Mười hai tuổi đã là Bá Hoàng, đó là khái niệm gì? Tuyệt đối có thể khiến cho vị tông sư huyền đạo lão làng này phải xấu hổ đến mức hận không thể đâm đầu chết ngay tại chỗ.
Hồi tưởng lại năm đó, khi bản thân Vân Triệt đột phá đến cảnh giới Bá Hoàng, tâm tính vô cùng bình tĩnh, vậy mà khi chợt nghe tin Vân Vô Tâm đột phá, trong lòng hắn lại hưng phấn hơn gấp trăm ngàn lần. Hắn không hề để ý đến hình tượng mà điên cuồng gào thét, ôm Vân Vô Tâm lăn mấy vòng trên nền tuyết...
Cho đến khi lăn đến đầu óc choáng váng, nếu không phải Phượng Tiên Nhi vội vàng dùng huyền khí ổn định hắn lại, chắc chắn hắn sẽ đâm đầu vào trong tuyết.
Bóng hồng lướt qua, tiên ảnh của Phượng Tuyết Nhi hạ xuống, nàng mỉm cười nhìn hai cha con họ rồi cất lời:
- Vân ca ca, Tâm Nhi con bé chẳng những đột phá thành công mà Phượng Hoàng Tụng Thế Điển cũng đã tu luyện đến đại viên mãn.
Lời của Phượng Tuyết Nhi khiến Vân Triệt sững sờ, khó có thể tin được.
- Tuy vì huyền lực còn thấp, Tâm Nhi không cách nào phóng thích “Xán Thế Hồng Liên” và huyễn thần thuật “Phượng Hoàng Hàng Lâm”, nhưng đó chỉ là do huyền lực hạn chế mà thôi. Con bé đã quán thông hai tầng cảnh giới cuối cùng của Phượng Hoàng viêm lực này trước cả ta.
Vân Vô Tâm vui vẻ cười nói:
- Hi hi hi, sư phụ nói con rất giỏi, phụ thân cũng mau khen con đi!
“...” Vân Triệt lại sững sờ hồi lâu.
Chỉ hơn một năm đã tu Phượng Hoàng Tụng Thế Điển đến đại viên mãn, ngay cả cảnh giới Xán Thế Hồng Liên và Phượng Hoàng Hàng Lâm cũng đều quán thông... Vân Vô Tâm không hề biết rằng, đây đâu chỉ là thần kỳ, mà quả thực là kinh thế hãi tục.
Phượng Hoàng tông chủ Viêm Tuyệt Hải của Viêm Thần Giới, sống hơn một vạn năm cũng không thể tu thành Xán Thế Hồng Liên!
Trước Vân Vô Tâm, trên đời này chỉ có Vân Triệt là người chân chính tu thành... mà sau khi Vân Triệt thân phế, Vân Vô Tâm giờ đây không thể nghi ngờ chính là người duy nhất đương thời quán thông được cảnh giới Xán Thế Hồng Liên.
Ngay cả Phượng Tuyết Nhi cũng không làm được.
Nếu Viêm Tuyệt Hải có mặt ở đây, đối mặt với huyết mạch của Phượng Tuyết Nhi và tiến cảnh của Vân Vô Tâm... e rằng hai đầu gối của lão cũng không đủ dùng để quỳ.
Luận về huyết mạch Phượng Hoàng, Vân Triệt còn không bằng Phượng Tuyết Nhi, mà huyết mạch Phượng Hoàng của Vân Vô Tâm kế thừa từ Vân Triệt, tự nhiên càng không thể so sánh với Phượng Tuyết Nhi. Ấy vậy mà con bé lại có thể tu thành đại viên mãn Phượng Hoàng Tụng Thế Điển trong vòng một năm, lời giải thích duy nhất hiển nhiên là trong huyền mạch của con bé đã kế thừa thần tức Tà Thần từ Vân Triệt.
Sau cơn ngây người, Vân Triệt nở một nụ cười vô cùng thư thái... mặc dù mình đã phế, nhưng có thể để lại cho con gái thiên phú như thế, hắn vô cùng vui vẻ và thỏa mãn, thậm chí còn có một cảm giác hạnh phúc không lời nào tả xiết, cũng không có bất cứ thứ gì có thể thay thế được.
Đây là cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện mà chỉ người làm cha mới có thể có được.
- Tâm Nhi, con là... niềm kiêu hãnh lớn nhất cả đời này của phụ thân.
Hắn nhìn con gái, nói ra lời từ tận đáy lòng.
Nghe được lời khen của phụ thân, nụ cười của Vân Vô Tâm càng thêm rạng rỡ:
- Hi hi! Vậy... phụ thân chuẩn bị ban thưởng cho con cái gì?
- À... Con muốn thưởng cái gì?
Vân Vô Tâm hiển nhiên đã sớm nghĩ kỹ, lập tức nhõng nhẽo kêu lên:
- Con muốn phụ thân đi câu cá trên biển rộng với con!
- Hả? Đây không phải là lễ vật sinh nhật mà cha đã hứa tặng con khi mười ba tuổi sao?
Vân Triệt cười đến ngây người.
- Mặc kệ! Bây giờ con muốn!
Vân Vô Tâm lắc lắc cổ hắn.
Vân Triệt cười lớn một tiếng:
- Được, được, được. Hôm nay Tâm Nhi nói gì cũng được, chúng ta đi ngay bây giờ, đi ngay bây giờ!
- Tiên Nhi, đi lấy bộ dụng cụ câu cá mà ta đã làm xong mấy hôm trước, còn có... từ chối tất cả lời mời buổi chiều của Tô gia và Tử Cực lão nhân, hôm nay ta muốn cùng Tâm Nhi tiến hành một trận đấu câu cá công bằng!
Mỉm cười nhìn hai cha con chỉ cần gặp mặt là dính lấy nhau như sam, Phượng Tiên Nhi đột nhiên cũng có khát vọng muốn có một đứa con.
...
...
Thương Vân đại lục, Tuyệt Vân Nhai.
Đứng bên cạnh Tuyệt Vân Nhai, sắc mặt ba người Lâm Quân, Lâm Thanh Sơn, Lâm Thanh Ngọc đều thay đổi.
Hiện giờ đang là lúc mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, nhưng vực sâu dưới chân lại tối đen một cách quỷ dị. Với tu vi Thần Hồn cảnh của Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Ngọc, tầm mắt thế mà lại không cách nào xuyên thấu xuống dưới trăm trượng.
Cũng không cảm nhận được bất cứ khí tức lạ thường nào... chỉ là toàn thân lại lạnh lẽo một cách khó hiểu.
Mà chân mày của Lâm Quân cũng nhíu chặt lại.
Đến nơi này, ma khí vẫn rất yếu, gần như không có gì khác biệt so với ngoài ngàn dặm. Điều này không những không khiến lòng hắn yên ổn, ngược lại còn dấy lên một dự cảm vô cùng bất an.
- Sư phụ, ma khí thật sự truyền đến từ nơi này sao? Vì sao đệ tử không cảm thấy gì?
Lâm Thanh Sơn hỏi.
- Cấp bậc của ma khí này còn cao hơn tưởng tượng của con, dựa vào linh giác của con, đương nhiên không phát hiện ra được.
Lâm Quân trầm giọng nói.
Lâm Thanh Sơn đột ngột quay đầu lại, vẻ mặt khó tin.
Hắn chính là huyền giả thần đạo đến từ Thần Giới, trong lứa trẻ cùng thế hệ ở tinh giới của bọn họ đều được xem là “thiên tài”. Mà dưới chân chẳng qua chỉ là một tinh cầu hạ vị hèn mọn, sao có thể tồn tại khí tức có cấp bậc cao hơn cả hắn?
Nhưng lời của sư phụ, hắn đương nhiên không dám không tin. Nói cách khác, ma nhân hoặc ma linh, ma thú ẩn náu dưới đáy vực sâu này có thể dễ dàng hủy diệt hắn.
Lâm Quân hừ nhẹ một tiếng:
- Hừ! Mặc dù cấp bậc cao, nhưng lại mỏng manh như thế, rất có thể đã bị thương nặng hoặc là nỏ mạnh hết đà... Ha, nếu có thể bắt giữ hoặc tiêu diệt, tất nhiên là đại công trong đại công.
- Đi, xuống xem thử!
Nói xong, thân hình Lâm Quân đã lao nhanh xuống Tuyệt Vân Thâm Uyên, Lâm Thanh Ngọc và Lâm Thanh Sơn liếc nhau, cũng cắn răng đuổi theo.
Vừa vào Tuyệt Vân Thâm Uyên, mới hạ xuống một đoạn, thế giới trước mắt liền hoàn toàn tối đen, ngẩng đầu nhìn lên cũng không thấy một chút ánh sáng nào.
Một màn quỷ dị vượt ngoài nhận thức này khiến trái tim Lâm Thanh Ngọc và Lâm Thanh Sơn đều kinh hãi, nhưng Lâm Quân lại không dừng lại, tiếp tục đi xuống, chỉ là tốc độ không nhanh.
Trong bóng tối, tiếng gió gào thét bên tai. Sau khi hạ xuống mấy ngàn trượng, đến khoảng cách này, cuối cùng Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Ngọc cũng đã có phát hiện, đồng thanh thốt lên:
- Hắc ám ma khí!
Cũng đúng lúc này, thân hình Lâm Quân đột nhiên dừng lại, đồng thời phóng ra một luồng huyền khí, chặn đứng thân hình của hai người.
- Sư phụ?
Lâm Quân không đáp, hắn như bị một lực lượng vô hình nào đó đóng băng tại chỗ, toàn thân bất động, chỉ có con ngươi đang co rút kịch liệt... tóc gáy toàn thân đều dựng đứng.
Bởi vì hắn mơ hồ cảm nhận được, nếu tiếp tục đi xuống, sẽ có một kết giới ngăn cách kỳ dị.
Bên kia kết giới là một tiểu thế giới độc lập.
Ma khí cấp bậc cực cao nhưng lại đặc biệt mỏng manh mà hắn cảm nhận được chính là tràn ra từ “tiểu thế giới” sau kết giới này, chứ không phải đến từ một ma nhân nỏ mạnh hết đà nào đó như hắn đoán.
Chỉ là một chút khí tức tràn ra đã khủng bố đến mức độ như vậy... Phía dưới vực sâu này rốt cuộc tồn tại một thế giới hắc ám khủng bố đến nhường nào!
Khủng bố đến mức một trưởng lão của tông môn cấp Giới Vương như hắn cũng không dám tưởng tượng.
- Đi... mau đi!
Hắn trầm giọng ra lệnh, sau đó trực tiếp đưa tay tóm lấy hai người. Hắn vội vàng bay ngược lên trên, nhưng huyền lực còn chưa khởi động đã bị hắn cố tình áp chế, ngay cả khí tức cũng cố hết sức thu liễm, mang theo hai đệ tử bay lên với tốc độ gần như là bay chậm.
Hắn sợ sẽ kinh động đến thế giới hắc ám ở phía dưới.
Giọng điệu kinh hãi của Lâm Quân khiến hai đệ tử nhất thời câm như hến, cũng vội vàng thu liễm khí tức.
Tiếng gió lại gào thét bên tai, sau một hồi chìm trong bóng tối, thế giới cuối cùng cũng sáng sủa trở lại. Chỉ là ánh sáng sau màn đêm thuần túy quá mức chói mắt, khiến Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Ngọc phải nhắm mắt lại... khi bọn họ mở mắt ra, đã đứng ở bên cạnh Tuyệt Vân Nhai.
Bọn họ vừa định nói chuyện, liền đồng thời nhìn thấy... sư phụ Lâm Quân đứng trước mặt họ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lâm Thanh Ngọc hỏi:
- Sư phụ, chẳng lẽ là ma nhân mà ngay cả lão nhân gia ngài cũng không đối phó được?
Toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nhưng Lâm Quân lại bật cười. Hắn xoay người lại, gương mặt lộ vẻ quái dị, chậm rãi nói:
- Ha... ha ha ha... đây nhất định là trời cao chiếu cố... ha ha ha... ha ha ha ha...
Tiếng cười to đột ngột khiến hai đệ tử ngơ ngác nhìn nhau, lại nghe Lâm Quân dùng giọng điệu không kiềm được kích động nói:
- Nơi này không phải là ma nhân, mà là... cất giấu một hắc ám ma vực!
- Hắc ám... ma vực!?
Bốn chữ này đủ để khiến bất cứ ai cũng phải chấn động.
- Khí tức của tiểu thế giới hắc ám này cực kỳ cao cấp, nói không chừng có thể so sánh với tinh giới hạ vị của Bắc Thần Vực... thậm chí là tinh giới trung vị! Không... chỉ cần khí tức tràn ra đã kinh người như vậy, nói không chừng còn cao hơn nữa.
Lâm Quân càng nói càng kích động:
- Ai có thể ngờ được, một tinh cầu hạ giới nho nhỏ lại cất giấu một ma vực độc lập!
- Hơn nữa ma vực này nói không chừng còn khổng lồ hơn cả tinh cầu nhỏ này.
- Cái này...
Hai đệ tử càng nghe càng kinh hãi. Một thế giới hắc ám độc lập có thể so sánh với Bắc Thần Vực... chính xác hơn là tinh giới hạ vị của Bắc Thần Vực... thậm chí là tinh giới trung vị? Sao có thể!?
- Ma vực độc lập này chắc đã tồn tại từ rất lâu, có lẽ đến từ một chủng tộc nào đó của Bắc Thần Vực ẩn náu tại đây, cũng có thể là một trong những “cứ điểm” mà Vương giới Bắc Thần Vực thiết lập để thăm dò Đông Thần Vực chúng ta. Vực sâu tối đen này là lối vào của ma vực, mà trên lối vào có một tầng kết giới ngăn cách. Có lẽ lực lượng kết giới có phần suy yếu, khiến một chút ma khí tràn ra ngoài mới làm cho huyền thú trên mảnh đại lục này bạo động, cũng mới bị vi sư phát hiện ra.
Nghe đến đó, vẻ khiếp sợ trên mặt Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Ngọc đã dần dần bị sự kích động ngày càng mãnh liệt thay thế.
Phát hiện một ma nhân so với phát hiện một ma vực ẩn náu... đây hiển nhiên là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cái trước là công lao, cái sau không thể nghi ngờ là đại công cực lớn!
Huyền lực hắc ám, trong nhận thức của ba thần vực Đông, Tây, Nam là lực lượng tà đạo không nên tồn tại trên đời, gặp phải nhất định phải diệt trừ. Bắc Thần Vực, với tư cách là một tồn tại đặc thù trong bốn thần vực, không những bị ba thần vực khác hoàn toàn cô lập, mà còn mang danh xưng “Ma Vực”. Hơn nữa, theo âm khí trong hỗn độn dần dần mỏng manh, Bắc Thần Vực đã dần thu nhỏ lại, cuối cùng sẽ có một ngày không diệt mà vong.
Trong Đại hội Huyền Thần ba năm trước, ngay trước Cuộc chiến Phong Thần, “Duy Hận” đột nhiên bùng nổ hắc ám huyền lực trên Phong Thần Đài, đồng quy vu tận với Lệ Kiếm Minh, vừa làm tổn hại nặng nề thể diện của Trụ Thiên Thần Giới, cũng triệt để châm lên ngọn lửa giận của tất cả huyền giả Đông Vực. Trụ Thiên Thần Giới là người đầu tiên lên tiếng, toàn lực quét sạch ma nhân ẩn náu trong Đông Thần Vực.
Nếu báo cáo sự tồn tại của ma vực này cho Trụ Thiên Tài Quyết Giả, bọn họ quả thật không thể tưởng tượng nổi Trụ Thiên Thần Giới sẽ trọng thưởng cho họ như thế nào.
- Sư phụ, có cần lập tức triệu hồi Thanh Nhu sư muội không?
Lâm Thanh Sơn nói.
Lâm Quân đưa tay vuốt râu, ánh mắt lóe lên tinh quang:
- Không vội. Đều đang ở cùng một tinh cầu hạ giới, nàng ở một mảnh đại lục khác, nói không chừng cũng sẽ có phát hiện lạ gì đó. Trước khi nàng trở về, chúng ta sẽ phân công tra xét rõ ràng đại lục này... Ha ha ha, sau ngày hôm nay, vận mệnh của thầy trò chúng ta sẽ triệt để thay đổi.