Tô Linh Nhi đẩy cửa phòng ra, trên chiếc giường rộng rãi, Tiêu Linh Tịch đang kéo góc chăn, chìm trong nỗi mất mát sâu sắc... Bên cạnh nàng, vương vãi khắp nơi là những mảnh đồ lót bị Vân Triệt xé rách.
Nhìn thấy Tô Linh Nhi, thân thể nàng thoáng rụt vào trong chăn... nhưng không có phản ứng gì khác, chỉ có đôi mắt càng thêm ảm đạm.
- Linh Tịch tỷ tỷ.
Tô Linh Nhi ngồi xuống bên giường, nhìn Tiêu Linh Tịch để lộ ra nửa ngọc thể, trong mắt nàng lóe lên vẻ kinh diễm và tán thưởng sâu sắc. Đường cong lộ ra bên ngoài của Linh Tịch cực kỳ hoàn mỹ, da thịt lại óng ánh không tỳ vết tựa như ngọc sứ, khiến ngay cả nàng cũng nảy sinh xúc động mãnh liệt muốn đưa tay chạm vào.
Nàng tin rằng, bất kỳ nam nhân nào đối mặt với ngọc thể hoàn mỹ nhường này đều sẽ biến thành dã thú mất hết lý trí.
Huống chi là Vân Triệt...
Lời của Tô Linh Nhi vẫn không khiến Tiêu Linh Tịch có phản ứng gì nhiều, đầu nàng càng vùi sâu vào gối, đột nhiên khẽ nói:
- Linh Nhi, chàng đối với ta... có phải chỉ có... tình thân không?
Tô Linh Nhi không hỏi vì sao Linh Tịch lại hỏi nàng câu này, mà không hề do dự đáp:
- Không ai có tư cách trả lời vấn đề này, bởi vì tỷ là người duy nhất cảm nhận chân thật nhất, trực tiếp nhất. Hắn đối với tỷ là tình thân hay là tình yêu nam nữ, chắc chắn tỷ là người rõ ràng hơn bất kỳ ai...
Tiêu Linh Tịch: “...”
- Muội chỉ biết, mỗi lần chàng nhìn tỷ, ánh mắt đều ấm áp yêu chiều đến mức... hận không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này tặng cho tỷ.
Lời của Tô Linh Nhi khiến vẻ ảm đạm trong mắt Tiêu Linh Tịch dần dần bị thay thế bởi sự mông lung, nàng chậm rãi ngẩng đầu:
- Nhưng mà, vì sao... chàng...
Câu nói tiếp theo, Tiêu Linh Tịch không cách nào thốt nên lời, nhưng Tô Linh Nhi biết nàng định nói gì. Nàng khẽ cười, đôi môi ghé sát vào tai Linh Tịch, nhẹ nhàng nói mấy câu.
- Hả?
Tiêu Linh Tịch khẽ kêu lên, đôi môi anh đào hé mở.
Tô Linh Nhi che miệng cười:
- Đây mới là nguyên nhân. Không phải Vân Triệt ca ca không muốn tỷ, lại càng không phải vì tỷ, mà là vì chính chàng.
- Nhưng mà... nhưng mà...
Gương mặt Tiêu Linh Tịch nhuộm một tầng ráng đỏ, kiều diễm không gì sánh nổi.
Tô Linh Nhi mỉm cười giải thích:
- Tỷ biết vì sao lại như vậy không? Tình huống này xảy ra trên người nam nhân, chỉ khi quá mức căng thẳng mới xuất hiện. Nói cách khác, không phải chàng không muốn tỷ, mà là vì quá thương tiếc, hoặc là quá khao khát, cho nên mới căng thẳng vào thời khắc mấu chốt... Tỷ không biết đâu, vừa rồi lúc chàng chạy đi đã ảo não đến mức nào, còn nói bản thân không còn mặt mũi nào gặp tỷ nữa, nàng khúc khích cười.
Trong chuyện nam nữ, Tiêu Linh Tịch như một tờ giấy trắng, còn Tô Linh Nhi lại vô cùng am hiểu y lý. Tiêu Linh Tịch tự nhiên không hề hoài nghi, nỗi ảm đạm và mất mát trong lòng tan biến, hóa thành sự ngượng ngùng vô hạn. Nàng kéo chăn che kín mặt mình, lẩm bẩm qua kẽ môi:
- Ôi... lại bị muội chê cười rồi...
Nhìn Tiêu Linh Tịch khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, Tô Linh Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó kéo góc chăn ra, mình cũng chui vào, sờ soạng một trận trên ngọc thể mềm mại trơn láng của Linh Tịch:
- Nếu tỷ muốn bị Vân Triệt ca ca ăn sạch, phải học cách chủ động một chút đi... Có muốn muội dạy cho tỷ không?
Tiêu Linh Tịch khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, nhưng không phản đối, ngược lại dùng giọng nói nhỏ như muỗi kêu “Ừm” một tiếng.
...
...
Ngày hôm sau, Vân Triệt dậy từ rất sớm, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, hăng hái lạ thường.
Hắn kéo Tiêu Linh Tịch đi du thuyền trên hồ Thủy Tiên xinh đẹp nhất Huyễn Yêu giới, ngay cả Phượng Tiên Nhi cũng bị hạ lệnh không được đến gần trong phạm vi mười dặm. Một ngày này, toàn bộ hồ Thủy Tiên đều chỉ thuộc về hai người bọn họ.
Mặt hồ khẽ gợn sóng, thuyền nhẹ lững lờ trôi, Tiêu Linh Tịch rúc vào lòng Vân Triệt, một khắc cũng không muốn rời xa... cả đời này đều không muốn rời xa.
Ánh chiều tà buông xuống, màn đêm dần bao phủ, bọn họ trở về Tiêu Môn. Tiêu Linh Tịch bị Vân Triệt bá đạo ôm vào lòng, đôi mắt đẹp của nàng nhắm nghiền, rặng mây hồng trên gương mặt tuyết trắng còn kiều diễm hơn cả ánh hoàng hôn vạn trượng.
Nàng được Vân Triệt đặt lên giường êm, mặc cho hắn cởi bỏ y phục, vuốt ve khinh nhờn ngọc thể hoàn mỹ của nàng, và rồi...
Không lâu sau, cánh cửa phòng đóng chặt bị đẩy ra, Vân Triệt một mình bước ra, ngồi trên một tảng đá trong viện, gương mặt đen sì như vừa bôi tro trát trấu.
Hai ngày này không phải là sự cố ngoài ý muốn, lại càng không phải là kết thúc, mà chính là khởi đầu!
Lúc đầu, hắn cho rằng nguyên nhân là do hoàn cảnh không thích hợp, dù sao Tiêu Môn cũng là nơi bọn họ cùng nhau lớn lên, mang một tình cảm đặc thù. Vì thế, hắn mặt dày mày dạn đưa Tiêu Linh Tịch đi thử rất nhiều nơi khác... Vân gia, đỉnh núi, ven hồ, tẩm điện hoàng cung... cuối cùng thậm chí còn đến cả Băng Vân Tiên Cung...
Nhưng cho dù trước đó chàng chàng thiếp thiếp tình nồng ý đậm đến đâu, cho dù dục hỏa đốt người đến mức huyết quản sắp vỡ tung... nhưng cứ đến thời khắc cuối cùng, nó sẽ lập tức mềm nhũn ra.
Lần nào cũng như vậy.
Hơn nữa, chuyện này chỉ xảy ra trên người một mình Tiêu Linh Tịch, với những người khác tuyệt đối không có tình trạng này.
Để giải quyết vấn đề, Tô Linh Nhi thậm chí còn nghĩ ra một kế sách vô cùng táo bạo... lén hạ dược cho Vân Triệt... mà còn là loại cực kỳ mãnh liệt.
Dược lực tác dụng lên người, cho dù thật sự có chướng ngại tâm lý gì cũng đều vô dụng.
Dưới dược lực bùng nổ, Vân Triệt nhất thời biến thành một con dã thú mất trí... nhưng mà, điều khiến Tô Linh Nhi nghẹn họng nhìn trân trối chính là, Vân Triệt giày vò trên người Tiêu Linh Tịch hơn nửa ngày, nhưng vào thời khắc cuối cùng lại đột nhiên hoàn toàn không có phản ứng!
Cuối cùng, chính nàng cũng phải tham gia, kết quả bị hắn giày vò đến mấy ngày sau đi đứng vẫn phải cẩn thận từng li từng tí.
Sau đó, Tô Linh Nhi lại nghĩ ra một kế sách còn táo bạo hơn nữa... Nàng và Tiêu Linh Tịch, hai người cùng ở trên một chiếc giường đối mặt với Vân Triệt.
Kết quả, hắn vô cùng bình thường khi ở trên người Tô Linh Nhi, nhưng vừa chuyển sang người Tiêu Linh Tịch thì lập tức héo rũ.
Tô Linh Nhi triệt để hết cách... bởi vì chuyện này đã không thể dùng y đạo để giải thích được nữa.
Quả thật giống như bị trúng tà!
Sau lần thất bại thứ vô số, Vân Triệt buồn bực ngồi bên giường. Tiêu Linh Tịch dịu dàng ôm lấy hắn từ phía sau, lại một lần nữa an ủi:
- Tiểu Triệt, không sao đâu. Chỉ cần mỗi ngày có thể ở bên chàng, thế nào cũng được.
Vân Triệt gật đầu, sau đó xoay người ôm lấy nàng, nhưng mà... sao có thể không có chuyện gì được! Có chuyện rất lớn có được không!
Chết tiệt, rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra thế này!
Chẳng lẽ ta thật sự có chướng ngại tâm lý nào đó với Linh Tịch mà chính ta cũng không nhận ra? Sao lại cảm giác càng giống như bị ai đó hạ một lời nguyền rủa kỳ quái!
---
---
Thời gian dần trôi, kể từ ngày Vân Triệt từ cõi chết trở về Lam Cực Tinh đã qua hơn mười tháng.
Ở Thần giới rộng lớn, mỗi một năm đều sẽ xuất hiện vô số ngôi sao mới chói mắt. Mà một ngôi sao vụt tắt dù sẽ khiến người ta tiếc nuối, nhưng theo sau đó là càng nhiều ngôi sao mới xuất hiện, nó sẽ nhanh chóng bị lãng quên.
Nhưng Vân Triệt, ngôi sao đột ngột lóe sáng này lại thật sự quá mức chói lòa, cho dù đã ngã xuống nhưng vẫn không ai quên được. Dù sao, hắn đã phá vỡ lịch sử độc chiếm Phong Thần Chi Chiến của thượng vị tinh giới, càng dẫn tới cửu trọng lôi kiếp đủ để ghi vào sử sách muôn đời.
Bọn họ không hề biết Vân Triệt còn sống. Chẳng qua, hắn vẫn còn tại thế nhưng đã không còn là ngôi sao từng chiếu rọi thế gian nữa. Ở tinh cầu quê hương của mình, mỗi ngày hắn bầu bạn với cha mẹ, con gái, mỹ nhân vây quanh, sống một cuộc sống an nhàn mà xa hoa.
Nếu lúc này có người nào của Thần giới nhìn thấy hắn, cho dù biết Vân Triệt chưa chết, cho dù biết tên hắn là Vân Triệt, cũng tuyệt đối sẽ không cho rằng hắn và Vân Triệt đã leo lên đỉnh Phong Thần Chi Chiến là cùng một người. Không chỉ vì trên người hắn không có huyền lực, mà còn vì không thể tìm thấy trên người hắn một chút tâm huyết, sự liều mạng và khí phách ngạo nghễ dù trọng thương gần chết cũng không chịu gục ngã trên Phong Thần Đài năm xưa.
Huyền thú náo động ở Thương Phong quốc ngày càng nghiêm trọng. Tháng này, ngay cả huyền thú của Băng Cực Tuyết Vực cũng mơ hồ có dấu hiệu bất thường. Mà ngoài Thương Phong quốc, các quốc gia giáp phía đông đều bắt đầu xuất hiện tình huống tương tự, Huyễn Yêu giới cũng như thế.
Vân Triệt ngẫu nhiên biết được chuyện này nhưng vẫn không hỏi đến. Thiên Huyền đại lục có Phượng Tuyết Nhi, Huyễn Yêu giới có Tiểu Yêu Hậu, tuy huyền thú bạo loạn có phần quỷ dị, nhưng vẫn có thể dễ dàng áp chế... Bây giờ hắn là một gã công tử phóng đãng, đây không phải là chuyện hắn nên quan tâm.
Lam Cực Tinh, một mảnh đại lục khác.
Thương Vân đại lục.
Đây là thế giới ở kiếp trước của Vân Triệt. Sau khi hắn tìm được Tô Linh Nhi, mang cha và sư phụ Vân Cốc của nàng về Huyễn Yêu giới thì không còn đặt chân đến nơi này nữa.
Mà nếu giờ phút này hắn đến mảnh đại lục này, chắc chắn sẽ phải chấn động.
Bởi vì nơi đây đã gần như hóa thành một thế giới tai ương.
- GÀO...
- GRÀO...
Khắp nơi đều là tiếng gầm rú điên cuồng của huyền thú, tiếng kêu thảm thiết, vô cùng hung bạo. Xung quanh vang vọng tiếng huyền lực bùng nổ và mặt đất bị phá hủy.
Không phải ở một nơi, không phải ở một khu vực, mà là... toàn bộ đại lục!
Nhân tộc và thú tộc là hai chủng tộc chính của Thương Vân đại lục. Con người có lãnh địa của con người, chỉ khi huyền giả cần rèn luyện mới dám bước chân vào lãnh địa của huyền thú. So với nhân loại, huyền thú càng có ý thức lãnh địa mạnh mẽ, cực ít khi bước ra khỏi lãnh địa của mình, và thường sẽ công kích, xua đuổi những kẻ xâm nhập.
Nhưng quy tắc tồn tại vĩnh hằng ở Thương Vân đại lục này đã hoàn toàn sụp đổ.
Toàn bộ địa vực, tất cả quốc gia, cho dù là huyền thú từng ôn hòa hay hung bạo, tất cả đều như phát điên lao ra khỏi lãnh địa, công kích mọi sinh linh chúng nhìn thấy. Đáng sợ hơn là, những huyền thú cường đại tồn tại trong các cấm địa, những tồn tại lánh đời đều dốc toàn bộ lực lượng, gây ra một tai họa khủng bố tuyệt luân trên lãnh thổ của nhân tộc.
So với tình trạng huyền thú bạo loạn quy mô nhỏ ở Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới, Thương Vân đại lục đã sớm bị tai họa bao phủ hoàn toàn. Mỗi một ngày đều có vô số sinh linh bị chôn vùi dưới móng vuốt của bầy huyền thú điên cuồng, mỗi một ngày đều có vô số mảnh đất bị hủy diệt thành phế tích.
Thế nhưng, trước sau không một ai biết vì sao trận tai họa này lại bùng nổ, và khi nào nó sẽ kết thúc.
Một ngày nọ, một chiếc huyền chu kỳ dị xuất hiện trên bầu trời Thương Vân đại lục.
Theo huyền chu dừng lại, bốn bóng người hiện ra bên dưới, ánh mắt đồng thời quét nhìn mảnh đại lục hỗn loạn này.
Bốn người này gồm ba nam một nữ. Người đứng ở vị trí gần trước nhất có dáng vẻ trung niên, sắc mặt trầm tĩnh lạnh lùng, trên người lưu động một luồng khí tức huyền đạo mà thế giới này vĩnh viễn không cách nào lý giải.
Ba người còn lại có dung mạo trẻ tuổi. Nam tử bên trái thân hình cao lớn vạm vỡ, tướng mạo hung ác. Nam tử bên phải thì hoàn toàn tương phản, dáng người có vẻ hơi gầy gò, sắc mặt trắng nõn, trong vẻ tuấn tú lại lộ ra một chút âm nhu, đôi mắt bình tĩnh mơ hồ lóe lên hàn quang nhiếp hồn.
Nữ tử ở giữa có dáng người thướt tha, mặt như hoa đào, vô cùng quyến rũ. Dường như cực kỳ tự tin với thân hình của mình, nàng ăn mặc rất hở hang, cánh tay và xương quai xanh đều lộ ra ngoài, đôi chân thon dài trắng nõn càng gần như phô bày trọn vẹn. Đôi mắt không ngừng lưu chuyển, thỉnh thoảng lại lóe lên vẻ quyến rũ tựa như trời sinh.
- Ôi chao, xem ra tinh cầu nhỏ này thật thê thảm nha.
Nữ tử kiều mị nhìn xuống phía dưới, giọng nói mềm mại như bông, pha lẫn chút thương hại.
- Huyền thú nơi này dường như cực kỳ bất thường.
Nam tử vạm vỡ trầm giọng nói. Không cần dùng mắt, thân là người mang huyền lực Thần đạo, ở một vị diện chỉ có thể gọi là “cực thấp” này, thần thức của hắn có thể dễ dàng bao phủ một khoảng cách cực xa, nhìn thấu không sót một tia khí tức cuồng bạo dị thường của đám huyền thú. Hắn ngẩng đầu nhìn người trung niên phía trước:
- Sư phụ, chẳng lẽ là...
Người trung niên cầm đầu nhíu chặt mày, ánh mắt âm trầm:
- Hừ! Ma khí nồng nặc, quả nhiên không sai. Xem ra lần này chúng ta đã lập đại công rồi.
Lời của hắn khiến ba người trẻ tuổi phía sau đều toàn thân chấn động, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.