Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1262: CHƯƠNG 1260: THIÊN ĐỘC TÁNG DIỆT

Mấy chữ không hề có tình cảm đã tuyên án tử vong cho một Tinh Thần. Tròng mắt của Ngục La cấp tốc thất sắc, vào khoảnh khắc cuối cùng này, ý thức của nàng rốt cuộc đã nghĩ tới điều gì...

- Chẳng lẽ... Vân Triệt kia... chính là...

Mạt Lỵ chậm rãi xoay người, tròng mắt màu máu lóe lên, nàng giơ tay, nhẹ nhàng búng ra một ngón.

Một luồng gió nhẹ lướt qua thân thể Ngục La.

Đây vốn là một luồng gió nhẹ do ngón tay tạo ra, chỉ vừa đủ để thổi bay một chiếc lá khô. Nhưng dưới làn gió nhẹ này, thân thể Ngục La lại đột nhiên tan rã... tựa như một đống gỗ vụn sụp đổ trong gió.

Vết máu đỏ xuyên qua người Ngục La cuối cùng cũng biến mất vào khoảnh khắc này.

Thiên Độc Tinh Thần... mất mạng!

Thân thể và linh hồn của nàng tức thì tan thành vô số mảnh vụn, thi thể phân tán thành một vũng máu loãng đang nhanh chóng lan rộng, vỡ nát đến mức e rằng người quen thuộc nhất cũng không thể tìm thấy một chút dấu vết nào thuộc về Thiên Độc Tinh Thần.

Giữa ngón tay Mạt Lỵ, một cây chủy thủ đỏ tươi lặng lẽ biến mất... Dù toàn thân đỏ rực nhưng lại không dính lấy một giọt máu. Nhưng tên của nó đủ để khiến toàn bộ Thần Giới nghe thấy mà kinh tâm động phách...

Tru Thần Nhận!

- Tỷ... tỷ tỷ...

Khuôn mặt Thải Chi trắng bệch, giọng nói run rẩy, rõ ràng đã bị một phen kinh hãi tột độ.

Tuy rằng nàng rất chán ghét Ngục La, nhưng... Ngục La dù sao cũng là một Tinh Thần.

Một Tinh Thần chết đi, đây không chỉ là chuyện kinh thiên động địa ở Tinh Thần Giới, mà còn ở cả Đông Thần Vực, thậm chí là toàn bộ Thần Giới.

So với Thải Chi đang vô cùng kinh hãi, sắc mặt Mạt Lỵ lại hoàn toàn bình thản... bình thản như thể vừa đập chết một con ruồi chướng mắt. Nàng đi đến trước mặt Thải Chi, ánh mắt và giọng nói đều trở nên dịu dàng:

- Thải Chi, xin lỗi... Ta đã lợi dụng muội.

- Tỷ tỷ, tỷ... để muội giao đấu với nàng ta, là vì...

Giọng nói của Thải Chi vẫn run rẩy.

Mạt Lỵ khẽ gật đầu:

- Ngục La là kẻ âm hiểm xảo trá, nếu ta nói trước cho muội, dù muội có che giấu giỏi đến đâu cũng rất có khả năng để nàng ta phát hiện ra điều bất thường.

Đôi môi trắng bệch của Thải Chi mấp máy, hồi lâu không nói nên lời.

- Ngục La và Tường Vi trở về trước, ta đã tính kỹ thời gian bọn họ đến đây, để muội ra ngoài vừa khéo gặp được... Tường Vi mạnh về tinh thần lực, mà đó lại là điểm yếu nhất của muội. Thêm vào đó, muội ghét nhất là Ngục La, nên chắc chắn muội sẽ chọn nàng ta làm đối thủ.

- Tường Vi cực kỳ quyến luyến tỷ tỷ, sau khi trở về sẽ đi gặp Tử Uyển đầu tiên chứ không chọn ở lại xem trận chiến.

- Nơi này là Tinh Thần Giới, lại là Tinh Trần Điện, là nơi mà cả muội và Ngục La đều mất cảnh giác nhất, nhưng khi đối mặt với muội, nàng ta cũng không dám có chút phân tâm... Ta ẩn mình ở đây, chỉ cần một thời cơ thích hợp là có thể lấy mạng của nàng ta.

“...” Đầu óc Thải Chi vẫn còn mông lung, ánh mắt nàng chạm đến vũng máu kia, vẫn không thể tin nổi đó lại là Thiên Độc Tinh Thần chết không có chỗ chôn.

- Nhưng... nhưng mà... nàng ta... nàng ta...

Mạt Lỵ nhẹ giọng an ủi:

- Thải Chi, không cần lo lắng. Ngục La nàng ta đã sớm đáng chết, “lão tặc” kia... Hừ, hắn không có lá gan làm gì ta đâu.

Theo chân Tinh Thần Đế, Vân Triệt cuối cùng cũng đã đến Tinh Thần Giới mà hắn hằng mong ước.

Đều là Vương Giới, địa vị của Trụ Thiên Giới còn cao hơn Tinh Thần Giới, nhưng so với lần đầu tiên bước chân vào Trụ Thiên Giới, tâm trạng của Vân Triệt lúc này lại kích động hơn gấp bội.

Khi tiến vào Trụ Thiên Giới, cảm giác đầu tiên của Vân Triệt là như lạc vào tiên cảnh, nhưng giờ phút này, khi bước vào Tinh Thần Giới, hắn mới một lần nữa nhận thức được thế nào mới thật sự là tiên cảnh.

Thế giới trước mắt mây mù lượn lờ, vô số cung điện tiên sơn lơ lửng giữa không trung. Trong trời đất lấp lánh vô số điểm sáng thần thánh, tựa như đom đóm mà cũng giống như những vì sao.

Giống với Trụ Thiên Giới, linh khí của Tinh Thần Giới cũng vô cùng nồng đậm và tinh khiết, ở trong đó như được tắm mình trong suối nguồn, sảng khoái vô cùng. Dưới linh khí nồng đậm, liếc mắt một cái có thể thấy vô số tiên hoa dị thảo, kỳ trân dị bảo của đất trời.

Tiếng nước róc rách bên tai, từng ngọn tiên sơn lượn lờ ánh sáng tốt lành, vô số linh tuyền như những dải lụa vạn trượng vắt ngang mây trời.

Nơi này... chính là Tinh Thần Giới...

Nơi đẹp như tiên cảnh thế này... thảo nào có thể dưỡng dục ra Mạt Lỵ của ta...

- Vân Triệt, nơi này là Tinh Thần Giới. Ngươi ở đây cứ tự nhiên, việc ngưng tụ Tinh Thần Toái Ảnh cũng không cần vội vàng, có thể đi dạo một vòng trước.

Tinh Thần Đế nói.

- Vâng.

Vân Triệt đáp lời.

Tinh Thần Đế xoay người, mỉm cười nói:

- Nghe nói, ngươi xuất thân từ một tinh cầu hạ giới tên là “Hải Vương tinh”, có phải không?

Trong lòng Vân Triệt “thịch” một tiếng, nhưng sau đó vẫn vô cùng thản nhiên nói:

- Tinh Thần Đế lại biết cả xuất thân của vãn bối, vãn bối thật sự vừa vinh hạnh... vừa hoảng sợ.

Ánh mắt Tinh Thần Đế chuyển qua:

- Ha ha, ngươi đã là “Thiên Đạo Chi Tử”, đương nhiên thân phận khác xưa, nơi ngươi xuất thân cũng khiến người ta không thể không tò mò. Bổn vương đã nhiều năm không tới hạ giới, cũng chưa từng nghe qua cái tên Hải Vương tinh. Không biết đó là một tinh cầu như thế nào, có thể...

Tinh Thần Đế còn chưa dứt lời, toàn thân đột nhiên chấn động mạnh, sắc mặt chợt thay đổi.

Thân là Tinh Thần Đế, nếu không phải chuyện cực kỳ trọng đại, sao lại có phản ứng kịch liệt như vậy.

Thiên Nguyên Tinh Thần cả kinh, vội thấp giọng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt Tinh Thần Đế sầm lại, hồi lâu sau mới trầm giọng truyền âm:

- Ngục La... chết rồi!

Thiên Nguyên Tinh Thần hoảng sợ thất sắc:

- Cái gì!? Ai? Là ai!?

Mười hai Tinh Thần không chỉ đại diện cho sức mạnh của Tinh Thần Giới, mà còn là mười hai nền tảng của Tinh Thần Giới. Một Tinh Thần ngã xuống... đối với Tinh Thần Giới mà nói, không có chuyện nào lớn hơn.

Nhưng trong thiên hạ, ai có thể giết một Tinh Thần, ai dám giết một Tinh Thần!?

- Ngục La... bị đoạt mạng trong chớp mắt.

Nghe vậy, sắc mặt Thiên Nguyên Tinh Thần lại biến đổi.

Toàn bộ Thần Giới, người có thể đoạt mạng một Tinh Thần trong nháy mắt, chỉ có một.

Thiên Sát Tinh Thần!!

Trong mười hai Tinh Thần, nếu giao đấu chính diện, ai cũng công nhận Thiên Lang mạnh nhất, Thiên Sát yếu nhất.

Nhưng Tinh Thần đáng sợ nhất lại chính là Thiên Sát.

Bởi vì sức mạnh của Thiên Sát Tinh Thần không phải là “chiến” mà là “sát”!

Thiên Sát Tinh Thần có năng lực ẩn nấp và sức bộc phát độc nhất vô nhị, một khi ẩn mình, rút ra Tru Thần Nhận, sẽ hóa thành ma thần đáng sợ nhất thế gian, không ra tay thì thôi, một khi ra tay, thần phật cũng phải diệt vong.

Mạnh như Thiên Độc Tinh Thần mà lại bị đoạt mạng trong chớp mắt, bất cứ ai nghe được điều này, người đầu tiên họ nghĩ đến chắc chắn là Thiên Sát Tinh Thần! Bởi vì trong thiên hạ chỉ có nàng mới làm được... tuyệt đối không có người thứ hai.

- Đi!

Tinh Thần Đế phi thân lên, thoáng chốc đã biến mất.

- Bảo vệ Vân Triệt!

Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi dặn dò một tiếng, cũng theo sát phía sau.

-... Sao vậy?

Vân Triệt nghi hoặc hỏi.

Tinh Linh nhíu mày, thấp giọng nói:

- Không biết. Vừa rồi sắc mặt của Tinh Thần Đế rất khó coi, nhất định đã xảy ra chuyện lớn.

Rầm!!

Cửa Tinh Trần Điện bị đánh văng ra, Tinh Thần Đế sải bước đi vào, vừa liếc mắt đã thấy ngay vũng máu loãng chói mắt... trên đó còn vương lại thần khí Thiên Độc còn sót lại.

Còn bên cạnh, chính là hai nữ nhi của hắn... Mạt Lỵ và Thải Chi.

Mạt Lỵ nhếch mép cười lạnh, giễu cợt nói:

- Ồ, tới nhanh thật đấy. Năm đó ca ca ta chết, cũng không thấy ngươi tới nhanh như vậy.

Không gian vặn vẹo, Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi cũng theo sát tới, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

- Ngươi...

Sắc mặt Tinh Thần Đế trầm xuống, toàn thân run rẩy, rõ ràng đã ở bên bờ vực của sự tức giận không thể kiềm chế. Thiên Nguyên Tinh Thần vội bước lên trước mặt Tinh Thần Đế:

- Ngô vương xin tạm nén giận, chuyện này ắt có nguyên do, xin hãy nghe Mạt Lỵ điện hạ giải thích trước đã!

“...” Lồng ngực Tinh Thần Đế phập phồng như muốn nứt ra, nhưng lại không thể phát tác, sắc mặt và giọng nói không khỏi âm trầm tới cực điểm:

- Ngươi... lại có thể...

- Thải Chi, ở đây không có chuyện của muội, muội ra ngoài trước đi.

Mạt Lỵ đột nhiên nói.

Thải Chi ngước mắt, sợ hãi nói:

- Hả? Tỷ tỷ...

- Ra ngoài!

Giọng Mạt Lỵ đột nhiên cao hơn.

- Muội... muội biết rồi.

Tim Thải Chi đập thót một cái, vội vàng đáp lời, định nghe theo rời đi.

- À... khoan đã.

Mạt Lỵ đột nhiên nghĩ tới điều gì, lại gọi Thải Chi ở lại, nói với Tinh Thần Đế:

- Ta chính tai nghe được, ngươi muốn đưa kẻ đứng đầu Phong Thần đại hội về đây, để ta tự mình dạy hắn “Tinh Thần Toái Ảnh”. Hừ, tuy ngươi không biết xấu hổ tự mình quyết định, nhưng thật hiếm thấy, chủ ý này cũng không tồi. Ta cũng cực kỳ hứng thú với “Thiên Đạo Chi Tử” đã dẫn tới chín tầng thiên kiếp này.

Tinh Thần Đế: “...?”

- Thải Chi, sau khi ra ngoài, đưa kẻ đứng đầu Phong Thần đại hội đang ở cạnh Tinh Linh tới Tinh Thần Điện của ta, cứ nói là lệnh của ta!

- A... vâng.

Thải Chi hơi ngơ ngác đáp lời, rồi rời khỏi Tinh Trần Điện.

Câu nói “để Thiên Sát Tinh Thần đích thân truyền thụ” của Tinh Thần Đế vốn chỉ là một cái cớ để đưa Vân Triệt đến Tinh Thần Giới -- bởi vì hắn tin chắc Thiên Sát Tinh Thần tuyệt đối sẽ không đồng ý, nào ngờ nàng lại chủ động đòi người.

Nhưng hiện giờ Thiên Độc Tinh Thần Ngục La chết thảm, hắn đang cơn thịnh nộ, nào có tâm trí đâu mà quản chuyện của Vân Triệt, gầm lên một tiếng:

- Vì sao ngươi lại giết Ngục La!!

Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng:

- Bởi vì ta ngứa mắt nàng ta. Lý do này đủ chưa?

- Ngươi...

Thiên Nguyên Tinh Thần vội giảng hòa:

- Ngô vương bớt giận! Mạt Lỵ điện hạ, ngô vương có thể tha thứ cho bất cứ sai lầm nào của điện hạ, nhưng tru sát một Tinh Thần, đó là...

Ánh mắt Mạt Lỵ quét qua, đôi mắt đỏ rực như hai lưỡi đao máu đâm thẳng vào tâm hồn Đồ Mi:

- Đồ Mi! Bản công chúa nói chuyện với lão tặc, đến lượt ngươi xen mồm vào sao! Hoặc là câm miệng, hoặc là cút!!

Đồ Mi cứng người tại chỗ.

Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi không chỉ là Đế Sư của Tinh Thần Giới, khi Mạt Lỵ còn nhỏ, trước khi kế thừa thần lực Thiên Sát, cũng chính Đồ Mi đã chỉ dạy nàng tu luyện, tuyệt đối được xem là nửa người thầy của nàng.

Khi đó, Đồ Mi cũng thật sự là một trong những người Mạt Lỵ kính trọng nhất.

Nhưng giờ đây, ánh mắt Mạt Lỵ nhìn thẳng Đồ Mi lại lạnh như băng giá, đâm thẳng vào tim, sát khí ngùn ngụt.

Môi Đồ Mi run rẩy, cuối cùng phải tránh ánh mắt của Mạt Lỵ, quay mặt đi, khẽ than một tiếng, không dám nói thêm lời nào.

Toàn thân Tinh Thần Đế run lên, Ngục La cứ thế mà chết, một Tinh Thần cứ thế mà chết, cho dù hắn là Tinh Thần Đế cũng khó mà tin nổi, càng không thể chấp nhận được:

- Mạt Lỵ! Ta tự biết mình có lỗi với ngươi, nên đã dung túng cho ngươi mọi điều, mặc cho ngươi làm càn làm bậy, nhưng ngươi... ngươi... ngươi lại có thể giết Ngục La... Ngươi có biết đây là tội lớn đến mức nào không!

Hai tay Mạt Lỵ khoanh trước ngực, trên mặt không hề có chút lo lắng hay căng thẳng nào, ngược lại hoàn toàn là vẻ trào phúng:

- Vậy thì sao? Ngươi định xử trí ta thế nào? Giết ta, hay là phế ta?

- Ngươi...

Ngũ quan Tinh Thần Đế co giật, lại không nói nên lời.

Nụ cười của Mạt Lỵ càng thêm trào phúng, đôi mắt nàng híp lại, không nhanh không chậm nói:

- Trước đây ngươi đã từng hứa với ta, chỉ cần ta phối hợp với [Nghi thức] của ngươi, ngươi sẽ đáp ứng ba yêu cầu của ta. Yêu cầu đầu tiên của ta là không để Thải Chi biết, ngươi đã đồng ý, cũng tạm xem như ngươi đã làm được.

- Vậy thì, bây giờ ta sẽ cho ngươi biết yêu cầu thứ hai... đó chính là giết Ngục La!

Tinh Thần Đế: “...”

- Tuy lão tặc nhà ngươi luôn khiến ta cực kỳ ghê tởm, nhưng dù sao cũng là Thần Đế của một Vương Giới, nói lời không thể nuốt lời được chứ? Hơn nữa, để không làm phiền đến Tinh Thần Đế tôn quý nhà ngươi phải nhọc sức, ta đã tự mình ra tay giải quyết nàng ta. Ngươi không cảm kích ta thì thôi, lại còn la lối om sòm trước mặt ta... Ngươi đúng là rất tốt với tiện nữ nhân này, so ra... còn... tốt... hơn... đối với... nương... của... ta... nhiều...!

Câu nói cuối cùng, từng chữ đều là sát khí và oán hận lạnh đến cực điểm.

Rắc rắc rắc...

Tinh Thần Đế siết chặt hai tay, khớp xương vang lên tiếng rắc rắc.

Rầm!!

Tinh Thần Đế đột nhiên ra tay, một tiếng nổ vang, tinh quang bùng nổ, dấu vết còn sót lại của Ngục La hoàn toàn biến mất trong tinh quang hủy diệt, không còn lại chút gì.

Tinh Thần Đế vung tay áo, xoay người rời đi không nói một lời.

- Nhớ giải quyết cho sạch sẽ, bằng không nếu để người ngoài biết Thiên Độc Tinh Thần đã chết, lại còn do ta giết, lão tặc nhà ngươi e rằng sẽ trở thành trò cười lớn nhất Đông Thần Vực này.

Mạt Lỵ híp mắt, châm chọc “nhắc nhở”.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!