Cẩn Nguyệt không phải tỳ nữ bình thường. Nàng xuất thân từ Nguyệt Thần giới, lại hầu cận bên cạnh Thần Hậu tương lai, địa vị chắc chắn cao hơn phần lớn huyền giả của Nguyệt Thần giới. Ít nhất, nàng tuyệt đối không phải là kẻ nhát gan và dễ dàng thất thố.
Nhưng khi đối mặt với Vân Triệt, nàng lại luôn có cảm giác bất an, căng thẳng, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Cẩn Nguyệt xin cáo lui.
Chẳng biết có ghi nhớ lời dặn của Vân Triệt hay không, Cẩn Nguyệt đã vội vàng rời đi.
Đám người Hỏa Như Liệt đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng Mộc Hoán Chi không nhịn được hỏi:
- Ngâm Tuyết giới ta có ân với Thần Hậu? Đây là chuyện gì?
Vân Triệt và Mộc Băng Vân đều không trả lời.
Mộc Hoán Chi vuốt râu, vẻ mặt hòa dịu đi phần nào sự ngượng ngùng.
Trong lòng Vân Triệt và Mộc Băng Vân tự nhiên biết rõ ngọn nguồn giữa Hạ Khuynh Nguyệt và Ngâm Tuyết giới. Sau khi đến Thần giới, Hạ Khuynh Nguyệt dĩ nhiên sẽ dần biết được, Băng Di Thần Công mà nàng tu luyện ở Băng Vân Tiên Cung thực chất chính là Băng Hoàng Phong Thần Điển của Ngâm Tuyết giới.
- Ngươi tặng nàng thứ gì?
Mộc Băng Vân hỏi, trong mắt tràn đầy lo lắng.
- Hôn thư của ta và nàng.
Vân Triệt thản nhiên đáp.
Phụt...
Ngụm rượu vừa vào miệng Hỏa Như Liệt lập tức phun tung tóe khắp người khắp bàn, hắn lúng túng lau vội, lắp bắp nói:
- Ta ta ta ta ta... vừa rồi thật sự không nghe thấy gì hết...
Như sợ Hỏa Phá Vân lắm lời hỏi lung tung, hắn bất chấp cả người nhếch nhác, một tay túm lấy Hỏa Phá Vân:
- Phá Vân, vi sư còn rất nhiều chuyện quan trọng muốn dặn dò con, sau khi con vào Trụ Thiên châu... đi thôi, đi thôi...
Hôn thư của ta và nàng...
Hôn thư của Vân Triệt và Nguyệt Thần Thần Hậu!?
Đây đâu chỉ là sấm sét giữa trời quang! Hỏa Như Liệt, Viêm Tuyệt Hải, Mộc Hoán Chi, ba vị Thần Quân đều bị chấn động đến ngây người tại chỗ. Tin tức này kinh khủng đến mức khiến họ cảm giác như bị nhấn chìm trong biển cả vô biên cuộn trào sóng dữ...
- Ta... đi xem các đệ tử.
Mộc Hoán Chi đầu đầy mồ hôi, lúc đứng dậy còn vấp mạnh vào ghế, lảo đảo mấy cái.
- Khụ... ta cũng đi đây.
Viêm Tuyệt Hải ngày thường vững chãi như núi mà cũng gần như là chạy trối chết.
- Xem ra, ngươi không tin lời tỳ nữ vừa rồi nói?
Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt.
Vân Triệt mặt không cảm xúc:
- Không, ta tin. Nàng chắc chắn chưa xem huyền ảnh của Đại hội Huyền Thần, cũng không biết ta còn sống.
- Vì sao?
Không biết lại nhớ đến điều gì, Vân Triệt khẽ nhắm mắt lại:
- Bởi vì ta hiểu nàng. Nàng là người có tính tình cực kỳ lạnh nhạt, từ nhỏ đã vậy. Huyền đạo luôn là mục tiêu theo đuổi duy nhất của nàng, ngoài nó ra, nàng thờ ơ với tất cả.
Mộc Băng Vân: “...”
- Tuy nàng không xem huyền ảnh của Đại hội Huyền Thần, nhưng chắc chắn đã nghe thấy tên của ta. Chỉ là...
Vân Triệt tự giễu cười:
- Nàng không thể nào liên hệ được cái tên “Vân Triệt” mà nàng nghe thấy với ta.
Cũng như khi hắn đột nhiên nghe Nguyệt Thần Đế gọi hai chữ “Khuynh Nguyệt”, hắn tuyệt đối không ngờ rằng đó sẽ là Hạ Khuynh Nguyệt, một chút cũng không.
Hắn không thể nào liên hệ Hạ Khuynh Nguyệt với “Nguyệt Thần Thần Hậu”.
Hạ Khuynh Nguyệt cũng không thể nào liên hệ được người đứng đầu Phong Thần chi chiến với hắn... Huống chi, đó còn là một người mà nàng vốn ngỡ đã chết.
“...” Mộc Băng Vân lặng lẽ nhìn Vân Triệt. Những lời này của Vân Triệt chính là đang nói cho nàng biết, trong thế giới của Hạ Khuynh Nguyệt, “Vân Triệt” là người chồng quá cố đã chết nhiều năm, nàng muốn gả cho ai hoàn toàn là tự do của nàng.
Những lời này, hắn đang nói cho Mộc Băng Vân nghe, hoặc cũng là đang tự an ủi chính mình.
Mộc Băng Vân khuyên nhủ:
- Nàng cũng là người tính tình lạnh nhạt, sẽ không tham luyến danh vị “Nguyệt Thần Thần Hậu”. Có lẽ nàng bị ép buộc, hoặc có nỗi khổ tâm nào đó. Dù sao, nếu Nguyệt Thần Đế muốn ai trở thành Thần Hậu, không ai có khả năng từ chối.
Vân Triệt lại lắc đầu:
- Không, nàng đúng là người không ham cái danh “Thần Hậu”, nhưng cũng sẽ không bị ai ép buộc.
Mộc Băng Vân: “...?”
- Băng Vân cung chủ, mười hai năm trước, khi ta và nàng thành thân, nàng đã được vô số người ngưỡng mộ, lại còn là đệ tử chính thức của Băng Vân Tiên Cung. Mà ta khi đó thân thể suy nhược, huyền mạch tàn phế, ở trong gia tộc ngay cả hạ nhân cũng thầm cười nhạo.
- Sự chênh lệch giữa ta và nàng lúc đó, dùng trời và đất cũng không đủ để hình dung. Nhưng nàng vẫn gả cho ta, không phải bị ép buộc, cũng không có nỗi khổ tâm nào, mà hoàn toàn xuất phát từ ý nguyện của chính nàng.
“...” Mộc Băng Vân hơi sững sờ.
- Khi đó, ta vừa cảm kích, vừa ái mộ nàng. Vào ngày đầu tiên thành thân, ta đã hạ quyết tâm, bất kể nàng có thân phận gì, ta nhất định phải khiến nàng thật lòng yêu ta... có lẽ cũng là để thỏa mãn lòng tự tôn có chút buồn cười của ta.
Nhớ lại mấy ngày chung sống sau tân hôn, Vân Triệt khẽ cười.
- Sau này, ta có rất nhiều hồng nhan tri kỷ. Khi ta ở bên các nàng, các nàng sẽ dần dần dung nhập ta vào sinh mệnh và ý chí của mình, kể cả Thải Y thân là Tiểu Yêu Hậu cũng vậy. Nhưng mà... chỉ riêng Hạ Khuynh Nguyệt...
- Ta và nàng đã bái thiên địa, từng chung hoạn nạn, thậm chí từng cùng nhau trải qua sinh tử. Có nhiều lần ta tưởng rằng đã hoàn toàn hòa tan được trái tim băng giá của nàng... Nhất là có một lần, ta và nàng cùng bị Thiên Trì Cự Thú nuốt vào bụng, nàng vì cứu ta mà dốc toàn bộ lực lượng truyền sang người ta, bản thân suýt chút nữa thì chết...
- Nhưng mà, mỗi lần ta cho rằng mình đã hoàn toàn đi vào lòng nàng, nàng lại... gần như không chút do dự mà rời xa ta, trở về Băng Vân Tiên Cung. Lúc gặp lại, vẫn giữ một khoảng cách với ta như chưa từng gần gũi hơn.
Năm đó, hắn đồng ý gia nhập Băng Vân Tiên Cung, trở thành nam đệ tử đầu tiên trong lịch sử, một nguyên nhân quan trọng nhất trong tiềm thức chính là để có thể kéo gần khoảng cách với Hạ Khuynh Nguyệt.
Nàng trông có vẻ lạnh lùng yếu đuối, nhưng ý chí lại vô cùng cứng cỏi và độc lập. Chuyện nàng đã quyết, bất kỳ ai cũng khó lòng lay chuyển. Có lẽ vì nàng trời sinh có Lưu Ly Tâm, nên trong tiềm thức, nàng luôn dùng tư thái nhìn xuống vạn vật để nhìn nhận bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì trên thế gian. Không ai có thể ép buộc nàng làm chuyện gì, chỉ có nàng có muốn hay không mà thôi.
- Ngươi nói, nàng muốn gả cho Nguyệt Thần Đế, là nàng cam tâm tình nguyện?
- Đúng vậy.
Vân Triệt gật đầu, vẻ mặt không vui không buồn.
Tám năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, nhưng không thể thay đổi được bản tính và ý chí của một người.
Lúc Hạ Khuynh Nguyệt hiện thân, đôi mắt nàng vẫn trong như nước hồ thu không gợn sóng, giống hệt trong ký ức.
- Về phía nàng, nàng không sai. Ngược lại, nàng đã đưa ra một lựa chọn đúng đắn hơn bất kỳ nữ nhân nào trên đời. Nguyệt Thần Giới Vương... so với hắn, ta chẳng qua chỉ là một con sâu cái kiến vừa mới tập bò mà thôi. Thần Hậu của một Vương giới, đối với nàng mà nói, trên đời này không còn thân phận nào tôn quý hơn thế. Đây có lẽ cũng là một kiểu trời cao chiếu cố cho “Lưu Ly Tâm” đi.
- Nếu nói sai sót duy nhất, thì chính là ta còn sống.
Lời Vân Triệt nói rành mạch rõ ràng, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh... một sự bình tĩnh khiến người ta thấy tim đập nhanh.
- Vậy ngươi... vì sao còn muốn đưa hôn thư cho nàng?
Mộc Băng Vân hỏi.
- Đương nhiên là để cho nàng biết sai sót này vẫn còn tồn tại, sau đó tự tay xóa bỏ nó.
Vân Triệt cười nhẹ.
Vân Triệt dường như đã hoàn toàn khôi phục lý trí, một sự lý trí đến đáng sợ. Mộc Băng Vân không thể nào yên lòng:
- Vân Triệt, ngươi thật sự...
Vân Triệt ngẩng đầu nhìn về phía trước:
- Ngươi yên tâm. Hôn điển này long trọng như thế, nó đã không chỉ là một buổi lễ thành hôn đơn thuần, mà còn gắn liền với tôn nghiêm của Nguyệt Thần Đế, cùng với toàn bộ Nguyệt Thần giới.
- Nơi này là Nguyệt Thần giới, với sức lực nhỏ bé của ta, cho dù có bỏ mạng ở đây, đổ cạn máu tươi cũng không thể thay đổi được gì, ngược lại còn khiến Ngâm Tuyết giới và Viêm Thần giới bị liên lụy vì ta.
Cho dù chính Hạ Khuynh Nguyệt đổi ý, cũng đã không còn khả năng.
- Ta còn nhiều chuyện muốn làm như vậy, ta vừa mới hứa hẹn với nàng ấy, sao có thể... vì chút chuyện này mà bỏ mạng ở đây được.
- Cứ như vậy đi.
Hắn cầm lấy một chiếc ly ngọc khác, uống một hơi cạn sạch.
Lúc ly ngọc đặt xuống, nó vỡ tan trong nháy mắt.
“...” Bàn tay ngọc của Mộc Băng Vân nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Vân Triệt, không nói thêm lời khuyên giải an ủi nào.
Vân Triệt, ngươi giao hôn thư vào tay nàng, thật sự chỉ vì mục đích đơn giản như vậy thôi sao?
...
...
Trên tầng mây, phần lớn sự chú ý của Thiên Diệp Ảnh Nhi đều đặt trên người Vân Triệt, nên tự nhiên cũng để ý tới Cẩn Nguyệt.
Cách nhau rất xa, lại không phóng thích huyền lực, nàng không thể nghe rõ hoàn toàn cuộc đối thoại của họ, nhưng cũng mơ hồ nghe được “tỳ nữ của Thần Hậu”.
- Tỳ nữ của Thần Hậu? Vì sao lại đi tìm Vân Triệt?
Ánh mắt Thiên Diệp Ảnh Nhi dừng lại trên hộp ngọc trong tay Cẩn Nguyệt:
- Cổ bá, Vân Triệt đã bỏ thứ gì vào trong đó?
Thân hình Cổ bá không động, chỉ có ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị. Giây lát sau, lão chậm rãi nói:
- Là một tờ hôn thư.
- Hôn thư? Lấy ra xem.
Cổ bá không đáp lời, bàn tay già nua khô héo của lão giơ lên. Không ai thấy lão có động tác gì, nhưng không gian trước mặt đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy quỷ dị.
Năm ngón tay gầy guộc co lại, chậm rãi đưa vào trong vòng xoáy. Vài giây sau, tay của Cổ Chúc đã rút về, vòng xoáy lặng lẽ biến mất, mà trong tay lão, đã có thêm một cuộn giấy được gấp lại.
Phía dưới, Cẩn Nguyệt bước đi vội vã, hoàn toàn không phát hiện ra điều gì. Hộp ngọc trong tay nàng vẫn nguyên vẹn như lúc đầu, không có bất kỳ dấu hiệu khác thường nào.
Thiên Diệp Ảnh Nhi cầm lấy cuộn giấy, sau khi mở ra, thần thức lướt qua, đôi phượng mâu sau lớp mặt nạ tức thì nheo lại.
Thương Phong quốc... thành Lưu Vân...
Tiêu Triệt... Hạ Khuynh Nguyệt...
Khuynh Nguyệt...
Nàng gấp hôn thư lại, động tác rất chậm rãi. Khi hôn thư được gấp lại hoàn toàn, khóe môi nàng đã nhếch lên một nụ cười nhẹ nguy hiểm đến cực điểm...
- Trên đời này, lại có chuyện thú vị như vậy.
- Có muốn trả nó về không?
Cổ Chúc nói.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lại cất hôn thư đi:
- Không, một món đại lễ nặng ký như vậy, tự nhiên nên phát huy tác dụng lớn nhất của nó.
- Đến Nguyệt Thần giới này cũng không mang theo hạ lễ gì, ta liền mượn hoa hiến Phật, tặng cho Nguyệt Vô Nhai hắn một bất ngờ thật lớn đi!
...
...
Bên trong Độn Nguyệt Tiên Cung, Hạ Khuynh Nguyệt đứng trước gương, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên mặt kính, đôi mắt đẹp mộng ảo mê ly, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Không gian bên trong Độn Nguyệt Tiên Cung rất lớn, vô số điểm sáng lấp lánh, những điểm sáng này lại như bị một lực lượng vô hình hấp dẫn, tranh nhau hội tụ về phía tiên ảnh của Hạ Khuynh Nguyệt.
Chỉ còn một khắc cuối cùng là đến giờ cử hành hôn điển.
Cẩn Nguyệt ôm hộp ngọc, bước chân nhẹ nhàng đến gần, sau đó khẽ cúi người sau lưng Hạ Khuynh Nguyệt:
- Thần Hậu nương nương, đã theo phân phó một tháng trước của ngài, tặng cho Ngâm Tuyết giới một viên Nguyệt Thần đan, người nhận chính là đệ tử Ngâm Tuyết tên “Vân Triệt” kia.
- Vậy thì tốt.
Nàng nhàn nhạt đáp lại.
Cẩn Nguyệt nói:
- Còn có một chuyện. Vân công tử nhờ nô tỳ mang về một món đáp lễ cho nương nương, cũng nói hy vọng nương nương có thể tự mình mở ra.
Nàng khẽ nói:
- Không cần. Mang đi đi.
Cẩn Nguyệt không hề thấy bất ngờ trước câu trả lời của nương nương. Nàng ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn phải nói:
- Vân Triệt công tử còn nhờ nô tỳ chuyển lời đến nương nương một câu...
- Đây là hạ lễ đại hôn mà Tiêu Triệt của thành Lưu Vân gửi tặng Thần Hậu nương nương.