Thiên Lang Ngục Thần Điển, kiếm quyết tinh thần duy nhất thuộc về Thiên Lang Tinh Thần, dưới sự truyền thụ của Thải Chi, đã dần dần dung hợp và quán thông vào trong tâm hồn cùng huyền mạch của Vân Triệt.
Kiếm thứ hai: Man Hoang Nha.
Kiếm thứ ba: Thiên Tinh Đỗng.
Kiếm thứ tư: Thuấn Ngục Kiếp.
Mãi cho đến Tru Tiên Kiếm Trận mà Thần giới không ai không biết, nghe tên đã biến sắc:
Kiếm thứ sáu – Huyết Nguyệt Tru Tiên Kiếm!
Cũng chính là kiếm trận kinh thế mà năm đó Thiên Lang Tinh Thần Khê Tô đã một mình làm trọng thương hai đại Nguyệt Thần!
Trong những ghi chép về thời đại Thần Ma, số lượng thần và ma chết dưới kiếm trận này có thể nói là vô số kể.
Lúc này, kiếm trận cực đạo mang tên “Tru Tiên” cuối cùng đã thành hình trong tay Vân Triệt.
Kiếm khí như cầu vồng, khi lấp lánh rơi xuống là ngàn vạn kiếm quang, nhưng những kiếm quang này lại không đến từ bóng kiếm màu son của Kiếp Thiên Kiếm, mà đỏ sẫm như máu, tựa như bụi gai từ chốn sâu thẳm của biển máu địa ngục.
Những bóng kiếm này thoáng qua rồi biến mất, không hề có khí thế kinh người, nhưng trên mặt Vân Triệt lại hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết:
- Thành công rồi!?
Thải Chi vui sướng trong lòng, gò má hơi ửng hồng, nhưng khẩu khí lại rất lạnh nhạt:
- Ừm, xem ra đã hoàn toàn lĩnh ngộ kiếm quyết. Nhưng mà, với tu vi huyền lực hiện giờ của tỷ phu thì không thể nào thi triển hoàn chỉnh Tru Tiên Kiếm Trận được. Nếu cố tình thi triển, nói không chừng sẽ không giữ được mạng đâu.
Vân Triệt biết rõ điều này. Sự ảo diệu và biến hóa của Huyết Nguyệt Tru Tiên Kiếm có thể nói là vô cùng vô tận, tiêu hao huyền khí cũng cực kỳ lớn. Với tu vi hiện tại của Vân Triệt, cho dù rút cạn toàn bộ huyền khí cũng không thể chân chính hoàn thành dù chỉ một bóng kiếm trong đó.
Vân Triệt đưa tay vỗ ngực, thuận lại khí tức, hỏi:
- Khoảng tu vi nào mới có thể thi triển hoàn chỉnh kiếm trận này?
Thải Chi nghiêm túc suy nghĩ, không chắc chắn lắm mà nói:
- Ừm... Chắc khoảng... Thần Quân Cảnh hậu kỳ đi?
Thần Quân Cảnh... hậu kỳ!?
Khóe miệng Vân Triệt co giật... Hiện giờ hắn mới là Thần Linh Cảnh trung kỳ, còn Thần Quân Cảnh hậu kỳ... phải đợi đến năm tháng nào đây!
Nhưng nếu Vân Triệt biết một kiếm này từng làm trọng thương hai đại Nguyệt Thần của Nguyệt Thần Giới, có lẽ hắn sẽ không còn oán niệm như vậy.
- Được rồi, nói như vậy, Thiên Lang Ngục Thần Điển đã dạy hết cho tỷ phu, xem như hoàn thành nhiệm vụ tỷ tỷ giao cho.
Nói xong, Thải Chi thầm nhủ trong lòng: Lại nhanh như vậy, tỷ phu quả nhiên là một đại biến thái.
Từ “Man Hoang Nha” đến “Huyết Nguyệt Tru Tiên Kiếm”, tổng cộng mới trôi qua mười ba ngày ngắn ngủi!
Vân Triệt nhíu mày:
- Toàn bộ ư? Không phải Thiên Lang Ngục Thần Điển có tổng cộng bảy kiếm sao? Không tính kiếm thứ nhất Thiên Lang Trảm, muội mới dạy ta năm kiếm... Vậy phải còn một kiếm nữa chứ?
Thải Chi khẽ liếc Vân Triệt, hai tay nhỏ bé gối sau đầu, chậm rãi nói:
- Đúng là còn một kiếm, nhưng Thiên Lang kiếm thứ bảy này, tỷ phu tuyệt đối... tuyệt đối... tuyệt đối không thể nào luyện thành.
Thải Chi liên tục nói ba chữ “tuyệt đối”, hơn nữa còn là sau khi đã tận mắt chứng kiến năng lực lĩnh ngộ của Vân Triệt.
Thái độ của Thải Chi ngược lại càng khơi dậy lòng hiếu kỳ của Vân Triệt, hắn không phục nói:
- Muội không dạy ta, sao biết ta sẽ không học được?
Ngoài dự đoán của Vân Triệt, tuy Thải Chi vẫn giữ dáng vẻ tùy ý như trước, nhưng lại nói ra kiếm thứ bảy:
- Thiên Lang kiếm thứ bảy, tên là “Thiên Thương Vô Tâm Kiếm”. Kiếm quyết của một kiếm này chỉ có tám chữ.
- Địa đỗng thiên thương, duy hận vô tâm.
“...?” Tám chữ này, Vân Triệt nghe rõ mồn một, nhưng lại hoàn toàn không hiểu.
Địa đỗng thiên thương, duy hận vô tâm...
Đây là... kiếm quyết sao!?
- Một kiếm này không cách nào chỉ dạy, cũng không cách nào truyền miệng, cần phải thông hiểu đạo lý của sáu kiếm đầu tiên, sau đó còn phải dựa vào một cơ duyên đặc thù để tự mình lĩnh ngộ. Cho dù ta muốn dạy cho tỷ phu cũng không có cách nào dạy được.
Giải thích xong, Thải Chi vươn vòng eo mảnh khảnh, ngáp một cái thật dài:
- Được rồi, mệt mỏi lâu như vậy, ta muốn đi ngủ, tỷ phu nhớ phải cảm tạ ta đó!
Nói xong, nàng lại không nhận được lời đáp lại của Vân Triệt. Nàng đảo mắt nhìn sang, chỉ thấy Vân Triệt đang ngẩn người, ánh mắt nhìn thẳng, rõ ràng đang khổ sở suy tư điều gì đó.
Thải Chi dùng sức huơ huơ tay trước mặt hắn, gắt gỏng:
- Tỷ phu ngốc! Đã nói tỷ phu tuyệt đối... tuyệt đối... tuyệt đối không thể tu thành một kiếm này, tỷ phu lại hoàn toàn không nghe lời ta!
- “Cơ duyên” mà muội nói là gì?
Vân Triệt nhìn sang, hỏi.
Thải Chi nhất thời chán nản, sau đó thở phì phò nói:
- Một kiếm này không hề liên quan gì đến “thiên phú” hay “ngộ tính”, cho dù tỷ phu có nghĩ thêm một vạn năm nữa cũng không thể nào ngộ ra được! Người ngốc như tỷ phu, “cơ duyên” kia cũng vĩnh viễn không thể nào xuất hiện trên người tỷ phu, hiểu chưa!
- Vì sao lại không thể xuất hiện trên người ta?
Vân Triệt càng thêm mờ mịt.
Đuôi mày như vầng trăng non của Thải Chi giật giật, nàng đưa mắt tránh khỏi ánh nhìn của Vân Triệt, giọng nói đột nhiên nhỏ lại:
- Ta không hy vọng tỷ phu sẽ có cơ duyên như vậy, tỷ tỷ lại càng không hy vọng... Tóm lại! Đừng lãng phí sức lực suy nghĩ nữa, tỷ phu tốt nhất vẫn nên tu luyện năm kiếm trước đi!
Vân Triệt gãi đầu... “Địa đỗng thiên thương, duy hận vô tâm”, tám chữ này vốn không đầu không đuôi, hơn nữa hắn làm thế nào cũng không thể liên tưởng chúng đến “kiếm quyết”. Thải Chi nói vô cùng chắc chắn, lại còn mang theo cảm xúc bài xích mãnh liệt đối với việc hắn có ý đồ lĩnh ngộ, Vân Triệt cũng đành phải từ bỏ:
- Được rồi được rồi, ta sẽ tập trung tu luyện năm kiếm muội đã dạy. Cảm ơn muội, Thải Chi, xem ra ta lại nợ muội một ân tình rất lớn.
Vân Triệt biết rõ trong lòng, dạy hoàn chỉnh Thiên Lang Ngục Thần Điển cho người ngoài, đây nhất định đã chạm đến cấm kỵ cực lớn của Tinh Thần Giới, có lẽ cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Tinh Thần Giới.
Nghe lời Vân Triệt nói, Thải Chi kiêu ngạo ưỡn cao bộ ngực nhỏ chưa hề nhô lên của mình:
- Hừ hừ, vậy còn tạm được.
Lúc này, ở không gian phía xa, bóng dáng Mạt Lỵ hiện ra. Nàng bước đi trông có vẻ thong thả, nhưng chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt Vân Triệt và Thải Chi.
- Tỷ tỷ, muội đã dạy hết toàn bộ rồi. Tỷ tỷ nói không sai, tỷ phu quả nhiên là một đại biến thái.
Thải Chi lập tức báo cáo với Mạt Lỵ.
Trên trán Vân Triệt hiện lên ba vạch đen: Chết tiệt... ba chữ “đại biến thái” không thể dùng để khen người được không, rất dễ gây hiểu lầm đó!
May mắn là Mạt Lỵ lại không để ý đến lời Thải Chi nói. Nàng liếc nhìn Thải Chi và Vân Triệt, giấu đi ánh mắt phức tạp, xoay người nói:
- Vân Triệt, Thải Chi, đi theo ta, ta có một chuyện rất quan trọng muốn nói cho hai người.
Giọng điệu của Mạt Lỵ vô cùng ngưng trọng, khiến cả Thải Chi và Vân Triệt đều đồng thời kinh ngạc.
...
...
Nơi này là tẩm điện của Mạt Lỵ, cũng là nơi nàng thường ở lại nhất.
- Tỷ tỷ, tỷ có chuyện gì muốn nói với chúng ta?
Thải Chi không nén được lòng hỏi, nàng len lén quan sát Mạt Lỵ, phát hiện tỷ tỷ vẫn luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc, giống như đang quyết định một chuyện gì đó vô cùng trọng đại.
Mạt Lỵ không trả lời. Nàng đứng trước một bàn ngọc bày đầy tinh chúc, nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực, chậm rãi cúi lạy... hơn nữa còn là quỳ cả hai gối.
Ánh mắt Vân Triệt chuyển qua, sau đó chú ý tới trên bàn ngọc kia, hai tấm bài vị được tinh chúc vây quanh.
- A!?
Thải Chi cũng kinh hô một tiếng rất nhẹ. Nàng đương nhiên rất quen thuộc tẩm điện của Mạt Lỵ. Nhưng ngày thường, nơi này rõ ràng chỉ có một tấm bài vị, mà bây giờ, lại có hai tấm.
Một tấm là bài vị của mẫu thân Mạt Lỵ, cũng là dì của nàng.
Tấm bài vị còn lại... rõ ràng là bài vị của mẹ đẻ nàng!
Mạt Lỵ đứng dậy, xoay người lại, yên lặng nhìn Vân Triệt và Thải Chi đang tràn đầy nghi hoặc. Sắc mặt nàng rất bình tĩnh, chỉ có đáy mắt khẽ rung động.
Ca ca, muội rốt cuộc đã hiểu rõ những lời nói, sự phẫn nộ và cả nước mắt của ca năm đó, cũng... đã đưa ra lựa chọn giống như ca.
Nhưng mà, muội may mắn hơn ca...
Trước khi lâm chung, ca nói tiếc nuối lớn nhất là không tìm được cho muội một người có thể phó thác...
Muội đã tìm được, là tìm được cho Thải Chi...
Một chút sương mù hiện lên trong mắt Mạt Lỵ, rồi lập tức tan đi. Nàng nhìn Vân Triệt, cuối cùng mở miệng:
- Vân Triệt, phía sau ta là bài vị của mẫu thân ta và mẫu thân Thải Chi. Mẫu thân ta và mẫu thân của Thải Chi vốn là tỷ muội cùng tộc, năm đó lại cùng gả cho lão tặc Tinh Tuyệt Không kia, cho nên, mẫu thân của Thải Chi cũng là di mẫu của ta.
- Lúc Thải Chi mới sinh ra, di mẫu bị chứng khí hư nghiêm trọng, khi đó chỉ cần lấy ra một khối tinh linh ngọc là có thể kéo dài ít nhất mười năm tuổi thọ cho người... Nhưng lão tặc kia lại không nỡ bỏ ra, cho dù mẫu thân ta quỳ gối van xin cũng kiên quyết không chịu! Cuối cùng, di mẫu vì nguyên khí khô kiệt mà qua đời, cũng khiến cho Thải Chi vừa mới sinh ra đã không có mẫu thân.
“...” Tròng mắt Thải Chi dần dần dại ra, nàng cúi đầu, cắn chặt khóe môi.
Chân mày Vân Triệt nhíu lại, lòng cũng theo đó trở nên nặng trĩu, nhưng hắn không hiểu vì sao Mạt Lỵ lại đột nhiên nói với hắn những chuyện này.
- Năm đó, Nguyệt Thần Giới vì chuyện của Nguyệt Vô Cấu mà chịu đại nhục, nhận định là do Tinh Thần Giới gây nên, trong cơn điên cuồng, lại tìm được kẽ hở túm lấy mẫu thân của ta, bức bách lão tặc kia nhận tội!
- Chuyện của Nguyệt Vô Cấu đúng là không phải do lão tặc gây nên, nhưng hắn lấy lý do không thể để Tinh Thần Giới rơi vào thế bị động mà thờ ơ. Cuối cùng, ca ca trong cơn tuyệt vọng tột cùng, đã đơn thương độc mã xông đến Nguyệt Thần Giới, mẫu thân vì bảo toàn tính mạng cho ca ca, đã tự sát mà chết ở Nguyệt Thần Giới.
- Từ đó về sau, ta không còn mẫu thân, cũng không còn phụ thân nữa!
- Sau này, ca ca bị Thiên Diệp Ảnh Nhi mê hoặc, theo nàng ta đi tới Thái Sơ Thần Cảnh, khi trở về đã toàn thân bị thương nặng, hấp hối, rồi cũng nhanh chóng rời xa ta mà đi.
Mạt Lỵ nhìn Vân Triệt, ánh mắt sâu thẳm, không vui không buồn:
- Vân Triệt, ta nói những lời này là muốn cho ngươi biết, Thải Chi là người thân duy nhất trên đời này của ta.
“...” Vân Triệt gật đầu theo bản năng.
Mạt Lỵ chuyển sang phía Thải Chi, tiếp tục nói:
- Thải Chi, năm đó ta bị Nam Thần Vực ám toán, trúng Thí Thần Tuyệt Thương Độc cực kỳ đáng sợ, là Vân Triệt đã cứu ta. Nếu không phải Vân Triệt, hai tỷ muội ta và muội đã sớm không có ngày gặp lại.
- Muội... muội biết.
Thải Chi gật đầu, trong lòng không khỏi căng thẳng.
- Trong vài năm ở chung với Vân Triệt, ta đã bất tri bất giác sinh lòng ỷ lại vào hắn về mặt tinh thần.
Sự “ỷ lại” này nặng đến đâu, có lẽ chỉ có mình Mạt Lỵ biết:
- Ta đã nhìn quen sự ích kỷ, dối trá và máu lạnh, mà hắn không phải người thân của ta, lại thật lòng đối đãi, vì ta thậm chí không tiếc tính mạng.
- Cho nên, hắn là ân nhân của ta, là đệ tử của ta, và cũng giống như muội, là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của ta.
- Tỷ tỷ, tỷ... rốt cuộc muốn nói điều gì?
Nghe lời Mạt Lỵ nói, Thải Chi càng thêm khẩn trương.
Vân Triệt cũng muốn hỏi vấn đề tương tự.
- Thải Chi, năm nay muội bao nhiêu tuổi rồi?
Mạt Lỵ đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ.
- Mười chín tuổi.
Thải Chi trả lời, sau đó cúi đầu nhìn thoáng qua bộ ngực nhỏ không hề nở nang của mình. Con đường đến với mục tiêu vĩ đại “trước lồi sau lõm” của nàng xem ra vẫn còn khá xa.
Sau khi kế thừa Tinh Thần thần lực, thân thể sẽ tăng trưởng cực kỳ chậm rãi. Mạt Lỵ như thế, Thải Chi cũng như thế.
Năm đó khi Vân Triệt mới gặp Mạt Lỵ, nàng mới mười ba tuổi. Mười hai năm trôi qua, Mạt Lỵ đã hai mươi lăm tuổi, khí tức của nàng đã hoàn toàn khác với năm đó, nhưng vẻ bề ngoài lại gần như không hề thay đổi.
Thải Chi trông còn có vẻ nhỏ hơn Mạt Lỵ một chút... Hai tỷ muội này một người mang Thiên Sát thần lực, một người mang Thiên Lang thần lực, nếu thật sự muốn “lớn lên”, không biết phải đợi đến năm tháng nào.
- Mười chín tuổi, cũng đã đến tuổi cập kê rồi.
Mạt Lỵ sâu xa nói.
- A?
Thải Chi khẽ kêu lên một tiếng.
- Vân Triệt, Thải Chi. Trời đất chứng giám, bản công chúa đứng ra làm chủ, hai người các ngươi, ngay hôm nay, tại nơi này, kết thành phu thê!
Đây không phải là trưng cầu ý kiến, cũng không phải do dự, mà là mệnh lệnh không cho phép bất kỳ đường lui nào