn trực tiếp tiến vào Thần Linh cảnh trung kỳ. Sau đó, lôi kiếp cũng biến mất. Trong quá trình đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... đến bây giờ vãn bối vẫn còn mờ mịt, đang muốn thỉnh giáo các vị tiền bối.
Vân Triệt nhíu mày, kinh ngạc nói:
– Vãn bối chưa bao giờ trải qua lôi kiếp, chỉ có chút hiểu biết qua lời dạy của sư tôn. Nhưng lôi kiếp vừa rồi lại có sự khác biệt rất lớn với những gì sư tôn đã đề cập. Vãn bối tuổi đời còn trẻ, lịch duyệt nông cạn, cho nên không cách nào lý giải được nguyên do cũng là điều dễ hiểu. Chẳng lẽ... ngay cả các vị tiền bối cũng không biết sao?
Vân Triệt nhẹ nhàng vài câu, ngược lại đã đẩy vấn đề trở về cho các đại Thần Đế.
Lời hắn nói chẳng khác nào đang ngầm chất vấn ngược lại: Đến các ngài đường đường là Thần Đế còn không biết, thì làm sao một vãn bối như ta có thể biết được?
Lời của Vân Triệt khiến đám cường giả Đông Thần Vực đồng loạt nhíu mày, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc, nhưng nhiều hơn là trầm tư.
Tuổi của Vân Triệt chưa đến nửa giáp, lịch duyệt quả thực nông cạn. Hơn nữa, trong trận chiến với Lạc Trường Sinh trước đó, hắn bị nghiền ép đến trọng thương, cận kề cái chết, tất cả mọi người đều đã tận mắt chứng kiến. Nếu hắn thật sự nắm giữ đại bí mật nào đó, đến mức có thể chống lại cả lôi kiếp của thiên đạo, thì tại sao lại không thể chống đỡ nổi lực lượng Thần Vương của Lạc Trường Sinh?
Chín tầng lôi kiếp là lần đầu tiên xuất hiện trong lịch sử Thần Giới, Vân Triệt tự nhiên không thể nào từng trải qua, cho nên việc hắn nói chính mình cũng không biết tại sao... ngẫm lại cũng là chuyện đương nhiên.
Mà hắn chẳng những bình an vô sự dưới chín tầng lôi kiếp, còn khỏi hẳn thương thế và huyền khí, tu vi một bước nhảy vọt lên Thần Linh cảnh trung kỳ, càng là chuyện mà một đám Thần Chủ, Thần Đế không cách nào lý giải nổi...
– Ngươi... thật sự hoàn toàn không biết?
Ánh mắt của Phạm Thiên Thần Đế nhìn thẳng vào con ngươi Vân Triệt, giọng điệu bình thản, vẻ mặt như cười như không.
Cái nhìn ở khoảng cách gần của một Thần Đế, e rằng một đám Thần Vương cũng khó lòng chịu đựng nổi, huống chi là một huyền giả trẻ tuổi. Tinh thần của Vân Triệt rõ ràng bị áp chế vô hình, mặt lộ vẻ e dè, nhưng lời nói lại không hề có chút do dự nào:
– Vâng, vãn bối ngu dốt, đến nay vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, mong rằng các vị tiền bối có thể chỉ điểm một chút.
Mộc Huyền Âm đã từng nghiêm khắc dặn dò, khi hắn đột phá Thần Kiếp cảnh, lôi kiếp nhất định sẽ khác hẳn người thường, bảo hắn không được tự tiện đột phá, phải có nàng ở bên cạnh.
Hắn không ngờ mình sẽ đột phá ngay trong lúc giao chiến với Lạc Trường Sinh và đang bị trọng thương, càng không ngờ tới, bản thân lại dẫn đến chín tầng lôi kiếp xưa nay chưa từng có...
Năm đó ở Lôi Viêm Cốc của Kim Ô, linh hồn Kim Ô khi trao cho hắn mầm mống Tà Thần đã từng nói, thân hắn vốn có lực lượng lôi điện của Tà Thần, cho dù là kiếp lôi trời phạt cũng không thể làm hắn bị thương. Chín tầng lôi kiếp quả thật không thể gây thương tổn cho hắn, ngược lại vì lực lượng thiên đạo xung kích, khiến cho Đại Đạo Phù Đồ Quyết và huyền lực của hắn đồng thời đột phá, nhưng cũng sinh ra một tác dụng phụ cực lớn...
Đó chính là kinh động tất cả mọi người.
Chuyện đã đến nước này, khi còn ở trong lôi kiếp hắn đã không ngừng suy nghĩ, và phương pháp tốt nhất chính là cắn chết một mực rằng bản thân mình cũng "mờ mịt không biết".
"..." Khóe môi Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch lên, hừ nhẹ một tiếng, nhưng không nói gì.
Lúc này, một giọng nói già nua vô cùng kích động vang lên:
– Vì sao Vân Triệt không bị lôi kiếp gây thương tích... nguyên nhân trong đó, lão hủ có lẽ biết được!
Giọng nói già nua này lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người... Người lên tiếng chính là Mạc Ngữ, đứng đầu Tam lão Thiên Cơ!
Tam lão Thiên Cơ bình thường đều rất ít nói, bởi vì lời của họ đều là "lời của thiên đạo", mỗi chữ nặng tựa vạn quân. Nếu người khác nói ra những lời tương tự, có lẽ các đại Thần Đế đều sẽ chẳng thèm để vào mắt, nhưng lời của Mạc Ngữ, bất kể là ai cũng sẽ không xem thường và chất vấn.
– Thật sao!? – Trụ Thiên Thần Đế hỏi.
"..." Lông mày Vân Triệt nhíu chặt, trong lòng chợt "lộp bộp".
Thiên Cơ Giới là một tinh giới thượng vị, lại có thể ngang hàng với Vương Giới, địa vị ở Đông Thần Vực hiển nhiên không cần bàn cãi. Vân Triệt đã từng nghe một vài truyền thuyết về Thiên Cơ Giới, thậm chí được xem như thần thoại...
Chẳng lẽ, bọn họ thật sự nhìn thấu điều gì?
Mạc Ngữ chậm rãi gật đầu, mà vẻ kích động của ông lúc này khiến đám người Trụ Thiên Thần Đế đều vô cùng kinh ngạc. Không chỉ Mạc Ngữ, mà Mạc Tri và Mạc Vấn cũng đều như thế.
Tam lão Thiên Cơ cả đời nhìn trộm thiên cơ, ngay cả sinh tử cũng xem nhẹ, thế sự vốn không thể gợn lên một chút sóng lòng nào trong họ, vậy mà lúc này lại kích động rõ ràng như thể gặp được thần linh chân chính.
Tam lão Thiên Cơ đều nhìn Vân Triệt, ánh mắt run rẩy không thôi, Mạc Ngữ chậm rãi nói:
– Bởi vì người này, rất có khả năng... là Thiên Đạo Chi Tử!
Vân Triệt: "...?"
– Cái gì?!
Sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế sững lại.
– Thiên... Thiên Đạo Chi Tử?
Bốn chữ này, một danh xưng kinh thế hãi tục, khiến tất cả huyền giả đều sững sờ, nghẹn họng nhìn trân trối.
Mạc Ngữ tiếp tục nói:
– Đã là Thiên Đạo Chi Tử, sao có thể bị lực lượng của thiên đạo gây thương tích! Mây đen che trời vừa rồi, chín tầng lôi kiếp, vốn không phải là lôi kiếp trong nhận thức của chúng ta, mà là thiên đạo đang tuyên cáo với thế gian rằng Thiên Đạo Chi Tử đã giáng thế!
Những lời này, có thể nói là từng chữ hoang đường. Nhưng thốt ra từ miệng Tam lão Thiên Cơ, lại từng chữ như sấm động.
Thương Thích Thiên ngửa đầu cười to:
– Ha ha ha ha! Đúng là nói năng bậy bạ. Bổn vương sống mấy vạn năm, còn chưa từng nghe nói tới cái gọi là "Thiên Đạo Chi Tử". Lời nực cười như thế, cũng thật phiền các ngươi nói ra được.
Đông Thần Vực cực kỳ kính trọng Thiên Cơ Giới, nhưng không có nghĩa là Nam Thần Vực cũng vậy.
Long Hoàng nhàn nhạt lên tiếng:
– Long mỗ cũng chưa từng nghe nói tới "Thiên Đạo Chi Tử". Nhưng, Long mỗ cũng biết rõ Thiên Cơ Giới chưa bao giờ nói bừa, mong ba vị chỉ giáo cho, thế nào là "Thiên Đạo Chi Tử"? Lại vì sao nhận định Vân Triệt là "Thiên Đạo Chi Tử"?
Mạc Ngữ lại lắc đầu:
– Ba người chúng ta, cũng không biết "Thiên Đạo Chi Tử" rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Thương Thích Thiên khinh thường bĩu môi:
– Ồ, chẳng lẽ vừa rồi ngươi đang trêu đùa chúng ta?
Trụ Thiên Thần Đế khoát tay, sắc mặt ngưng trọng nói:
– Mạc Ngữ đại sư, xin nói tiếp.
Mạc Ngữ khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi dài, chậm rãi nói:
– Bốn chữ "Thiên Đạo Chi Tử" đến từ một lời tiên đoán của tổ tiên từ niên đại xa xưa. Vả lại... đó là thiên cơ cuối cùng mà Hoàn Thiên Thái Tổ của tông ta nhìn trộm được trước khi quy tiên.
– Cái gì? Hoàn Thiên Thái Tổ!?
Thân thể Trụ Thiên Thần Đế rõ ràng chấn động, các Thần Đế khác cũng biến sắc.
– Hoàn Thiên Thái Tổ? Đó là ai? – Hỏa Phá Vân nhỏ giọng hỏi.
Hỏa Như Liệt thấp giọng đáp:
– Là thái tổ khai tông của Thiên Cơ Tông, cũng là kỳ nhân đầu tiên có thể nhìn trộm thiên cơ. Năm đó, ngài cùng với Trụ Thiên Thái Tổ có giao tình sâu đậm, lời tiên đoán đầu tiên mà ngài đưa ra, chính là Trụ Thiên tất thành Vương Giới.
– A! – Hỏa Phá Vân khẽ kêu lên.
Nhắc đến "Hoàn Thiên Thái Tổ", trên mặt Trụ Thiên Thần Đế rõ ràng hiện lên vẻ kính ngưỡng sâu sắc, ngay cả giọng điệu cũng bớt đi vài phần uy nghiêm lạnh nhạt:
– Lời tiên đoán cuối cùng về "Thiên Đạo Chi Tử" của Hoàn Thiên Thái Tổ rốt cuộc có ý nghĩa gì? Vì sao các vị lại nhận định "Thiên Đạo Chi Tử" này là Vân Triệt?
– Thái tổ tiên đoán, Đông Thần Vực ta cuối cùng sẽ có một ngày, sinh ra một vị "Thiên Đạo Chi Tử", người đó tắm trong chín tầng lôi kiếp mà sinh, và cuối cùng...
Lồng ngực Mạc Ngữ phập phồng, từng chữ mang theo sự thành kính như tín ngưỡng:
– Trở... thành... Chân... Thần.
Trụ Thiên Thần Đế: "..."
Thiên Diệp Ảnh Nhi: "..."
Vân Triệt: "..."
...
Hai chữ "Chân Thần" như sấm sét kinh thiên giáng thẳng vào tai, vào tim tất cả mọi người. Ngay sau đó, cả thế giới chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, như đột nhiên bị đẩy vào trong sương mù hư ảo. Mà thần sắc biến hóa kịch liệt nhất, không nghi ngờ gì chính là các đại Thần Đế. Phạm Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế như bị thiên lôi định thân, thân thể, ngũ quan, con ngươi đều cứng đờ hồi lâu. Long Hoàng chợt xoay người lại, ngay cả Thích Thiên Thần Đế vẫn luôn uể oải ngồi nghiêng ngả cũng bật dậy trong nháy mắt, hai mắt trợn trừng.
Đối với huyền giả, nhất là đối với huyền giả đứng ở đỉnh phong, không có gì có thể gây chấn động hơn hai chữ "Chân Thần".
Từ Sơ Huyền cảnh đến Quân Huyền cảnh, đó là chín cảnh giới phàm đạo, là huyền đạo của người phàm.
Từ Thần Nguyên cảnh đến Thần Chủ cảnh, đó là bảy cảnh giới thần đạo, là thần đạo của nhân loại đột phá giới hạn con người... Nhưng, đó chung quy vẫn là thần đạo của "người", nó đột phá giới hạn con người, dốc sức tiếp cận "thần", nhưng vĩnh viễn không cách nào chân chính đạt đến lĩnh vực của thần.
Mà Chân Thần, đó là tồn tại có cấp bậc hoàn toàn siêu thoát khỏi con người, sở hữu thần lực vô thượng, là chủng tộc và lực lượng đã bị hủy diệt từ thời đại viễn cổ.
Thời đại thuộc về Chân Thần đã kết thúc. Dưới khí tức Hỗn Độn ngày càng vẩn đục này, người, thú, yêu, linh... tất cả sinh linh, đều không thể nào trở thành thần, đây đã là nhận thức thông thường, thậm chí là chân lý trong huyền đạo.
Hai chữ "Chân Thần" hiện giờ chỉ là thần thoại xa xôi.
Thế nhưng, những huyền giả đứng đầu huyền đạo này, trong lòng họ vừa tin rằng con người không thể trở thành Chân Thần, Chân Thần cũng sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, lại vừa hy vọng và tìm kiếm "con đường thành thần" hư vô mờ mịt, thậm chí vì nó mà không tiếc bất cứ giá nào.
Bởi vì một khi thần thoại thành hiện thực, thứ có được chính là vĩnh sinh cùng trời đất, là chư thiên trong tầm tay, là lực lượng nhìn xuống vạn vật.
Nhưng, thần thoại chung quy vẫn là thần thoại, tuy rằng tất cả Vương Giới đều truy tìm, nhưng chưa bao giờ có ai có thể chân chính thực hiện được.
Mà bây giờ, họ lại nghe được hai chữ "Chân Thần" từ miệng Tam lão Thiên Cơ, từ lời tiên đoán của thái tổ Thiên Cơ Giới.
Hơn nữa còn là "trở thành Chân Thần"!
Trụ Thiên Thần Đế bước lên mấy bước, cuối cùng mới mở miệng:
– Lời này... quả thật là... tiên đoán của Hoàn Thiên Thái Tổ?
Thế gian có tư cách theo đuổi con đường thành thần hư vô mờ mịt kia cũng chỉ có Vương Giới. Cho nên nếu có ai dưới Vương Giới nói ra những lời tương tự như "trở thành Chân Thần", họ sẽ chỉ xem như trò cười.
Nhưng, Thiên Cơ Giới lại khác, nhân vật như Tam lão Thiên Cơ càng tuyệt đối sẽ không nói ra nửa lời xằng bậy vô căn cứ... huống chi còn đến từ Thiên Cơ Thái Tổ.
Thương Thích Thiên tỏ vẻ khinh thường:
– Ha, đúng là trò cười! Vừa mới có cái gọi là "Thiên Đạo Chi Tử", bây giờ lại đến cả "Chân Thần" cũng xuất hiện. Đây gọi là "Thiên Cơ tiên đoán" của Đông Thần Vực các ngươi sao? Thời đại của thần đã sớm bị hủy diệt, con người không thể thành thần, thế gian cũng không bao giờ có Chân Thần giáng thế nữa, đây là chuyện mà đứa trẻ ba tuổi cũng biết.
– Bổn vương cũng từng thử cầu thần đạo, nhưng vạn năm trôi qua vẫn không thu hoạch được gì. Chỉ bằng mấy lão già các ngươi tu vi mới là Thần Vương cảnh, lại dám mở miệng nói ra lời xằng bậy "trở thành Chân Thần" này... Ha, đời này của bổn vương còn chưa từng nghe chuyện cười nào hoang đường như thế, ha ha ha ha ha!
Mặc dù Thương Thích Thiên khinh thường, mặc dù cuồng tiếu, nhưng sâu trong mắt hắn, lại rõ ràng dấy lên ngọn lửa nóng cháy không gì sánh bằng.
Tuy rằng hắn không tin, hay nói đúng hơn là tất cả mọi người đều không tin, nhưng chỉ cần có một tia khả năng, cũng đủ để khiến họ điên cuồng.
Mạc Ngữ hít sâu một hơi, chậm rãi nói:
– Con đường Chân Thần, chúng ta quả thực không có tư cách nói bừa. Thiên Đạo Chi Tử, chín tầng lôi kiếp, Chân Thần giáng thế... Mặc dù lão hủ không dám quên lãng hay chất vấn tiên đoán của tổ tiên, nhưng thực ra, cũng chưa bao giờ tin rằng nó sẽ thật sự xảy ra. Bởi vì ngay cả thần thoại sáu tầng lôi kiếp cũng đã biến mất, thì làm sao có thể có chín tầng lôi kiếp!
– Nhưng vừa rồi, chín tầng lôi kiếp không thể nào xuất hiện lại hiện ra ngay trước mắt!
– Tiên đoán của tổ tiên đang ứng nghiệm!
– Nếu chư vị vẫn không tin...
Mạc Ngữ đột nhiên tỏ vẻ nghiêm nghị, hai tay đưa ra, phía trước lóe lên huyền quang, một bộ thư điển màu trắng khổng lồ xuất hiện.
Thư điển rộng mấy trượng, quanh thân lơ lửng huyền quang ôn hòa. Mặc dù chỉ là một bộ thư điển, lại phóng thích ra một luồng khí tức thần thánh cổ xưa.
– Thiên Cơ Thần Điển! – Trụ Thiên Thần Đế khẽ nói.
Mạc Ngữ chậm rãi nói:
– Bộ Thiên Cơ Thần Điển này là thánh vật vô song của Thiên Cơ Giới ta, nó khắc ghi tên tuổi các đời tổ tiên cùng với những thiên cơ mà họ đã nhìn trộm và tiên đoán để lại. Các vị Thần Đế đều đã từng xem qua Thiên Cơ Thần Điển, cũng đều từng hỏi một vấn đề: Vì sao trang đầu tiên của Thiên Cơ Thần Điển lại trống không?
Long Hoàng, Thích Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Phạm Thiên Thần Đế, Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế, tất cả đều có ánh mắt ngưng trọng, trong lòng càng thêm căng thẳng.
– Tiên đoán đã hiện, vậy cũng là lúc lão hủ giải đáp nghi hoặc cho các vị Thần Đế.
Mạc Ngữ vung tay, Thiên Cơ Thần Điển mở ra trước mắt mọi người, lật đến trang đầu tiên.
Trống rỗng, không có một chút đường vân, không khắc nửa chữ.
Ánh mắt Tam lão Thiên Cơ giao nhau, đồng thời gật đầu, cánh tay phải của ba người cùng đưa ra, dưới tâm niệm ngưng tụ, lòng bàn tay họ lóe lên huyền quang đặc thù chỉ thuộc về Thiên Cơ Giới.
Dưới huyền quang chiếu rọi, hai hàng chữ màu vàng, vô cùng rõ ràng hiện lên trên trang Thiên Cơ Thần Điển vốn trống không.
*Cửu trùng thiên kiếp hiện,*
*Chân Thần lại nhập thế.*