Nếu là trước hôm nay, có người bảo Tinh Minh Tử ra tay đối phó với một tiểu tử chưa tròn nửa hoa giáp, hắn nhất định sẽ nổi giận tại chỗ, thậm chí có thể phẫn nộ đến mức tiện tay đánh kẻ đó thành tro bụi... Bởi vì đây là sự sỉ nhục tột cùng đối với một Tinh Thần trưởng lão, một Thần Chủ chí tôn như hắn.
Trở thành Thần Chủ chính là trở thành chúa tể của đất trời, có thể ngạo nghễ nhìn xuống thế gian, nhận sự ngưỡng vọng của vạn linh chư giới. Địa vị và niềm kiêu hãnh này là vô thượng, không thể lay chuyển và xúc phạm.
Ngày đó trong Thần Phong đại chiến, Lạc Cô Tà vì tức giận mà ra tay với Vân Triệt, từ đó khiến đệ nhất nhân Đông Vực trở thành trò cười cho thiên hạ. Còn Tinh Minh Tử hắn, một Tinh Thần trưởng lão, một Thần Chủ chí tôn, nếu tự mình ra tay đối phó Vân Triệt, cũng sẽ bị người đời cười chê, ngay cả bản thân hắn cũng sẽ cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Vừa rồi, chứng kiến đám tinh vệ bị thanh kiếm của Vân Triệt tàn sát như cỏ rác, sắc mặt hắn tái mét, trong lòng kinh hãi đan xen, nhưng vẫn trước sau không hề ra tay. Mà bây giờ, tiếng gầm của Tinh Thần Đế cuối cùng cũng phá tan tầng rào cản cuối cùng trong lòng hắn. Hắn lập tức bay vút lên như một con đại bàng, một luồng khí lãng nổ tung trên không trung.
Lực lượng Thần Chủ kinh thiên động địa, trong khoảnh khắc đó quả nhiên khiến trời đất biến sắc. Đám tinh vệ đang kinh hoàng khi thấy Tinh Minh Tử ra tay đều lộ vẻ vui mừng như điên, nỗi sợ hãi trong lòng cũng nhanh chóng rút đi như thủy triều.
- Tiểu tử Vân Triệt... chịu chết đi!
Trong lòng Tinh Minh Tử vừa tức giận, vừa bị bóng ma mà Vân Triệt mang lại cùng mệnh lệnh của Tinh Thần Đế thôi thúc, hắn vừa ra tay, luồng uy áp khủng bố tuyệt luân kia đã khiến đám tinh vệ phía sau suýt nữa quỳ rạp xuống đất... Rõ ràng đã dùng hơn tám thành thực lực!
Hiển nhiên là hắn muốn trực tiếp đánh chết Vân Triệt... đánh cho hắn đến hài cốt cũng không còn!
Ong...
Chỉ trong nháy mắt, biển lửa đỏ rực liền bị luồng uy áp đáng sợ đó dập tắt hoàn toàn, không còn thấy một tia lửa nào, ngay cả nhiệt độ vốn đang tăng lên nhanh chóng cũng bị xua tan.
Huyền quang tỏa ra từ người Tinh Minh Tử cũng là tinh mang, nhưng tinh mang trên người hắn đậm đặc như thực chất hơn hẳn đám tinh vệ. Không gian vốn xa xôi bỗng chốc thu hẹp lại, luồng sức mạnh tượng trưng cho cấp bậc cao nhất của Thần Chủ đương thời oanh kích nặng nề lên người Vân Triệt.
Rầm rắc!!
Đây là lực lượng của Thần Chủ, đủ để lật tung cả một đại dương mênh mông, thậm chí hủy diệt một tinh cầu cỡ nhỏ... huống chi là thân thể của một con người.
- Tỷ phu!!!
Thải Chi hét lên một tiếng kinh hãi, dưới nỗi sợ tột độ, đôi mắt hoàn toàn mất đi thần sắc. Tiếng nổ kinh thiên che lấp cả thế gian, như thể có một vì sao vỡ nát giữa không trung, xé toạc bầu trời một cách triệt để.
Bầu trời Tinh Thần Thành giống như một tấm gương pha lê vỡ vụn hoàn toàn, chi chít hàng vạn vết nứt không gian đen kịt. Dưới dư chấn chưa tan, những vết nứt đen kịt này điên cuồng giãy giụa, vặn vẹo, rất lâu sau vẫn không thể khép lại.
Cửu Dương Thiên Nộ ngưng tụ trong hỏa diễm hoàn toàn tan tác, toàn thân Vân Triệt nổ tung một mảng huyết vụ trông mà kinh người, rồi bị hất văng ra xa, bay thẳng trăm dặm, nện mạnh lên một khối tinh thần thạch khổng lồ.
Một tiếng nổ vang, tinh thần thạch trực tiếp vỡ nát, sụp đổ, vô số mảnh vỡ trong nháy mắt đã vùi lấp thân hình hắn, sau đó không còn chút động tĩnh nào nữa.
Chỉ có những dòng máu tươi đang từ từ rỉ ra từ dưới đống tinh thần thạch.
Mà trước điểm rơi, kéo theo một vệt máu tươi dài hàng trượng.
- Tỷ... phu...
Thải Chi nhắm nghiền mắt, vùi mặt vào ngực Mạt Lỵ, đôi vai nhỏ gầy không ngừng run rẩy. Còn Mạt Lỵ, nàng vẫn không có chút phản ứng nào, dường như kể từ khoảnh khắc Vân Triệt cố chấp mở ra Bỉ Ngạn Tu La, nàng đã đánh mất linh hồn.
Tinh Minh Tử từ trên không trung hạ xuống, tinh mang trong tay tiêu tan. Hắn nhìn nơi Vân Triệt bị chôn vùi, trên mặt không có chút khoái ý nào, chỉ có vẻ trầm thấp nặng nề.
- Tinh Minh Tử lại dùng đến tám thành lực lượng.
Một Tinh Thần trưởng lão khẽ thở dài, tuy nói vậy nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy khoa trương chút nào.
- Hắn sợ... một con quái vật như vậy, ai mà không sợ chứ?
Một Tinh Thần trưởng lão khác nói. Dưới một kích này, Vân Triệt chắc chắn mười phần chết không còn gì, trong lòng hắn cũng như trút được gánh nặng:
- Cũng may tên này tuổi trẻ nông nổi, vì cái gọi là trọng tình trọng nghĩa mà biết rõ là chịu chết vẫn cứ lao đầu vào... Nếu không, nếu hắn đủ chín chắn và nhẫn nhịn, tương lai... Phù...
Hai vị Tinh Thần trưởng lão nói xong, đồng thời liếc nhìn Tinh Thần Đế, trong lòng thầm thấy may mắn.
Đáng sợ... Thần Quân cấp một nổi điên tàn sát năm trăm Thần Quân... Hơn nữa mới chưa đến ba mươi tuổi... Thật sự quá đáng sợ...
Thế giới trở lại yên tĩnh, nhưng đám tinh vệ vẫn thấy da đầu tê dại, khí lạnh tràn ngập lồng ngực không cách nào xua tan. Tinh Minh Tử quét mắt nhìn quanh, cúi đầu bái Tinh Thần Đế:
- Ngô vương, lão hủ đã đánh giá sai thực lực của tên này, không thể kịp thời ra tay, khiến năm trăm tinh vệ phải chết oan, tội này... lão hủ khó chối cãi.
Sắc mặt Tinh Thần Đế biến ảo, hiển nhiên tâm thần vẫn chưa thể yên ổn, hắn đâu còn tâm trí quan tâm đến tội với không tội, trầm giọng nói:
- Lập tức hủy thi Vân Triệt, một sợi tóc cũng không được để lại!
Một tiểu bối mới nửa hoa giáp tuổi lại khiến Tinh Thần Đế kiêng kỵ đến mức chết rồi cũng không yên lòng, chuyện này trước nay chưa từng có, sau này cũng quyết không thể có. Tinh Minh Tử lập tức cúi đầu:
- Vâng!
Rắc...
Hắn vừa dứt lời, một tiếng động rất nhỏ từ phía xa truyền đến -- rõ ràng là từ dưới đống tinh thần thạch vụn đang vùi lấp Vân Triệt.
Tuy chỉ là một tiếng động rất nhỏ, nhưng gần như ngay lập tức khiến mọi người phải đưa mắt nhìn sang. Trong khoảnh khắc tiếp theo, đống tinh thần thạch đột nhiên nổ tung dữ dội, kèm theo một luồng sát khí và huyết khí ngút trời.
- Cái...
Tinh Minh Tử như bị một mũi tên xuyên tim, bật người đứng dậy. Trong đôi mắt trợn to đến cực điểm của hắn, Vân Triệt, người vốn nên chết chắc, tuyệt đối không thể còn sống, lại đang chậm rãi đứng lên. Toàn thân Vân Triệt đẫm máu, thân kiếm cũng hoàn toàn bị máu tươi nhuộm đỏ, nhưng khí tức phả vào mặt hòa cùng mùi máu tanh nồng đậm lại không hề suy giảm chút nào...
Không, còn đáng sợ hơn lúc trước!
Nhất là đôi mắt của Vân Triệt, hắn chưa bao giờ nhìn thấy một đôi mắt đáng sợ đến thế.
- Ngươi...
Tinh Minh Tử đứng sững tại chỗ, đầu óc trống rỗng gần nửa giây, dù thế nào cũng không dám tin vào mắt mình.
- Hắn... vậy mà không chết?
- Đó chính là một kích toàn lực của Tam Thập Thất trưởng lão!
- Đây... đây đây... đây... sao có... thể...
Sự kinh hãi mà cảnh tượng này mang lại không khác gì quỷ thần trong truyền thuyết giáng thế. Một kích dưới cơn kinh hãi và cuồng nộ của Tinh Minh Tử mạnh mẽ đến đâu, tất cả mọi người đều thấy rõ, nhưng Vân Triệt lại vẫn còn sống... Sao có thể còn sống được!?
Không những còn sống, mà khí tức dường như còn trở nên khủng bố hơn.
Trong ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, Vân Triệt kéo lê Kiếp Thiên kiếm đẫm máu, chậm rãi bước tới... Rắc, một bước này như giẫm lên trái tim của tất cả mọi người, khiến thân thể họ bất giác lùi lại. Khoảnh khắc tiếp theo, Vân Triệt gầm lên một tiếng khàn khàn, như ác quỷ điên cuồng lao về phía Tinh Minh Tử. Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm lại một lần nữa dung hợp trên người hắn, ánh lửa đỏ rực hòa cùng huyền quang huyết sắc, nơi ánh mắt các tinh vệ chạm đến, tròng mắt như bị kim châm, toàn thân càng thêm lạnh buốt thấu xương.
Một tiểu bối xuất thân hạ giới, sư thừa từ một tinh giới trung vị, một tiểu bối chưa tròn nửa hoa giáp lại dám tấn công một Thần Chủ chân chính nắm giữ lực lượng chúa tể. Cảnh tượng vừa hoang đường vừa nực cười này, vậy mà ở đây lại không ai có thể cười nổi.
Tinh Minh Tử nhíu chặt mày, sắc mặt trầm xuống, hai tay lấp lánh tinh mang, chụp thẳng vào Kiếp Thiên kiếm đang bổ xuống từ trên không. Nhưng khi kiếm uy hỏa diễm đỏ rực ập đến, đôi mắt hắn đột nhiên co rút lại.
Rầm...
Một tiếng trầm đục vang lên, huyền thạch dưới chân hai người điên cuồng vỡ nát, viêm quang và tinh mang nổ tung hủy diệt không gian ngàn trượng xung quanh thành ngàn mảnh trăm lỗ. Hai tay Tinh Minh Tử chộp lên Kiếp Thiên kiếm, vốn định trực tiếp đoạt lấy thanh kiếm, nhưng hắn lại cảm giác như chộp phải ấn ký từ địa ngục, cảm giác bỏng rát đau đớn đến phi lý kia trong nháy mắt xuyên qua từng dây thần kinh toàn thân hắn.
- A!
Thân là một Thần Chủ ngạo thế, hắn lại bật ra một tiếng kêu quái dị, vội vàng rụt tay lại. Thân thể hắn theo bản năng lùi bước khiến lực lượng của Vân Triệt ép tới, cứng rắn nghiền nát tinh thần lực của Tinh Minh Tử, kiếm uy tuyệt vọng đâm thẳng vào ngực hắn.
Thân trên của Tinh Minh Tử ngửa ra sau, rồi lộn nhào một vòng ra ngoài. Khi chân chạm đất, hắn kịch liệt lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ.
- Tam... Tam Thập Thất trưởng lão!?
Toàn bộ tinh vệ đều ngây người tại chỗ, các Tinh Thần trưởng lão cũng không còn giữ được lễ nghi, hơn phân nửa đều kinh hãi bật dậy.
Tam Thập Thất trưởng lão của Tinh Thần Giới, một "thần minh" chí cao vô thượng trong mắt thế nhân, lại hoàn toàn bị Vân Triệt... một kiếm bức lui!
Hai mắt Tinh Minh Tử trợn trừng, râu tóc dựng đứng. Trực diện nghênh đón một kiếm của Vân Triệt, chính bản thân lại bị bức lui, nỗi kinh hoàng trong lòng hắn còn lớn hơn lúc trước gấp bội, càng bùng lên nỗi khuất nhục lớn nhất đời này... Dưới sự kinh hãi, cuồng nộ và khuất nhục, đầu óc hắn thậm chí còn xuất hiện cảm giác choáng váng thoáng qua, mà rõ ràng hơn chính là cơn đau nhói như khoan vào linh hồn truyền đến từ hai tay.
Hai lòng bàn tay đều hằn một vết cháy đỏ sẫm, với ý chí của Thần Chủ, dù bàn tay bị chặt đứt cũng sẽ không đổi sắc mặt, nhưng hai vết cháy vốn nên nhỏ bé không đáng kể này lại như có hàng trăm ngàn móc câu tẩm độc đang xé rách và đâm sâu vào thân thể cùng linh hồn hắn, khiến hai cánh tay hắn đau đớn đến mức không ngừng run rẩy.
- Tiểu tử, ngươi... lại... dám...
Toàn thân Tinh Minh Tử run lên, nhưng lời nói ngoan độc của hắn còn chưa dứt, Vân Triệt đã đột nhiên lao tới, Thiên Lang kiếm uy thiêu đốt hỏa diễm đỏ rực như một cơn ác mộng hung tợn bổ xuống đầu Tinh Minh Tử.
Ầm rầm!!
Giữa viêm quang, Tinh Minh Tử lập tức thuấn thân, thoáng chốc đã lùi xa vạn dặm, rõ ràng là không dám đón đỡ... Hắn sợ không phải kiếm uy của Vân Triệt, mà là không dám chạm vào hỏa diễm của hắn. Và một lần lùi bước này, không nghi ngờ gì là nhục càng thêm nhục. Hắn mặt mày méo mó, trong một tiếng "keng", trong tay đã xuất hiện một sợi xiềng xích màu trắng xám. Khi vung lên, nó mang theo thiên uy đủ để xé nát tinh cầu, như sấm sét từ trời giáng, nện thẳng vào Vân Triệt.
- Lại bị ép dùng đến cả Trấn Tinh Liên... Chẳng lẽ, lực lượng của Vân Triệt, thật sự đã đạt đến... cấp bậc Thần Chủ?
Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi lẩm bẩm nói.
Trấn Tinh Liên dài trăm trượng, khi vung xuống đã đập nát từng tầng không gian. Ánh mắt Vân Triệt đỏ như máu, sau lưng huyết lang gầm thét, Kiếp Thiên kiếm nện thẳng lên...
Keng!!
Kiếm và xích va chạm, tiếng kim loại chói tai suýt nữa đã đánh nát màng nhĩ của toàn bộ tinh vệ. Trong đôi mắt lại một lần nữa mở to đến cực hạn của Tinh Minh Tử, Trấn Tinh Liên tích tụ uy thế xé nát tinh cầu, trút xuống lực lượng cuồng nộ của hắn, lại bị Vân Triệt dùng một kiếm đánh bật ra. Kiếm uy đáng sợ men theo sợi xích dài trăm trượng truyền đến cánh tay phải của hắn, khiến toàn thân hắn chấn động mạnh, cánh tay phải càng xuất hiện cảm giác tê dại trong khoảnh khắc.
Vân Triệt nhận một kích của hắn mà không chết đã là kỳ tích khó tin, hắn bị Vân Triệt ép lùi là vì sợ hãi hỏa diễm của Vân Triệt. Giờ đây, hắn đã lấy ra Trấn Tinh Liên, ngay cả lực lượng Thần Chủ cũng đã không còn giữ lại chút nào dưới cơn thịnh nộ và sỉ nhục...
Lại hoàn toàn bị Vân Triệt một kiếm đánh văng!
- Đây... không... có... khả... năng...