Thương Phong quốc, Vạn Thú sơn mạch, Phượng Hoàng di tộc.
Huyền thú náo động ở Vạn Thú sơn mạch vẫn đang tiếp diễn, hơn nữa ngày càng trở nên kịch liệt. Nhưng cũng may Phượng Hoàng di tộc có Phượng Hoàng kết giới thủ hộ, nên vẫn luôn an toàn, chưa từng bị ảnh hưởng.
Quang ảnh chợt lóe, Vân Triệt hiện thân trong Phượng Hoàng di tộc, nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, trong lòng hắn dâng lên ngàn vạn cảm khái.
Hắn nhận được Phượng Hoàng truyền thừa ở nơi này, sống lại ở nơi này, tĩnh lặng ở nơi này, cũng tìm được Sở Nguyệt Thiền và Vân Vô Tâm ở nơi này.
Năm đó dưới sự truy sát, hắn ngoài ý muốn rơi xuống đây, khi đó hắn tất nhiên không thể ngờ được nơi thế ngoại nho nhỏ này lại nhiều lần thay đổi vận mệnh của hắn.
Trong tầm mắt, một thiếu niên Phượng Hoàng đang chuyên tâm tu luyện, ấn ký Phượng Hoàng trên mi tâm lóe lên viêm quang ngày một nồng đậm. Lúc này, hắn dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên mở to mắt, nhìn thấy Vân Triệt đang đứng trước mặt mình, mỉm cười nhìn hắn.
- Tổ Nhi, xem ra ngươi lại có tiến bộ rồi.
Vân Triệt mỉm cười nói.
Phượng Tổ Nhi khẽ hô một tiếng, vội vàng đứng lên:
- A! Ân nhân ca ca, huynh... huynh đến rồi à.
- Ừm, ta đến tìm Tiên Nhi.
Vân Triệt nói, ánh mắt hướng về phía trước, cảm nhận được nơi có khí tức của Phượng Tiên Nhi.
Nghe được hai chữ “Tiên Nhi”, vẻ hưng phấn trên mặt Phượng Tổ Nhi hơi cứng lại, hắn âm thầm cắn môi, gục đầu xuống, giọng nói mang theo sự khẩn cầu sâu sắc:
- Ân nhân ca ca, đệ... đệ biết Tiên Nhi muội ấy đã phạm phải sai lầm lớn, nhưng... nhưng muội ấy thật sự không cố ý. Hai ngày nay, muội ấy... đã khóc rất nhiều lần, mỗi ngày đều nhốt mình trong phòng, một bước cũng không chịu bước ra... muội ấy... muội ấy thật sự đã rất tự trách, huynh tha thứ cho muội ấy có được không?
“...” Vẻ mặt Vân Triệt cứng lại, khẽ thở dài một hơi, nói:
- Tổ Nhi, Tiên Nhi chưa bao giờ sai cả, người nên cầu xin sự tha thứ không phải là Tiên Nhi, mà là ta.
- Hả?
Phượng Tổ Nhi sững sờ, không biết phải làm sao. Hắn vừa định nói thêm gì đó, bóng dáng của Vân Triệt đã biến mất khỏi tầm mắt hắn.
Khuê phòng của Phượng Tiên Nhi là một căn nhà gỗ cực kỳ đơn giản. Nàng ngồi bên cửa sổ, đôi mắt đẹp vô hồn nhìn ra ngoài.
Vân Triệt lặng lẽ xuất hiện... Trong không khí tràn ngập hơi thở lạnh lẽo bi thương.
- Tiên Nhi.
Hắn nhẹ nhàng cất tiếng.
Thân thể mềm mại của Phượng Tiên Nhi run lên, sau đó vội vàng đứng dậy, khi xoay người, đôi mắt đẹp vẫn còn vương lệ, với vẻ không thể tin nổi nhìn Vân Triệt đột nhiên xuất hiện... Sững sờ một lúc lâu, nàng mới vội vàng cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo:
- Thiếu... Ân nhân ca ca, muội... muội...
Giọng nói của nàng rụt rè, hoảng hốt và lo sợ, đầu cúi thật sâu, không dám nhìn vào mắt hắn, giống như một cô bé vừa phạm phải lỗi lầm lớn.
Vân Triệt ôn nhu nói:
- Tiên Nhi, hai ngày nay không có ngươi ở bên cạnh, ta vô cùng không quen. Cho nên, ngươi trở về có được không?
Phượng Tiên Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đẹp mở to, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, sau đó nàng càng thêm hoảng loạn:
- Hả? Muội... phạm phải sai lầm lớn như vậy, là muội đã hại Vô Tâm, muội vốn không xứng ở...
Vân Triệt ngắt lời nàng:
- Người phạm sai lầm không phải là ngươi, mà là ta. Ngươi từ đầu đến cuối đều không phạm phải bất cứ lỗi lầm gì, ngược lại còn cứu ta và Vô Tâm. Còn ta... lúc đó trong lòng đầy tức giận, không còn chút lý trí nào, lúc rời khỏi phòng Tâm Nhi, đầu óc lại không cẩn thận bị ván cửa kẹp, mới nói ra những lời quá đáng như vậy với ngươi.
- Phụt...
Câu nói bất ngờ của Vân Triệt khiến Phượng Tiên Nhi không hề phòng bị mà phì cười, sau đó gương mặt nàng “vụt” một tiếng đỏ bừng, đầu cũng cúi xuống thấp hơn.
Vân Triệt dùng giọng nói vô cùng dịu dàng nói:
- Tha thứ cho ta có được không? Ta cam đoan, sau này sẽ không bao giờ nói những lời như vậy với ngươi nữa, sẽ không để ngươi rời đi nữa.
“...” Hai tay Phượng Tiên Nhi đan chặt vào nhau, lí nhí đáp:
- Nhưng mà... nhưng mà muội...
Vân Triệt lại cắt ngang lời nàng:
- Đúng rồi, ta đã tìm được phương pháp để Tâm Nhi hồi phục rồi. Sau khi ngươi trở về cùng ta, chúng ta sẽ cùng nhau giúp Tâm Nhi hồi phục.
Phượng Tiên Nhi ngẩng mạnh đầu lên:
- Hả!? Có... có thật không?
Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt nàng, vô cùng nghiêm túc gật đầu:
- Đương nhiên là thật. Chẳng những huyền lực của con bé sẽ hồi phục, mà còn trở nên mạnh mẽ hơn trước kia.
Tuy rằng tất cả đều không nên đổ lỗi cho Phượng Tiên Nhi, nhưng nàng lại ôm hết mọi tội lỗi về mình... Bởi vì chính nàng đã đưa Vân Vô Tâm đến trước mặt linh hồn Phượng Hoàng, và việc Vân Vô Tâm mất đi toàn bộ sức mạnh cũng là sự thật.
Cho nên, đây đã trở thành một khúc mắc mà nàng tự trói buộc mình.
Nếu Vân Vô Tâm có thể hồi phục hoàn toàn, khúc mắc này của nàng tự nhiên sẽ được cởi bỏ.
Vân Triệt mỉm cười, trong lời nói cũng có thêm một chút cứng rắn:
- Theo ta trở về, sau đó cùng ta nhìn Tâm Nhi khỏe lại. Không chỉ có ta, Nguyệt Thiền, Tuyết Nhi, Thải Y... còn có cha mẹ ta, bọn họ đều mong ngươi trở về, khụ khụ... cũng đều mắng ta một trận rồi.
“...” Phượng Tiên Nhi kinh ngạc nhìn hắn, đôi mắt đẹp đột nhiên long lanh ngấn lệ. Nàng đưa tay che môi, cố hết sức để kìm nén, nhưng nước mắt vẫn lã chã rơi.
Vân Triệt vội vàng tiến lên một bước:
- Tiên Nhi... ngươi... có phải vẫn không chịu tha thứ cho ta không?
Phượng Tiên Nhi dùng sức lắc đầu, thân thể mảnh mai của nàng run rẩy kịch liệt, một lúc lâu sau mới nói trong tiếng nấc:
- Sau này muội... thật sự có thể... luôn ở bên cạnh huynh sao?
Vân Triệt không chút do dự gật đầu:
- Ừm! Chỉ cần ngươi không chê là được.
“...” Bờ vai Phượng Tiên Nhi run lên càng thêm dữ dội, lại không nói nên lời.
Vân Triệt nghiêng đầu, giọng điệu mềm mại:
- Còn một chuyện nữa, ta phải hơi oán trách một chút. Lúc ngươi rời đi lại mang theo tất cả quần áo thay giặt của ta, cho nên hai ngày nay ta đều phải đành mặc lại quần áo bẩn.
- A!
Lời của Vân Triệt khiến Phượng Tiên Nhi khẽ kêu lên, nàng theo bản năng đưa tay sờ lên không gian giới chỉ, trên gương mặt đẫm lệ phủ một tầng hoảng loạn:
- Muội... muội quên mất... muội không cố ý...
Vân Triệt cười lớn một tiếng, đưa tay kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn của Phượng Tiên Nhi:
- Ha ha ha, vậy còn không mau theo ta trở về.
- Vâng...
Bị hắn đột ngột kéo đi, toàn thân Phượng Tiên Nhi căng cứng, nhưng chỉ giãy giụa yếu ớt một cái rồi mặc cho hắn kéo ra khỏi phòng. Mới đi được vài bước, một vệt mây hồng đã lan từ gương mặt xuống đến tận cổ nàng.
Vân Triệt không lập tức đưa Phượng Tiên Nhi rời đi mà đến bái kiến vợ chồng Phượng Bách Xuyên và Phượng Thải Vân, cũng trịnh trọng thông báo một tiếng, sau đó hắn và Phượng Tiên Nhi cùng đến nơi thí luyện của Phượng Hoàng.
Chính là nơi ở của Phượng Hoàng Thần Linh.
- Thiếu gia, ngài... có phải vẫn còn trách Phượng Thần đại nhân không?
Phượng Tiên Nhi nhẹ giọng hỏi.
Vân Triệt lắc đầu:
- Ngày đó, sau khi ta tỉnh lại nhìn thấy Tâm Nhi hoàn toàn không còn huyền lực, khí tức mỏng manh yếu ớt... lúc đó đúng là hận tất cả mọi người. Sau khi bình tĩnh lại ta mới hiểu, người duy nhất ta có tư cách hận chỉ có bản thân mình mà thôi.
Vân Triệt khẽ thở dài:
- Nó lựa chọn để ngươi đi theo bên cạnh ta, cũng chính là vì nó biết ngươi tuyệt đối sẽ không hại ta, do đó khiến ta không hề có bất cứ phòng bị tâm lý nào đối với ngươi. Thật ra, ta nên sớm phát hiện ra mới phải.
Hai người đến trước nơi thí luyện của Phượng Hoàng, kết giới Phượng Hoàng trước mắt đang chậm rãi xoay tròn, nhưng có khác biệt rất lớn so với trong ký ức.
Huyền quang tỏa ra từ kết giới mỏng manh lạ thường.
Vân Triệt đưa tay ra, ngay khi bàn tay sắp chạm vào kết giới, viêm quang đỏ rực trước mắt đột nhiên lóe lên... rồi từ từ tan biến.
“...” Tay Vân Triệt cứng lại giữa không trung.
- A...
Phượng Tiên Nhi khẽ kêu lên, đôi mắt phượng của nàng dần mất đi tiêu cự, sau đó dâng lên nỗi bi thương sâu sắc, thân thể cũng chậm rãi quỳ xuống đất:
- Phượng Thần... đại nhân...
Khí tức Phượng Hoàng đã chiếm giữ và bảo vệ nơi này suốt bao năm đã tan biến vào khoảnh khắc này.
Hơn nữa còn là tan biến vĩnh viễn.
Vào khoảnh khắc này, Phượng Hoàng di tộc trở nên vô cùng yên tĩnh, mỗi một người đều cảm nhận rõ ràng sự ra đi của Phượng Thần, tất cả bọn họ đều quỳ rạp xuống đất, ngửa mặt lên trời, nước mắt ràn rụa.
Sự ra đi của nó không chỉ có nghĩa là di tộc nhỏ bé này mất đi Phượng Thần, mà điều đó cũng có nghĩa là... trong toàn bộ không gian hỗn độn, linh hồn mang theo ý chí của Phượng Hoàng cuối cùng đã tiêu tán giữa đất trời.
Từ nay về sau, dấu vết cuối cùng của Phượng Hoàng lưu lại thế gian chỉ còn là những người đã kế thừa huyết mạch và sức mạnh của nó.
Vân Triệt nhắm mắt lại, thở dài một hơi, hắn quỳ một chân xuống đất, trịnh trọng cúi đầu về phía trước.
Năm đó, sau khi nó ban cho mình hồn nguyên và ngọn lửa niết bàn, thời gian còn lại của nó đã không còn nhiều. Ba ngày trước, khi dẫn Tà Thần thần tức ra khỏi huyền mạch của Vân Vô Tâm, nó đã dốc cạn tất cả những gì còn lại...
Nó vẫn luôn gắng gượng không tiêu tán là để chờ đợi, chờ để nhận lấy oán hận và phẫn nộ của Vân Triệt. Mà ngay vừa rồi, nó nghe được trong giọng nói của Vân Triệt không còn oán hận đối với nó nữa... cuối cùng cũng an lòng ra đi.
Vân Triệt đứng dậy, khẽ lẩm bẩm:
- Ngươi đã nói ta là “Hy vọng”. Ta sẽ không trốn tránh và phủ nhận nữa, mà sẽ dốc hết sức mình, trước khi “Ngày đó” đến, để bản thân trở thành “Hy vọng” mà ngươi mong đợi... Đây là báo đáp duy nhất ta có thể dành cho ngươi.
Dứt lời, ánh mắt hắn đột nhiên quét qua.
Theo sự ra đi của linh hồn Phượng Hoàng, kết giới Phượng Hoàng thủ hộ Phượng Hoàng di tộc cũng tự nhiên tan biến theo.
Một mảng lớn khí tức huyền thú hỗn loạn đang đến gần, hơn nữa mỗi một luồng khí tức đều hung bạo lạ thường.
Lúc này, một giọng nói dồn dập vang lên trên không trung Phượng Hoàng di tộc:
- Tộc trưởng! Không xong rồi! Kết giới Phượng Hoàng đã biến mất, một lượng lớn huyền thú bạo loạn đang lao tới, phải lập tức nghênh chiến!
Trước kia khi không có kết giới Phượng Hoàng, bởi vì sự uy hiếp từ khí tức của Phượng Thần nên huyền thú của Vạn Thú sơn mạch vẫn không dám đến gần. Mà bây giờ, không còn kết giới Phượng Hoàng, cũng không còn khí tức Phượng Thần, những huyền thú vốn ôn hòa lại trở nên vô cùng hung bạo. Nơi thế ngoại từng yên tĩnh này, nằm ngay trung tâm Vạn Thú sơn mạch, không còn nghi ngờ gì nữa đã lập tức trở thành vùng đất tai ương.
Tiếng hét này khiến không khí của Phượng Hoàng di tộc nhất thời trở nên vô cùng nặng nề, từng luồng Phượng Hoàng viêm cấp tốc bùng lên, ai nấy đều như gặp phải đại địch. Phượng Tiên Nhi cũng vội vàng đứng dậy, bay lên không trung, liếc mắt nhìn lại, tất cả các phương hướng đều có lượng lớn khí tức hung bạo đang tiến gần đến mảnh đất mà trong quá khứ chúng không cách nào đặt chân đến.
Thân hình Vân Triệt khẽ động, thoáng cái đã đến bên cạnh Phượng Tiên Nhi, âm thanh to rõ truyền đến tai mỗi người:
- Mọi người đừng kinh hoảng, thu liễm huyền khí, tạm thời lui lại trước.
Trong lúc nói chuyện, hắn dang hai tay ra, Quang Minh huyền lực vận chuyển, một tầng bạch quang cực kỳ nhạt mỏng nhưng lại tinh thuần đến tột độ lặng lẽ bao trùm, che phủ nơi Phượng Hoàng di tộc, sau đó cấp tốc lan tràn, chỉ trong vài hơi thở đã bao phủ toàn bộ Vạn Thú sơn mạch.
Nhất thời, tiếng gầm rú của những huyền thú hung bạo bỗng nhiên yếu đi, cho đến khi hoàn toàn im bặt. Toàn bộ huyền thú đang trong cơn cuồng loạn đều đứng yên tại chỗ, ánh lửa hỗn loạn trong mắt chúng dần dần bị dập tắt, nhanh chóng tiêu tán, chuyển thành vẻ mê man và bình thản.
Khí tức nguy hiểm và hoảng loạn khiến lòng người run sợ cũng nhanh chóng rút đi như thủy triều.
Không chỉ có huyền thú, tất cả hậu duệ Phượng Hoàng đều cảm thấy thân thể mình như đang trôi giữa những đám mây, thoải mái không nói nên lời, tâm hồn như có một dòng suối ấm áp chảy qua, xoa dịu đi nỗi kinh hãi, hoảng loạn và bất an vẫn còn đang khuấy động trong lòng họ... Thậm chí họ còn cảm thấy những cảm xúc tiêu cực vẫn luôn ẩn sâu trong linh hồn đều lặng yên tan biến, toàn bộ linh hồn đều trở nên tinh thuần hơn, trong lòng chỉ còn lại sự bình yên chưa từng có.
- Đây... là... sức mạnh gì?
Phượng Bách Xuyên nhìn lên không trung, thì thào nói.