- Ngươi đúng là số đào hoa, ở hạ giới đã vậy, đến nơi này vẫn thế.
Mộc Băng Vân nhẹ nhàng lắc đầu.
Trong đầu thoáng qua bóng dáng Mộc Huyền Âm, nàng thầm thở dài giữa băng tâm hỗn loạn.
- Ta cũng không biết vì sao nàng ấy đột nhiên có ý với ta, thật sự không tài nào hiểu nổi.
Vân Triệt đưa tay sờ đầu, vẻ mặt u sầu.
Trên Phong Thần Đài, hắn đã dùng thủ đoạn ti tiện hung hăng bắt nạt Thủy Mị Âm một phen, đáng lẽ nàng phải chán ghét khinh bỉ hắn mới là phản ứng bình thường nhất, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại!
Cho đến bây giờ hắn vẫn chưa nghĩ thông là vì sao.
Tâm tư của thiếu nữ... thật sự là thứ khó đoán nhất trên đời này.
Mộc Băng Vân lại nói:
- Nhưng mà, đây cũng không phải chuyện xấu. Ngươi nhận được sự ái mộ của tiểu công chúa Lưu Quang và sự tán thành của Lưu Quang Giới Vương, cũng xem như nhận được sự che chở của Lưu Quang Giới. Là một trong ba đại tinh giới thượng vị mạnh nhất Đông Thần Vực, ngay cả Vương Giới cũng không dám xem thường thực lực của Lưu Quang Giới.
Vân Triệt lắc đầu:
- Chuyện lợi dụng tình cảm này, ta không làm được. Thôi, cứ để sau này hãy nói.
Trong đầu hắn quanh quẩn lời truyền âm của Thủy Thiên Hành, nhất là câu cuối cùng.
Cẩn thận... Phạm Đế Thần Nữ...
Khách mời ngày càng đông, các tinh giới nhận được lời mời đều đến đúng giờ, tuyệt đối không dám chậm trễ. Là nơi thần thánh nhất Đông Thần Vực, có lẽ Thần Nguyệt Thành chưa bao giờ náo nhiệt như hôm nay.
Thời gian dần dần tiến đến thời khắc diễn ra hôn điển.
Trận hôn điển này lớn chưa từng có, cả thế gian đều biết, cũng nghe đồn đã chuẩn bị suốt mấy năm, chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách của Đông Thần Vực.
Thế nhưng, cho dù nơi này là Thần Nguyệt Thành, cũng không phải tất cả người tới đều được vào bàn tiệc.
Trên bầu trời xa xôi, sau từng tầng mây mù, Thiên Diệp Ảnh Nhi đứng yên trong không trung, một thân kim y phác họa đường cong hoàn mỹ đến tột cùng.
Nàng đứng dưới thần nguyệt, đắm mình trong ánh trăng, dù chưa lộ dung nhan nhưng vẻ tao nhã vô hình kia cũng đủ khiến thần nữ trên cung trăng phải hổ thẹn.
Bên cạnh nàng vẫn là lão già còng lưng, da dẻ nhăn nheo.
Cổ Chúc.
- Khụ... khụ khụ...
Lão già phát ra từng trận ho khan khàn khàn, như thể ngọn lửa sinh mệnh sắp lụi tàn. Nhưng trong đôi mắt tưởng chừng đục ngầu của lão lại ẩn chứa thần quang có thể xuyên thấu vạn vật.
Thiên Diệp Ảnh Nhi chậm rãi nói:
- Mời khắp Đông Vực, thần nguyệt lên cao. Nguyệt Vô Nhai thật sự đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của ta, ta rất nóng lòng muốn xem, vị thần hậu mới này rốt cuộc là nhân vật thế nào.
- Tiểu thư, không vào chủ điện sao?
Cổ Chúc hỏi.
- Không cần. Dù sao, một mục tiêu khác cũng không ở trong chủ điện.
Dưới lớp mặt nạ vàng, tầm mắt nàng hướng về chính là vị trí của Vân Triệt.
Cổ Chúc cười nhẹ:
- Ha ha, so với thần hậu của Nguyệt Thần, kẻ này mới là mục đích thật sự khiến tiểu thư đến đây.
Thiên Diệp Ảnh Nhi không phủ nhận, đôi môi mềm mại hơi nhếch lên một đường cong nguy hiểm:
- Lũ ngu xuẩn này đều cho rằng hắn có thể bình an vượt qua chín tầng lôi kiếp là vì nhận được sự che chở của thiên đạo, lại không biết... Hừ, ta thật sự nên cảm ơn đám ngu xuẩn tự cho là đúng của Thiên Cơ Giới, nếu không, e rằng ta phải tốn không ít công sức.
- Là thần lực của Tà Thần sao?
Cổ Chúc chậm rãi nói.
“...” Thiên Diệp Ảnh Nhi liếc mắt qua, như dừng lại trên người Cổ Chúc, trong khoảnh khắc đó, thế giới bỗng nhiên đông cứng lại.
Trọn vẹn năm giây, Thiên Diệp Ảnh Nhi quay mắt đi, cười như không cười:
- Xem ra, không gì có thể qua được tuệ nhãn của Cổ bá.
Hai mắt Cổ Chúc vẫn đục ngầu như cũ, không thấy một chút ánh sáng nào:
- Không, đây là đáp án mà tiểu thư đã nói cho lão nô. Hóa ra, tin đồn năm đó Nam Thần Vực xuất hiện truyền thừa của Tà Thần là thật, tin đồn Thiên Sát Tinh Thần nhận được truyền thừa của Tà Thần cũng là thật.
Kiến thức của lão vốn uyên bác vô cùng, lại thường ở bên cạnh Thiên Diệp Ảnh Nhi, một vài hành động, lời nói vô tình gần đây, cùng với hứng thú mãnh liệt đến lạ thường của nàng đối với Vân Triệt, quan trọng nhất là câu nói “Đây là do chính miệng Thiên Sát Tinh Thần nói với ta”, đã khiến lão sau khi cẩn thận suy xét từng tầng, dần dần đoán ra hai chữ “Tà Thần”.
Dù sao, thứ có thể khiến nàng sinh ra hứng thú không thua kém gì “Nghịch Thế Thiên Thư”, có lẽ cũng chỉ có thứ thuộc cấp bậc Sáng Thế Thần. Mà trong tứ đại Sáng Thế Thần, có một vị sở hữu lực lượng nguyên tố cực đoan. Lại vừa khéo, hơn hai mươi năm trước từng xuất hiện tin đồn về truyền thừa Sáng Thế Thần, hơn nữa còn liên quan đến Thiên Sát Tinh Thần.
- Chuyện này, không được nói cho bất kỳ ai, kể cả phụ vương ta.
- Mạng của lão nô chỉ thuộc về tiểu thư.
Cổ Chúc trả lời. Toàn thân lão từ đầu đến cuối không hề có chút gợn sóng, như một cái giếng cạn khô khốc.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói:
- Ta sẽ không hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai trên đời này, kể cả ngươi. Câu này cũng là do ngươi dạy ta.
Cổ Chúc cười khan:
- Ha ha, tiểu thư có thể nghĩ như vậy, lão nô rất lấy làm an ủi.
Cổ Chúc hơi ngước mắt, ánh mắt lại một lần nữa lướt qua bóng dáng Vân Triệt. Dù tang thương như lão, trước ba chữ “Sáng Thế Thần” cũng không thể nào thờ ơ được:
- Truyền thừa của Sáng Thế Thần... khó trách, khó trách.
- Chỉ là, lão hủ có một chuyện khó hiểu, Thiên Sát Tinh Thần vì một tin đồn mà không tiếc một mình đến Nam Thần Vực, khát vọng đối với lực lượng không thể nói là không mãnh liệt. Nhưng lực lượng Tà Thần nàng đã thành công có được, vì sao lại đưa cho Vân Triệt?
Đôi mắt đẹp của Thiên Diệp Ảnh Nhi thoáng nheo lại, trong tia thần quang băng hàn lộ ra vẻ nguy hiểm tột độ:
- Hỏi rất hay. Nguyên nhân trong đó nên đi hỏi chính Vân Triệt. Cho nên, việc cần làm trước mắt là không để hắn vào Trụ Thiên Thần Cảnh.
- Tiểu thư định âm thầm bắt hắn, đoạt xá thần lực Sáng Thế của hắn sao?
Cổ Chúc nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại lắc đầu:
- Thần lực Sáng Thế có đoạt xá được hay không còn chưa biết. Có thể đoạt xá là tốt nhất, nếu không thể, cũng phải để hắn do ta khống chế.
- Hắn ở Thần Kiếp Cảnh có thể thắng Thần Linh Cảnh, ở Thần Linh Cảnh có thể thắng Thần Vương. Cùng cảnh giới, thực lực của hắn vượt xa huyền giả khác. Như vậy, trong tương lai xa, nếu hắn đạt đến cực hạn của nhân loại, trở thành Thần Chủ chí cảnh, thực lực cũng chắc chắn vượt xa Thần Chủ chí cảnh, nói cách khác... sẽ vô địch thiên hạ!
- Như thế, cho dù hắn không thành chân thần, cũng gần như chân thần.
Những lời này của Thiên Diệp Ảnh Nhi gần như giống hệt những lời Mạt Lỵ đã nói với Vân Triệt trước kia.
- Một người như vậy, nếu có thể để mình khống chế thì tự nhiên là chuyện tốt. Nếu không thể, vậy phải sớm hủy đi.
Thiên Diệp Ảnh Nhi hơi ngừng lại, tiếp tục nói:
- Mặt khác... ta luôn cảm thấy, bí mật trên người hắn còn xa mới đơn giản là thần lực Sáng Thế.
- Thời gian vào Trụ Thiên Thần Cảnh chỉ còn lại mười lăm ngày ngắn ngủi. Trong mười lăm ngày này, hắn sẽ luôn ở dưới sự che chở của Trụ Thiên Giới, e rằng khó có cơ hội.
Cổ Chúc thong thả nói, từng chữ truyền vào tai lại như từng tiếng chuông lớn vang vọng trong sâu thẳm tâm hồn. Muốn bắt Vân Triệt thì dễ, nhưng muốn giấu giếm mọi người mà âm thầm bắt hắn thì lại rất khó.
Mái tóc vàng của Thiên Diệp Ảnh Nhi không gió mà bay, một luồng thần tức kỳ dị lặng lẽ lơ lửng trên người nàng, khiến cả ánh thần nguyệt bao phủ trên người cũng phải mờ đi:
- Khó có cơ hội, vậy thì tạo ra cơ hội, Trụ Thiên Giới thì đã sao!
Phía dưới xa xôi, một tiếng hô to truyền đến:
- Trụ Thiên Giới đến!
Là người khống chế thứ nguyên huyền trận, Trụ Thiên Thần Giới là người cuối cùng vào bàn tiệc. Mà theo người của Trụ Thiên Thần Giới ngồi vào chủ điện, thời điểm chính thức bắt đầu hôn điển của thần đế rung chuyển toàn bộ Đông Thần Vực này chỉ còn chưa đến nửa canh giờ cuối cùng.
Đúng lúc này, một chùm sáng đột nhiên chiếu rọi, khiến ánh thần nguyệt đang bao phủ thế gian thêm vào một chút quang mang kỳ dị. Mọi người theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, trên không chủ điện lại có một tòa cung điện hoa lệ đang chậm rãi bay lên.
Ở trung tâm Thần Nguyệt Thành, cung điện này có thể nói là hơi “nhỏ bé”, chỉ cao chưa đến mười trượng, chu vi hơn mười trượng. Nhưng khí tức mà cung điện cỡ nhỏ này phóng thích ra lại khiến cho một đám cường giả Đông Thần Vực đều rung động trong lòng.
Mà quang mang kỳ dị kia cũng từ cung điện thần bí này chiếu xuống. Ánh sáng kỳ lạ chiếu xuống không hề mãnh liệt, nhưng lại dễ dàng xuyên qua ánh thần nguyệt, chiếm cứ tầm mắt của mọi người.
- Đây là...
Hỏa Như Liệt đột nhiên nghĩ đến điều gì, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
- Là Độn Nguyệt Tiên Cung!
Viêm Tuyệt Hải nói. Lúc nói chuyện, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào cung điện đang chậm rãi bay lên, ánh mắt nóng bỏng tột độ trong nháy mắt kia như đang ngưỡng vọng cung điện thần thánh trên trời.
- Độn Nguyệt Tiên Cung!
- Là... là Độn Nguyệt Tiên Cung!!
Bên tai nhất thời truyền đến một loạt tiếng kinh hô, khi bốn chữ “Độn Nguyệt Tiên Cung” truyền ra, lập tức dấy lên những tiếng gầm kéo dài không dứt.
- “Độn Nguyệt Tiên Cung” này có chỗ kỳ lạ gì?
Vân Triệt hỏi. Những người có thể đến đây đều là tồn tại đỉnh cao ở Đông Thần Vực, vậy mà chỉ vì bốn chữ “Độn Nguyệt Tiên Cung” mà tất cả đều biến sắc. Có thể thấy, cung điện đang bay lên này không hề tầm thường.
- Độn Nguyệt Tiên Cung, là huyền hạm đỉnh cấp nhất đương thời, cũng là một trong những chí bảo mạnh nhất của Nguyệt Thần Giới.
Mộc Băng Vân giải thích cho Vân Triệt.
- Huyền hạm?
Vân Triệt hơi giật mình, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía cung điện đang phóng thích thần mang kỳ dị. Quy mô lớn nhỏ này nhiều lắm cũng chỉ là huyền chu, kém quá xa so với huyền hạm thường dài đến ngàn dặm.
- Ghi chép về Độn Nguyệt Tiên Cung, có nói nó là do mười hai Nguyệt Thần ban đầu của Nguyệt Thần Giới sáng tạo nên, cũng có ghi chép nói nó là thần vật lưu lại từ thời đại Chư Thần viễn cổ. Không gian bên trong của nó lớn hơn nhiều so với những gì ngươi thấy. Mà chỗ kinh người nhất của nó là tốc độ phi hành...
- Đặt ở toàn bộ Thần Giới, tốc độ phi hành của nó có thể nói là thiên hạ vô song. Nghe nói, tốc độ cực hạn của nó, cho dù là thần đế cũng khó lòng đuổi kịp!
- Thần đế... cũng khó lòng đuổi kịp?
Câu nói này của Mộc Băng Vân thật sự làm Vân Triệt kinh hãi. Thần đế là tồn tại cường đại nhất thế gian, nếu thần đế cũng khó mà đuổi kịp nó, chẳng phải có nghĩa là... dưới tốc độ cực hạn, không có bất cứ thứ gì có thể đuổi kịp Độn Nguyệt Tiên Cung này sao!?
Cũng có nghĩa là, nếu có được Độn Nguyệt Tiên Cung này, cho dù đối mặt với kẻ địch thế nào, cho dù ở trước mặt thần đế cũng có thể bình an thoát thân — à, nhưng điều kiện tiên quyết là phải thành công tiến vào Độn Nguyệt Tiên Cung. Nếu thật sự đối mặt với kẻ địch cấp bậc Thần Chủ, e rằng cũng không có cơ hội tiến vào.
Hỏa Như Liệt cảm thán một tiếng:
- Huyền hạm đỉnh cấp nhất đương thời, hoàn toàn xứng đáng là đế vương trong các loại huyền hạm. Không ngờ hôm nay lại có may mắn được nhìn thấy... Hả? Kỳ lạ, tại sao vào lúc này lại đột nhiên xuất hiện Độn Nguyệt Tiên Cung?
Bên trong Độn Nguyệt Tiên Cung, một bóng người từ trong ánh sáng lạ chậm rãi bước ra.
Chính là Nguyệt Thần Đế.
Hắn đứng trên Độn Nguyệt Tiên Cung, mặt mỉm cười, cánh tay nâng lên, giữa sự ngưỡng mộ của tất cả mọi người, giọng nói thần đế mênh mông phủ xuống:
- Các vị khách quý không quản ngại vất vả đến Thần Nguyệt Thành của ta, bổn vương vô cùng hoan nghênh, vinh hạnh không thôi.
Hôn điển còn gần nửa canh giờ, Nguyệt Thần Đế đã hiện thân lên tiếng. Có vẻ tâm tình của hắn vô cùng tốt, ngay cả uy áp thần đế cũng bớt đi vài phần nghiêm nghị làm người ta nghẹt thở, nhiều thêm vài phần thần tức dễ chịu như gió xuân:
- Bổn vương thân là Giới Vương Nguyệt Thần đã lâu, đã có 371 cơ thiếp, con cháu hàng ngàn, nhưng lại chưa bao giờ lập hậu, luôn là chuyện đáng tiếc nhất đối với bổn vương.
“Chưa bao giờ lập hậu” đúng là sự thật. Năm đó mặc dù chiêu cáo thiên hạ lập Nguyệt Vô Cấu làm hậu, nhưng chưa chính thức phong hậu thì đã xảy ra biến cố.
- Nhưng hôm nay, bổn vương mời quần hùng khắp Đông Vực, chính là muốn dưới sự chứng kiến của các vị, cưới thần hậu của bổn vương, cũng là thần hậu của Nguyệt Thần Giới!
Dưới giọng nói của thần đế, quần hùng đều im phăng phắc, không ai dám tự tiện đáp lời. Lúc này, một giọng nói cực kỳ không hợp thời vang lên:
- Nếu hôm nay muốn lập hậu, vậy vì sao cứ phải che che đậy đậy, lẽ nào thần hậu của Nguyệt Vô Nhai ngươi lại là kẻ không thể gặp người như vậy sao?
Lời vừa nói ra, toàn trường thoáng chốc hoàn toàn yên tĩnh.
Mọi người không cần nhìn, thậm chí không cần dùng đầu óc, dùng mông cũng có thể nghĩ ra, người có thể ở đây, trong tình huống này nói ra những lời như vậy chỉ có thể là một người...
Tinh Thần Đế!
Chuyện hai giới Tinh Thần và Nguyệt Thần bất hòa, thiên hạ đều biết. Mà vài năm gần đây càng kịch liệt trở mặt, nguyên nhân chính là chuyện của Nguyệt Vô Cấu năm đó. Tinh Thần Đế vào lúc này nói lời chọc tức Nguyệt Thần Đế, dù ai cũng phải run sợ, nhưng cũng không quá bất ngờ.
Nhưng điều làm người ta kinh ngạc chính là Nguyệt Thần Đế chẳng những không hề tức giận, ngược lại còn phá lên cười lớn.
Nguyệt Thần Đế cười một tiếng rất bình thản. Tiếng cười này quả thật không hề có cảm giác đang che giấu tức giận, trên mặt cũng tràn đầy ý cười thoải mái:
- Ha ha ha ha, Tinh Thần Đế nói không sai, đây đúng là lỗi của bổn vương.
- Nhưng mà, nguyên nhân bổn vương làm như vậy, chắc hẳn phần lớn các vị đều biết rõ. Hơn ba mươi năm trước, bổn vương muốn cưới Nguyệt Vô Cấu làm thần hậu, lại vào đêm trước hôn điển bị tiểu nhân ám toán. Chẳng những không bảo vệ được Nguyệt Vô Cấu, ngay cả bổn vương cũng vì vậy mà trở thành trò cười cho thiên hạ.
Trên mặt mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Chuyện về Nguyệt Vô Cấu là sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời Nguyệt Thần Đế. Cũng vì thế mà tuyệt đối không ai dám nhắc đến ba chữ “Nguyệt Vô Cấu” trước mặt Nguyệt Thần Đế, nếu không chẳng khác nào tự tìm đường chết. Nhưng bây giờ Nguyệt Thần Đế lại chủ động đề cập đến trước mặt mọi người...
Trước mặt mọi người vạch trần vết sẹo nhục nhã nhất của mình!
Hơn nữa khi nói những lời này, Nguyệt Thần Đế không hề có một chút miễn cưỡng hay u ám nào, ngược lại còn cười hề hề, như đang nói đến một chuyện nhỏ không đáng kể.
- Cho nên, để đề phòng hạng trộm cắp, bảo vệ thần hậu của bổn vương, lần này bổn vương không thể không cẩn thận một chút, mong các vị chớ trách.
Bên trong chủ điện, tất cả người của Phạm Đế Thần Giới, Trụ Thiên Thần Giới, Tinh Thần Giới đều lộ vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ đối mặt với lời nói móc của Tinh Thần Đế, Nguyệt Thần Đế chẳng những không hề tức giận, ngược lại còn kiên nhẫn giải thích, còn vô cùng thản nhiên tự vạch trần vết sẹo.
Nguyệt Thần Đế mà bọn họ biết không phải là người độ lượng lớn như thế.
Nhìn dáng vẻ cười tủm tỉm của Nguyệt Thần Đế, chân mày Tinh Thần Đế giật giật, hắn như một quyền dốc toàn lực nện vào bông gòn, toàn thân khó chịu không nói nên lời.
- Nhưng cho đến hôm nay, bổn vương tự nhiên không cần phải cố ý làm ra vẻ huyền bí nữa. Tuy rằng chưa đến giờ hôn điển, nhưng nếu Tinh Thần Đế đã có ý nguyện đó, vậy bổn vương cũng đành tuân theo.
Giọng Nguyệt Thần Đế đột nhiên thay đổi, trên mặt lộ ra nụ cười nhu hòa.
- Khuynh Nguyệt, ngươi hãy hiện thân, ra mắt các vị đi.