Tinh Thần đế đã đứng trước thứ nguyên huyền trận, bên người hắn chỉ có Thiên Nguyên tinh thần Đồ Mi, đi theo cũng chỉ có bốn tinh vệ, đội hình vô cùng tinh giản.
Đối với Tinh Thần giới mà nói, Nguyệt Thần giới chẳng phải nơi tốt lành gì, bọn họ cũng tuyệt đối không muốn cho Nguyệt Thần giới chút thể diện nào. Lần này Tinh Thần đế tự mình đến, rõ ràng là chỉ muốn tận mắt nhìn thấy vị thần hậu mới đầy bí ẩn kia.
Có thể khiến Nguyệt Thần đế làm đến mức này, bất kỳ ai cũng không chút nghi ngờ rằng vị Nguyệt Thần thần hậu mới nhất định không hề tầm thường.
Mặt khác, khi hắn mang Vân Triệt về Tinh Thần giới, Trụ Thiên thần đế đã cho kỳ hạn mười lăm ngày. Nhưng trước khi rời đi, Tinh Thần đế hiển nhiên không có ý định mang Vân Triệt theo, không biết vì không muốn bị Mạt Lỵ từ chối gặp mặt hay có tính toán gì khác.
Thế nhưng, ngay khi hắn sắp bước vào thứ nguyên huyền trận, chân mày đột nhiên khẽ động, rồi xoay người lại.
Thải Chi lấy tốc độ cực nhanh từ trên trời giáng xuống, sau đó thẳng tay ném Vân Triệt xuống đất, đồng thời thở phào nhẹ nhõm:
- May quá, may quá, thiếu chút nữa đã đến muộn.
Vân Triệt hơi lảo đảo mới đứng vững, sau đó lập tức cúi người hành lễ:
- Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Tinh Thần đế, Thiên Nguyên tinh thần.
Hai luồng ánh mắt kinh người quét qua người Vân Triệt:
- Bổn vương còn tưởng Mạt Lỵ định cố tình giữ ngươi lại, đang nghĩ xem nên ăn nói với Trụ Thiên thần đế thế nào đây.
Thải Chi lập tức tỏ vẻ bất mãn:
- Hừ, ngươi chẳng hiểu gì về tỷ tỷ cả. Tỷ tỷ nói mười lăm ngày thì nhất định là mười lăm ngày, không thiếu một ngày, cũng không thừa một ngày.
Trong lòng Mạt Lỵ tràn đầy oán hận với Tinh Thần đế, Thải Chi rõ ràng cũng không hề khách khí với hắn.
- Ha ha, tính nết của Mạt Lỵ điện hạ vẫn luôn như thế.
Đồ Mi cười hề hề nói, đồng thời ra hiệu một ánh mắt cho Tinh Thần đế.
Tinh Thần đế vẫn nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, ánh mắt đủ để xuyên thấu nhật nguyệt kia dường như đang muốn tìm kiếm thứ gì đó trên người hắn:
- Vân Triệt, tu luyện Tinh Thần Toái Ảnh thế nào rồi?
Vân Triệt lập tức trả lời:
- Tinh Thần Toái Ảnh không hổ là thân pháp đỉnh cao nhất đương thời, sự ảo diệu của nó còn hơn cả lời đồn. Vãn bối may mắn được Thiên Sát tinh thần tự mình truyền thụ, nhưng vì thời gian quá ngắn, thiên tư có hạn, mới chỉ lĩnh ngộ được chút da lông, đã vạn phần thỏa mãn rồi.
Tinh Thần đế nhàn nhạt gật đầu:
- Vậy thì tốt. Ngoài Tinh Thần Toái Ảnh, ngươi còn có thu hoạch gì khác không?
Vân Triệt không chút do dự hay kiêng dè nói:
- Vãn bối còn may mắn được Thải Chi điện hạ truyền thụ Thiên Lang Ngục Thần Điển.
Lời vừa nói ra, ánh mắt của Tinh Thần đế và Đồ Mi đều chấn động, ngay cả bốn tinh vệ đi theo cũng không khỏi biến sắc, trong mắt lộ ra vẻ kinh sợ.
- Thải Chi, ngươi thật sự dạy Vân Triệt Thiên Lang Ngục Thần Điển?
Thải Chi lại tỏ vẻ thờ ơ, như thể vừa làm một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể:
- Đúng vậy. Tỷ tỷ bảo ta dạy, ta đương nhiên sẽ dạy rồi. Nhưng mà, Vân Triệt ca ca không hổ là “Thiên Đạo chi tử” nha, ta vốn cho rằng hắn không có Thiên Lang thần lực thì chắc chắn không thể học được, không ngờ hắn lại học nhanh như vậy. Chẳng trách tỷ tỷ lại bằng lòng giữ hắn ở lại Tinh Thần điện nhiều ngày như thế.
“...” Nghe Thải Chi cười nói bốn chữ “Vân Triệt ca ca”, toàn thân Vân Triệt nổi da gà... Chẳng lẽ vì đã quen nghe nàng gọi “Tỷ phu” rồi?
Tinh Thần đế liếc nhìn Thải Chi, ánh mắt lại quay về phía Vân Triệt, sau một thoáng trầm mặc ngắn ngủi liền hỏi:
- Nếu Mạt Lỵ bảo Thải Chi dạy ngươi Thiên Lang Ngục Thần Điển, vậy nàng có để cho ngươi và Thải Chi...
- Ngô vương, canh giờ đã gần kề, chúng ta vẫn nên sớm lên đường thôi.
Thiên Nguyên tinh thần Đồ Mi đột nhiên lên tiếng ngắt lời Tinh Thần đế, đồng thời khẽ lắc đầu một cách kín đáo.
Trong mắt Tinh Thần đế lóe lên một tia sáng phức tạp, sau đó xoay người đi, không hỏi thêm nữa:
- Cũng được, chúng ta đi thôi.
- Hả?
Thải Chi khẽ kêu lên trong lòng.
Chân mày Vân Triệt khẽ động, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
Dựa theo lời Mạt Lỵ, nàng đã báo cho Tinh Thần đế biết chuyện muốn gả Thải Chi cho Vân Triệt -- bất kể Tinh Thần đế có đồng ý hay không. Vân Triệt cũng đã sớm nghĩ cách ứng đối với câu hỏi của Tinh Thần đế, nhưng “đại sự” như thế, hắn lại không hỏi tiếp?
Thiên Nguyên tinh thần chen vào rõ ràng là cố tình ngắt ngang, không để Tinh Thần đế nói tiếp... Tinh Thần đế chỉ do dự nửa giây rồi cũng không hỏi nữa.
Đây là chuyện gì? Dù nghĩ theo cách nào cũng thấy tuyệt đối không hợp lý.
Bản thân mình tốt xấu gì cũng là “Thiên Đạo chi tử” được các đại Vương giới lôi kéo, ngay cả Thần Nữ cũng muốn gả cho, phản ứng bình thường nhất của Tinh Thần đế nên là mượn chuyện này để giữ hắn ở lại Tinh Thần giới, vì sao lại cố tình lảng tránh... Chẳng lẽ cảm thấy thời cơ không đúng?
Trong lúc Vân Triệt đang suy nghĩ, bọn họ đã bước vào thứ nguyên huyền trận, một luồng sáng trắng lập tức bao phủ lấy hắn.
Vào khoảnh khắc cuối cùng khi ánh sáng trắng tiêu tán, Vân Triệt nở một nụ cười ôn hòa với Thải Chi... Dùng nó để cáo biệt.
Lần gặp lại tới, đối với hắn mà nói, đã là chuyện của ba ngàn năm sau.
Thứ nguyên huyền trận do Vương giới tạo ra tự nhiên không giống bình thường, Tinh Thần giới cách Trụ Thiên Thần giới rất xa, nhưng việc “xuyên qua không gian” cũng chỉ mất vài giây ngắn ngủi.
Ánh sáng trắng tan đi, linh khí nồng đậm đặc trưng của Trụ Thiên giới ập vào mặt. Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn Trụ Thiên Tháp cao ngất tận trời xanh, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Trở về Trụ Thiên Thần giới, sau đó tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh.
Hai đời của mình cộng lại cũng chỉ mới qua một hoa giáp, mà sau khi tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, lại phải dốc lòng tu luyện ròng rã ba ngàn năm, cũng là cách biệt với thế giới này ròng rã ba ngàn năm.
Ba ngàn năm đó...
Cũng không biết ba ngàn năm sau, tâm tình và tín niệm của mình sẽ thay đổi thế nào, bản thân khi đó, có còn là mình của bây giờ không.
Gạt đi những suy nghĩ ngổn ngang, nhớ lại từng câu Mạt Lỵ nói, tâm niệm và ánh mắt của Vân Triệt lại trở nên kiên định... Trong cục diện trước mắt, đây là lựa chọn tốt nhất, cũng gần như là duy nhất của hắn.
Không chỉ vì hiện tại, mà còn vì cả tương lai.
Thứ nguyên huyền trận truyền tống bọn họ đến bên ngoài Trụ Thiên giới, Tinh Thần đế đi trước, bước đi thong thả... Nhưng mà, mãi cho đến khi xuyên qua kết giới thủ hộ của Tinh Thần giới, bước vào lãnh địa của Trụ Thiên giới, hắn vẫn không hỏi Vân Triệt một câu nào.
Tiến vào Trụ Thiên giới, bước chân của Tinh Thần đế cuối cùng cũng dừng lại, hắn xoay người nói:
- Vân Triệt, vừa vào giới này, Trụ Thiên thần đế đã biết ngươi quay về. Ngươi là một trong một ngàn Thiên Tuyển chi tử, có tư cách tham gia hôn lễ của Nguyệt Thần đế. Nhưng mà, lần này lão già Nguyệt Thần đế làm lớn như vậy, Ngâm Tuyết giới các ngươi chắc cũng nhận được thiệp mời, ngươi chuẩn bị đi theo Trụ Thiên giới, hay đi theo tông môn của mình?
Vân Triệt không chút do dự, đáp thẳng:
- Vãn bối vẫn nên đi theo tông môn của mình.
Tinh Thần đế gật đầu:
- Cũng được. Tinh Linh, ngươi hộ tống Vân Triệt về bên Ngâm Tuyết giới.
- Vâng.
Tinh Linh lĩnh mệnh.
Tinh Thần đế không nói thêm gì nữa, mang theo Đồ Mi cùng ba tinh vệ khác rời đi.
Vân Triệt gánh trên mình danh hiệu “Thiên Đạo chi tử” cùng vô số vầng hào quang kinh thế, tuyệt đối không thể đơn thuần xem là một “huyền giả trẻ tuổi đến từ tinh giới trung vị”. Mặc dù Tinh Thần đế tỏ vẻ lãnh đạm có phần kỳ quái với Vân Triệt, nhưng vẫn cho hắn thể diện rất lớn... đích thân phân phó một tinh vệ, lại còn là thủ lĩnh tinh vệ hộ tống hắn.
- Tinh Linh đại ca, lại gặp mặt rồi.
Không có Tinh Thần đế bên cạnh, áp lực trên người Vân Triệt chợt giảm, hắn cười chào hỏi Tinh Linh.
Thế nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một nghi hoặc: Tinh Linh là tinh vệ trưởng thuộc về Mạt Lỵ, nhưng Tinh Thần đế xuất hành lại dường như rất thích mang theo hắn. Tham gia Đại hội Huyền Thần là thế, lần này đi tới Nguyệt Thần giới, Tinh Thần đế chỉ dẫn theo bốn tinh vệ, nhưng vẫn có Tinh Linh trong đó.
Chỉ là nghi hoặc này chỉ thoáng qua, hắn cũng không để trong lòng.
Tinh Linh tao nhã thi lễ với Vân Triệt:
- Vân công tử, mời.
Lại quay về Trụ Thiên giới, tâm cảnh và mục tiêu của Vân Triệt đã hoàn toàn khác biệt.
Hai người sóng vai đi đến khu vực của Ngâm Tuyết giới, Tinh Linh do dự một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
- Vân công tử, Thải Chi điện hạ thật sự đã truyền thụ “Thiên Lang Ngục Thần Điển” cho công tử sao?
Hỏi xong, Tinh Linh lại áy náy nói:
- Tại hạ chỉ là hiếu kỳ trong lòng, nếu có mạo phạm, kính xin Vân công tử thứ tội.
Vân Triệt cười lắc đầu:
- Tinh Linh đại ca đừng như thế. Chuyện này đương nhiên là thật, việc này nào dám lừa gạt Tinh Thần đế.
Tinh Linh tán thưởng một tiếng:
- Thần điển của các vị tinh thần đại nhân đều là cấm kỵ tuyệt đối không truyền ra ngoài, Vân công tử có thể được ban ân huệ này, thật sự khiến người ta kinh thán. Hơn nữa tại hạ nhìn sắc mặt của thần đế đại nhân, dường như cũng không có vẻ không vui.
Vân Triệt cười nhẹ, mỉm cười không đáp.
Tinh Linh nhìn hắn, tiếp tục thở dài:
- Hiện giờ người đời đều biết Vân công tử là “Thiên Tuyển chi tử” do trời chọn, đã trải qua chín kiếp tẩy lễ từ trước đến nay chưa từng có, thần đế đại nhân và Thải Chi điện hạ sẽ cam lòng như thế, có lẽ đặt trên người Vân công tử cũng không quá mức kỳ lạ.
Vân Triệt cười khan một tiếng, lảng sang chuyện khác:
- Ha ha ha, Tinh Linh đại ca, lần này Tinh Thần đế đi Nguyệt Thần giới tham gia hôn lễ, vì sao lại chỉ dẫn theo vài người ít ỏi như vậy?
Tinh Linh cười khổ một tiếng:
- Mặc dù Vân công tử đến Thần giới trong thời gian ngắn, nhưng chắc cũng đã nghe nói về ân oán giữa hai giới chúng ta. Lần này, nếu không phải thần đế đại nhân cực kỳ tò mò về vị thần hậu mới của Nguyệt Thần giới, có lẽ sẽ không tự mình đến.
- Thì ra là thế.
Trong lúc hai người nói chuyện, đã đi đến nơi Ngâm Tuyết giới ở lại.
Vân Triệt ở Tinh Thần giới nửa tháng, Ngâm Tuyết giới cùng gần như toàn bộ các tinh giới khác đều lưu lại Trụ Thiên Thần giới, vẫn chưa rời đi. Hôn lễ lần này của Nguyệt Thần đế mời rộng khắp Đông Thần Vực, rõ ràng muốn mượn gió đông của Đại hội Huyền Thần lần này.
Vân Triệt và Tinh Linh tạm biệt, đáp xuống trong viện:
- Băng Vân cung chủ, các vị trưởng lão, đệ tử Vân Triệt đã trở lại.
Mộc Băng Vân, Mộc Hoán Chi cùng các trưởng lão, cung chủ Băng Hoàng đều ở đây, toàn bộ đệ tử hộ tống cũng đều ở bên cạnh, hiển nhiên đang chuẩn bị đi đến Nguyệt Thần giới.
Nhìn thấy Vân Triệt trở về, trong lòng Mộc Băng Vân thả lỏng, băng mâu liếc mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, bên môi mang theo nụ cười như có như không:
- Ngươi trở về vừa đúng lúc. Nhìn dáng vẻ của ngươi, xem ra đã đạt được ước muốn.
Vân Triệt nở nụ cười:
- Chẳng những thỏa mãn ước muốn, mà còn có thu hoạch thật bất ngờ.
Trong lời nói của hắn lộ ra vẻ cảm kích... bởi vì hắn cuối cùng đã được như nguyện nhìn thấy Mạt Lỵ, còn có lời hứa hẹn vĩnh viễn, tất cả những chuyện này, ở một mức độ rất lớn đều là do Mộc Băng Vân ban tặng.
Bước đầu tiên hắn đến được Thần giới, chính là do Mộc Băng Vân dẫn dắt.
- Hả? Thu hoạch ngoài ý muốn?
- À... Cái này không quá quan trọng.
Trên mặt Vân Triệt hơi lúng túng. “Thu hoạch ngoài ý muốn” trong miệng hắn là Thải Chi, nhưng không biết vì sao lại buột miệng nói ra.
Liếc nhìn đông đảo trưởng lão và đệ tử xung quanh, Vân Triệt nhỏ giọng hỏi:
- Chẳng lẽ tất cả mọi người chúng ta đều có thể đi tới Nguyệt Thần giới sao?
Mộc Băng Vân gật đầu:
- Không sai. Xem ra lần này Nguyệt Thần đế khá hào phóng, chẳng những mời rộng rãi khắp Đông Thần Vực, mà còn không hạn chế số lượng người đi theo. Toàn bộ những người đang ở Trụ Thiên giới đều có thể đi.
Vân Triệt hơi líu lưỡi:
- Nguyệt Thần đế đây là quyết tâm làm hôn lễ này cực kỳ phô trương rồi, cũng không biết vị thần hậu mới kia là nhân vật thế nào, cho dù là nhân vật tầm cỡ Long Hậu hay Thần Nữ chắc cũng không đến mức khiến Nguyệt Thần đế phải làm vậy chứ?
- Năm đó chuyện về Nguyệt Vô Cấu đã khiến Nguyệt Thần đế phải chịu sỉ nhục rất lớn. Lần này hiển nhiên muốn đòi lại cả vốn lẫn lời. Về phần vị thần hậu kia là nhân vật thế nào, hôm nay sẽ có thể biết được.
Ba năm trước đã phát thiệp mời rộng rãi, gây ra chấn động không nhỏ ở Đông Thần Vực. Ba năm trôi qua, Nguyệt Thần đế chẳng những không hề thu liễm động tĩnh do vụ hôn lễ này tạo ra, ngược lại còn ngày càng làm lớn hơn. Mà vị “thần hậu” kia rốt cuộc là ai, cho đến nay, vẫn không một ai biết được.
Điều này cũng không nghi ngờ gì đã khơi dậy lòng hiếu kỳ cực lớn của mọi người.
Xa xa, một cột sáng màu trắng phóng lên trời. Mộc Băng Vân liếc nhìn cột sáng kia:
- Thứ nguyên huyền trận đã mở, chúng ta đi thôi.