- Tỷ phu, vì sao huyền lực của huynh lại biến mất? Nếu không có huyền lực, huynh làm thế nào để trở về từ Thần Giới?
Hạ Nguyên Bá hỏi ra vấn đề mà tất cả mọi người đều muốn biết.
- Chuyện này... nói ra rất phức tạp, sau này tìm cơ hội ta sẽ từ từ kể cho mọi người.
Vân Triệt chỉ có thể trả lời như vậy. Tất cả những chuyện này không chỉ phức tạp mà còn vượt xa tầm hiểu biết của người thường... hắn cũng không thể nói rằng mình đã chết một lần rồi mới trở về được.
Vân Triệt lại nói:
- Đúng rồi Nguyên Bá, ở Thần Giới ta đã tìm được...
Vừa mới mở miệng, hắn lập tức dừng lại... Hắn định nói cho Hạ Nguyên Bá biết mình đã gặp Hạ Khuynh Nguyệt ở Thần Giới, cũng biết nơi ở của mẫu thân hai người họ. Nếu báo cho Hạ Nguyên Bá chuyện này, với tính cách nóng nảy của cậu ta, rất có khả năng ngay sau khi đột phá Thần Nguyên Cảnh sẽ lập tức đến Thần Giới tìm các nàng.
Hạ Nguyên Bá sở hữu Bá Hoàng Thần Mạch do Vô Cấu Thần Thể của Nguyệt Vô Cấu mang lại. Sau mấy năm ở Thần Giới, hắn đã hiểu rõ hơn Bá Hoàng Thần Mạch là một khái niệm đáng sợ đến mức nào. Dù vẫn đang ở hạ giới, việc hắn đột phá đến Thần Đạo thật sự chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng nghĩ đến vị diện cực cao của Nguyệt Thần Giới nơi các nàng đang ở, nghĩ đến quy luật sinh tồn ở Đông Thần Vực tàn khốc hơn hạ giới gấp vạn lần, nghĩ đến lý do Nguyệt Vô Cấu và Hạ Khuynh Nguyệt đều không thể trở về... hắn nhanh chóng đổi lời sau một thoáng ngập ngừng:
- Tìm được một môn huyền công rất thích hợp cho đệ tu luyện, ngày khác ta sẽ truyền lại cho đệ.
- Oa! Thật sao!?
Hạ Nguyên Bá kích động đến mức hai mắt trợn trừng. Người sở hữu Bá Hoàng Thần Mạch, một khi đã thức tỉnh, khát khao đối với huyền đạo sẽ ăn sâu vào tận xương tủy, vượt qua tất cả mọi thứ khác. Lời Vân Triệt nói lại là huyền công đến từ Thần Giới, tự nhiên trong nháy mắt đã thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng cậu ta.
Vân Triệt đánh giá thân hình ngày càng khoa trương của Hạ Nguyên Bá từ trên xuống dưới, hỏi:
- Nói mới nhớ, mấy năm nay đệ đã thành gia chưa?
Hạ Nguyên Bá tỏ vẻ khó hiểu:
- Thành gia? Chưa, tại sao phải thành gia?
- ...Thôi, coi như ta chưa hỏi.
Vân Triệt tỏ vẻ sầu não. Xét về tuổi tác, Hạ Nguyên Bá chỉ nhỏ hơn hắn một tuổi, con của hắn đã mười một tuổi rồi, mà Nguyên Bá thì trông như chưa từng chạm vào nữ nhân, còn tỏ vẻ hoàn toàn không có hứng thú!?
Thân là Thánh Đế của Hoàng Cực Thánh Vực, một trong những thế lực đỉnh cao nhất Thiên Huyền Đại Lục, thế mà lại... quả thật là sỉ nhục của các đời Thánh Đế!
Năm đó Mạt Lỵ từng nói, một khi Bá Hoàng Thần Mạch thức tỉnh sẽ trở nên si mê huyền đạo... quả nhiên không sai chút nào.
- Tuyết Nhi, Thải Y, ta cũng đã có được thần quyết hoàn chỉnh của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển và Kim Ô Phần Thế Lục ở Thần Giới, đến lúc đó ta sẽ dạy cho hai người.
Phượng Tuyết Nhi kinh hỉ thốt lên:
- A? Phượng Hoàng Tụng Thế Điển... hoàn chỉnh sao?
- Ừm, Phượng Hoàng Tụng Thế Điển hoàn chỉnh có tổng cộng mười tầng. Ở Thần Giới có một tinh giới tên là Viêm Thần Giới, ta đã gặp được Phượng Hoàng chi linh ở đó, bộ Phượng Hoàng Tụng Thế Điển hoàn chỉnh chính là do nó ban tặng.
Hắn không chỉ nhận được Phượng Hoàng và Kim Ô thần quyết hoàn chỉnh, mà còn tu thành cả thần kỹ tối thượng của chúng là Xán Thế Hồng Liên và Cửu Dương Thiên Nộ... chỉ tiếc là tất cả đã tan thành mây khói.
Tiểu Yêu Hậu ngược lại không tỏ ra quá kích động:
- Chuyện này để sau hãy nói. Trước tiên về Yêu Hoàng Thành một chuyến, gặp cha nương đã.
“...” Cảm xúc của Vân Triệt dâng trào, hắn chuyển mắt qua, hỏi:
- Cha nương họ... biết ta đã trở về rồi sao?
Tiểu Yêu Hậu nói:
- Trước khi đến đây, ta đã truyền âm cho họ. Bây giờ chắc chắn họ đang sốt ruột mong chờ.
Vân Triệt đứng dậy, nắm lấy tay Vân Vô Tâm:
- Được! Tâm Nhi, cha dẫn con đi gặp gia gia và nãi nãi.
Ánh mắt Sở Nguyệt Thiền thoáng né tránh:
- Ta... muốn đến Băng Vân Tiên Cung xem sao.
Vân Triệt thoáng ngạc nhiên, rồi khóe môi khẽ nhếch lên. Với tính tình của Sở Nguyệt Thiền, vậy mà cũng có lúc e sợ. Hắn tiến lên một bước, nắm lấy tay nàng:
- Băng Vân Tiên Cung ta sẽ đi cùng nàng, nhưng trước đó, cùng ta đi gặp cha nương mới là quan trọng nhất. Nếu không, nương ta chắc chắn sẽ mắng chết ta.
Sở Nguyệt Thiền yếu ớt rụt tay lại, nhưng rồi cũng không còn sức kháng cự.
Lúc này, Phượng Tiên Nhi đột nhiên lên tiếng, nhỏ giọng rụt rè nói:
- Ân nhân ca ca, muội... có thể... cùng huynh đến Huyễn Yêu Giới không?
Vân Triệt ngẩn ra, sau đó nói:
- Hả? Đương nhiên là được, ta đã nói từ lâu rồi, muội muốn đến Yêu Hoàng Thành tìm ta lúc nào cũng được.
Phượng Tiên Nhi cúi đầu, ngón tay căng thẳng vặn vẹo vạt áo:
- Muội... ý của muội là... Phượng Thần đại nhân đã ra lệnh cho muội... sau này... sau này phải làm thị nữ bên cạnh huynh, mọi lúc mọi nơi bảo vệ huynh chu toàn... mãi mãi, cho đến ngày huynh không còn trên cõi đời này nữa.
Khó khăn lắm mới nói xong, đầu nàng đã cúi gằm xuống ngực, hồi lâu không dám ngẩng lên.
Tiểu Yêu Hậu: “....?”
Tô Linh Nhi: “(. )?”
Tiêu Linh Tịch: “... Hả?”
Phượng Tuyết Nhi: “→_→?”
Sở Nguyệt Thiền: “...”
Hạ Nguyên Bá: “(⊙o⊙)...”
“...” Vân Triệt nhíu mũi, liếc nhìn phản ứng của mọi người, rồi cẩn thận nói:
- Phượng Thần đại nhân của các muội chắc hẳn ít khi quan tâm đến thế sự bên ngoài. Vân gia của ta là gia tộc thủ hộ mạnh nhất Huyễn Yêu Giới, không ai dám trêu chọc. Thiên Huyền Đại Lục thì càng không cần phải nói, Hoàng Cực Thánh Vực là của Nguyên Bá, Phượng Hoàng Thần Tông là của Tuyết Nhi, Băng Vân Tiên Cung... ờ, xem như là của ta đi? Cho nên dù ở Thiên Huyền Đại Lục hay Huyễn Yêu Giới, ta muốn gặp nguy hiểm cũng khó.
Phượng Tiên Nhi: “...”
- Hơn nữa, muội là hậu duệ Phượng Hoàng, với thân phận như vậy, trên đời này không ai xứng để muội làm thị nữ cả.
Vân Triệt nói, trong lòng thầm nghĩ: Bảo một hậu duệ Phượng Hoàng có huyết mạch và thiên phú cực phẩm làm thị nữ? Phượng Hoàng chi linh này đầu óc có vấn đề rồi sao!?
Vào lúc này, Thương Nguyệt lại mỉm cười lên tiếng:
- Tuy có hơi ủy khuất cho Tiên Nhi, nhưng ta lại thấy như vậy không thể tốt hơn.
- Hả?
Vân Triệt lại ngẩn người.
Thương Nguyệt nhìn Tiên Nhi, mỉm cười nói:
- Thải Y tỷ tỷ là Tiểu Yêu Hậu của Huyễn Yêu Giới, trăm công nghìn việc; Nguyệt Thiền tỷ tỷ phải chăm sóc Vô Tâm; Tuyết Nhi là Phượng Hoàng Tông chủ, cũng phải quản lý chuyện trong tông môn; Linh Tịch phải chăm lo cho Tiêu gia gia; Linh Nhi thì bận rộn hành y cứu người, còn ta cũng cần lo liệu quốc sự. Cứ như vậy, chúng ta đều không thể lúc nào cũng ở bên cạnh phu quân được.
- Còn Tiên Nhi xuất thân thế ngoại, tâm hồn thuần khiết, không vướng bận tục sự, tu vi lại đạt đến Vương Huyền Cảnh. Nếu có muội ấy thường xuyên ở bên cạnh phu quân, vừa có thể chăm lo sinh hoạt thường ngày, vừa có thể bảo vệ phu quân chu toàn, chúng ta cũng có thể thực sự yên tâm.
“...” Miệng Vân Triệt há hốc, những lời này của Thương Nguyệt khiến hắn... nhất thời không tìm được lời nào để phản bác.
- Hơn nữa, đây cũng là sắp đặt của Phượng Thần, chắc chắn có thâm ý sâu xa.
Đây mới là điều Thương Nguyệt để tâm nhất. Nàng nhìn Phượng Tiên Nhi, ánh mắt dịu dàng chân thành:
- Tiên Nhi, những lúc chúng ta không thể ở bên, phu quân xin nhờ muội chăm sóc.
- Vâng, muội... muội sẽ cố gắng.
Phượng Tiên Nhi nói xong, đầu vẫn cúi thật thấp, không dám nhìn vào mắt bất kỳ ai... càng không dám nhìn vào mắt Vân Triệt.
- Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Cha nương chắc chắn đã mỏi mắt mong chờ rồi, chúng ta mau đi gặp họ thôi.
Thương Nguyệt vừa nói, vừa nhẹ nhàng đẩy Vân Triệt về phía truyền tống huyền trận.
Năm đó, Vân Triệt đã bắt tứ đại Thánh Địa khi đó phải đổ máu xây dựng một truyền tống trận siêu cự ly, nối liền Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới, đồng thời còn thiết lập vài truyền tống huyền trận loại nhỏ chuyên dụng, đặt tại Vân gia ở Yêu Hoàng Thành, hoàng thành Thương Phong, Phượng Hoàng Thần Tông và Băng Vân Tiên Cung.
Sau đó mới qua cầu rút ván, diệt Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực.
Bước ra từ truyền tống trận, trước mắt là một khoảng sân trống trải. Vân Triệt khẽ lẩm bẩm trong lòng, vội vàng bước về phía trước. Vừa qua khỏi cổng viện, hắn đã thấy Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu đang đứng đợi ở đó.
Ánh mắt Vân Triệt run rẩy, hai đầu gối khuỵu xuống đất, khẽ nói:
- Cha... nương, con bất hiếu, lại để hai người phải lo lắng lâu như vậy.
Vân Khinh Hồng mỉm cười gật đầu:
- Được rồi, có thể an toàn trở về đã là hiếu thuận lớn nhất rồi.
Mộ Vũ Nhu tiến lên, đưa tay đỡ hắn dậy, vừa mở lời đã nghẹn ngào:
- Triệt Nhi! Về là tốt rồi. Những năm nay, mỗi ngày nương đều...
Vân Khinh Hồng cười nói:
- Được rồi, được rồi. Triệt Nhi đã bình an trở về, không cần phải nghĩ đến những lo lắng thừa thãi đó nữa.
Mộ Vũ Nhu lau nước mắt, rưng rưng cười:
- Nghe Thải Y nói, huyền lực của con đã mất hết. Như vậy cũng tốt, trước kia đều là con che chở cho Vân gia, che chở cho cha nương, sau này, nương cuối cùng cũng có thể che chở cho hài nhi của mình rồi.
Vân Triệt gật đầu thật mạnh, hai mắt ngấn lệ:
- Vâng! Sau này con sẽ luôn ở dưới sự bao bọc của cha nương, không để hai người phải lo lắng nữa.
Vân Khinh Hồng không tìm thấy chút u ám nào từ vẻ mặt và lời nói của Vân Triệt như ông đã lo lắng. Trong lòng ông vừa nhẹ nhõm lại vừa thán phục, thậm chí không thể tưởng tượng nổi Vân Triệt đã vượt qua biến cố vận mệnh tàn khốc này như thế nào. Ánh mắt ông chuyển sang thiếu nữ phượng hoàng đứng sau Vân Triệt, hỏi:
- Triệt Nhi, vị cô nương này là?
Phượng Tiên Nhi tiến lên, nhẹ nhàng hành lễ:
- Vãn bối Phượng Tiên Nhi, là... là thị nữ tùy thân của ân nhân ca ca... bái kiến bá phụ, bá mẫu.
- Thị... nữ?
Vân Khinh Hồng khẽ nhíu mày, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Phượng Tiên Nhi có dung nhan kiều diễm như hoa, khí chất thanh nhã như u lan. Khí tức Phượng Hoàng trên người càng khiến nàng toát lên vẻ quý phái khó tả, ngay cả thiên kim vương phủ cũng khó lòng sánh kịp, tu vi lại càng kinh người. Một nữ tử như vậy, sao có thể là thị nữ tùy thân?
- Chuyện này... một lời khó nói hết.
Vân Triệt nhếch miệng, chính hắn cũng còn chưa chấp nhận được chuyện này.
Mộ Vũ Nhu lại nở một nụ cười đầy ẩn ý:
- Không cần nói nữa, nương hiểu cả rồi. Chỉ là thị nữ tùy thân thôi mà... Tiên Nhi, sau này Triệt Nhi phải nhờ cháu chăm sóc nhiều rồi. Cứ coi nơi này như nhà của mình nhé.
- ...Vâng ạ.
Phượng Tiên Nhi lại hành lễ.
Vân Triệt ngẩng đầu:
- Hả? Nương, có phải người hiểu lầm gì rồi không?
- Tất cả đều theo ý con, hiểu lầm chỗ nào?
Mộ Vũ Nhu cười nói, ánh mắt chuyển ra phía sau Vân Triệt:
- Triệt Nhi, người đi cùng con là ai vậy?
Vân Triệt quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Sở Nguyệt Thiền và Vân Vô Tâm đã không đi vào... vẫn đứng sau cổng viện, chỉ để lộ ra một góc áo.
Vân Triệt vỗ trán, nhanh chóng đứng dậy chạy ra, nắm tay hai mẹ con nàng, dẫn họ đến trước mặt Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu.
Cả đời Sở Nguyệt Thiền băng tâm lạnh lùng, không màng thế tục lễ nghi... ít nhất chính nàng vẫn luôn cho là vậy. Nhưng khi sắp phải đối mặt với phụ mẫu của Vân Triệt, nàng lại cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi e sợ, một nỗi e sợ vô cùng mãnh liệt.
So với nàng, Vân Vô Tâm thì ba phần rụt rè, bảy phần tò mò.
Đứng trước mặt cha nương, Vân Triệt trịnh trọng nói:
- Cha, nương, đây là Nguyệt Thiền, còn đây là nữ nhi của con và Nguyệt Thiền... Con đã lạc mất mẹ con họ mười hai năm, cuối cùng cũng tìm về được.
Thân thể Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu đồng thời chấn động.
- Nguyệt... Thiền...
Mộ Vũ Nhu sao lại không biết cái tên này. Năm đó, khi bà tình cờ biết được chuyện này từ các nữ tử Băng Vân Tiên Cung, nó đã trở thành một khúc mắc không thể nào gỡ bỏ trong lòng bà cho đến tận hôm nay. Nhìn Sở Nguyệt Thiền, nhìn hai người họ cùng nắm tay đứa bé gái có huyết mạch tương liên, hai mắt Mộ Vũ Nhu lập tức nhòe đi. Bà chậm rãi đưa tay lên, trước mắt bỗng trời đất chao đảo, rồi ngã về phía sau.
Vân Khinh Hồng vội đưa tay đỡ lấy bà... còn Sở Nguyệt Thiền đã chậm rãi hành lễ:
- Nữ tử Thương Phong, Sở Nguyệt Thiền, bái kiến bá phụ, bá mẫu.
“...” Vân Khinh Hồng đưa tay đỡ Mộ Vũ Nhu, người đứng đầu Vân gia dù đối mặt với nguy cơ diệt tộc cũng không hề biến sắc, lúc này lại chấn động đến mức hồi lâu không nói nên lời.
Mộ Vũ Nhu bật khóc thành tiếng, bà đẩy Vân Khinh Hồng ra, tiến lên đỡ Sở Nguyệt Thiền dậy:
- Nguyệt Thiền... - Cuối cùng... cuối cùng Triệt Nhi cũng tìm được con... nhưng mà... nhưng mà bảo Vân gia ta... phải đền bù cho con thế nào đây...
----
----
Trên tầng mây, đôi mắt của Mộc Huyền Âm cuối cùng cũng rời khỏi người Vân Triệt. Nàng xoay người, lặng lẽ rời đi.
Tựa như một đóa mây mỏng manh, chỉ một cơn gió thoảng cũng có thể tan biến, không để lại bất cứ dấu vết nào.