Ngực Vân Triệt phập phồng, hắn cau mày nói:
- Tiền bối, xin hãy cho ta biết trước, rốt cuộc ngài là ai? Ngài đối với ta như thế... rốt cuộc là vì điều gì?
Trước mặt nàng, hắn gần như bị nhìn thấu toàn bộ. Bí mật của hắn, tâm tư và khát vọng của hắn, thậm chí cả những điều hắn còn chưa nhận ra, nàng đều có thể dễ dàng nói toạc ra. Thế nhưng việc nàng chủ động lộ ra chân nhan lại ngược lại khiến Vân Triệt cảm thấy lớp sương mù bao phủ trên người nàng lại càng thêm dày đặc.
- Chủ nhân, ngài... những lời ngài vừa nói đều là thật sao?
Hòa Lăng sắc mặt đại biến, nàng cảm giác mình vừa nghe được điều khó tin nhất trên đời này.
Thần Hi vẫn luôn lạnh nhạt mà dịu dàng như thế, nàng chậm rãi nói:
- Ngươi biết tên “Thần Hi” của ta, chắc cũng từng nghe qua cái tên “Long hậu”, nhưng dường như lại không biết, trong mắt người đời “Long hậu Thần Hi” mới là một xưng hô hoàn chỉnh.
“...” Sắc mặt và ánh mắt của Vân Triệt đồng thời chấn động.
- Ngài... là... Long hậu!?
Từ chỗ Hòa Lăng, hắn biết được cứ một hai tháng Long hoàng sẽ tới Luân Hồi Cấm Địa, hơn nữa còn si tình với Thần Hi... Vả lại đây dường như là chuyện mà ai cũng biết, trong đầu hắn từng lóe lên suy nghĩ “Thần Hi là Long hậu”, nhưng ý nghĩ này lại bị hắn dập tắt ngay tức khắc.
Lúc này, nghe chính miệng Thần Hi thừa nhận, hắn kinh ngạc đến mức không thể tin nổi, hắn chợt ngẩng đầu lên:
- Không đúng! Không thể nào! Ngài rõ ràng... nguyên âm vẫn còn, sao có thể là Long hậu được?
Long hậu và Thần Nữ, trong truyền thuyết là hai nữ tử được xem là tuyệt đại phong hoa nhất thế gian. Với dung nhan tiên tư của Thần Hi, nếu nàng là Long hậu thì hoàn toàn xứng với danh xưng này, không hề khoa trương chút nào.
Nếu như không có chuyện ngày hôm qua, hắn sẽ tin.
Thế nhưng, chuyện mới xảy ra một ngày một đêm trước... Làm sao hắn có thể tin được Thần Hi lại chính là Long hậu!
Ở Thần giới, ai mà không biết Long hậu là vương hậu của Long Thần tộc, là thê tử của Long hoàng, người được mệnh danh là đệ nhất Hỗn Độn.
Nhìn vẻ mặt rõ ràng đang vặn vẹo của Vân Triệt, Hòa Lăng sợ hãi nói:
- Chủ nhân... ngài... ngài thật sự chính là Long hậu.
Vân Triệt: “...”
Thần Hi dịu dàng nói:
- Ngươi đừng cảm thấy kỳ quái, cũng không cần cảm thấy mình đã làm sai điều gì. “Long hậu” thật ra là cách người đời xưng hô với ta, nhưng nó gần như chỉ là một danh xưng mà thôi, nó không đại diện cho việc ta là vương hậu của Long tộc, cũng không phải là vương hậu của Long hoàng.
- “Long hậu” mà người đời vẫn lầm tưởng, từ trước đến nay chưa từng tồn tại.
“...” Vân Triệt sững sờ vài giây, nghĩ đến việc Hòa Lăng từng nói Thần Hi vì một nguyên nhân nào đó mà bị trói buộc ở đây, không cách nào rời đi, trong lòng hắn mơ hồ có dự đoán, nhưng nghĩ đến chuyện mình và nàng đã làm, da đầu vẫn run lên:
- Ngài và Long hoàng... rốt cuộc là quan hệ gì? Nếu... không phải... vì sao ngài lại được gọi là “Long hậu”?
Thần Hi không giấu giếm, thản nhiên đáp:
- Có được danh xưng “Long hậu”, ta mới có thể bình yên ở lại nơi này nhiều năm như vậy. Đây xem như là hắn báo đáp ta, cũng là mong muốn của ta. Còn Long hoàng, trong mắt ta hắn vĩnh viễn chỉ là một... hậu bối.
- Hậu... bối?
Câu trả lời này khiến cả Vân Triệt và Hòa Lăng đều sửng sốt.
Thần Hi chậm rãi thuật lại:
- Ba mươi vạn năm trước, lần đầu tiên ta gặp hắn, tuổi của hắn còn nhỏ hơn ngươi, chỉ khoảng hai mươi tuổi. Khi đó hắn bị đồng tộc hãm hại, bị vứt bỏ nơi hoang dã, toàn thân tàn phế, mắt không thể thấy, miệng không thể nói, tuyệt vọng chờ chết.
- Khi đó ta động lòng trắc ẩn cứu hắn, cũng dùng Quang Minh huyền lực chữa trị đôi mắt, thanh quản và kinh mạch huyền mạch cho hắn.
Nàng liếc nhìn Vân Triệt, nói:
- Long tộc là tôn của vạn linh, mà Long Thần tộc vốn là bộ tộc cường đại và thần thánh nhất Thần giới. Trong mắt người đời, bọn họ cao ngạo, cũng có tôn nghiêm rất mạnh, khinh thường những hành vi ti tiện, bẩn thỉu. Lại không biết rằng, sự đấu đá trong Long tộc có lẽ còn đen tối hơn Nhân tộc các ngươi, chỉ là các ngươi không nhìn thấy mà thôi.
Những lời này của Thần Hi đúng là đã đảo lộn nhận thức của Vân Triệt đối với Long tộc. Hắn không ngờ Long hoàng uy lăng thiên hạ, không ai địch lại của hiện tại lại có một quá khứ bi thảm như thế... Bị người phế toàn thân, còn phế đi cả hai mắt và thanh quản, khiến người ta chỉ cần nghĩ đến thôi đã không rét mà run.
- Sau khi trải qua tuyệt vọng, tính tình của hắn đại biến, từ một người không có dã tâm đã vì oán hận mà sinh ra dã tâm cực lớn, không hề lưu tình với đồng tộc... từng bước một, mới trở thành Long hoàng.
- Nói cách khác, không có ngài, sẽ không có Long hoàng của hiện tại. – Vân Triệt như lẩm bẩm.
Thần Hi khẽ lắc đầu:
- Kể từ khi cứu hắn, ta đã nhận ra ánh mắt khác thường khi hắn nhìn ta, mà cả đời ta đã từng thấy rất nhiều ánh mắt kiểu đó. Ta vốn tưởng rằng mọi thứ sẽ dần phai nhạt theo thời gian. Nhưng mà, mấy trăm năm, mấy ngàn năm, mấy vạn năm sau, hắn vẫn không hề thay đổi. Vào ngày hắn trở thành Long hoàng đã nói với ta, hắn dùng hết tất cả để trở thành tôn chủ của Long tộc, chính là vì muốn xứng đôi với ta... Cho dù hắn biết rõ ta và hắn tuyệt đối không có khả năng, cũng không chịu buông tay.
Nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
- Năm đó ta cứu hắn, dường như cũng là hại hắn.
Tình cảm của Long hoàng đối với nàng, nàng đều hờ hững, hơn ba mươi vạn năm qua, chưa bao giờ để tâm... nhưng sự xuất hiện của Vân Triệt hiện giờ lại khiến nàng không thể không bắt đầu để ý đến chuyện này.
“...” Vân Triệt trầm mặc rất lâu.
Tuy Thần Hi nói cực kỳ ngắn gọn, nhưng cũng đủ để Vân Triệt hiểu được đại khái câu chuyện.
Với phong hoa của Thần Hi, số người ngưỡng mộ nàng năm đó tuyệt đối không ít hơn Thần Nữ ngày nay. Mà có được danh xưng Long hậu, lại liệt nơi đây vào cấm địa, thế gian liền không còn ai có thể quấy rầy sự yên tĩnh của nàng. Đây xem như là một kiểu báo đáp của Long hoàng đối với nàng... Nhưng đó há chẳng phải cũng bao hàm cả tư tâm và khát vọng của Long hoàng sao?
Tuy rằng lịch duyệt của Long hoàng phong phú hơn hắn vạn lần, nhưng Vân Triệt lại có thể lý giải được phần cố chấp này của Long hoàng đối với Thần Hi... Khi tuyệt vọng và bất lực nhất trong cuộc đời lại được Thần Hi cứu giúp, cộng thêm phong hoa như ảo mộng của nàng, khoảnh khắc trước mắt lại hiện ra ánh sáng, hình ảnh nhìn thấy đầu tiên nhất định sẽ khắc sâu vào tâm hồn, vĩnh viễn khó có thể phai nhạt.
Hắn là Long hoàng, nhưng cũng là phàm linh.
Vì Thần Hi, hơn ba mươi vạn năm qua hắn thật sự chưa từng dính dáng đến nữ tử nào... Ít nhất trong truyền thuyết, cả đời hắn chỉ có một “Long hậu”. Chung tình và chấp nhất đến mức độ như vậy, quả là thế gian hiếm thấy.
Mà Thần Hi, đối mặt với sự si dại hơn ba mươi vạn năm của Long hoàng, cho dù hắn đã là Long hoàng tôn chủ, trở thành đệ nhất nhân của Hỗn Độn chí tôn vô thượng, nàng vẫn thật sự chưa từng đáp lại điều gì...
Nguyên âm vẫn còn vẹn nguyên của nàng chính là minh chứng cho tất cả.
Sóng lòng Vân Triệt cuộn trào, làm sao cũng không thể bình tĩnh lại được.
Thần Hi là Long hậu trong “Long hậu Thần Nữ”! Tuy rằng “Long hậu” chỉ là hư danh để nàng có được sự yên tĩnh, nhưng người biết được điều này chắc chỉ có nàng và Long hoàng. Thế nhưng trong mắt người đời, nàng chính là hậu của Long tộc... Còn bản thân mình, trong lúc nửa tỉnh nửa mê đã chiếm đoạt “Long hậu”!
Long hoàng có thực lực và địa vị đến bậc nào, Long hoàng si mê Thần Hi đến mức nào, vậy mà mấy chục vạn năm qua đều không dám tơ tưởng, không dám khinh nhờn dù chỉ một chút. Có lẽ, trong mắt Long hoàng, Thần Hi chính là một giấc mộng hoàn mỹ không tỳ vết... Nếu để Long hoàng biết “giấc mộng” này đã bị một tiểu bối không đáng kể trong mắt hắn làm vấy bẩn... Phản ứng của Long hoàng, thật không dám tưởng tượng.
Đồng thời, hắn càng không thể lý giải được, ngay cả nhân vật tầm cỡ như Long hoàng cũng chỉ nhận được sự lạnh nhạt của Thần Hi, vậy rốt cuộc vì sao nàng lại đối xử với hắn như vậy? Lời nói này, ánh mắt này, hành động này của nàng, đặt vào mắt bất cứ ai đều là những chuyện không thể nào tin và lý giải nổi... Chẳng lẽ từ khi mình tiến vào Luân Hồi Cấm Địa cho đến bây giờ, thật ra vẫn luôn nằm mơ, tất cả đều không phải là sự thật?
Nhìn vẻ mặt biến ảo không thôi của Vân Triệt, Thần Hi cười như không cười:
- Ngươi sợ?
Vân Triệt: “...”
Đôi mắt của Thần Hi rời khỏi người Vân Triệt, hờ hững nhìn về phương xa:
- Nếu ngươi sợ, sợ phải đối mặt với Long hoàng, vậy thì... cứ coi như chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra. Ta cam đoan, tuyệt đối sẽ không có người thứ ba biết được chuyện này. Những lời hôm nay, sau này ta cũng sẽ không nói với ngươi nữa.
Vân Triệt thở hắt ra vài hơi, lồng ngực dần dần bình tĩnh lại:
- Ngài là Long hậu, nhưng cũng không phải là Long hậu mà người đời vẫn nhận định, nói cách khác, ta chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với Long hoàng!
Thần Hi khẽ nói:
- Thần Hi ta không thuộc về bất cứ ai, chuyện này chỉ liên quan đến ta và ngươi, ngươi đương nhiên không có lỗi với hắn.
- Vậy ta có gì phải sợ, vì sao không dám!?
Giọng điệu của Vân Triệt rõ ràng hơi cứng ngắc, nhưng nói ra vẫn vô cùng kiên quyết.
“...” Thần Hi đảo mắt qua, khẽ gật đầu:
- Ngươi cuối cùng không để ta thất vọng.
- Nhưng mà, ngài phải nói cho ta, nguyên nhân ngài làm như thế với ta... rốt cuộc là vì cái gì? – Vân Triệt nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt không dời đi, không biết là vì không thể hay vì muốn tìm kiếm điều gì đó từ trong đôi mắt đẹp như đêm tối của nàng.
Thần Hi lắc đầu:
- Ta không thể nói cho ngươi biết được. Ta có tư tâm của riêng mình, nhưng xin ngươi hãy tin tưởng, ta vĩnh viễn sẽ không hại ngươi.
- Vì sao không thể nói ra? – Vân Triệt hỏi tới cùng.
Thần Hi nói thẳng:
- Bởi vì bây giờ ngươi còn quá nhỏ yếu. Cấp bậc càng cao, tầm mắt mới có thể càng rộng, thực lực càng mạnh, mới có càng nhiều lựa chọn. Với lực lượng và cấp bậc hiện giờ của ngươi, nếu ta nói cho ngươi biết tất cả, đúng là có thể giải đáp được thắc mắc của ngươi, nhưng đồng thời cũng chính là hại ngươi.
Nàng tránh đi ánh mắt của Vân Triệt, đôi mắt trở nên hơi mông lung:
- Ta vốn cho rằng con đường phía trước của ta là một khoảng không vô định. Những năm này, điều ta có thể làm chính là thoát khỏi sự trói buộc của nơi này, sau đó tìm kiếm một nơi thuộc về mình, một nơi có lẽ sẽ không bao giờ tồn tại trong thế giới mịt mờ này... Cho đến khi ngươi xuất hiện.
Vân Triệt:
- Ta?
Hòa Lăng:
-... A?
Thần Hi nhẹ nhàng nói:
- Nếu ngươi không thể loại bỏ được nghi hoặc trong lòng, vậy thì, chỉ cần ngươi nhớ kỹ một câu. Vận mệnh của chúng ta, là một thể.
Lúc trước nàng thật không ngờ, nam tử được Hạ Khuynh Nguyệt vượt qua cả Đông Thần Vực và Tây Thần Vực mang tới, người mà nàng vốn không muốn thu nhận nhưng lại vì Hòa Lăng khóc lóc cầu xin mà giữ lại, lại chính là người mà nàng vốn tưởng rằng vĩnh viễn không thể tìm được.
Hơn nữa còn ở trước khi nàng thoát khỏi trói buộc, đã xuất hiện ngay trước mặt nàng.
Một câu nói rất nhẹ nhàng, nhưng không nghi ngờ gì lại mang đến cho Vân Triệt những nghi hoặc càng sâu hơn. Hắn hoàn toàn mờ mịt:
- Ngoài thân phận Thần Hi và Long hậu, ngài... rốt cuộc là ai?
Hắn đến nơi này mới hai tháng, nếu không phải vì trúng Phạn Hồn Cầu Tử Ấn được Hạ Khuynh Nguyệt đưa đến đây, hắn sẽ không biết đến sự tồn tại của Thần Hi. Hắn dù thế nào cũng không thể lý giải được câu nói “Vận mệnh của chúng ta là một thể”.
- Nếu có một ngày, ngươi có thể vượt qua được tầm cao của Long hoàng, vậy thì, ngươi sẽ tự khắc biết được tất cả. Ngươi có thể làm được, cũng phải làm được. Chỉ có như thế, ngươi mới không sợ bất cứ kẻ nào dòm ngó, không còn phải sợ đầu sợ đuôi, có thể chân chính không e ngại, không hổ thẹn khi đối mặt với Long hoàng.
- Thân mang Sáng Thế Thần lực và...
Lời Thần Hi thoáng dừng lại, rồi nói tiếp:
- Đây là số mệnh mà ngươi không thể trốn thoát...