Vừa vào Băng Cực Tuyết Vực, gió lạnh buốt xương mang theo tuyết bay thổi tới tấp vào mặt. Hơn nửa thời gian ở nơi này đều chìm trong bão tuyết. Năm đó, một trận đại chiến giữa Tiểu Yêu Hậu và Hiên Viên Vấn Thiên đã phá hủy Băng Vân Tiên Cung, cũng làm tan chảy lớp tuyết đọng ngàn năm nơi đây. Nhưng chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, tuyết đã lại phủ lên một tầng thật dày.
Tầm mắt phóng ra xa, Băng Vân Tiên Cung giống như một tòa “Tiên cung” đích thực trong tuyết vực, chỉ đứng nhìn từ xa đã cảm nhận được một luồng khí tức tiên gia mờ ảo, khiến người ta không dám tới gần khinh nhờn.
Trên thực tế, sau khi được xây dựng lại, Băng Vân Tiên Cung đã vì Vân Triệt mà trở thành một trong tứ đại thánh địa, hơn nữa còn đứng hàng đầu. Vô số huyền giả đến Băng Cực Tuyết Vực hành hương, nhưng đều kính sợ đứng nhìn từ xa, chưa một ai dám tùy tiện tới gần nửa bước.
Trong mắt Phượng Tiên Nhi chợt lóe lên xích quang, một tầng hồng mang như có như không bao phủ lấy thân thể Vân Triệt, ngăn cách toàn bộ băng hàn cho hắn. Còn Vân Vô Tâm đã như một con chim nhỏ vui sướng, lao thẳng về phía Băng Vân Tiên Cung, kèm theo tiếng reo trong trẻo khiến cả trời tuyết như cũng trở nên linh động:
- Nương, tiểu di...
Bầu trời bao la của Băng Cực Tuyết Vực là một màu tuyết trắng tinh khôi không chút tạp chất. Phía trên tầng mây tuyết, một ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua từng lớp tuyết bay, rơi xuống thân ảnh Vân Triệt, và cả tuyết vực rộng lớn này.
- Đó chính là Băng Vân Tiên Cung...
Mộc Huyền Âm khẽ thì thầm. Từ rất lâu trước kia, nàng đã biết trong những năm Mộc Băng Vân lưu lạc đến nơi này, mất đi sức mạnh và ký ức, đã dựng nên Băng Vân Tiên Cung ở thế giới này, còn lưu lại Băng Hoàng Phong Thần Điển. Mặc dù sau này đã trở về Thần giới, nhưng nàng ấy vẫn nhớ mãi không quên nơi này.
Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy.
Nàng không biết vì sao mình lại âm thầm đến thế giới này... Rõ ràng nàng đã thề với chính mình, với Mộc Băng Vân rằng sẽ vĩnh viễn quên đi sự tồn tại của thế giới này, sẽ không bao giờ đến đây nữa.
Nhưng mới ngắn ngủi mấy tháng...
- Mỗi lần tới đây đều đổ tuyết, quả thật giống như đang hoan nghênh ta vậy.
Vân Triệt đưa tay cảm nhận gió tuyết, tự mãn nói.
Phượng Tiên Nhi mím môi cười:
- Khắp thiên hạ đều biết Băng Vân Tiên Cung vì thiếu gia mà thành thánh địa, thiếu gia đến đây, đương nhiên phải được hoan nghênh.
Vân Triệt cười lớn:
- Ha ha, Tiên Nhi thật sự càng ngày càng khéo ăn nói... chẳng trách gần đây nương ta cứ luôn hỏi ta khi nào thì nạp thiếp.
Phượng Tiên Nhi lập tức mặt đỏ tai hồng, đầu cúi gằm xuống ngực.
- Cung chủ!
Trên không trung truyền đến giọng nói kích động của một nữ tử. Vân Triệt ngẩng đầu... Trong gió tuyết, Mộ Dung Thiên Tuyết từ trên trời giáng xuống, trong tay còn dắt theo một cô bé tuổi còn nhỏ.
Nữ hài trông trạc tuổi Vân Vô Tâm, quần áo cũ kỹ, tóc tai hơi rối, nhưng đôi mắt lại trong veo như thủy tinh. Mộ Dung Thiên Tuyết đưa cô bé đáp xuống trước mặt Vân Triệt. Vừa hạ xuống, cô bé đã lập tức trốn sau lưng Mộ Dung Thiên Tuyết, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
- Mộ Dung sư bá.
Vân Triệt gật đầu, ánh mắt nhìn cô bé thêm vài lần:
- Ngươi vừa thu nhận đệ tử sao?
Mộ Dung Thiên Tuyết cung kính nói:
- Bẩm cung chủ, đứa bé này được tìm thấy ở biên giới phía bắc, phụ mẫu đều chết dưới loạn huyền thú, hiện giờ cơ khổ không nơi nương tựa. Ta thấy căn cơ của con bé rất tốt nên đã mang về, chuẩn bị giao cho Lăng Ngọc bồi dưỡng.
Vân Triệt gật đầu, sau đó tỏ vẻ bất đắc dĩ:
- Ài, ta đã nói rất nhiều lần rồi, ta không còn là cung chủ của các ngươi nữa, đừng cung kính với ta như vậy... Thôi bỏ đi, tùy các ngươi vậy, dù sao ta có nói thêm một vạn lần thì các ngươi chắc chắn cũng sẽ không nghe.
Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ mỉm cười, sau đó kéo cô bé phía sau ra:
- Huyền Âm, vị này là thái cung chủ của Băng Vân Tiên Cung chúng ta...
Lời của Mộ Dung Thiên Tuyết khiến toàn thân Vân Triệt chấn động mạnh, hắn buột miệng hỏi:
- Ngươi... gọi con bé là gì?
Sắc mặt thay đổi đột ngột và phản ứng quá khích của Vân Triệt khiến Mộ Dung Thiên Tuyết kinh ngạc. Cô bé lập tức bị dọa đến toàn thân run rẩy, vội vàng núp ra sau lưng nàng.
Mộ Dung Thiên Tuyết vội nói:
- Bẩm cung chủ, con bé sinh vào huyền nguyệt, nơi ta tìm thấy con bé lại vừa vặn là nơi xuất thân của cung chủ đời thứ hai Khúc Ai Âm, vì thế ta đặt tên cho con bé là “Khúc Huyền Âm”... Tên này, có gì không ổn sao?
“...” Nhận ra cảm xúc của mình đã mất kiểm soát, Vân Triệt hít sâu một hơi, cười lắc đầu:
- Không, không có gì, rất hay... cái tên rất hay.
Mộ Dung Thiên Tuyết: “...?”
Vân Triệt hạ thấp người, chăm chú nhìn nữ hài đang sợ hãi kia, ánh mắt và giọng nói của hắn cũng trở nên vô cùng ôn hòa:
- Tiểu... Huyền Âm, khoảng thời gian này ngươi nhất định đã rất cực khổ, nhưng không sao rồi, nơi này không có người xấu, sau này cũng sẽ không có ai bắt nạt ngươi. Nếu có kẻ nào... ta sẽ đến giáo huấn kẻ đó giúp ngươi! Cho nên đừng sợ hãi.
Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ khác lạ.
Giọng nói và ánh mắt ôn hòa kia bất giác quét đi sự hoảng loạn và sợ hãi trong lòng cô bé. Cô bé nhìn Vân Triệt, khẽ gật đầu.
Vân Triệt đứng dậy, nói:
- Mộ Dung sư bá, con bé... đừng giao cho đám người Lăng Ngọc, ngươi hãy tự mình dạy dỗ, được không?
Đôi mắt Mộ Dung Thiên Tuyết lại lóe lên, nhưng nàng lập tức đáp:
- Nếu là mệnh lệnh của cung chủ, ta sẽ thu con bé làm đệ tử thân truyền. Mặc dù con bé không có nền tảng, nhưng tư chất thượng thừa, tương lai thành tựu nhất định sẽ không khiến người khác thất vọng.
- Ừm.
Vân Triệt gật đầu, tâm trí hắn lúc này đã hoàn toàn bị một nỗi niềm nào đó lấp đầy. Hắn khẽ xoay người:
- Ngươi đưa con bé về tiên cung đi.
- Cung chủ, vậy ngài...
- Ta có chút chuyện cần suy nghĩ, lát nữa sẽ quay về.
Vân Triệt nói.
-... Vâng.
Mộ Dung Thiên Tuyết tuân mệnh, sau đó truyền âm cho Phượng Tiên Nhi:
- Tiên Nhi cô nương, làm phiền bảo vệ chu toàn cho cung chủ.
Mộ Dung Thiên Tuyết đưa nữ hài rời đi, nhưng trong lòng lại ngập tràn nghi hoặc.
Nữ hài nhỏ giọng hỏi một cách cẩn trọng:
- Cung chủ... ngài ấy là ai vậy ạ?
Mộ Dung Thiên Tuyết nói:
- Con đã từng nghe cái tên Vân Triệt chưa?
Đôi mắt nữ hài sáng lên, gật đầu lia lịa:
- Con nghe rồi ạ. Trước kia cha nương thường nói, ngài ấy là người vĩ đại nhất trên thế giới, ngài ấy đã cứu quốc gia của chúng con.
Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ gật đầu:
- Ừm. Cha mẹ con nói không sai, cho dù hắn không còn sức mạnh, vẫn là người vĩ đại nhất trên đời này.
- Sau này con không cần gọi ta là cung chủ nữa, gọi ta là sư phụ là được.
- Sư... phụ?
Mộ Dung Thiên Tuyết quay mắt sang, khẽ nói:
- Con có biết không? Chỉ với mấy câu nói vừa rồi của ngài ấy, cả đời này của con sẽ không có ai dám bắt nạt.
Đôi môi cô bé hé mở, vẻ mặt ngây thơ.
Khúc Huyền Âm... Mộ Dung Thiên Tuyết thầm nghĩ: Vì sao cái tên này lại khiến hắn có phản ứng lớn như vậy?
Vân Triệt ngồi xuống nền tuyết, nhìn thế giới trắng xóa mênh mông vô tận, hồi lâu không nhúc nhích.
- Thiếu gia, ngài sao vậy?
Phượng Tiên Nhi nhẹ giọng hỏi.
“...” Ánh mắt Vân Triệt ngây dại, mất hồn lẩm bẩm:
- Ta nhớ... sư tôn.
Cả đời này, thật sự không còn cách nào gặp lại sao...
- Sư... tôn?
Trong mắt Phượng Tiên Nhi hiện lên vẻ nghi hoặc càng sâu. Trong ký ức của nàng, không có ai xứng với cách xưng hô này.
Trên tầng mây tuyết, một tiên ảnh màu băng lam quay lưng đi, bờ vai nàng khẽ run lên, hồi lâu không thể ngừng lại... Theo cơn gió tuyết ngày một dồn dập, cuối cùng nàng lặng lẽ rời đi.
----
----
Thời gian thấm thoắt, chớp mắt lại mấy tháng trôi qua.
Tây Thần Vực, Long Thần Giới, Luân Hồi Cấm Địa.
- Nói như vậy, khoảng thời gian này không hề có tiến triển gì sao?
Đôi môi Thần Hi khẽ mở, cho dù là lời nói bình thường đến không thể bình thường hơn, cũng là tiên âm say đắm lòng người nhất thế gian.
Bên cạnh nàng, Long Hoàng đứng trầm tư, đôi mày chau lại. Tuy rằng kiếp nạn Tà Anh bùng nổ ở Đông Thần Vực, nhưng nó quá mức đáng sợ, không một tinh vực nào có thể đứng ngoài cuộc. Hắn đã đứng ra, vậy thì người dẫn dắt không thể là ai khác.
Long Hoàng nói:
- Dù ẩn nấp hoàn mỹ đến đâu cũng sẽ lưu lại dấu vết. Nhưng trong khoảng thời gian này, sau nhiều lần tìm kiếm, trong Thái Sơ Thần Cảnh chẳng những không xuất hiện bóng dáng của nàng ta, mà ngay cả tung tích và khí tức cũng không có chút nào. Xét về độ nhạy cảm với hắc ám huyền khí, những thái cổ mãnh thú kia còn vượt trội hơn, nhưng chúng cũng chưa từng có dấu hiệu bị kinh động.
“...” Thần Hi khẽ nói:
- Ý của ngươi là?
Long Hoàng tiếp tục:
- Ta nghi ngờ, nàng ta vốn không vào Thái Sơ Thần Cảnh. Dấu vết lúc trước rất có thể chỉ là tung tích giả mà nàng ta dùng để đánh lừa chúng ta.
Thần Hi: “...”
Ánh mắt Long Hoàng bình thản mà sâu thẳm:
- Ba thần vực đều đã hạ lệnh, kêu gọi toàn bộ tinh giới tìm kiếm tung tích của hắc ám huyền khí, không chỉ giới hạn ở Đông Thần Vực, mà còn bao gồm cả Tây Thần Vực và Nam Thần Vực, thậm chí phạm vi tìm kiếm còn được mở rộng xuống vô số hạ giới. Một khi phát hiện ra tung tích của hắc ám huyền khí, nhất định sẽ ban thưởng lớn.
- Các ngươi đang nghi ngờ, Tà Anh có khả năng ẩn náu ở hạ giới?
Thần Hi nói.
Sắc mặt Long Hoàng nặng nề:
- Tà Anh bỏ trốn đã gần một năm mà không hề có tung tích. Một năm, cũng đủ để nàng ta hồi phục lại ở mức độ đáng kể, nguy hiểm cũng ngày một lớn hơn. Cục diện hiện giờ, bất cứ khả năng nào cũng không thể bỏ qua.
- Thiên Cơ Giới của Đông Thần Vực có manh mối gì không?
Long Hoàng lắc đầu:
- Tuy rằng sức mạnh của Tà Anh chỉ mới khôi phục một chút, nhưng cấp bậc của nàng ta còn trên cả thiên đạo. Cho dù ba lão Thiên Cơ có hao hết tuổi thọ cũng không thể nào tìm ra được.
- Ta hiểu rồi.
Thần Hi gật đầu. Nàng ở Luân Hồi Cấm Địa đã lâu, phần lớn hiểu biết về thế giới bên ngoài đều đến từ Long Hoàng:
- Xem ra Tà Anh một ngày không diệt, ngươi một ngày khó yên... Ngươi đi đi.
Long Hoàng rời đi, Thần Hi nhìn về phương xa, lẩm bẩm:
- Phi hồng liệt ngấn, Tà Anh hiện thế, còn có sự xuất hiện của “hắn”, vận mệnh của thế giới này chẳng lẽ lại sắp trải qua một lần thanh tẩy nữa sao...
Bên tai và trong tim Thần Hi lại vang lên giọng nói non nớt kia:
- Mẫu thân, mẫu thân, hắn là người xấu sao?
Thần Hi mỉm cười:
- Đương nhiên không phải. Hắn là tộc nhân của chúng ta, hơn nữa còn là tộc nhân ưu tú nhất đương thời, tâm mang chính đạo, cũng luôn rất kính trọng mẫu thân, càng sẽ không hại mẫu thân, sao lại là người xấu được chứ.
- Vậy vì sao mỗi lần hắn đến, mẫu thân đều không cho con phát ra âm thanh?
Thần Hi vẫn mỉm cười, ôn nhu trả lời:
- Bởi vì hắn có tâm tư không nên có đối với mẫu thân. Tuy rằng hắn tự biết điều đó vĩnh viễn không thể, nhưng vẫn ôm hy vọng hão huyền, cũng không thể nào buông bỏ.
- Hả?
- Đây đã từng là chuyện mẫu thân không hề để tâm, nhưng từ sau khi quen biết phụ thân con... mẫu thân đã không thể không để ý đến.
-... Vì sao ạ?
- Bởi vì nhân tâm và nhân tính là thứ khó lường nhất.
Nàng khẽ nói.
-... Nhân tính? Nhân tâm? Con nghe không hiểu.
Thần Hi cúi mắt xuống, sự dịu dàng và yêu thương trong đôi mắt đẹp đủ để khiến cả thế gian cam tâm trầm luân vĩnh viễn:
- Con còn nhỏ, đương nhiên không hiểu. Thêm tám năm nữa, mẫu thân có thể tự do, con cũng có thể ra đời. Đến lúc đó, mẫu thân sẽ bù đắp tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này cho con. Chờ thêm tám năm nữa, có được không?
- Vâng! Con sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẫu thân. Trước khi ra đời, con sẽ ngoan ngoãn học hết tất cả “tri thức” mà mẫu thân dạy cho con.