Trong mắt người đời, nghĩa phụ của hắn phong lưu thành tính, thê thiếp vô số, nhưng lại chưa bao giờ lập Hậu. Cho đến một năm kia, khoảng chừng một trăm năm trước, khi ngài đi qua một tinh giới trung vị, đã gặp được một nữ tử khiến tâm linh ngài rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngài giấu đi thân phận Nguyệt Thần Đế của mình, ở lại tinh giới đó. Ngài vốn tưởng rằng bản thân chỉ nhất thời hứng khởi, nhưng càng ở bên nữ tử kia, ngài lại càng bị hấp dẫn sâu sắc, vài ngày trôi qua... mười ngày trôi qua... mấy tháng trôi qua... ngài cũng không nỡ rời đi.
Ngài là Nguyệt Thần Đế, dù có che giấu thân phận cũng không cách nào xóa đi được quý khí trời sinh. Mọi thứ thuộc về ngài cũng hấp dẫn nữ tử kia một cách sâu sắc, hai người ái mộ lẫn nhau, rồi cùng chìm đắm vào lưới tình không thể thoát ra...
Cũng từ sau đó, nghĩa phụ không hề nạp thêm một cơ thiếp nào... cho tới tận bây giờ.
Độn Nguyệt Tiên Cung di chuyển với tốc độ tuyệt luân, nhưng bên trong lại vô cùng yên tĩnh, không nghe được dù chỉ một chút tiếng không gian bị xé rách. Hắn nhìn gương mặt nghiêng đẹp đến nghẹt thở của Hạ Khuynh Nguyệt, lẳng lặng lắng nghe lời kể tựa như mộng mị của nàng.
Hắn đoán được “nữ tử” trong lời của Hạ Khuynh Nguyệt là ai.
Sau đó, Nguyệt Thần Đế chưa từng nạp thêm thê thiếp... Câu nói này, Vân Triệt hoàn toàn tin tưởng. Bởi vì hai người con trai nhỏ nhất của Nguyệt Thần Đế – Nguyệt Hoàn và Nguyệt Cập Hi đều đã hơn một trăm tuổi. Nói cách khác, có lẽ Nguyệt Thần Đế không chỉ chưa từng nạp thêm thê thiếp, mà rất có thể cũng chưa từng chạm vào nữ tử nào khác...
Hai người ở bên nhau hơn mười năm, họ mới biết được bí mật lớn nhất của đối phương... Nàng biết được nghĩa phụ là Nguyệt Thần Đế, còn nghĩa phụ cũng sững sờ nhận ra, nàng lại sở hữu “Vô Cấu Thần Thể” đủ để kinh động thế gian.
Quả nhiên là Nguyệt Vô Cấu... Vân Triệt khẽ ghi nhớ trong lòng.
Chỉ là... Hóa ra, Nguyệt Thần Đế không phải vì nàng có được “Vô Cấu Thần Thể” mà muốn lập nàng làm Hậu, mà là sau khi đã yêu nàng rồi, mới biết được nàng có Vô Cấu Thần Thể.
Sau này, nghĩa phụ đưa nàng về Nguyệt Thần Giới, đồng thời chiếu cáo thiên hạ, muốn lập nàng làm Nguyệt Thần Thần Hậu.
Chỉ là, Thần Đế lập Hậu không giống với người thường. Là đế vương của Nguyệt Thần Giới, thê thiếp có thể tùy ý, nhưng Thần Hậu thì không chỉ thuộc về riêng cá nhân ngài, mà còn liên quan đến thể diện của cả Nguyệt Thần Giới. Nếu chỉ đơn giản là một nữ tử bình thường đến từ tinh giới trung vị, mà cứ khăng khăng lập Hậu, toàn cõi Nguyệt Thần Giới từ trên xuống dưới chắc chắn sẽ phản đối. Cho nên nghĩa phụ đã công khai chuyện nàng sở hữu Vô Cấu Thần Thể, cũng đổi tên cho nàng thành “Nguyệt Vô Cấu”.
Vân Triệt chấn động trong lòng... Hóa ra, năm đó Nguyệt Thần Đế chiếu cáo thiên hạ muốn lập nữ tử có được “Vô Cấu Thần Thể” làm Hậu không phải vì phô trương, mà là... việc buộc phải làm.
Ngài không chỉ là Thần Đế của riêng mình, mà là Thần Đế của toàn bộ Nguyệt Thần Giới.
- Ngươi có biết, vì sao nghĩa phụ lại đổi tên nàng thành “Nguyệt Vô Cấu” không?
Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên khẽ hỏi.
Vân Triệt ngạc nhiên, suy nghĩ rồi nói:
- Chẳng lẽ không chỉ bởi vì... Vô Cấu Thần Thể của nàng?
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu:
- Người đời đều cho rằng, cái tên “Nguyệt Vô Cấu” là để chỉ nàng vốn có Vô Cấu Thần Thể. Lại không biết rằng hai chữ “Vô Cấu” là nghĩa phụ đang nói cho nàng biết, tình cảm của ngài đối với nàng thuần khiết không chút tì vết, không có bất kỳ tạp chất nào. Ngài muốn lập nàng làm Hậu, chính vì nàng là nàng, chứ không phải vì Vô Cấu Thần Thể của nàng.
Vân Triệt: “...”
- Tên thật của nghĩa phụ là “Nguyệt Vô Nhai”, tên của hai người hợp lại thành một, chính là “Vô Cấu Vô Nhai”, ý chỉ tình cảm của bọn họ không hề có tạp chất, cũng vĩnh viễn không có điểm dừng.
Vô Cấu Vô Nhai... Trong lòng Vân Triệt rung động sâu sắc. Hóa ra năm đó Nguyệt Thần Đế và Nguyệt Vô Cấu yêu nhau sâu đậm đến vậy, sự kết hợp của họ không hề liên quan đến “Thần Đế”, cũng không liên quan đến “Vô Cấu Thần Thể”.
Mà trong mắt người đời, Nguyệt Thần Đế muốn lập một nữ tử từ tinh giới trung vị làm Hậu, “Vô Cấu Thần Thể” chính là nguyên nhân duy nhất.
Điều này cũng không có gì đáng trách, dù sao, người đời cũng chỉ muốn tin vào những gì phù hợp với nhận thức của bản thân họ.
Nhưng nói như vậy, “bi kịch” xảy ra sau này, nhất định đã tổn thương Nguyệt Thần Đế vượt xa sức tưởng tượng.
- Chuyện sau này, có lẽ... ngươi đều đã nghe nói cả rồi.
Lồng ngực Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng phập phồng. Năm đó, “vụ tai tiếng” của Nguyệt Thần Giới có thể nói là gây chấn động toàn bộ Thần Giới, mà đằng sau những lời châm biếm, chế giễu, những câu chuyện hả hê trên nỗi đau của người khác về “vụ tai tiếng” này, lại là nỗi thống khổ, thậm chí là tuyệt vọng của những người nàng yêu thương và kính trọng nhất...
Vân Triệt gật đầu. Nhưng nghe đến đây, hắn vẫn không hiểu tại sao Hạ Khuynh Nguyệt lại kể lại chuyện này, và vì sao lại biết tường tận đến vậy?
- Nghĩa phụ vì Nguyệt Vô Cấu mà sửa lại Thần Hậu Điện, vì nàng mà mời anh hùng khắp thiên hạ, cho nàng một nghi thức phong Hậu long trọng nhất. Mà khi đó... chỉ còn mười ngày nữa là đến đại hôn của họ, Nguyệt Vô Cấu quay về tinh giới nơi mình xuất thân, chuẩn bị tự mình đón phụ mẫu đến Nguyệt Thần Giới, nhưng lại gặp phải một cuộc tập kích bỉ ổi trên đường đi.
- Khi đó, để bảo vệ Nguyệt Vô Cấu được chu toàn, nghĩa phụ không chỉ phái lượng lớn Nguyệt Vệ hộ tống, mà còn có hai Nguyệt Thần Sứ cường đại ở bên... Nhưng kẻ địch quá mức đáng sợ, toàn bộ Nguyệt Vệ và cả các Nguyệt Thần Sứ đều bỏ mạng.
Nguyệt Thần Sứ, là tồn tại chỉ đứng sau Nguyệt Thần ở Nguyệt Thần Giới. Muốn được xếp vào hàng Nguyệt Thần Sứ, tu vi phải đạt đến Thần Chủ Cảnh. Nguyệt Thần Giới rộng lớn, trước mắt cũng chỉ có ba mươi sáu Nguyệt Thần Sứ mà thôi.
Đánh bại và giết chết là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Có thể giết chết hai Nguyệt Thần Sứ, ít nhất phải là cường giả cấp bậc Tinh Thần, Nguyệt Thần, Thủ Hộ Giả, hơn nữa rất có thể không chỉ có một người.
Cho nên vụ này rất có thể là do Vương Giới gây nên. Mà kẻ có lý do và động cơ lớn nhất, chính là Tinh Thần Giới.
Sau đó Nguyệt Thần Đế quả nhiên điên cuồng báo thù, và mũi nhọn chĩa thẳng về Tinh Thần Giới.
Mẫu thân của Mạt Lỵ cũng vì vậy mà chết...
- Vốn dĩ ý đồ của bọn chúng là bắt sống Nguyệt Vô Cấu, nhưng trên người nàng lại có rất nhiều bảo khí hộ thân cấp cao nhất của Nguyệt Thần Giới, mấy lần thoát khỏi tay bọn chúng, suýt nữa đã trốn thoát. Cuối cùng bọn chúng nổi sát tâm... Nhưng một kích vốn dĩ có thể đoạt mạng, lại bị “Nguyệt Tâm Bàn” mà Nguyệt Thần Đế tự tay đeo lên ngực nàng chặn lại, mà bên trong Nguyệt Tâm Bàn là một viên Không Huyễn Thạch.
Lực lượng có thể giết chết cả Nguyệt Thần Sứ, lại bị “Nguyệt Tâm Bàn” đỡ được, có thể thấy đây là bảo khí hộ thân cường đại đến mức nào. Mà “Nguyệt Tâm Bàn” bị chấn vỡ, bên trong còn có Không Huyễn Thạch.
Có thể thấy được, Nguyệt Thần Đế thật sự đã bảo vệ Nguyệt Vô Cấu đến cực hạn.
- Vì chặn lại một kích trí mạng cho Nguyệt Vô Cấu, Nguyệt Tâm Bàn và Không Huyễn Thạch bên trong đồng thời vỡ nát, mang theo Nguyệt Vô Cấu dịch chuyển đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Không Huyễn Thạch “xuyên qua không gian” là hoàn toàn ngẫu nhiên, vả lại sẽ không lưu lại bất cứ dấu vết không gian nào. Bằng không, nếu đổi lại là Thứ Nguyên Thạch hoặc Thứ Nguyên Huyền Khí, chắc chắn sẽ dễ dàng bị truy lùng.
- Nguyệt Vô Cấu bị truyền tống đến nơi nào?
Vân Triệt hỏi. Dường như chưa từng có ai biết được đáp án của câu hỏi này, kể cả Nguyệt Thần Đế.
Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng nói:
- Thiên Huyền Đại Lục.
- Cái... cái gì!
Bốn chữ ngắn gọn này khiến Vân Triệt kinh hãi thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Nguyệt Vô Cấu năm đó đại nạn không chết, lại bị truyền tống đến Thiên Huyền Đại Lục?
Đây là trò đùa quái gì vậy!?
Nguyệt Vô Cấu chính là huyền giả Thần Đạo! Một chưởng có thể hủy diệt cả Thiên Uy Kiếm Vực và Nhật Nguyệt Thần Cung. Tại sao từ trước đến nay chưa từng nghe nói Thiên Huyền Đại Lục lại xuất hiện một nhân vật như vậy?
Hơn nữa năm đó nàng và Nguyệt Thần Đế yêu nhau như thế, còn có lời hẹn ước “Vô Cấu Vô Nhai”, tại sao trong khoảng thời gian đó lại ở bên nam nhân khác, thậm chí còn sinh con?
Hạ Khuynh Nguyệt tiếp tục nói:
- Tuy rằng Nguyệt Tâm Bàn đã bảo vệ tính mạng của nàng, nhưng lực lượng của đám ác nhân đó thật sự quá mạnh mẽ, bản thân nàng cũng bị trọng thương, khi được Không Huyễn Thạch dịch chuyển đi đã rơi vào hôn mê... Đồng thời mất hết huyền lực và ký ức.
Lông mày Vân Triệt giật giật... Thì ra là thế.
Chuyện này rất giống với Mộc Băng Vân của ngàn năm trước. Khi đó Mộc Băng Vân cũng bị thương nặng và trúng kịch độc, sức mạnh và ký ức hoàn toàn biến mất, sau này mới từ từ phục hồi, cũng trong giai đoạn này đã sáng lập Băng Vân Tiên Cung.
Huyền lực bị va chạm quá mức mãnh liệt, gần như đủ để đoạt mạng quả thực sẽ oanh kích huyền mạch đến mức hoàn toàn hỗn loạn, đầu óc cũng sẽ bị chấn động khiến ký ức hỗn loạn hoặc mất đi... Cho dù là Mộc Băng Vân hay Nguyệt Vô Cấu, năm đó đều phải chịu trọng thương gần như trí mạng, việc mất đi huyền lực và ký ức trong thời gian ngắn cũng không phải là sự trùng hợp quá lớn.
Nhưng cả hai đều bị truyền tống đến Thiên Huyền Đại Lục, đây quả là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
- Nàng rơi xuống một ngọn núi hoang, hôn mê giữa trời tuyết lớn, không biết đã hôn mê bao lâu... Sau đó được một thương nhân đi ngang qua cứu và đưa về nhà.
Nghe đến đây, Vân Triệt đã đoán được, thương nhân nhặt được Nguyệt Vô Cấu, chắc là...
Bỗng dưng, ánh mắt của Vân Triệt đột nhiên trợn trừng.
Tuyết lớn... thương nhân... ký ức hoàn toàn biến mất... vĩnh viễn rời đi... thế giới của các vị thần.
Từng mảnh ký ức không ngừng va chạm trong đầu hắn, rồi dần dần khớp lại từng chút một với lời kể của Hạ Khuynh Nguyệt... Càng lúc càng khớp...
- Vị... thương nhân nhặt được Nguyệt Vô Cấu, chẳng lẽ chính là...
Vân Triệt nói năng trở nên có chút lắp bắp, vô cùng gian nan nói ra ba chữ:
- Hạ... thúc... thúc?
Hắn nhìn gương mặt nghiêng của Hạ Khuynh Nguyệt, lại phát hiện nàng vẫn trầm tĩnh như trước, hồi lâu vẫn không lắc đầu.
Miệng Vân Triệt há hốc đến mức lớn nhất, hắn phải dùng hai tay đặt lên cằm, gần như dồn hết sức lực toàn thân mới khép lại được, sau đó run rẩy nói:
- Mẫu... mẫu thân của nàng và Nguyên Bá... chính là... Nguyệt Vô Cấu!?!?
- Đúng.
Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng cũng gật đầu.
Ong...
Vân Triệt cảm giác như bị ai đó đánh lén, đầu óc ong lên một tiếng, thê tử của Hạ Hoằng Nghĩa, nhạc mẫu đại nhân của hắn, mẹ đẻ của Hạ Khuynh Nguyệt và Hạ Nguyên Bá, lại chính là Nguyệt Vô Cấu đã từng gây chấn động toàn bộ Đông Thần Vực, người suýt chút nữa đã trở thành Nguyệt Thần Thần Hậu!!
Chuyện... quái... quỷ... gì... thế... này...
Khi còn ở Thiên Huyền Đại Lục, Vân Triệt đã biết mẫu thân của Hạ Khuynh Nguyệt và Hạ Nguyên Bá là người đến từ Thần Giới, sau khi ký ức và sức mạnh khôi phục đã vĩnh viễn rời đi.
Nhưng mà...
Hạ Hoằng Nghĩa, một thương nhân bình thường của Lưu Vân Thành.
Nguyệt Vô Cấu, Vô Cấu Thần Nữ được Nguyệt Thần Đế hết mực yêu thương...
Cho dù Vân Triệt có mọc thêm một nghìn cái đầu nữa cũng không tài nào liên kết hai người họ lại với nhau.
Nhưng trớ trêu thay... hai người họ lại kết thành phu thê ở Lưu Vân Thành, còn có với nhau hai người con.
Hèn chi, Hạ Hoằng Nghĩa cả đời kinh doanh, không giỏi huyền đạo, mà thiên phú của Hạ Khuynh Nguyệt và Hạ Nguyên Bá lại cao đến mức kinh người, một người sở hữu “Lưu Ly Tâm” và “Linh Lung Thể” kinh thế hãi tục, một người lại có “Bá Hoàng Thần Mạch”, hóa ra họ đều là hậu duệ do “Vô Cấu Thần Thể” sinh ra.