“...” Đôi mắt Lâm Thanh Ngọc co rút lại, hắn muốn giãy cổ tay, nhưng cánh tay, thậm chí toàn bộ thân thể hắn đều như bị một lực lượng vô hình ghim chặt giữa không trung, dù giãy giụa thế nào cũng không thể nhúc nhích, ngay cả một tia huyền khí cũng không thể vận dụng.
Miệng hắn run rẩy hé mở, nhưng thế nào cũng không thể phát ra âm thanh. Gương mặt gần trong gang tấc mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc, nhưng không cách nào nhớ ra người này là ai... bởi vì ngay cả năng lực suy nghĩ của hắn cũng gần như hoàn toàn biến mất.
Linh hồn của hắn giống như bị một bàn tay vạn trượng đè chặt dưới móng vuốt, vĩnh viễn không cách nào đào thoát.
Không chỉ hắn, ba người còn lại, bao gồm cả sư phụ của hắn cũng đều như thế.
- Vân... Vân Thần Tử... không... không phải...
Lâm Quân dù sao cũng có huyền lực Thần Linh cảnh, là người duy nhất còn có thể suy nghĩ, miễn cưỡng phát ra âm thanh. Người đột nhiên xuất hiện trước mắt có dáng vẻ rất giống với Vân Triệt trong truyền thuyết. Nhưng Vân Triệt đã chết dưới kiếp nạn Tà Anh ở Tinh Thần giới, đây là sự thật mà cả Thần giới đều biết, lại do chính miệng Trụ Thiên Thần giới truyền ra, không thể nào là giả.
Những nhân vật cấp Thần Tử kia dù không chết cũng không thể nào xuất hiện ở vị diện thấp kém này.
Ánh mắt của Vân Triệt hoàn toàn u ám... Lâm Quân sống mấy ngàn năm, chưa từng thấy ánh mắt nào đáng sợ như thế, sự âm trầm và hận ý tỏa ra từ đó, cùng với vực sâu hắc ám không thấy đáy, mỗi một tia nhìn trong đó đều như muốn lóc xương róc thịt bọn họ, khiến bọn họ chết không có chỗ chôn.
Phượng Tuyết Nhi cất tiếng, giọng đầy kích động:
- Vân ca ca... Chàng... khôi phục lực lượng rồi?
Rõ ràng là đã khôi phục lực lượng, nhưng nàng lại không hề cảm nhận được chút vui sướng nào từ trên người Vân Triệt, ngược lại là một luồng... âm khí và hận ý đáng sợ đến thế.
Khiến cho nàng cũng cảm thấy sợ hãi.
Nghe giọng nói của Phượng Tuyết Nhi, tròng mắt âm u của Vân Triệt cuối cùng cũng có biến hóa rất nhỏ, hắn cúi đầu nói:
- Tuyết Nhi, xoay người đi.
“...” Phượng Tuyết Nhi nghe lời xoay người, nhắm hai mắt lại.
- Aaaaaa----
Khoảnh khắc đôi mắt đẹp của nàng nhắm chặt, bên tai truyền đến một tiếng kêu thảm thiết thê lương tới cực điểm, kèm theo tiếng xương cốt vỡ nát đáng sợ nhất mà nàng từng nghe trong đời.
Lâm Thanh Ngọc, kẻ bị Vân Triệt nắm lấy cánh tay, từ da thịt đến mạch máu, kinh mạch, xương cốt, toàn bộ bị nghiền nát một cách tàn nhẫn chỉ trong nháy mắt...
Cánh tay vỡ vụn nhưng không gãy, máu thịt dính bầy nhầy trên cánh tay, mỗi một khoảnh khắc đều bùng nổ nỗi thống khổ mà người thường không cách nào tưởng tượng nổi.
Sắc mặt Lâm Thanh Ngọc trắng bệch như quỷ, vì tiếng kêu thảm quá mức thê lương mà cổ họng vỡ ra, phun từng ngụm bọt máu. Một khắc này, hắn mới thấu hiểu địa ngục chân chính là gì... mà trước mặt hắn, sắc mặt Vân Triệt lại không hề thay đổi, vẫn chỉ có sự âm u vô tận, ngón tay hắn chậm rãi vươn tới, chộp lấy cánh tay còn lại của Lâm Thanh Ngọc.
- Aaaaaa--
Tiếng hét thảm này xé toạc cổ họng Lâm Thanh Ngọc... cánh tay còn lại của hắn đã bị Vân Triệt thẳng tay xé đứt.
- Aaaaaa...
- Hu oa oa... Aaa...
Nỗi thống khổ vô tận bao trùm toàn bộ ý chí của Lâm Thanh Ngọc, hắn như bị một con ác quỷ ném vào lò luyện ngục nung nấu, phát ra tiếng kêu thê thảm nhất thế gian... Phía sau hắn, Lâm Quân, Lâm Thanh Sơn, Lâm Thanh Nhu đều trừng lớn đôi mắt đến gần như muốn nứt toác, sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, mỗi một sợi lông, mỗi một thớ cơ trên người đều đang co rúm lại run rẩy.
Phụt!!
Cánh tay bị xé đứt hung hăng đâm vào ngực Lâm Thanh Ngọc, huyết vụ nổ tung một mảng lớn. Ngón tay Vân Triệt điểm một cái, thân thể tàn phế của hắn bắn máu rơi thẳng từ trên không trung xuống, nhưng tiếng kêu thảm thiết như đến từ hoàng tuyền luyện ngục kia vẫn giày vò tâm hồn đang run rẩy của mọi người.
Bóng dáng lóe lên, Vân Triệt đã xuất hiện trước mặt Lâm Quân. Chạm phải ánh mắt u ám của hắn, thân thể Lâm Quân co rúm lại, trong miệng phát ra tiếng run sợ mơ hồ không thể nghe rõ:
- Tha... tha mạng...
Sợ hãi và tuyệt vọng sẽ làm người ta suy sụp, cũng sẽ khiến người ta điên cuồng. Hắn phát ra âm thanh cầu xin tha thứ hèn mọn nhất cả đời, rồi lại đột nhiên bổ nhào tới, đánh ra một đòn tuyệt vọng về phía Vân Triệt.
Với tu vi Thần Linh cảnh, hắn đúng là có thể đi ngang ở tinh giới hạ vị, cả đời cũng hiếm khi gặp phải người không thể trêu chọc, huống chi là đường cùng.
Huyền mạch của Vân Triệt vừa mới thức tỉnh, huyền lực chỉ thoáng khôi phục, thân thể cũng như thế.
Nhưng mà, cấp bậc của hắn cao hơn Lâm Quân quá nhiều... Cho dù là Thần Vương hấp hối cũng là Thần Vương!
Huống chi lực lượng Thần Vương của hắn còn tương đương với Thần Quân cảnh của người khác!
Bàn tay Vân Triệt chộp một cái, lực lượng mà Lâm Quân còn chưa hoàn toàn tung ra đã tán loạn, đầu của hắn cũng nổ tung ngay tức khắc, não và máu văng tung tóe.
Rầm!
Lại một tiếng nổ vang, thân thể không đầu của hắn cũng nổ tung trên không, biến thành một trận mưa máu tanh hôi trút xuống hải vực bên dưới.
Ánh mắt Vân Triệt chuyển sang Lâm Thanh Sơn... Trong nháy mắt đó, toàn thân Lâm Thanh Sơn run lên, sau đó mềm nhũn như đống bùn, hai mắt trợn trừng nhưng không thấy đồng tử, miệng mấp máy nhưng chỉ có thể phát ra tiếng khàn khàn như giấy ráp ma sát.
Một vũng nước bẩn lan tràn dưới hạ thân hắn, không cách nào ngừng lại.
Xoẹt!
Thân thể hắn bị cắt thành hai khúc trong chớp mắt...
Xoẹt!
Lại trong một chớp mắt bị cắt thành bốn khúc... tám khúc... mười sáu khúc... cho đến khi vỡ thành mưa máu thịt nát đầy trời, lại đổ thêm một trận mưa máu xuống hải vực bên dưới.
- A... a...
Thân thể Lâm Thanh Nhu run rẩy như lục bình trong gió, tinh thần nàng cuối cùng hoàn toàn sụp đổ, đột nhiên trợn trắng mắt, bị dọa sợ đến mức chết ngất đi.
Đối với nàng lúc này, hôn mê chính là giải thoát, nhưng sự giải thoát của nàng mới kéo dài chưa đến nửa giây...
Rắc!
Tiếng vỡ nát tàn nhẫn vang lên trong huyết vụ, theo ngón tay Vân Triệt điểm nhẹ, cánh tay phải của nàng trực tiếp nát bấy.
- Aaaaa----
Nàng bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng, phát ra tiếng kêu ré như ác quỷ, toàn thân điên cuồng co giật...
Vân Triệt rất hiếm khi ra tay với phụ nữ, càng không muốn dùng thủ đoạn tàn nhẫn đối với họ, nhưng giờ phút này, trong mắt hắn không hề có một chút thương hại hay không đành lòng, chỉ có hận ý và sự âm u thấu xương.
Rắc!
Cánh tay trái của nàng nổ tung, biến thành mưa thịt nát xương tan.
Rắc!
Chân trái của nàng nát bấy...
Rắc!
Đùi phải của nàng nát bấy...
Tứ chi biến mất trên người Lâm Thanh Nhu, suối máu đỏ tươi từ những chỗ đứt lìa điên cuồng phun ra trông thật ghê người... Phượng Tuyết Nhi nhắm chặt hai mắt, thân thể khẽ run, bên tai vang lên tiếng thân thể nổ tung, tiếng máu phun trào, cùng những tiếng kêu thảm thiết quá mức thê lương, cũng khiến tâm hồn nàng không thể khống chế mà run rẩy.
Nàng quá quen thuộc Vân Triệt, hắn vốn là người trong lòng có lòng thương xót, bằng không năm đó cũng sẽ không tha thứ cho Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện. Nàng không biết tại sao Vân Triệt lại tức giận đến như thế.
Thân thể tàn tạ của Lâm Thanh Nhu rơi xuống, chìm vào hải vực... Hải vực vẫn yên lặng đáng sợ, ngay cả vết máu loang lổ trên mặt biển cũng không hề tan đi.
Phượng Tuyết Nhi xoay người, nhìn Vân Triệt với khí tức đáng sợ đến cực điểm, nàng chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng ôm lấy hắn:
- Vân ca ca, chàng... sao vậy?
Huyền lực của hắn đã khôi phục... đây vốn là niềm vui lớn lao như trong mơ, nhưng trên người hắn không hề có một chút vui sướng, chỉ có hận ý đáng sợ đến thế.
“...” Lồng ngực Vân Triệt phập phồng dữ dội, hắn không hề đáp lại lời Phượng Tuyết Nhi, đôi mắt âm u vẫn nhìn chằm chằm vào hải vực nhuốm máu... Đột nhiên, thân thể hắn bắt đầu run rẩy, ánh mắt trở nên bạo loạn, sắc mặt cũng dần dần dữ tợn, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú.
- Aaaaaa!!
Trong tiếng gầm, bàn tay hắn đột nhiên đánh xuống.
Rầm------
Mấy ngàn dặm hải vực đồng thời cuộn lên sóng thần vạn trượng.
Một khắc này, trời cao và biển cả triệt để đảo lộn.
Sóng biển che trời rồi lại rơi xuống, tùy ý dội lên người Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi. Hồi lâu sau... hải vực cuối cùng cũng lắng xuống, nhưng đã không còn yên lặng, bốn phương tám hướng đều là sóng biển kịch liệt cuộn trào, thật lâu không dứt.
Toàn thân ướt đẫm, Phượng Tuyết Nhi lại ôm Vân Triệt chặt hơn:
- Vân ca ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói cho ta biết...
Bị nước biển lạnh như băng dội lên, đầu óc Vân Triệt cuối cùng cũng tỉnh táo một chút. Hắn xoay người nhìn Phượng Tuyết Nhi, khóe miệng khẽ nhúc nhích, muốn nở một nụ cười an ủi, nhưng thế nào cũng không thể cười nổi:
- Ta không sao... Tuyết Nhi, nàng có bị thương không?
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng lắc đầu, đôi phượng mâu tràn đầy lo lắng.
Vân Triệt thất thần nói nhỏ:
- Không sao rồi... không sao rồi, chúng ta trở về thôi.
Đúng vậy, huyền mạch Tà Thần của hắn đã thức tỉnh, thức tỉnh một cách kỳ diệu... Quả nhiên là kỳ tích như trong mơ, là kỳ tích mà Vân Triệt vốn không dám yêu cầu xa vời.
Hắn vốn nên mừng rỡ như điên, hưng phấn đến mức từng tế bào trong cơ thể đều sôi trào lên... nhưng hắn không cười nổi, bởi vì hắn đã tận mắt chứng kiến cái giá phải trả để huyền mạch của mình thức tỉnh.
Bốn thầy trò Lâm Quân đều đã chết, hơn nữa mỗi người đều chết một cách thê thảm dưới tay hắn, nhưng điều đó không thể khiến hắn cảm thấy một chút hả giận hay sảng khoái nào.
Nếu như hắn còn sót lại một chút lý trí, lẽ ra hắn đã dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn trước khi giết chúng, sẽ biết được mục đích chúng đến đây... và cũng sẽ vì vậy mà biết được Mạt Lỵ còn chưa chết.
Nhưng mà, đối mặt với bốn kẻ đầu sỏ này, tất cả lý trí của hắn đều bị hận ý như ma quỷ cắn nuốt, chỉ muốn dùng phương pháp tàn nhẫn nhất mà hắn có thể nghĩ ra để khiến chúng phải chết! Chết! Chết!!!
....
....
Lưu Vân thành, Tiêu môn.
Nơi đây là tiểu viện Vân Triệt từng ở trước năm mười sáu tuổi, đặc biệt yên tĩnh.
Cửa viện được mở ra, Tô Linh Nhi và Phượng Tuyết Nhi đi ra. Sau khi biết được đầu đuôi sự tình, trong lòng các nàng tràn đầy u sầu. Nhìn nhau không nói gì, cũng không biết nên an ủi Vân Triệt thế nào.
Trong phòng, Vân Vô Tâm lẳng lặng nằm trên giường, trên khuôn mặt trắng như sữa phủ một lớp tái nhợt bệnh tật. Nàng ngủ rất yên tĩnh, đã ngủ rất lâu. Huyền khí ngạo nhân từng khiến bất cứ ai cũng phải kinh thán giờ đây đã không còn cảm nhận được chút nào trên người nàng nữa, ngay cả hơi thở trong giấc ngủ cũng đặc biệt mỏng manh.
Vân Triệt ngồi bên giường, bàn tay bóp trán, năm ngón tay cong lại siết chặt, gần như muốn bóp nát xương sọ của chính mình.
Huyền mạch của hắn vừa mới thức tỉnh, việc hắn cần làm nhất là lập tức bế quan, để cho huyền lực, thân thể thần, thần thức của mình đồng thời thức tỉnh và khôi phục... Nhưng hắn không hề vui sướng, không hề có tâm trạng, thậm chí không buồn tìm hiểu xem huyền mạch đã thức tỉnh dưới Tà Thần thần tức của Vân Vô Tâm như thế nào.
Đối với một người cha mà nói, chuyện bi ai nhất, không thể tha thứ nhất trên đời này là gì?
Hôm nay, hắn đã biết được đáp án.
✺ Thiên Lôi Trúc ✺ Dịch AI hot