Đối mặt với sự khiêu khích và miệt thị của Ngạo Nham, Vân Triệt chỉ hờ hững liếc mắt nhìn hắn một cái rồi dời đi. Trước đó còn có chút chú ý đến hắn, nhưng bây giờ đã xuống tới mức thấp nhất, đừng nói là đáp lời, ngay cả liếc mắt thêm một lần cũng không thèm. Cuồng vọng, ngạo mạn, tự cho là đúng, e rằng cả trí tuệ cũng thấp kém, loại người này, trong mắt Vân Triệt chỉ có hai chữ “phế vật”, không có tư cách làm bằng hữu của hắn, càng không có tư cách trở thành kẻ địch của hắn. E rằng chút huyền lực bất phàm kia cũng chỉ là do tài nguyên gia tộc cưỡng ép đắp nặn nên mà thôi.
Thấy Vân Triệt không đáp lời, Ngạo Nham cho rằng hắn đã sợ hãi đến mức không dám hé răng, liền cười lạnh một tiếng rồi quay đi.
- Quá… quá đáng lắm!
Vân Tiểu Phàm tức giận bất bình, thấp giọng nói bên cạnh Vân Triệt:
- Rõ ràng không bằng Vân đại ca mà còn dám nói những lời như vậy, quả thật không biết xấu hổ là gì.
- Ngươi nói cái gì?
Dù Vân Tiểu Phàm đã cố gắng hạ giọng, nhưng Ngạo Nham đứng rất gần nên vẫn nghe thấy. Hắn liếc mắt nhìn sang, ánh mắt tràn đầy vẻ tàn nhẫn:
- Ngươi lặp lại lần nữa cho ta xem.
- Ta…
Thân thể Vân Tiểu Phàm bất giác run lên, sắc mặt thoáng chốc tái đi. Hắn biết rõ bối cảnh của Ngạo Nham, còn bản thân chỉ xuất thân từ một gia tộc bình thường, mang theo hy vọng của cả gia tộc một mình đến đây theo đuổi giấc mộng. Hắn nào dám vừa mới vào Thương Phong Huyền Phủ đã kết thù với một kẻ có thế lực cường đại.
Tuy nhiên, nơi này dù sao cũng là khu vực khảo hạch của Thương Phong Huyền Phủ, Ngạo Nham cũng không dám công khai làm càn. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay đi, nhưng nụ cười lạnh trong mắt đã chứng tỏ hắn đã ghi thù trong lòng.
Vân Tiểu Phàm lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt vẫn còn thấp thỏm bất an. Vân Triệt liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của Vân Tiểu Phàm, nói:
- Tiểu Phàm, ngươi sợ Ngạo Nham này sao?
- Ta…
Vân Tiểu Phàm do dự một chút rồi vẫn gật đầu:
- Ta không phải kẻ nhát gan, chỉ là… chỉ là nghe nói hắn là người thừa kế đời thứ hai của gia tộc Ngạo Thiên ở Cự Mạc thành phía tây, thế lực rất lớn, huyền lực lại mạnh hơn ta rất nhiều. Nếu đắc tội với hắn, ta sợ mình sẽ không thể ở lại Thương Phong Huyền Phủ. Vào được Thương Phong Huyền Phủ là ước mơ lớn nhất đời của ta và cả gia đình, ta không muốn chuyện đó xảy ra.
- Yên tâm đi.
Vân Triệt cười lắc đầu:
- Thân phận người thừa kế gia tộc nghe thì có vẻ ghê gớm, nhưng đây là Thương Phong Huyền Phủ, thân phận của hắn ở đây không đáng một đồng, nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng huyền lực để chèn ép ngươi. Mà nếu ngươi không muốn bị chèn ép, chỉ cần càng nỗ lực tu luyện, Ngạo Nham này vừa hay có thể trở thành một trong những động lực tu luyện cho ngươi. Hơn nữa, với cái vẻ vênh váo hiện giờ của hắn, không cần đến vài năm, ngươi đã có thể vượt qua hắn, cho nên vốn không cần phải sợ hãi hắn làm gì.
Những lời này của Vân Triệt khiến lòng Vân Tiểu Phàm nhẹ nhõm đi nhiều. Sự sùng bái trong lòng hắn đối với Vân Triệt lại tăng thêm một phần cảm kích. Vẻ mặt hắn giãn ra, hắn mạnh mẽ gật đầu:
- Vân đại ca, huynh nói rất đúng, ta sẽ không sợ hắn… Ta quyết định rồi, mục tiêu đầu tiên của ta ở Thương Phong Huyền Phủ chính là vượt qua Ngạo Nham, ha ha!
Lại một lúc lâu sau, vòng khảo nghiệm huyền lực của tổ Vân Triệt cuối cùng cũng hoàn tất. Trong số một trăm hai mươi huyền giả trẻ tuổi tham gia, cuối cùng chỉ có hai mươi chín người vượt qua, chưa đến một phần tư. Những huyền giả trẻ tuổi bị loại đều sở hữu huyền lực và thiên phú không hề tầm thường, bọn họ ôm tâm lý may mắn mà đến, nhưng cuối cùng chỉ có thể ảm đạm rời đi trước ngưỡng cửa quá cao của Thương Phong Huyền Phủ.
Tiếp theo là vòng khảo hạch thứ hai: Khảo nghiệm chiến lực.
Lão giả phụ trách khảo hạch liếc nhìn số người đã qua vòng đầu, mặt không biểu cảm nói:
- Trong lòng các ngươi hẳn cũng rõ, vòng khảo hạch vừa rồi vốn không được tính là khảo hạch thực sự, nó chỉ dùng để loại bỏ những kẻ rõ ràng không đủ tiêu chuẩn nhưng vẫn muốn trà trộn vào. Đợi đến vòng khảo hạch thứ hai, khảo nghiệm chiến lực, đó mới là thử thách chân chính.
- Cảnh giới huyền lực cao không đồng nghĩa với chiến lực mạnh. Thương Phong Huyền Phủ chúng ta cần những huyền giả ưu tú nhất đế quốc. Một huyền giả ưu tú không chỉ phải có cảnh giới huyền lực đủ cao, mà quan trọng hơn là phải có năng lực phát huy huyền lực đó đến uy lực lớn nhất! Một thiên tài chân chính không chỉ có thể dễ dàng chiến thắng đối thủ cùng cấp, thậm chí vượt hai cấp, mà ngay cả khiêu chiến vượt bốn cấp cũng hoàn toàn có khả năng! Ngược lại, một kẻ có huyền lực nhưng không biết vận dụng, cho dù cảnh giới cao đến đâu, chung quy cũng chỉ là một tên phế vật. Vòng khảo hạch thứ hai này chính là để khảo nghiệm năng lực vận dụng huyền lực của các ngươi. Năng lực này sẽ thể hiện rõ thiên phú khống chế huyền lực của các ngươi, mà thiên phú này, ở một mức độ rất lớn, sẽ quyết định độ cao mà một huyền giả có thể đạt tới trong tương lai!
- Đừng tưởng rằng vượt qua khảo nghiệm huyền lực là mọi chuyện đã xong. Trong hai mươi chín người các ngươi, có thể vượt qua khảo nghiệm chiến lực này nhiều nhất cũng chỉ có một nửa. Nếu muốn ở lại Thương Phong Huyền Phủ, hãy dùng toàn bộ năng lực của mình để thi triển huyền lực… Bây giờ, vòng khảo hạch thứ hai bắt đầu!
Lời của lão giả áo đen khiến phần lớn mọi người âm thầm nuốt nước bọt, vẻ mặt lại trở nên căng thẳng… Vòng đầu tiên đã loại xuống chỉ còn hai mươi chín người, vậy mà vòng thứ hai, trong hai mươi chín người này còn phải loại đi ít nhất một nửa, điều này quả thực có phần quá tàn khốc.
- Nội dung khảo hạch rất đơn giản. Mỗi người các ngươi sẽ so chiêu bảy chiêu với một vị sư huynh tương lai của mình. Trận so chiêu này không phân thắng bại, các ngươi cũng không cần phải thắng, mà là để xem trong thực chiến, các ngươi có thể phát huy huyền lực của bản thân đến trình độ nào. Ta sẽ đứng bên quan sát và đưa ra phán quyết cuối cùng. Người vượt qua sẽ trở thành đệ tử của Thương Phong Huyền Phủ ta. Người không qua, rời khỏi nơi này. Phong Việt, ngươi ra sân.
Khi lão giả nói xong, một nam tử khoảng mười tám, mười chín tuổi, sắc mặt hơi tái nhợt nhưng tươi cười đầy mặt bước ra, đứng trước mặt lão giả, khẽ gật đầu:
- Tề đạo sư, cứ yên tâm giao cho đệ tử.
Hắn vừa xuất hiện, các đệ tử Ngoại Phủ đang xem náo nhiệt xung quanh lập tức vang lên một tràng kinh hô:
- Mau nhìn! Đối thủ của tổ này lại là Phong Việt sư huynh của Trung Phủ!
- Cái gì? Chính là Phong Việt của Trung Phủ đó sao? Nghe nói mấy ngày nay trong hơn một ngàn tổ khảo hạch, đối thủ là đệ tử Nội Phủ không đến mười người. Tổ này đúng là xui xẻo. Tuy chỉ là khảo nghiệm thực chiến, dù gặp đệ tử Ngoại Phủ hay Trung Phủ đều khó có khả năng thắng, nhưng gặp người của Trung Phủ, áp lực lớn hơn rất nhiều. Hơn nữa nghe nói Phong Việt sư huynh ra tay rất nặng, người của tổ này sắp phải chịu khổ rồi.
Tiếng nghị luận từ xa vọng lại khiến những người trong tổ khảo hạch này lòng dạ run lên… Bọn họ vốn đã biết nội dung của vòng khảo hạch thứ hai là so chiêu với đệ tử Ngoại Phủ, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, người họ phải đối mặt lại là một đệ tử của Trung Phủ! Phong Việt này tuy chỉ là đệ tử hạng chót của Trung Phủ, nhưng dù sao cũng thuộc về Trung Phủ!
- Phong Việt, mười chín tuổi, Chân Huyền Cảnh cấp ba, các vị sư đệ xin chỉ giáo nhiều hơn.
Phong Việt đứng trước mặt mọi người, mỉm cười, nhưng thần thái ngạo nghễ và ánh mắt kia lại giống như một đế vương đang nhìn xuống thần dân của mình.
Nghe bốn chữ “Chân Huyền Cảnh cấp ba”, trái tim không ít người đều run lên, đặc biệt là những huyền giả trẻ tuổi có cấp bậc huyền lực tương đối thấp, hai tay càng nắm chặt, căng thẳng đến toát mồ hôi hột.
Mà Ngạo Nham đứng trong hàng ngũ thấy đối thủ là Phong Việt, ánh mắt bỗng sáng lên, khóe miệng nhếch lên, lặng lẽ đưa mắt ra hiệu cho Phong Việt.
- Bây giờ, vòng khảo hạch thứ hai chính thức bắt đầu. Ta đọc đến tên ai, người đó lập tức lên so bảy chiêu với Phong Việt.
Lão giả được Phong Việt gọi là Tề đạo sư nói:
- Người thứ nhất, Lý Mặc!
Người được gọi tên bước ra khỏi hàng, đứng trước mặt Phong Việt. Dù cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng sự căng thẳng giữa hai hàng lông mày vẫn không thể che giấu. Dù sao, còn chưa chính thức vào Thương Phong Huyền Phủ đã phải giao thủ với một đệ tử Trung Phủ, đây là chuyện hắn chưa từng dám nghĩ tới.
- Phong Việt sư huynh, kính xin… hạ thủ lưu tình.
Lý Mặc cúi người hành lễ với Phong Việt.
- Đừng nói nhảm nữa, bắt đầu đi!
Phong Việt thản nhiên nói.
Lý Mặc hít sâu một hơi, sắc mặt trở nên nghiêm túc, trong tay đã cầm một thanh trường kiếm. Hắn khẽ quát một tiếng, đột ngột xuất kiếm.
- Bát Vân Kiến Nhật!
Đối mặt với một cường giả Chân Huyền Cảnh, lại là trong một cuộc khảo hạch chiến lực, Lý Mặc không dám giữ sức. Vừa ra tay đã là một trong những kiếm kỹ gia truyền mạnh nhất, một kiếm này mang theo luồng kiếm khí không hề tầm thường, đâm thẳng đến Phong Việt, trên thân kiếm dao động khí tức huyền lực liên miên không dứt.
Thế nhưng, động tác ứng phó của Phong Việt lại đơn giản mà thô bạo, hắn tiến lên một bước, tung ra một quyền.
Phịch!!
Kiếm thế liên miên trong nháy mắt bị đánh tan, một quyền của Phong Việt đã đánh thẳng vào giữa ngực Lý Mặc. Dưới huyền lực cường đại của Chân Huyền Cảnh, Lý Mặc như diều đứt dây bay ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, mặt trắng bệch, nhưng tay phải… vẫn còn nắm chặt thanh kiếm.
- Chiêu thứ nhất.
Phong Việt chỉ ngón tay về phía Lý Mặc, trên mặt lộ ra nụ cười khinh miệt.
Trận đối đầu đầu tiên khiến trong lòng mọi người chấn động mạnh. Bọn họ vốn tưởng rằng đây chỉ là một cuộc luận bàn để khảo nghiệm chiến lực, Phong Việt nên lấy phòng ngự làm chủ để người được khảo hạch phát huy hết trình độ. Nhưng không ai ngờ, Phong Việt lại trực tiếp phản kích, hơn nữa ra tay nặng như vậy, không chút nể mặt!
Tề đạo sư cũng nhíu mày nhưng không nói gì. Phong Việt ra tay nặng như vậy đúng là có phần quá đáng. Dù sao đây cũng không phải là một trận tử chiến, hắn chỉ đóng vai trò người khảo nghiệm, mà huyền lực của đối phương lại kém hắn quá xa. Một huyền giả trẻ tuổi chưa nhập phủ sao có thể chịu nổi đòn phản kích như thế. Nhưng rồi, Tề đạo sư lại nghĩ, những người có thể vượt qua vòng đầu tiên, không ai là không có thiên tư bất phàm, trong lòng đều có ngạo khí. Bị áp chế nặng nề như vậy, ở một mức độ nào đó sẽ mài mòn bớt ngạo khí của bọn họ, cũng là một chuyện tốt. Hơn nữa, với sự hiểu biết của hắn về Phong Việt, chuyện này xảy ra cũng là bình thường, lát nữa nếu Phong Việt ra tay làm đối phương trọng thương, hắn cũng sẽ không lấy làm lạ.