Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1312: CHƯƠNG 1310: NAM NHÂN KIA

Hòa Lăng quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thật sâu trước mặt Thần Hi:

- Chủ nhân... Lăng Nhi cầu xin chủ nhân... chỉ giáo.

Thần Hi khẽ thở dài một tiếng:

- Lăng Nhi, ba năm trước, ngươi như lục bình trôi nổi, cơ khổ không nơi nương tựa, nhưng trong lòng chưa từng có thù hận. Vì sao, bây giờ lại đột nhiên tràn ngập oán hận?

Hòa Lăng lạnh lùng nói:

- Bởi vì... năm đó, trong lòng Lăng Nhi vẫn còn hy vọng và ảo tưởng. Nhưng mà... tất cả những người đã dạy ta vĩnh viễn không nên oán hận, vĩnh viễn đừng từ bỏ hy vọng... tất cả đều chết cả rồi... Bây giờ, ngoài mối hận này ra, Lăng Nhi đã không còn gì nữa.

Vân Triệt: “...”

- Cho dù kẻ thù lớn nhất của ngươi là Phạm Đế Thần Giới, ngươi cũng muốn báo thù sao?

Thần Hi nói.

Hòa Lăng chậm rãi đứng dậy, đôi mắt tràn ngập vẻ âm u và khao khát nhìn Thần Hi trong vầng sáng thần thánh:

- Chủ nhân, thật sự có người... có thể giúp ta sao?

Thần Hi nhẹ nhàng gật đầu:

- Phạm Đế Thần Giới là Vương Giới mạnh nhất Đông Thần Vực, nội tình của nó sâu không lường được. Sự cường đại ấy vượt xa sức tưởng tượng của ngươi. Trăm vạn năm qua, chưa từng có ai dám động vào nó.

- Nhưng mà, có một người, tương lai của hắn đúng là có khả năng lay động Phạm Đế Thần Giới, hơn nữa, hắn cũng có mối thù không đội trời chung với Phạm Đế Thần Giới. Cho nên, nếu ngươi thật sự quyết tâm đến Phạm Đế Thần Giới báo thù, hãy để hắn giúp ngươi. Hơn nữa, có “Lực lượng” của ngươi, khả năng hắn lay động được Phạm Đế Thần Giới cũng sẽ lớn hơn rất nhiều.

Vân Triệt: “...??” (Nàng đang nói tới ai? Lay động Phạm Đế Thần Giới? Trên đời này thật sự tồn tại một người như vậy sao?)

Hòa Lăng không tài nào hiểu được câu nói “Có “Lực lượng” của ngươi, khả năng hắn lay động được Phạm Đế Thần Giới sẽ lớn hơn rất nhiều”, nếu là người khác nói ra, chắc chắn không ai tin... Nhưng lời này lại do chính miệng Thần Hi nói ra.

Hòa Lăng lại quỳ xuống:

- Cầu xin chủ nhân nói cho Lăng Nhi... Làm thế nào để tìm được hắn?

Thần Hi không trả lời thẳng, mà khẽ nói:

- Ngươi phải hiểu rằng, ngươi sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Hòa Lăng không hề do dự, muốn báo thù Phạm Đế Thần Giới... cái giá phải trả đâu chỉ đơn giản là “rất đắt”:

- Lăng Nhi biết. Nếu có thể báo thù, Mộc Linh Châu, tôn nghiêm, sinh mệnh... tất cả đều có thể vứt bỏ...

Tất cả tín niệm, hy vọng, thậm chí cả tương lai đều tan biến, dưới đòn đả kích tột cùng, nàng đúng như lời mình nói, ngoài lòng báo thù điên cuồng ra, đã hoàn toàn trắng tay.

Thần Hi tiến lên, nắm lấy tay Hòa Lăng, nhẹ nhàng đỡ nàng dậy:

- Hiện giờ lòng ngươi đã rơi xuống vực sâu, đánh mất chính mình. Cho nên, bây giờ ta sẽ không nói cho ngươi biết. Ta cho ngươi một tháng. Trong một tháng này, ngươi phải ổn định lại nội tâm, để bản thân ở trong trạng thái tỉnh táo nhất, thực sự nghĩ cho kỹ xem tương lai mình muốn làm gì.

- Nếu như một tháng sau, ngươi vẫn quyết tâm báo thù. Như vậy, ta sẽ cho ngươi biết người đó là ai, thậm chí ta sẽ đích thân dẫn hắn đến trước mặt ngươi.

Vân Triệt: “...!?”

Nàng là Thần Hi, mỗi chữ đều là lời hứa vàng ngọc.

Hòa Lăng không hỏi thêm, đôi mắt cuối cùng cũng chầm chậm ngấn lệ:

- Vâng. Chủ nhân, Lăng Nhi nhất định đã khiến ngài thất vọng rồi. Tương lai, bất kể xảy ra chuyện gì, Lăng Nhi... cũng sẽ trọn đời không quên đại ân của ngài.

Thần Hi khẽ lắc đầu:

- Ngươi chưa từng làm chuyện gì khiến ta thất vọng. Năm đó khi đưa ngươi về, ta đã hứa sẽ giúp ngươi tìm được vương đệ... là ta đã phụ sự kỳ vọng của ngươi.

Hòa Lăng lắc đầu, ra sức lắc đầu, nước mắt đã khô cạn từ lâu cuối cùng lại tuôn rơi từ khóe mắt nàng.

Thần Hi đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má nàng:

- Lăng Nhi, ngươi đã rất lâu không ngủ rồi, đi ngủ một giấc thật ngon đi. Sau đó mới có thể đủ tỉnh táo để biết mình muốn gì.

- Vâng, Lăng Nhi nghe lời chủ nhân.

Lời an ủi của Vân Triệt, Hòa Lăng chỉ đáp lại một cách trống rỗng. Thế nhưng, vài câu ngắn ngủi của Thần Hi – những lời mà Vân Triệt cho là không nên nói, thậm chí khó hiểu – lại khiến Hòa Lăng như bừng tỉnh, lệ tuôn rơi.

Hòa Lăng rời đi, nàng quả thực đã rất lâu không được ngủ yên.

Hòa Lăng vừa đi khỏi, Vân Triệt lập tức nói ra nỗi băn khoăn trong lòng:

- Thần Hi tiền bối, những lời tiền bối nói với Hòa Lăng, là thật sự mong nàng ấy đi báo thù, hay... tiền bối có dụng ý khác?

- Ngươi thấy thế nào?

Nàng hỏi lại.

Vân Triệt không chút suy nghĩ, đáp:

- Thần Hi tiền bối không có lý do gì để cổ vũ nàng ấy báo thù. Ta nghĩ, tiền bối chắc hẳn cho rằng một tháng sau nàng ấy sẽ từ bỏ ý định hôm nay, dù sao, nàng ấy là Mộc Linh.

Thần Hi nói:

- Không, một tháng sau, nàng ấy không những không từ bỏ ý định này, mà ngược lại sẽ càng thêm kiên định – chính bởi vì nàng ấy là Mộc Linh.

- Vì sao?

Vân Triệt không thể nào hiểu được câu nói này của Thần Hi.

Nàng nhìn Vân Triệt, chậm rãi nói:

- Nếu ví tâm hồn con người như một mảnh đất, thì trong lòng ngươi mọc đầy vô số lá xanh, hoa cỏ, đại thụ ngất trời, cùng với cả bụi gai và dây leo.

- Nếu gieo một hạt giống hắc ám xuống “mảnh đất” này, sau khi nó lớn lên, cũng sẽ hòa hợp với cảnh vật xung quanh, không thể gây ra thay đổi quá lớn.

Vân Triệt: “...”

- Nhưng Hòa Lăng, tâm hồn của nàng vốn là một mảnh đất vô cùng tinh khiết, chỉ có lá xanh và hoa cỏ. Nếu trên mảnh đất này đột nhiên gieo trồng một hạt giống hắc ám, và mọc rễ nảy mầm, nó sẽ phát triển cực nhanh, nuốt chửng tất cả lá xanh hoa cỏ, biến cả mảnh đất này thành một màu đen tối.

- Hơn nữa không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản.

- Sự thiện lương của nàng vốn thuần khiết bao nhiêu, thì cái ác cuối cùng cũng sẽ thuần khiết bấy nhiêu.

“...” Ánh mắt Vân Triệt chấn động. Hắn hoàn toàn hiểu được câu nói này của Thần Hi. Hơn nữa, hắn đã từng thấm thía điều này ở kiếp trước tại Thương Vân đại lục, một người vốn vô cùng lương thiện khi bị ép đến đường cùng mà nảy sinh thù hận và tội ác, thường sẽ trở nên đáng sợ hơn cả ma quỷ.

Sự thiện lương vốn thuần khiết bao nhiêu, thì cái ác cuối cùng cũng sẽ thuần khiết bấy nhiêu...

- Cho nên, Thần Hi tiền bối, những lời kia của tiền bối... là thật lòng sao?

Thần Hi không hề có vẻ lo lắng hay băn khoăn, giọng nói của nàng vẫn dịu dàng và bình tĩnh như trước:

- Ta cổ vũ nàng ấy báo thù, và “người kia” mà ta nói đến, đều là thật. Ít nhất như thế, nàng ấy còn có “mục tiêu” và “hy vọng”, chứ không phải vĩnh viễn chìm trong vực sâu tuyệt vọng.

“...” Vân Triệt chấn động hồi lâu, trong lòng khó mà bình tĩnh lại được.

Hắn cuối cùng cũng gặp được tỷ tỷ của Hòa Lâm, xem như miễn cưỡng hoàn thành lời phó thác lúc lâm chung của Hòa Lâm... Nhưng đây không phải là kết quả mà hắn muốn thấy, cũng không phải là kết quả mà Hòa Lâm mong muốn.

Thần Hi xoay người, ngay lúc bóng dáng sắp tan biến, Vân Triệt đột nhiên hỏi:

- Thần Hi tiền bối, có thể cho vãn bối biết người mà tiền bối nói có thể giúp Hòa Lăng báo thù rốt cuộc là ai không? Hắn thật sự có thể lay động Phạm Đế Thần Giới sao? Chẳng lẽ, là Giới Vương của một Vương Giới nào đó?

- Một tháng sau, tự ngươi sẽ biết. Trong khoảng thời gian này, ngươi hãy ở bên Hòa Lăng nhiều hơn, cùng nàng học cách nhận biết linh hoa linh thảo nơi đây. Ngươi có Thiên Độc Châu trong người, tự khắc sẽ có lúc dùng đến.

Tiên âm còn văng vẳng bên tai, bóng dáng của Thần Hi đã biến mất trước mặt Vân Triệt.

- Vâng.

Vân Triệt đáp lời, lúc xoay người chợt sững lại.

Nàng... làm sao biết Thiên Độc Châu ở trên người mình?

Thời gian một tháng chậm rãi trôi qua.

Một tháng này, có lẽ là khoảng thời gian bình yên nhất của Vân Triệt kể từ khi đến Thần Giới.

Không có nguy hiểm, không có tranh đấu, không cần tu luyện, cũng không cần dè dặt cẩn trọng, mỗi ngày đều đắm chìm trong không khí và linh khí tinh thuần nhất, mỗi ngày đều đặn tiếp nhận lực lượng của Thần Hi để áp chế Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, lúc không có việc gì thì lại theo Hòa Lăng học cách nhận biết linh hoa linh thảo nơi đây, Hòa Lăng cũng rất kiên nhẫn giải thích từng loại cho hắn.

Trong khoảng thời gian này, Hòa Lăng dường như đã trở lại dáng vẻ trước kia, đôi mắt trong veo trở lại, trên mặt thỉnh thoảng sẽ nở nụ cười, và chưa một lần nhắc đến hai chữ “báo thù”.

Hòa Lăng càng như vậy, trong lòng Vân Triệt ngược lại càng thêm lo lắng... Hắn càng hiểu rõ, lời nói của Thần Hi không sai một chút nào.

Phạm Hồn Cầu Tử Ấn từng phát tác vài lần, cơn đau vẫn thấu tận tâm can như trước, nhưng những lúc đó, Vân Triệt lại đang vui vẻ nói cười với Hòa Lăng giữa vườn hoa, đến mí mắt cũng không hề run rẩy... So với lúc Cầu Tử Ấn hoàn toàn phát tác, nỗi đau này quả thực chẳng thấm vào đâu với hắn.

Nhưng đằng sau vẻ thản nhiên đó, Vân Triệt vừa lo lắng cho Hòa Lăng, vừa luôn cảm thấy mờ mịt... Năm mươi năm tới, lẽ nào mình thật sự phải ở lại nơi này? Mạt Lỵ và sư tôn các nàng chắc vẫn đang lo lắng cho an nguy của mình? Khuynh Nguyệt đột nhiên dứt khoát rời đi, cùng với những lời Thần Hi nói về nàng, rốt cuộc là có ý gì?

Còn có... cha, nương, Nguyệt Nhi, Thải Y, Linh Tịch, Tuyết Nhi, Linh Nhi... Trong năm mươi năm không thể quay về, và cả sau năm mươi năm cũng không thể quay về... Lẽ nào thật sự không còn cách nào gặp lại mọi người sao?

Nếu cưỡng ép quay về, chắc chắn sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho mọi người.

Mình rốt cuộc nên làm thế nào đây...

Tròn một tháng sau, vào một buổi sáng sớm, Vân Triệt vừa tỉnh giấc sau một đêm ngủ say, đang vươn vai thì đã thấy Hòa Lăng lẳng lặng đứng trước phòng trúc, mái tóc dài xanh biếc đọng đầy những giọt sương sớm long lanh.

Quả nhiên...

Vân Triệt lắc đầu, đứng dậy đi tới bên cạnh Hòa Lăng, cũng đúng lúc này, cửa phòng trúc lặng lẽ mở ra, bóng dáng như tiên như ảo của Thần Hi hiện ra.

Hòa Lăng lập tức quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói:

- Chủ nhân, trong một tháng này, Lăng Nhi đã suy nghĩ rất kỹ... Lăng Nhi đã quyết tâm, cầu xin chủ nhân thành toàn cho Lăng Nhi.

Vân Triệt đứng bên cạnh Hòa Lăng, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Thần Hi không đỡ nàng dậy, ôn tồn hỏi:

- Ngươi chắc đã hiểu rõ, nếu quyết tâm như vậy, ngươi nhất định phải trả một cái giá rất đắt, có thể là cả tính mạng và linh hồn của ngươi.

Hòa Lăng không chút do dự, giọng nói bình tĩnh đến mức không nghe ra một chút bi thương lạnh lẽo nào:

- Chỉ cần có thể báo thù, cho dù phải trả bất cứ giá nào, Lăng Nhi đều cam tâm tình nguyện, tuyệt không hối hận.

Thần Hi khẽ gật đầu:

- Nếu đã vậy, ta cũng không khuyên ngươi thêm nữa.

- Ta sẽ để ngươi rời khỏi đây bất cứ lúc nào. Mà người có thể giúp ngươi báo thù... lúc này đang đứng ngay bên cạnh ngươi... Vân Triệt.

Mặc dù Vân Triệt không nói gì, nhưng hắn vẫn luôn tập trung lắng nghe, bởi vì hắn thực sự tò mò người có thể lay động Phạm Đế Thần Giới trong miệng Thần Hi rốt cuộc là ai.

Đột nhiên nghe Thần Hi nói ra cái tên đó, Vân Triệt kinh hãi đến mức hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì cắm đầu ngã vào người Hòa Lăng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!