Trên bầu trời Thương Phong hoàng thành, một bóng dáng đỏ thẫm thoáng hiện. Phượng Tuyết Nhi một thân hỏa y tựa như ráng mây đỏ rực, từ trên không trung bay xuống, bước chân nhẹ nhàng, chỉ trong nháy mắt đã lướt qua hơn nửa hoàng thành.
Tiến vào hoàng điện, Phượng Tuyết Nhi đi tới trước mặt Thương Nguyệt đang chờ đợi, Thương Nguyệt ngước mắt mỉm cười:
- Tuyết Nhi, muội đã tới rồi.
Nhận ra vẻ lo lắng sâu trong đôi mắt Thương Nguyệt, Phượng Tuyết Nhi đã đoán được:
- Thương Nguyệt tỷ tỷ, có phải lại xảy ra náo động huyền thú không?
Thương Nguyệt gật đầu:
- Lần này nơi xảy ra náo động là phía đông Tử Vong Hoang Nguyên, quy mô cũng khá lớn. Ta đã để Thương Phong Huyền Phủ đi ứng phó, nhưng e rằng lực lượng của họ không đủ sức...
Phượng Tuyết Nhi lập tức hiểu rõ ý của Thương Nguyệt, cũng hiểu vì sao lần này Thương Nguyệt lại điều động huyền giả của Thương Phong Huyền Phủ:
- Muội hiểu rồi. Muội sẽ phái người ẩn mình trong bóng tối, nếu Thương Phong Huyền Phủ có thể trấn áp thành công thì tự nhiên là tốt nhất, nếu không thể thì mới để họ ra tay. Thương Nguyệt tỷ tỷ đừng lo lắng.
Thương Nguyệt khẽ than một tiếng:
- Điều ta lo lắng thật sự không chỉ có chuyện này. Trong vòng nửa năm, đây đã là lần thứ sáu, hơn nữa lần này chỉ cách lần trước có nửa tháng ngắn ngủi. Bọn huyền thú này chẳng những rời khỏi lãnh địa của mình mà tính tình còn trở nên đặc biệt hung hãn... Ta lo rằng, đây là một điềm báo chẳng lành.
Phượng Tuyết Nhi nói:
- Muội cũng cảm thấy như vậy. Hơn nữa... có một chuyện, muội đang định nói cho tỷ tỷ. Ba canh giờ trước, Huyễn Yêu Giới cũng xuất hiện một trận náo động huyền thú tương tự.
- Cái gì!?
Thương Nguyệt thoáng kinh hãi.
- Vị trí là phía đông Hoa Lam Vực... cũng là phía cực đông của toàn bộ Huyễn Yêu Giới.
Đôi mày thanh tú của Thương Nguyệt nhíu lại, khẽ nói:
- Xem ra, tuyệt đối không thể nào là trùng hợp.
Thương Phong quốc ở phía đông Thiên Huyền đại lục, nơi đầu tiên xảy ra náo động huyền thú cũng là khu vực Lưu Vân Thành ở cực đông, mấy lần sau đó dần dần lan sang phía tây.
Huyễn Yêu Giới cũng xuất hiện náo động huyền thú tương tự, khu vực xuất hiện cũng là cực đông.
Nếu dị trạng này chỉ xuất hiện ở phía đông Thương Phong quốc thì thôi, nhưng nó lại cũng xuất hiện ở phía đông Huyễn Yêu Giới cách đây cực xa... Nếu cùng một nguyên nhân, vậy thì phạm vi ảnh hưởng thật sự quá khủng bố.
Ánh mắt hai người đồng thời nhìn về phía đông, cho dù với cảnh giới Thần Đạo hiện giờ của Phượng Tuyết Nhi, nàng cũng cảm thấy bất an.
- Ngày mai muội sẽ tự mình đi sâu vào hải vực mười vạn dặm phía đông để tìm kiếm manh mối. Bên chỗ Thải Y tỷ tỷ cũng rất coi trọng chuyện này, tin rằng không bao lâu nữa sự thật sẽ được phơi bày, Thương Nguyệt tỷ tỷ đừng quá lo lắng.
Phượng Tuyết Nhi an ủi.
- Ừm... vậy đành nhờ cả vào Tuyết Nhi và Thải Y.
Rời khỏi Thương Phong hoàng thành, đôi mắt đẹp của Phượng Tuyết Nhi dần dần hiện lên vẻ ngưng trọng.
Nguyên nhân lớn nhất có thể khiến huyền thú của cả một khu vực đột nhiên tính tình đại biến, hung hãn mất trí, chính là cảm nhận được một luồng khí tức nào đó khiến chúng cực kỳ sợ hãi. Nhưng mà... Phượng Tuyết Nhi là người đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền đại lục chân chính bước vào Thần Đạo, với cấp bậc hiện giờ của nàng, toàn bộ Thiên Huyền đại lục không ai có thể sánh bằng. Khí tức có thể ảnh hưởng đến những huyền thú nhỏ yếu này, nàng không có lý do gì lại không phát hiện ra.
Thế nhưng nàng đã tự mình đi qua từng nơi xảy ra náo động huyền thú, lại không thu hoạch được gì, không cảm nhận được một chút khí tức bất thường nào.
Mà mầm mống quỷ dị chưa biết không thể nghi ngờ là đáng sợ nhất, cũng khiến nàng thật ra còn cảm thấy bất an sâu sắc hơn cả Thương Nguyệt, hơn bất cứ ai.
“Phải cẩn thận điều tra mới được.” Phượng Tuyết Nhi nhẹ giọng lẩm bẩm. Lúc này, nàng đột nhiên nghĩ tới điều gì, ánh mắt chuyển hướng về phía đông xa xôi: “Vân ca ca từng nói, ở hướng đông của Thiên Huyền đại lục, xa đến ngoài trăm vạn dặm, có một nơi tên là Thương Vân đại lục... Chuyện này sẽ có liên quan đến nơi đó sao?”
Sau khi lẩm bẩm, nàng vừa định thu hồi ánh mắt, đột nhiên, nơi chân trời vô cùng xa xôi, một ánh sao màu đỏ ửng chợt lọt vào mắt nàng.
Nó chỉ lóe lên trong khoảnh khắc, lại như một cây kim thép mạnh mẽ đâm vào sâu trong đôi mắt nàng, khiến phượng mâu của nàng bất giác dời đi... Cùng lúc đó, nàng rõ ràng cảm giác được linh hồn mình cũng như bị đâm thủng trong nháy mắt, một cảm giác lạnh như băng khôn tả lan tràn toàn thân.
Kia... là...
Nàng lập tức một lần nữa đảo mắt nhìn về phía đông... Nhưng mà, nàng nhìn thẳng, tìm kiếm hồi lâu, lại không tìm thấy ánh sao lóe lên màu đỏ ửng kia nữa.
Là ảo giác sao?
Phượng Tuyết Nhi nhắm mắt lại, một lúc lâu sau, cảm giác lạnh như băng lan tận tâm hồn mới hoàn toàn tan đi, theo đó bóng dáng nàng thương nhớ không tự chủ hiện lên, tâm hồn nàng lại trở nên đặc biệt ấm áp.
Bốn năm...
Trước kia một mình ở Tê Phượng Cốc, bao lâu cũng không cảm thấy cô đơn. Nhưng mà... bốn năm này... lại dài đằng đẵng như vậy...
Vân ca ca, còn một năm nữa, huynh sẽ trở về... cầu cho huynh nhất định phải bình an trở về...
*
Tây Thần Vực, Long Thần Giới, Luân Hồi Cấm Địa.
Luân Hồi Niết Bàn vốn luôn yên tĩnh, lúc này lại vang lên từng trận sấm rền.
Vân Triệt lơ lửng giữa không trung, toàn thân đắm chìm trong biển lôi màu tím đang cuộn trào dữ dội. Theo cánh tay hắn vung lên, ngàn vạn tia sét tím rít gào đầy uy phong, mà mỗi một tia sét tím chẳng những dữ tợn chói mắt, còn mang theo thiên uy khiến người ta kinh hãi.
Một kết giới màu trắng khổng lồ bao phủ hoàn toàn không gian của Vân Triệt, mặc cho lôi điện cuồng loạn xé rách thế nào cũng không thể thoát ra ngoài nửa phân, càng không gây tổn hại chút nào đến Luân Hồi Cấm Địa.
Phía trước kết giới, Thần Hi một thân váy dài trắng tinh, khẽ lay động trong gió nhẹ, hờ hững phác họa nên những đường cong tuyệt mỹ. Bộ ngực đầy đặn cao ngất, da thịt trắng sáng như băng tuyết, dung nhan lại càng đẹp đến huyền ảo như tiên tử. Nàng yên tĩnh đứng đó nhìn Vân Triệt bên trong kết giới, cả người như đắm chìm trong thánh quang, tỏa ra vẻ cao quý thánh khiết khó diễn tả bằng lời.
Hòa Lăng bước chân không tiếng động đi tới, trong tay nâng một vệt bạch quang. Bên trong bạch quang là một giọt linh dịch, tuy chỉ là một giọt nhưng lại ngưng tụ từ công sức một ngày một đêm của Hòa Lăng. Nàng nhìn Vân Triệt, trong mắt lấp lánh ánh sáng lạ mênh mông, không kìm lòng được nói:
- Chủ nhân, hắn thật lợi hại.
Ánh mắt Thần Hi không rời khỏi người Vân Triệt, nhẹ nhàng gật đầu:
- Hắn đúng là một quái thai không hơn không kém.
- Gần đây chủ nhân thường xuyên khen hắn đó.
Hòa Lăng mỉm cười, gần đây mỗi lần nghe Thần Hi khen ngợi Vân Triệt, nàng đều cảm thấy vui vẻ khó hiểu.
Không biết là vì trên người hắn có ký thác của Hòa Lâm hay vì nàng đã sớm gắn liền vận mệnh của mình với hắn.
- Một bên là Thiên Đạo Kiếp Lôi không ai có thể khống chế, một bên là “Tử Vân Công” bình thường không có gì lạ, hắn thế mà lại dung hợp hai thứ một cách hoàn mỹ, còn kết hợp ra thiên uy kinh người như thế.
Với tâm tính và cấp bậc của Thần Hi, người có thể được nàng tán thưởng từ tận đáy lòng như vậy, Vân Triệt tuyệt đối là người đầu tiên từ trước đến nay.
- Sáng tạo huyền công vốn cực kỳ khó khăn, thường phải bỏ ra gấp mười nỗ lực mới có thể đạt đến mức gần như hoàn mỹ. Tuy rằng không phải Vân Triệt tự nghĩ ra, nhưng sự dung hợp và biến hóa phức tạp như thế cũng đã không khác gì tự sáng tạo, mà hắn chỉ dùng thời gian ngắn ngủi chưa đến một năm đã hoàn thành đến trình độ này... Người như hắn, trong thiên hạ này e rằng không tìm ra được người thứ hai.
Lời Thần Hi nói khiến ánh sáng lạ trong mắt thiếu nữ Mộc Linh càng thêm lấp lánh:
- Chẳng trách hắn lại được Châu Thiên Độc nhận chủ.
Thần Hi liếc mắt nhìn gò má thiếu nữ Mộc Linh:
- Lăng Nhi, còn ba ngày nữa, Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người hắn sẽ hoàn toàn biến mất.
-... A!?
Hòa Lăng ngẩn ra, sau đó kinh hô một tiếng, bàn tay nhỏ nhắn nâng linh dịch cũng bất giác thu lại vài phần, theo bản năng nói:
- Sao... sao lại nhanh như vậy?
- Ta cũng không ngờ lại nhanh đến thế.
Thần Hi khẽ nói như đang lẩm bẩm, đôi mắt đẹp cũng thêm vài phần phức tạp.
Sinh Mệnh Thần Tích, Sáng Thế Thần Quyết cấp bậc cao nhất đương thời, không có Quang Minh huyền lực của Sáng Thế Thần Lê Sa, cũng không có Quang Minh thánh mạch, chỉ dựa vào sức mạnh của phàm nhân muốn tu thành có thể nói là khó như lên trời.
Vân Triệt thân mang Tà Thần huyền mạch, tu luyện “Sinh Mệnh Thần Tích” không hề có chướng ngại về cấp bậc. Thần Hi xem hắn là người dễ tu thành nhất đương thời, thậm chí có lẽ là người duy nhất có khả năng tu thành “Sinh Mệnh Thần Tích”, cho nên đã ôm kỳ vọng rất cao... Nhưng kỳ vọng rất cao này, hắn lại chỉ dùng thời gian một năm đã có thể thoáng nhìn ra con đường.
Ngộ tính của Vân Triệt khủng bố đến mức đảo lộn nhận thức cả đời nàng.
Nàng dùng hết mấy ngàn năm mới tu thành nửa bộ Sinh Mệnh Thần Tích, Vân Triệt chỉ dùng sáu tháng!
Mà có nửa phần trước làm cơ sở, nửa phần sau, hắn chỉ dùng ba tháng ngắn ngủi liền lĩnh ngộ toàn bộ.
Khi hai người họ song tu, lúc ban đầu là nàng dẫn dắt Quang Minh huyền lực của Vân Triệt, nhưng về sau, ngược lại là Vân Triệt dẫn dắt nàng, giúp nàng lĩnh ngộ nhanh hơn nửa phần sau của Sinh Mệnh Thần Tích.
Sinh Mệnh Thần Tích có thể cứu rỗi vạn sinh, tinh lọc vạn vật, bản thân cũng dần trở thành thánh thể vạn tà bất xâm. Sau khi có Quang Minh huyền lực, Vân Triệt liền có thể cảm nhận được sự tồn tại của Cầu Tử Ấn, theo Sinh Mệnh Thần Tích đại thành, tốc độ tự tinh lọc cũng ngày càng nhanh.
Đến hiện giờ, với Quang Minh huyền lực hiện tại của hắn, cho dù không làm gì cả, Cầu Tử Ấn cũng sẽ bị dần dần xóa đi. Sau này, hắn cũng sẽ không còn sợ những loại lực nguyền rủa như Cầu Tử Ấn nữa -- cho dù là do cường giả cấp bậc như Thiên Diệp Ảnh Nhi hạ xuống.
Thần Hi nhìn Hòa Lăng nói:
- Mười tháng trước hắn từng nói với ngươi, ngày Cầu Tử Ấn được tinh lọc hoàn toàn, cũng là ngày ngươi trở thành Độc Linh của Châu Thiên Độc. Lăng Nhi, ngươi có muốn thay đổi quyết định không?
Sau sự kinh ngạc và thoáng bối rối ban đầu, đôi mắt của thiếu nữ Mộc Linh lại nhanh chóng trở nên kiên định:
- Lăng Nhi... tuyệt đối không hối hận.
Thần Hi không hề ngạc nhiên với câu trả lời của Hòa Lăng, nàng ôn nhu nói:
- Châu Thiên Độc không phải công nhận hắn làm chủ nhân, mà đang trong trạng thái “Vô Linh”, hòa làm một thể với hắn. Nói cách khác, Châu Thiên Độc hiện giờ là một phần thân thể hắn, ngươi trở thành Độc Linh của Châu Thiên Độc, cũng chính là trở thành Độc Linh của hắn. Sau này ngươi phải suốt đời ở bên hắn, phụ thuộc vào hắn, cuộc đời sau này của ngươi sẽ ra sao, đều do hắn quyết định.
- Lăng Nhi biết.
Đôi mắt của Hòa Lăng vẫn kiên quyết như lúc đầu.
Thần Hi nhẹ nhàng gật đầu, dùng giọng nói rất nhẹ nhàng:
- Lăng Nhi, ta tin rằng hắn sẽ giúp ngươi báo thù, cũng sẽ đối xử tốt với ngươi. Hắn xuất hiện trong cuộc đời của ngươi, chẳng những là sự cứu rỗi đối với ngươi, mà còn là sự bù đắp của trời cao dành cho ngươi.
Ầm --------
Một tiếng nổ vang mà ngay cả kết giới cũng không thể hoàn toàn che giấu, vạn lôi bùng nổ trong kết giới, thiên uy mãnh liệt. Tay áo Vân Triệt nhẹ bay trong biển lôi, tóc dài tung bay, mang theo vài phần uy thế của Thần Lôi giáng thế.
Mà theo hai tay hắn khép lại, kiếp lôi đang điên cuồng sôi trào lại nhanh chóng tan biến, chỉ trong hai giây ngắn ngủi liền hoàn toàn tiêu tán không còn tăm tích, ngay cả một tia sét nhỏ cũng không còn sót lại.
Cho dù là Thiên Đạo Kiếp Lôi, hắn cũng có thể khống chế vô cùng tự nhiên.
Tóc Vân Triệt buông xuống, hắn chìa tay ra, nhìn lòng bàn tay mình, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Cuối cùng... cuối cùng cũng...
Mạt Lỵ, nếu ngươi nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ rất vui mừng.
Khi ở Tinh Thần Giới, Mạt Lỵ từng nhắc nhở Vân Triệt kết hợp Thiên Đạo Kiếp Lôi với Tử Vân Công của Vân gia -- bởi vì tuy Tử Vân Công là một môn huyền công phổ thông của hạ giới, nhưng trải qua vạn năm truyền thừa và biến đổi của Vân gia, nó không thể nghi ngờ là huyền công lôi điện thích hợp nhất với huyết mạch Vân gia. Cũng vì thế mà lấy tên là “Thiên Đạo Kiếp Lôi Công”.
Vân Triệt luôn ghi nhớ lời Mạt Lỵ nói.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đều song tu với Thần Hi để cùng lĩnh ngộ Sinh Mệnh Thần Tích. Theo tu luyện Sinh Mệnh Thần Tích, Quang Minh huyền lực mà hắn dung hợp cũng không ngừng biến đổi về chất, tâm hồn cũng chịu ảnh hưởng, ngày càng trở nên bình tĩnh, yên ổn.
Hắn ở dưới trạng thái này bắt đầu ngưng tâm dung hợp “Thiên Đạo Kiếp Lôi Công” mà Mạt Lỵ đã gợi ý.
Hiện giờ, đã gần mười tháng trôi qua, theo cấm kỹ mạnh nhất của Tử Vân Công là “Minh Ngục Lôi Hoàng Trận” thành công biến đổi về chất dưới Thiên Đạo Lôi Kiếp, “Thiên Đạo Kiếp Lôi Công” của hắn cuối cùng đã thành hình.
Mặc dù còn xa mới đến cảnh giới đại thành, nhưng trong mười tháng ngắn ngủi có thể đạt tới trình độ như vậy, trong nhận thức của người đời đã là một hành động vĩ đại tựa như kỳ tích.
Cho dù là Mạt Lỵ người hiểu rõ Vân Triệt nhất cũng không thể ngờ rằng trong khoảng thời gian ngắn như vậy hắn lại đạt tới độ hoàn thành đến thế... Dù sao đây vốn là một trong những mục tiêu nàng đặt ra cho Vân Triệt trong “ba ngàn năm ở Trụ Thiên Châu”.