Thấy vẻ mặt Vân Triệt đột nhiên giãn ra, dường như còn có chút mừng thầm, Phong Việt suýt nữa đã bật cười thành tiếng:
- Chắc chắn! Ta đương nhiên chắc chắn, nhưng còn ngươi, có gan đáp ứng không? Nghe nói huyền lực của ngươi là Nhập Huyền Cảnh cấp mười, chậc chậc, cũng khá đấy. Đường đường Nhập Huyền Cảnh cấp mười mà ngay cả lời này cũng không dám nhận, vậy thì ngươi nên ngoan ngoãn cút khỏi đây đi, đừng ở lại làm mất mặt nữa.
Nơi xa, trong một đình nhỏ cổ kính, Tần Vô Ưu một thân áo bào tím đang yên tĩnh ngồi trên ghế đá, nhàn nhã thưởng trà. Sự chú ý của hắn luôn đặt ở chỗ Vân Triệt, tuy cách rất xa nhưng mọi chuyện xảy ra bên đó, hắn đều thấy và nghe cực kỳ rõ ràng. Nghe Phong Việt đưa ra “giao ước ba chiêu” có vẻ cuồng vọng quá mức với Vân Triệt, sắc mặt Tần Vô Ưu lập tức thay đổi, đứng bật dậy, nói:
- Tư Không, lập tức đến ngăn cản Vân Triệt, tuyệt đối đừng để hắn đáp ứng lời của Phong Việt. Tên Phong Việt kia am hiểu nhất thứ gì, chắc ngươi rõ hơn ai hết.
- Vâng, Tần đạo sư.
Một nam tử trẻ tuổi chừng hai mươi đứng bên cạnh Tần Vô Ưu gật đầu đáp lời, rồi bước nhanh về phía Vân Triệt.
Vân Tiểu Phàm bị trọng thương đã thu hút rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này. Các huyền giả trẻ tuổi đang chờ khảo hạch đều tỏ vẻ kinh ngạc… Huyền lực của Vân Triệt là Nhập Huyền Cảnh cấp mười, còn huyền lực của Phong Việt là Chân Huyền Cảnh cấp ba, tuy không chỉ cao hơn Vân Triệt ba cấp bậc nhỏ mà còn có chênh lệch cả một đại cảnh giới, nhưng bắt đối phương đỡ ba chiêu mà không được di chuyển thì đúng là quá chiếm lợi thế. Đừng nói Nhập Huyền Cảnh cấp mười, cho dù là ba đòn toàn lực của một Nhập Huyền Cảnh cấp bảy, tuy không đến mức đánh hắn bị thương, nhưng sao có thể không đẩy lùi được hắn chứ?
Thế nhưng, các đệ tử huyền phủ đến xem náo nhiệt đều lộ vẻ hả hê, thấy Vân Triệt rõ ràng sắp đáp ứng, trong lòng bọn họ bắt đầu thầm thương hại.
Nếu là một huyền giả Chân Huyền Cảnh cấp ba khác, quả thực gần như không thể đứng yên không nhúc nhích dưới ba đòn công kích toàn lực của một Nhập Huyền Cảnh cấp mười, nhưng Phong Việt thì khác, hắn hoàn toàn có thể làm được điều đó một cách vô cùng thoải mái.
Ngay khi Vân Triệt định mở miệng đáp lời, một giọng nói trầm hùng bỗng nhiên từ phía sau truyền đến:
- Phong Việt, sớm đã nghe nói ngươi âm hiểm đê tiện, quả nhiên không oan chút nào! Lại dùng thủ đoạn hèn hạ này để hại một đệ tử sắp nhập phủ, thật sự làm mất hết mặt mũi của Thương Phong Huyền Phủ.
Lời này khiến Phong Việt biến sắc, hắn vừa định nổi giận, nhưng khi nhìn xuyên qua đám người, thấy rõ nam tử trẻ tuổi đang đứng trước mặt mình, sắc mặt hắn chợt biến đổi, lời nói định thốt ra cũng ngoan ngoãn nuốt ngược vào trong, gương mặt chợt đỏ bừng, rõ ràng là giận mà không dám nói.
Nam tử này vừa xuất hiện, xung quanh nhất thời yên tĩnh trong giây lát, sau đó, một tràng bàn tán, kinh hô vang lên từ trong đám người, từng ánh mắt cũng trở nên vô cùng nóng bỏng.
- Nhìn phù hiệu của hắn kìa, đó là… đó là dấu hiệu của đệ tử Nội phủ! Trời ơi, là đệ tử Nội phủ đó!
Một đệ tử vừa thông qua khảo hạch nói với vẻ mặt đầy sùng bái và ngưỡng mộ.
- Là Tư Không Độ sư huynh, hạng ba mươi chín trên Thiên Huyền Bảng! Trời ơi, thật sự là hắn! Các sư huynh sư tỷ Nội phủ bình thường đều ở trong phủ, rất khó gặp, không ngờ hắn lại đến đây.
- Nghe nói huyền lực của Tư Không Độ sư huynh đã đạt đến Chân Huyền Cảnh cấp mười! Chưa đầy một năm nữa là có thể đột phá đến Linh Huyền Cảnh. Nếu đến ba mươi tuổi ta có thể đạt tới cảnh giới của hắn bây giờ, chắc ta nằm mơ cũng cười.
- Nhưng sao Tư Không sư huynh lại đến đây? Còn mắng Phong Việt một trận, chẳng lẽ hắn và Phong Việt có thù? Chưa nghe nói bao giờ. Vả lại, tuy Phong Việt thường xuyên bắt nạt đệ tử Ngoại phủ, nhưng dù có lá gan lớn hơn nữa cũng không dám trêu chọc đệ tử Nội phủ đâu.
Thương Phong Huyền Phủ có hơn năm vạn đệ tử, nhưng đệ tử Nội phủ chỉ có một trăm người, có thể tưởng tượng một trăm người này là một đám thiên tài đến mức nào, gọi họ là yêu nghiệt tuyệt thế cũng không ngoa. Mà sự cạnh tranh giữa một trăm người Nội phủ này cũng là khốc liệt nhất, họ đã đạt tới tầng lớp cao nhất ở Thương Phong Huyền Phủ, mục tiêu và sự theo đuổi của họ đều tập trung vào Thiên Huyền Bảng, họ liều mạng tu luyện để nâng cao thứ hạng của mình. Về phần Ngoại phủ và Trung phủ, họ vốn chẳng thèm để mắt tới, cho nên đệ tử Ngoại phủ và Trung phủ bình thường rất khó có thể nhìn thấy đệ tử Nội phủ.
Đối với những lời bàn tán và ánh mắt chú mục của mọi người xung quanh, Tư Không Độ hoàn toàn bình thản, hiển nhiên đã sớm quen, hắn đánh giá Vân Triệt ở khoảng cách gần, ánh mắt lộ ra vẻ hiền hòa:
- Ngươi tên là Vân Triệt, đúng không? Đừng đáp ứng giao ước ba chiêu mà hắn đưa ra! Phong Việt này đến từ sơn trang Hậu Thổ ở đại sa mạc phía tây, mà huyền công của gia tộc sơn trang Hậu Thổ chuyên về phòng ngự! Huyền lực của hắn tuy chỉ có Chân Huyền Cảnh cấp ba, nhưng nếu hắn toàn lực phòng ngự, đừng nói là ngươi, cho dù là huyền giả cùng cấp, ba chiêu cũng khó lòng khiến hắn lùi lại dù chỉ một chút! Nếu ngươi đáp ứng, sẽ hoàn toàn rơi vào bẫy của hắn.
Tư Không Độ vừa dứt lời, mọi người xung quanh nhất thời bừng tỉnh, sau đó trong lòng dấy lên phẫn nộ, ánh mắt nhìn về phía Phong Việt càng thêm tràn đầy khinh bỉ và chán ghét. Dựa vào sở trường của mình để đưa ra “giao ước ba chiêu” như vậy với một đệ tử đang khảo hạch nhập phủ, quả thật vô cùng đê tiện và âm hiểm đến cực điểm.
Vân Triệt gật đầu, cười cảm kích với Tư Không Độ, nói:
- Thì ra là thế. Cảm tạ Tư Không đại ca đã nhắc nhở… Xin hỏi, phụ thân của Tư Không đại ca có phải là Tư Không Hàn trưởng lão của Tân Nguyệt Huyền Phủ không?
Tư Không Độ này thân là đệ tử Nội phủ, vốn không cần để ý đến chuyện vặt vãnh này, càng không thể vô duyên vô cớ đến giúp một người còn chưa nhập phủ như hắn, hơn nữa Tư Không Độ vừa lên tiếng đã tỏ rõ thiện ý, cộng thêm họ “Tư Không” này, khiến Vân Triệt lập tức nghĩ đến một khả năng. Bởi vì người kia trước đây từng nói với hắn, con trai của ông đang ở trong Thương Phong Huyền Phủ.
Tư Không Độ sững sờ, sau đó gật đầu cười:
- Không sai, Tư Không Hàn chính là gia phụ. Tần đạo sư nói ngươi tâm tư vô cùng kín đáo, ha ha, quả nhiên không khen sai người.
Vân Triệt nhất thời hoàn toàn hiểu rõ, Tư Không Độ là con trai của Tư Không Hàn, mà Tần Vô Ưu lại cho Tư Không Độ biết thân phận của mình, nên hành động của Tư Không Độ cũng dễ giải thích. Chẳng trách lúc trước Tư Không Hàn nhắc đến con trai mình lại có vẻ mặt tự hào như vậy, bởi vì con trai ông lại chính là đệ tử Nội phủ oai phong lẫm liệt của Thương Phong Huyền Phủ!
Tư Không Độ thi lễ với Tề đạo sư, nói:
- Tề đạo sư, Phong Việt này nhân cơ hội hỗ trợ khảo hạch đã ác ý làm trọng thương đệ tử tham gia, còn đặt ra cạm bẫy hiểm ác như vậy, quả thật không thể tha thứ. Đệ tử cho rằng Phong Việt đã không còn tư cách ở lại đây, nên để hắn cút đi ngay lập tức và phải chịu phạt nặng. Về phần khảo hạch, đệ tử tình nguyện góp sức.
- Chuyện này…
Trên mặt Tề đạo sư lộ ra vẻ khó xử. Lời của một đệ tử Nội phủ, hơn nữa còn là đệ tử trong top năm mươi Thiên Huyền Bảng, dù ông ta là đạo sư Ngoại phủ cũng không dám thẳng thừng từ chối. Nhưng mà, sở dĩ Tề đạo sư chọn Phong Việt làm người hỗ trợ khảo hạch là vì khi Phong Việt còn ở Ngoại phủ, hắn là một trong vài đệ tử đắc ý do chính tay ông ta dìu dắt, sau này Phong Việt tiến vào Trung phủ cũng khiến ông ta vẻ vang mấy lần. Phong Việt vẫn luôn tôn kính ông ta, lại còn không ngừng biếu xén đủ loại quà cáp quý giá, nên ông ta đương nhiên vô cùng hài lòng và yêu quý người đệ tử này.
Đây cũng chính là lý do Phong Việt dám không kiêng nể gì trước mặt Tề đạo sư.
Nếu làm theo lời Tư Không Độ, Phong Việt sẽ mất hết mặt mũi, cái tiếng xấu ác ý làm hại đệ tử khảo hạch cũng sẽ bị gắn chặt lấy hắn, điều này cực kỳ bất lợi cho cuộc sống sau này của hắn ở huyền phủ. Lập tức, Tề đạo sư nghiêm mặt nói:
- Phong Việt làm vậy đúng là hơi quá đáng, nhưng khi luận bàn, khó kiểm soát lực đạo, lại đánh giá sai huyền lực đối thủ, nếu có lỡ tay quá nặng thì cũng là chuyện khó tránh, có thể thông cảm được, chứ không phải cố ý, bởi vì hắn vốn không có lý do gì để trọng thương một đệ tử khảo hạch không hề quen biết. Còn việc hắn đưa ra “giao ước ba chiêu”, cũng là hai bên tự nguyện, Phong Việt không hề có ý ép buộc, nếu có lòng tin thì có thể đáp ứng, nếu cảm thấy không ổn thì không đáp ứng cũng được, ta cho rằng cũng không ảnh hưởng gì đến đại cục.
Lời của Tề đạo sư khiến sắc mặt Phong Việt lập tức thả lỏng, hắn liền tươi cười nói:
- Tề đạo sư nói rất đúng. Tư Không sư huynh, lời Tề đạo sư nói là thật, ta dù có gan to bằng trời cũng tuyệt đối không dám cố ý làm hại sư đệ tương lai. Về phần làm Vân Tiểu Phàm trọng thương, ta hoàn toàn vô ý. Lát nữa ta sẽ hai tay dâng một viên Tiểu Hồi Thiên Đan để tạ lỗi. À, nếu Tư Không sư huynh có hứng thú với việc khảo hạch chiến lực của các đệ tử, ta đương nhiên vui vẻ nhường lại. Để các sư đệ tương lai được tự mình lĩnh giáo phong thái của Tư Không sư huynh, đối với họ ngược lại là một may mắn cực lớn.
Lời của Tề đạo sư rõ ràng là thiên vị, nhưng lập luận lại chặt chẽ không chê vào đâu được, Phong Việt lại còn tỏ vẻ nhận sai, khiến cho Tư Không Độ không có cách nào nổi giận, dù sao, cho dù hắn là đệ tử Nội phủ, cũng không muốn đắc tội một đạo sư Ngoại phủ.
Lúc này lại nghe Vân Triệt đột nhiên nói:
- Tề đạo sư nói không sai, “giao ước ba chiêu” của Phong Việt đúng là cần hai bên tự nguyện, mặc dù có hơi đê tiện vô sỉ, nhưng nếu Phong Việt đã đề xuất, ta đương nhiên phải nhận. Bằng không nếu ta không nhận, sau này tiến vào huyền phủ, chẳng phải sẽ bị rất nhiều người cười cho là rùa rụt cổ sao?
Lời này của Vân Triệt vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ.
Tư Không Độ cau mày, nói:
- Vân Triệt, lời ta vừa nói ngươi nghe không vào tai sao? Huyền công của gia tộc bọn chúng được xây dựng từ huyền lực phòng ngự! Hắn đứng ở đó, đừng nói cho ngươi ba chiêu, cho dù là ba mươi chiêu, ngươi cũng không thể khiến hắn lùi lại nửa bước! Mau rút lại lời ngươi vừa nói đi, không chấp nhận “giao ước ba chiêu” chắc chắn sẽ bại này, đối với ngươi không có gì đáng xấu hổ cả, càng không ai nói ngươi là rùa rụt cổ. Nếu ngươi nhận lời, mới thật sự là ngu xuẩn!
Ngoài dự đoán của Tư Không Độ, Vân Triệt lại lắc đầu:
- Cảm tạ lời nhắc nhở của Tư Không đại ca, chỉ là, ta trước nay luôn rất tự tin vào huyền lực của mình, giao ước ba chiêu này, ta cũng không nhất định sẽ thua. Nếu may mắn thắng, vị Phong Việt sư huynh này sau này sẽ phải đi bằng tay trước mặt ta, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy thú vị lắm rồi.
- Ngươi… Sao ngươi lại ngang ngược tự phụ như vậy!
Sắc mặt Tư Không Độ trở nên cứng rắn, ánh mắt nhìn hắn cũng trở nên khó hiểu và thất vọng:
- Ngươi vốn không hiểu huyền lực của tên Phong Việt kia có năng lực phòng ngự mạnh đến mức nào đâu, nó tuyệt đối vượt xa sức tưởng tượng của ngươi! Ngươi vốn không có bất kỳ khả năng thắng nào cả! Ngươi chỉ mong thấy hắn mất mặt để hả giận, mà không nghĩ tới nếu thua, sẽ phải vĩnh viễn cút khỏi Thương Phong Huyền Phủ sao?
Sự cố chấp tự phụ của Vân Triệt khiến trong giọng nói của Tư Không Độ mang theo cả sự tức giận, nhưng sau khi hắn nói xong, Vân Triệt vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên cười nhạt:
- Tư Không đại ca, huynh cứ ở bên cạnh xem là được rồi. Ta quyết tâm muốn xem vị sư huynh này đi bằng tay sẽ có dáng vẻ gì.
- Ngươi!
Tư Không Độ bực bội vung tay:
- Thôi được! Lời cần nói ta đã nói hết, lựa chọn thế nào là chuyện của ngươi! Hy vọng đến lúc đó ngươi đừng hối hận!
Nói xong, hắn tức giận đứng sang một bên, nhưng không rời đi, mà nhíu mày nghĩ xem sau khi Vân Triệt thua thì nên giúp hắn dọn dẹp tàn cuộc thế nào… Hắn là người có ân tất báo. Tiêu Liệt, gia gia của Vân Triệt, năm đó có ơn cứu mạng với hắn, hắn không thể trơ mắt nhìn cháu trai của ân nhân bị hại như vậy.
Vân Triệt đã đứng trước mặt Phong Việt, cười nhạt nói:
- Chuẩn bị xong chưa? Ta sắp ra tay đây.
- Ha ha ha ha ha…
Phong Việt đã sớm cười to đến mức sắp vỡ phổi. Một nhân vật lớn như Tư Không Độ đã đặc biệt ra mặt giải vây cho Vân Triệt, thế mà Vân Triệt lại tự mình đâm đầu vào chỗ chết. Hắn từng gặp kẻ ngu, nhưng chưa bao giờ thấy ai ngu đến mức này.