Trụ Thiên Thần Đế lại mỉm cười:
- Ha ha, lời của Phạm Thiên Thần Đế, bổn vương cũng không phủ nhận. Nhưng Phạm Thiên Thần Đế dường như vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết ý tứ của bổn vương.
Hắn nhìn Vân Triệt, mặt mỉm cười, ánh mắt ôn hòa:
- Bổn vương tuyệt đối không chỉ định thu Vân Triệt vào Trụ Thiên Giới của ta, mà là... thu nhận làm đệ tử thân truyền của bổn vương!
Một câu nói tưởng chừng nhẹ nhàng bâng quơ của Trụ Thiên Thần Đế lại như sấm sét vang dội bên tai mọi người.
Ngay cả một đám người thủ hộ, Khư Uế Tôn Giả đều đột nhiên ngẩng đầu, mặt mày kinh hãi.
Trở thành người của Trụ Thiên Thần Giới và trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương Trụ Thiên, đây là hai khái niệm khác biệt một trời một vực.
Bởi vì vế sau... là thân truyền của Thần Đế!
Vào Trụ Thiên Giới, với tu vi hiện giờ của Vân Triệt, chỉ có thể đứng ở tầng dưới chót. Nhưng mà, thân truyền của Thần Đế... về địa vị lại gần như có thể sánh ngang với người thủ hộ!
Mà ở Trụ Thiên Giới, người thủ hộ là tồn tại chỉ đứng sau Trụ Thiên Thần Đế.
- A... a... a...
Một đám đệ tử, cung chủ của Ngâm Tuyết Giới đều há hốc miệng, mặt mày run rẩy, hồi lâu không thể tin vào tai mình.
Vào Vương Giới là ước mơ xa vời của toàn bộ huyền giả, mà trở thành đệ tử thân truyền của Thần Đế, đây là chuyện mà cho dù bọn họ có nằm mơ cũng không dám mơ tới!
- Trời đất ơi...
Ánh mắt Hỏa Như Liệt trừng lớn, đệ tử thân truyền của Trụ Thiên Thần Đế, địa vị tuyệt đối không dưới bất kỳ một Thượng Vị Giới Vương nào, ngay cả đám Trung Vị Giới Vương như bọn họ... quả thực có thể không thèm liếc mắt tới.
Toàn trường kinh hãi, Phạm Thiên Thần Đế lại bình thản cười lớn:
- Ha ha ha ha! Vậy cũng thật là khéo, bổn vương cũng đang thiếu một đệ tử thân truyền.
Lời Phạm Thiên Thần Đế vừa nói ra, cằm của những người vừa rồi còn miễn cưỡng chưa rớt xuống đất đều đồng loạt "rầm" một tiếng nện mạnh xuống đất.
Vân Triệt: "..."
Ánh mắt của Trụ Thiên Thần Đế chuyển qua, cũng cười nhẹ:
- Nếu so về huyền đạo, bổn vương đúng là có phần không bằng Phạm Thiên Thần Đế ngươi. Nhưng mà, thành tựu hiện giờ của Phạm Thiên Thần Đế ngươi đều là do ngươi cả đời si mê tu huyền, lòng không vướng bận chuyện khác, vẫn chưa nỡ phân tán tâm lực lên người hậu bối. Nếu bổn vương nhớ không lầm, ngươi chưa từng có đệ tử thân truyền.
- Cho nên, về phương diện dạy dỗ người khác, Phạm Thiên Thần Đế ngươi e rằng còn kém xa bổn vương.
Phạm Thiên Thần Đế cười lớn một tiếng:
- Ha ha ha ha, lời này của Trụ Thiên Thần Đế sai rồi, sở dĩ bổn vương không thu đệ tử thân truyền, không phải do không muốn, mà là do không có người xứng đáng! Còn nếu là người có thiên tư tuyệt đỉnh như Vân Triệt, thì cũng không phải là không biết dạy người như lời Trụ Thiên Thần Đế nói.
Ánh mắt của hắn chuyển sang phía Thiên Diệp Ảnh Nhi, mặt lộ vẻ ngạo nghễ:
- Năm đó Ảnh Nhi là do bổn vương tự mình dạy dỗ, thành tựu hiện giờ của con bé, e rằng còn nhỉnh hơn đám con cháu của Trụ Thiên Thần Đế một bậc.
Thiên Diệp Ảnh Nhi: "..."
Phong Thần Đài hoàn toàn yên tĩnh, ngoài giọng nói của hai vị Thần Đế, không còn một chút âm thanh tạp nham nào.
"..." Trụ Thiên Thần Đế trầm mặc trong giây lát, hắn biết rõ, tu vi của Thiên Diệp Ảnh Nhi đâu chỉ "nhỉnh hơn" đám con cháu của hắn.
Phạm Thiên Thần Đế tiến lên một bước, tiếp tục nói:
- Nhưng cũng bởi vì bổn vương cả đời si mê tu luyện, cho nên về sự lý giải huyền đạo, bổn vương tự nhận là hơn bất cứ người nào ở Đông Thần Vực.
- Phạm Đế Thần Giới của ta là Vương Giới đứng đầu Đông Thần Vực, dù là lịch sử, nội tình hay tài nguyên tích lũy đều hơn Trụ Thiên Thần Giới ngươi, các loại bảo đan thần ngọc, e rằng không ai có thể sánh bằng.
Phạm Thiên Thần Đế cười nhẹ:
- Không dám nói một ngày ngàn dặm, nhưng mà, bổn vương có thể chắc chắn, nếu Vân Triệt là đệ tử của bổn vương, không tới trăm năm, tất thành Thần Quân!
Không tới trăm năm, tất thành Thần Quân... Tám chữ này nói ra từ miệng Phạm Thiên Thần Đế, khiến toàn bộ huyền giả chấn động tâm hồn.
Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười:
- Ha ha, trăm năm. Phạm Thiên Thần Đế, ngươi có biết "trăm năm" của ngươi, ở Trụ Thiên Giới của ta là bao lâu không?
Hắn giơ một ngón tay lên:
- Chỉ là một tháng mà thôi.
Phạm Thiên Thần Đế không hề nhượng bộ:
- Trụ Thiên Châu chính là chí bảo trời ban cho Trụ Thiên Giới, có thể trong thời gian ngắn nhất khiến một người trưởng thành tới đỉnh phong. Nhưng mà, Vân Triệt là Thiên Tuyển Chi Tử, vốn có tư cách vào Trụ Thiên Châu. Sau ba ngàn năm Trụ Thiên, e rằng lực lượng của Trụ Thiên Châu khi đó đã khô kiệt, chẳng lẽ khi đó Trụ Thiên Châu còn có dư lực để Vân Triệt vào lại một lần nữa sao?
Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu:
- Không không, Phạm Thiên Thần Đế dường như đã quên, ban đầu định ra một ngàn Thiên Tuyển Chi Tử, nhưng vì một ma nhân "Duy Hận" nên chỉ còn lại chín trăm chín mươi tám người, mặc dù Lệ Kiếm Minh bất hạnh bỏ mình ở Phong Thần Đài, nhưng thân phận vẫn còn đó. Mà Duy Hận, lại để lại một chỗ trống, và chỗ trống này...
Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười:
- Nếu Vân Triệt là đệ tử thân truyền của bổn vương, bổn vương sẽ cùng vào Trụ Thiên Châu, ở trong Trụ Thiên Thần Cảnh dạy dỗ và trợ giúp Vân Triệt... Còn Phạm Thiên Thần Đế ngươi, e rằng không làm được điều này đâu nhỉ.
"..." Phạm Thiên Thần Đế cau chặt mày lại.
Trên Phong Thần Đài, vô số cái miệng há hốc, nghẹn họng nhìn trân trối hai vị đại Thần Đế đang tranh giành. Phạm Thiên Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, hai người đứng trên đỉnh cao huyền đạo, quyền thế, danh vọng của Đông Thần Vực lúc này lại vì tranh đoạt một đệ tử thân truyền mà khí thế đối chọi, lời lẽ tranh phong, thậm chí không tiếc tự đề cao ưu thế của mình... Đường đường Trụ Thiên Thần Đế, ngay cả Trụ Thiên Châu cũng lôi ra.
Trong lịch sử Đông Thần Vực, chưa bao giờ xuất hiện cảnh tượng "ly kỳ" như thế, cũng chưa bao giờ có ai được hưởng vinh hạnh đặc biệt như vậy. Tinh Thần Đế và Nguyệt Thần Đế đều ngồi ngay ngắn tại chỗ, không ai nói gì. Bọn họ nào lại không muốn mang Vân Triệt đi, nhưng mà... Tứ đại Vương Giới ở Đông Thần Vực, Phạm Đế Thần Giới có huyền đạo mạnh nhất, Trụ Thiên Thần Giới có danh vọng cao nhất, còn Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới chung quy vẫn yếu hơn bọn họ. Phạm Thiên Thần Đế và Trụ Thiên Thần Đế đã trực tiếp không màng đến thể diện mà tranh đoạt, nào còn có chỗ cho Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới bọn họ.
- Hai vị hãy yên tĩnh một chút.
Long Hoàng lên tiếng, từng chữ trấn áp tâm hồn, hắn nhìn Vân Triệt nói:
- Hai vị Thần Đế vì một người trẻ tuổi mà tranh chấp như thế, cũng là một kỳ quan. Nhưng mà, việc này rốt cuộc thế nào, hãy để cho chính Vân Triệt quyết định.
Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười:
- Ha ha, đó là tự nhiên. Vân Triệt, Trụ Thiên Giới của ta là nơi quang minh chính đại nhất Đông Thần Vực, nếu làm đệ tử thân truyền của bổn vương, tương lai ngươi chắc chắn có tư cách kế thừa chí nguyện Trụ Thiên, khiến vạn sinh ở Đông Vực ngưỡng mộ!
Phạm Thiên Thần Đế cười nhạt một tiếng, cất cao giọng nói:
- A, Vân Triệt, ta không hề quan tâm đến chí hướng hay khát vọng của ngươi, nhưng nếu ngươi muốn theo đuổi cực hạn huyền đạo, thì hãy đến Phạm Đế Thần Giới của ta. Bởi vì bổn vương chính là cực hạn huyền đạo của Đông Thần Vực này!
Hai Thần Đế cường đại nhất Đông Thần Vực, ở trước mặt mọi người tranh đoạt một huyền giả trẻ tuổi đến từ Trung Vị Tinh Giới làm đệ tử thân truyền... Mọi người ở đây đều trợn mắt lồi ra, miệng há to đến mức không tài nào khép lại được.
Hai vị Thần Đế nói xong, đều dùng ánh mắt sáng rực khóa chặt lên người Vân Triệt, e sợ Vân Triệt không nhìn thấy thành ý và sự nóng lòng của bọn họ.
Uy nghiêm của Thần Đế? Sự thận trọng của Thần Đế? Thể diện của Thần Đế... Vào khoảnh khắc này đều là rắm chó.
Một màn này, Vân Triệt cũng bất ngờ.
Đổi lại là người khác, đáng lẽ đã sớm thụ sủng nhược kinh, mừng như điên không thể kìm nén, nhưng sau sự ngạc nhiên, mọi người lại nhìn thấy vẻ bình tĩnh hoàn toàn không nên có trên mặt Vân Triệt.
Vân Triệt chắp tay hành lễ, cung kính nói:
- Hai vị Thần Đế quá ưu ái, vãn bối vô cùng sợ hãi. Chỉ là... vãn bối đã có sư môn và sư tôn. Năm đó mới vào Thần Giới, là sư môn đã thu lưu, sư tôn đối với vãn bối càng là ân trọng như núi, suốt đời khó báo. Nếu vãn bối vì tiền đồ mà rời bỏ, chẳng phải là có lỗi với sư môn và sư tôn sao, tin rằng người trong thiên hạ, bao gồm cả hai vị Thần Đế, đều sẽ coi thường vãn bối ba phần.
Trụ Thiên Thần Đế mỉm cười nói:
- Vân Triệt, ngươi có thể nghĩ như vậy, chứng tỏ ngươi không phải người thấy lợi quên nghĩa, vậy rất tốt. Nhưng mà, ngươi hoàn toàn không cần phải lo lắng, nếu ngươi trở thành đệ tử thân truyền của bổn vương, sư môn và sư tôn của ngươi chẳng những sẽ không vì vậy mà hổ thẹn, mà chỉ có vinh quang vô hạn, lại càng không có ai trách cứ ngươi, chỉ có kính nể và vô cùng hâm mộ.
Lời Trụ Thiên Thần Đế nói tuyệt đối không có nửa chữ khoa trương. Nếu Vân Triệt phản bội Băng Hoàng Thần Tông để vào tông môn khác, với thân phận đệ tử thân truyền của tông chủ, không thể nghi ngờ sẽ chọc giận Băng Hoàng Thần Tông. Nhưng Trụ Thiên Thần Giới và Phạm Đế Thần Giới là nơi nào? Đệ tử thân truyền của Thần Đế đến từ Băng Hoàng Thần Tông, đây đối với Băng Hoàng Thần Tông mà nói là vinh quang cỡ nào! Địa vị của Ngâm Tuyết Giới ở toàn bộ Đông Thần Vực cũng sẽ vì vậy mà tăng vọt.
Trên dưới Ngâm Tuyết Giới đều kích động đến mặt mày đỏ bừng, cùng chờ đợi khoảnh khắc Vân Triệt đáp ứng... à không, là lựa chọn. Trong mắt bất cứ ai, Vân Triệt không có bất cứ lý do gì, cũng không thể nào từ chối.
Nhưng mà, Vân Triệt lại vẫn cúi đầu, vô cùng bình tĩnh nói:
- Vãn bối đến từ hạ giới, xuất thân hèn mọn, có thể vào Ngâm Tuyết Giới đã là may mắn cực lớn trong đời, tự thấy không có tư cách vào Vương Giới, mảnh đất thần thánh này. Vả lại... vãn bối có quyến luyến rất sâu với sư môn và sư tôn, chưa bao giờ có ý định rời khỏi, cho nên... chỉ có thể phụ tấm lòng của hai vị Thần Đế.
Trụ Thiên Thần Đế và Phạm Thiên Thần Đế đồng thời nhíu chặt mày, trên Phong Thần Đài cũng đều trợn mắt há mồm.
Lời nói lúc trước của Vân Triệt, trong mắt bất cứ ai đều cho rằng hắn đang lót đường cho mình, hơn nữa cũng hợp tình hợp lý. Nhưng theo lời nói của hắn hiện giờ... lại rõ ràng là từ chối!?
Từ chối vào Vương Giới, từ chối trở thành đệ tử thân truyền của Thần Đế!?
- Hắn... hắn đang nói cái gì vậy? Hắn điên rồi sao?
- Đệ tử thân truyền của Trụ Thiên Thần Đế và Phạm Thiên Thần Đế đó! Chỉ một thân phận đã có thể đi ngang ở tất cả Thượng Vị Tinh Giới, người khác ngàn đời vạn kiếp cũng cầu không được... Hắn hắn hắn... hắn đang từ chối sao?
- Vương Giới và Ngâm Tuyết Giới... khác nhau một trời một vực! Hắn thế mà lại lựa chọn ở lại Ngâm Tuyết Giới? Đầu óc có vấn đề rồi sao!
- Nói không chừng, còn khiến hai vị Thần Đế tức giận... Hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì?
Mộc Hoán Chi gấp đến mức suýt nhảy dựng lên:
- Vân Triệt! Ngươi đang nói bừa cái gì vậy! Nếu ngươi có thể trở thành đệ tử thân truyền của Thần Đế, tông chủ nàng nhất định còn vui hơn bất cứ ai, ngươi ngươi ngươi...
Ở Ngâm Tuyết Giới, dù hắn là hạng nhất Phong Thần, cũng chung quy chỉ là một đệ tử của Trung Vị Tinh Giới. Nếu trở thành đệ tử thân truyền của Thần Đế, sau lưng chính là Thần Đế và Vương Giới to lớn như vậy! Hai bên không khác nào trời và đất.
Không nói đến thân phận, tầm cao, chênh lệch trong tương lai... Chỉ riêng một điểm: Cuộc chiến Phong Thần lần này, Vân Triệt đã hoàn toàn kết thù kết oán với Thánh Vũ Giới. Sau lưng Vân Triệt là Ngâm Tuyết Giới, nếu Thánh Vũ Giới muốn trả thù, Ngâm Tuyết Giới dốc toàn bộ lực lượng cũng không thể bảo vệ được hắn. Nhưng nếu sau lưng Vân Triệt là Vương Giới... thì cho Thánh Vũ Giới thêm mười lá gan cũng tuyệt đối không dám đụng đến một sợi tóc của Vân Triệt.
- Tên nhóc này không phải vẫn luôn cực kỳ khôn khéo sao, sao đầu óc đột nhiên lại hồ đồ như vậy.
Thủy Thiên Hành lắc lắc đầu. Lần này Vân Triệt dẫn tới chín tầng thiên kiếp, lại ứng với lời tiên đoán "Chân Thần", tất nhiên sẽ kinh động toàn bộ Thần Giới, vô số ánh mắt sẽ đổ dồn vào người hắn, cho nên đối với hắn hiện giờ mà nói, thứ cần nhất chính là một cái ô che chở đủ cường đại.
Mà hắn lại không cần!!?
Hơn nữa cho dù thật sự đầu óc có vấn đề không cần... thì trước mặt mọi người từ chối hai đại Thần Đế, đây đã không còn là vấn đề đầu óc có vấn đề nữa rồi!
Nhưng mà, cảnh tượng càng làm người ta không thể lý giải lại xuất hiện...
Sau khi Trụ Thiên Thần Đế kinh ngạc, lại ôn hòa cười nói:
- Tình cảm sâu đậm với sư môn, đây đương nhiên không phải là chuyện xấu. Chuyện này liên quan đến cả đời ngươi, đúng là nên suy nghĩ thận trọng, cho nên cũng không cần trả lời ngay hôm nay, đợi sau khi ngươi suy nghĩ cẩn thận, rồi hãy quyết định.
"..." Đường đường là Thần Đế bị một huyền giả trẻ tuổi từ chối trước mặt mọi người, không hề tức giận chút nào, ngay cả mặt lạnh cũng không có, còn nhẹ lời khuyên bảo!?
Phạm Thiên Thần Đế cũng giống vậy, không hề tức giận mà cười nhẹ, vừa định nói chuyện, bên tai lại đột nhiên truyền đến truyền âm của một nữ tử.
Sắc mặt của hắn thay đổi, đột nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Thiên Diệp Ảnh Nhi:
- Con... là nghiêm túc?
Khóe môi của Thiên Diệp Ảnh Nhi khẽ nhếch lên, cánh môi xinh đẹp căng mọng, tựa như đóa phượng tiên hàm sương:
- Chín tầng thiên kiếp, tiên đoán Chân Thần... Chẳng lẽ hắn không đáng để ta nghiêm túc sao?
"..." Phạm Thiên Thần Đế xoay người, cười hề hề nói:
- Vân Triệt, chuyện có vào Phạm Đế Thần Giới của ta hay không, tự nhiên phải tuân theo ý nguyện của ngươi, nếu ngươi nguyện ý, bổn vương vô cùng vui mừng, nếu ngươi không bằng lòng, bổn vương cũng nhất định sẽ không ép buộc. Nhưng mà... bổn vương có một chuyện khác muốn hỏi.
- Ngươi... đã có thê thất chưa?