Vân Triệt lại lấy ra một bình ngọc khác, ánh mắt chuyển sang phía Thương Nguyệt:
- Tiếp theo là Nguyệt Nhi.
- A?
Thương Nguyệt khẽ kêu lên, nhìn bình ngọc trong tay Vân Triệt, nàng thoáng chốc đoán được điều gì:
- Chẳng lẽ, đây là linh dịch giống của Tâm Nhi?
Vân Triệt gật đầu:
- Ừm! Nàng sẽ lập tức có được huyền lực Thần Đạo như Tâm Nhi, đến lúc đó, trên vị diện này sẽ không còn ai có thể làm tổn thương nàng nữa.
“...” Thương Nguyệt hé mở đôi môi, rồi mỉm cười lắc đầu:
- Có chàng và các tỷ muội ở bên, ta không cần huyền lực gì cả. Thần vật này nhất định vô cùng trân quý, không nên lãng phí trên người ta.
Với tính tình của Thương Nguyệt, Vân Triệt đã đoán được nàng chắc chắn sẽ trả lời như vậy:
- Ta biết nàng không có hứng thú với huyền đạo. Nhưng một khi bước vào Thần Đạo, không chỉ huyền lực tăng vọt, mà quan trọng hơn là tuổi thọ cũng sẽ kéo dài tới hơn vạn năm.
Hắn lộ vẻ bất an:
- Nàng sẽ không phải... không muốn ở bên ta lâu như vậy chứ?
“...” Ánh mắt Thương Nguyệt rung động, rồi nàng nhìn sang đám người Tiêu Linh Tịch.
Vân Triệt vừa chìa tay, lại lấy ra thêm những bình ngọc khác:
- Không chỉ Tâm Nhi và Nguyệt Nhi, ta đã chuẩn bị cho tất cả mọi người. Đây là của Linh Tịch.
- Đây là của Nguyệt Thiền.
- Đây là của Tuyết Nhi.
- Đây là của Linh Nhi.
- Đây là của Thải Y.
- Đây là của Tiên Nhi.
- Hả?
Phượng Tiên Nhi chợt sững sờ, rồi khẽ lùi lại một bước, vẻ mặt đầy lo sợ bất an:
- Muội... muội cũng có sao? Không... không thể nào, muội chỉ là... vật trân quý như vậy, sao có thể lãng phí trên người muội được.
Vân Triệt nhìn nàng, cười híp mắt nói:
- Yên tâm đi, thứ này ở thế giới này là đồ nghịch thiên, nhưng ở Thần Giới lại có thể dễ dàng lấy được. Năm đó ở Thần Giới, ta toàn dùng thứ này thay nước lã mà uống, trên người ta còn rất nhiều, không cần phải đau lòng chút nào. Nếu không dùng trên người Tiên Nhi mới là lãng phí.
Phượng Tiên Nhi không nói gì nữa, cúi đầu đứng đó, dường như càng thêm khẩn trương.
Sự do dự trong lòng Thương Nguyệt tan biến, nàng vui vẻ mỉm cười:
- Được... một đời này ta đương nhiên muốn bầu bạn bên cạnh phu quân.
Tuy Vân Triệt mới khôi phục chưa đến ba thành lực lượng, nhưng hỗ trợ bằng Quang Minh huyền lực ở cấp độ này tiêu hao rất ít, không tạo thành gánh nặng gì cho hắn.
Ngay sau đó, nối gót Vân Vô Tâm, Vân Triệt hỗ trợ Thương Nguyệt uống và luyện hóa Sinh Mệnh Thần Thủy cùng Long Hi Ngọc Dịch... Kế đến là Sở Nguyệt Thiền... Tiêu Linh Tịch... Phượng Tuyết Nhi... Tô Linh Nhi... Tiểu Yêu Hậu... Phượng Tiên Nhi.
Huyền lực của tất cả các nàng đều được nâng lên tới Thần Nguyên Cảnh.
Mà Phượng Tuyết Nhi, người vốn đã có huyền lực Thần Đạo, càng đạt tới đỉnh phong Thần Nguyên Cảnh, suýt chút nữa đột phá đến Thần Hồn Cảnh.
Đây là chênh lệch cấp bậc đến mức nào?
Trong lịch sử Lam Cực Tinh, người đầu tiên có được sức mạnh cấp bậc Thần Đạo không ai khác ngoài Hiên Viên Vấn Thiên. Để đạt được thành tựu này, y đã tu luyện, mưu kế, bày bố, ẩn nhẫn... vô số năm. Cuối cùng còn vứt bỏ cả thân thể, bóp méo linh hồn, rút ngắn tuổi thọ mới có được sức mạnh Thần Đạo... mà đó cũng chỉ là ngụy Thần Đạo.
Còn Vân Triệt, chỉ dựa vào vài giọt linh dịch lấy được từ Thần Giới, đã thong dong tạo ra bảy vị cường giả Thần Đạo trong một buổi chiều... Hơn nữa còn là cảnh giới Thần Đạo chân chính!
Lúc này nếu Hiên Viên Vấn Thiên còn sống, không cần Vân Triệt ra tay cũng có thể bị tức chết tươi.
Đừng nói là Hiên Viên Vấn Thiên... cho dù là người của Vương Giới ở cấp bậc cao nhất Thần Giới, nếu biết Vân Triệt dùng hết tám giọt Sinh Mệnh Thần Thủy và tám giọt Long Hi Ngọc Dịch trên người tám phàm nhân hạ giới, chắc chắn sẽ hộc máu tám thăng tại chỗ.
Nhất là Long Thần Giới... tuyệt đối hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Vân Triệt nói trước mặt các nàng vô cùng nhẹ nhàng, như thể những thứ này ở Thần Giới không đáng một đồng. Nhưng các nàng nào biết, Sinh Mệnh Thần Thủy và Long Hi Ngọc Dịch mà các nàng uống vào đều là thần vật trong thần vật ở Thần Giới, ngay cả Đế tử, Đế tôn của các Thần Đế Vương Giới cũng tha thiết ước mơ mà không có được.
Vân Triệt lấy bình ngọc đựng Sinh Mệnh Thần Thủy ra, cẩn thận tính toán:
- Còn lại chín giọt. Một giọt cho phụ thân, một giọt cho mẫu thân, một giọt cho gia gia, một giọt cho ngoại công, một giọt cho Nguyên Bá, bên Băng Vân Tiên Cung cũng nên là...
Trong tâm hồn hắn truyền đến giọng nói yếu ớt của Hòa Lăng:
- Chủ nhân... Long Hi Ngọc Dịch còn thừa nhiều, nhưng chín giọt Sinh Mệnh Thần Thủy còn lại đã là chín giọt cuối cùng trên đời, chủ nhân thật sự muốn dùng toàn bộ trên người người khác sao?
- Hả... Chín giọt cuối cùng?
Vân Triệt sững sờ.
- Trung bình cứ ba trăm năm, Thần Hi chủ nhân mới ngưng tụ được một giọt Sinh Mệnh Thần Thủy. Mười bảy giọt mà Thần Hi chủ nhân giao cho ta đã là toàn bộ tích lũy của ngài rồi, không còn dư thừa. Mỗi một giọt Sinh Mệnh Thần Thủy không chỉ có thể tăng tu vi trên diện rộng, mà còn có thể nhanh chóng hồi phục và chữa thương, thời khắc nguy cấp có thể cứu mạng. Chủ nhân vẫn nên giữ lại một ít để phòng khi bất trắc, có được không?
“...” Vân Triệt trầm ngâm hồi lâu, đáp lại:
- Đến cảnh giới hiện giờ, Sinh Mệnh Thần Thủy không có tác dụng lớn như vậy đối với ta. Dùng trên người bọn họ, ta mới có thể càng thêm yên tâm.
Hòa Lăng đành không khuyên can nữa.
Vân Triệt bất giác đưa tay sờ cằm, trong đầu hiện lên tiên ảnh xinh đẹp hư ảo của Thần Hi.
Toàn bộ số Sinh Mệnh Thần Thủy và Long Hi Ngọc Dịch đó, lại thêm phần mình đã uống khi ở Luân Hồi Cấm Địa...
Nàng lại hào phóng với ta như vậy...
Ừm... ngay cả thân thể cũng đã cho ta rồi, dường như cũng chẳng có gì lạ nữa?
Nàng sẽ không phải thật sự yêu ta chứ... Vân Triệt vừa nghĩ thế, nhưng suy nghĩ này chỉ kéo dài một thoáng đã lập tức bị hắn hung hăng bóp chết.
Rõ ràng là, với tính tình đạm bạc với vạn vật của Thần Hi, chuyện này tuyệt đối không thể nào.
Vân Triệt luôn cảm nhận rất rõ ràng, Thần Hi dường như đang sử dụng mình vào một phương diện nào đó, nhưng hắn không tìm ra được là phương diện nào, nguyên nhân nào. Hơn nữa mình cũng chưa từng tổn thất gì, nàng cũng chưa bao giờ được gì từ trên người mình, chẳng những cứu mạng hắn, còn cho đi tất cả.
Rốt cuộc là vì sao...
Đáp án của tất cả, xem ra chỉ có thể đợi sau khi trở về Thần Giới, để chính miệng Thần Hi nói cho hắn biết.
...
...
Biên giới Thương Phong quốc, trên không Hoang Nguyên Tử Vong, một luồng bạch quang chiếu xuống, trong khoảnh khắc bao phủ toàn bộ hoang nguyên, nhanh chóng trấn an những luồng khí tức cuồng loạn mất kiểm soát.
Thú gầm tai họa ở Hoang Nguyên Tử Vong suốt mấy ngày đêm cuối cùng cũng lắng xuống, khí tức cuồng loạn kéo dài bấy lâu nay như bị cuồng phong cuốn đi, tiêu tán không còn tăm tích.
- Tốt quá, như vậy Thương Nguyệt tỷ tỷ cuối cùng có thể hoàn toàn yên tâm rồi.
Phượng Tuyết Nhi nhìn xuống phía dưới, vui vẻ nói.
Vân Triệt lại lắc đầu:
- Sẽ không kéo dài được bao lâu, hơn nữa tình hình có thể sẽ ngày càng tồi tệ.
Tình huống tệ nhất không thể nghi ngờ là phàm nhân, thậm chí cả huyền giả đều bị ảnh hưởng. Nếu thật sự đến lúc đó... cảm xúc tiêu cực trong lòng tất cả mọi người đều bị kích động, lan khắp thế giới, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
- Phải tìm ra ngọn nguồn của tất cả.
- Chàng đã tìm ra nguyên nhân chưa?
Phượng Tuyết Nhi hỏi.
Vân Triệt đảo mắt nhìn về phía đông:
- Vẫn chưa. Nhưng có một nơi, ta phải đi xem.
Khi mất đi sức mạnh, hắn không đủ sức quan tâm đến tất cả, hiện giờ đã khôi phục lực lượng, hắn liền phải gánh vác phần trách nhiệm này.
Ánh mắt của Phượng Tuyết Nhi chuyển sang hướng đông theo hắn, rồi nàng nghĩ tới điều gì:
- Chàng nói là... Thương Vân đại lục?
Vân Triệt gật đầu:
- Đúng. Ta sẽ đi ngay bây giờ.
- Vậy ta đi cùng chàng.
Vân Triệt nói, trước mắt hiện lên vực sâu hắc ám kia:
- Không cần. Nơi đó có một tiểu thế giới rất đặc thù, chỉ có ta mới có thể đi vào, một mình ta là được rồi.
Khi hắn và Phượng Tuyết Nhi nói chuyện, hắn không hề nhận ra rằng trên bầu trời xa xôi, có một đôi băng mâu vẫn luôn chăm chú nhìn hắn, chỉ là đôi mắt vẫn luôn run rẩy kịch liệt.
Mộc Huyền Âm.
Đây không phải là lần đầu tiên nàng đến đây.
Lần đầu tiên đến Lam Cực Tinh, thấy Vân Triệt còn sống nhưng đã mất hết sức mạnh. Sau khi trở lại Ngâm Tuyết Giới, nàng đã dứt khoát không bao giờ đặt chân đến Lam Cực Tinh nữa, cũng không cho phép Mộc Băng Vân đến đây.
Nhưng chỉ sau ba tháng ngắn ngủi, nàng lại một lần nữa đến đây...
Sau đó, mỗi một lần nàng đều ngầm thề đây là lần cuối cùng, sẽ không đến gặp hắn nữa, cũng sẽ chặt đứt mọi nhớ nhung đối với hắn, vĩnh viễn quên đi sự tồn tại của hắn... Nhưng chỉ tối đa ba tháng sau, nàng lại một lần nữa giấu Mộc Băng Vân, giấu tất cả mọi người để đến đây -- tuy rằng mỗi lần đều cách rất xa, yên lặng nhìn hắn một lúc.
Như thể đã mê muội.
Còn lần này, khi nàng đến đây đã phát hiện ra khí tức của Vân Triệt hoàn toàn thay đổi.
Chính là khí tức của lực lượng đã được khôi phục!
Nàng không biết trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, không biết sức mạnh của Vân Triệt rốt cuộc đã khôi phục lại như thế nào.
Lại càng không biết nên vui mừng hay nên hoang mang. Bởi vì hắn khôi phục lại sức mạnh cũng đồng nghĩa với việc hắn sắp có khả năng bị cuốn vào dòng nước lũ của Thần Giới.
Chia tay Phượng Tuyết Nhi, Vân Triệt bay thẳng về phía đông.
Tuy không chuyên về pháp tắc không gian, nhưng không gian ở Lam Cực Tinh quá mức yếu ớt, dưới sức mạnh của hắn quả thực mỏng manh như tờ giấy, có thể dễ dàng xé rách xuyên qua. Ngón tay hắn bay múa, xuyên qua từng vết rách không gian, nhanh chóng tiếp cận Thương Vân đại lục xa xôi.
Mà trên bầu trời phía trên hắn, có một tiên ảnh mà hắn không hề nhận thấy vẫn luôn đi theo.
Vừa vào Thương Vân đại lục, cảnh tượng trong tầm mắt khiến hắn cau chặt mày.
Kiếp trước, hắn đã ở trên mảnh đại lục này hai mươi bảy năm, tuy không có quyến luyến, nhưng vẫn có tình cảm đặc thù.
Cùng tồn tại trên Lam Cực Tinh, tuy số lượng cường giả cấp cao ở Thương Vân đại lục ít hơn Thiên Huyền đại lục, nhưng đều cùng cấp bậc, có khí tức và pháp tắc nguyên tố tương đồng, nhất là về sinh thái và quy tắc huyền đạo cơ bản giống hệt Thiên Huyền đại lục.
Nhưng trước mắt... tất cả đều đã thay đổi.
Bên tai truyền đến vô số tiếng gầm rú điên cuồng của huyền thú, từng tiếng nóng nảy, xen lẫn tiếng huyền lực bùng nổ và mặt đất bị phá hủy thỉnh thoảng vang lên.
Nơi ánh mắt và linh giác quét tới, cho dù từng là lãnh địa của huyền thú hay là thổ địa của nhân loại đều tràn ngập khí tức hung bạo, tất cả huyền thú đều như phát điên... Cảnh tượng này cực kỳ giống những lần huyền thú náo động ở Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới, nhưng mức độ đáng sợ lại hoàn toàn khác.
Bởi vì luồng khí tức tai họa gây ra sự náo động này bao trùm toàn bộ Thương Vân đại lục, đáng sợ hơn là ở Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới chỉ có huyền thú cấp thấp náo động, còn ở đây... Vân Triệt đã nhận ra rõ ràng lượng lớn huyền thú cao cấp, thậm chí cả những tồn tại lánh đời cực kỳ cao cấp.
Những huyền thú cao cấp này, mỗi lần chúng phóng thích sức mạnh, không thể nghi ngờ đều sẽ gây ra một mảng lớn tai họa kinh thiên động địa.
Có thể tưởng tượng, Thương Vân đại lục lúc này đã hoàn toàn biến thành một chiến trường tai họa, nơi nhân loại và huyền thú liều mạng chém giết, nhất định sinh linh đồ thán, không biết đã có bao nhiêu sinh linh bỏ mạng dưới kiếp nạn này.
Theo linh giác lan rộng, trong lòng Vân Triệt càng thêm kinh hãi, rất nhanh, hắn nảy sinh một suy nghĩ đáng sợ: Nếu cứ tiếp tục như vậy, Thương Vân đại lục hôm nay rất có thể sẽ là ngày mai của Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới.
Vân Triệt trầm mặc trong giây lát, rồi bóng dáng lóe lên, đã hiện thân ở một nơi mà hắn cực kỳ quen thuộc.
Tuyệt Vân Nhai!
Đứng bên bờ Tuyệt Vân Nhai, vực sâu hắc ám dưới chân giống như ác ma há to miệng, Vân Triệt khẽ nhíu mày, rồi không chút do dự nhảy xuống.
Trên không trung, băng mâu của Mộc Huyền Âm chợt ngưng trọng, tuyết thủ cũng theo bản năng chìa ra.
Lần đầu tiên đến Lam Cực Tinh, nhờ vào khí tức hắc ám dị thường mà nàng đã phát hiện ra sự tồn tại của vực sâu hắc ám này, cũng từng thử thăm dò, nên biết được bên trong cất giấu một thế giới hắc ám vô cùng khủng bố... Khủng bố đến mức cho dù Vân Triệt đã khôi phục lại sức mạnh vẫn có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng ở trong đó.
Bóng dáng Vân Triệt nhảy vào Tuyệt Vân Nhai lập tức biến mất trong bóng tối... Đôi mắt Mộc Huyền Âm chớp động, cuối cùng bóng dáng lóe lên, giữ vững trạng thái ẩn thân, theo Vân Triệt chìm vào Tuyệt Vân Thâm Uyên.
Lần rơi xuống này, không còn cố kỵ như trước, tốc độ của Vân Triệt cực nhanh, chẳng mấy chốc, tầng kết giới phong tỏa thế giới hắc ám đã ở ngay dưới thân, đồng thời một luồng khí tức hắc ám nồng đậm đến dị thường rõ ràng từ phía dưới ập tới, chân mày Vân Triệt cau chặt.
Trong bóng tối, thân hình hắn dừng lại trên không kết giới, yên lặng nhìn xuống phía dưới.
Một luồng khí tức hắc ám tựa như sương khói vô hình đang từ từ lan tỏa ra ngoài.
Không còn nghi ngờ gì nữa, luồng huyền khí hắc ám này đến từ thế giới hắc ám bị phong tỏa ở phía dưới.
Huyền khí hắc ám tràn ra ngoài không phải mới xảy ra gần đây, từ rất nhiều năm trước, vì kết giới này thoáng lỏng ra, một chút huyền khí hắc ám đã bắt đầu tràn ra ngoài... Cũng chính vì vậy mà Mạt Lỵ phát hiện ra sự tồn tại của thế giới hắc ám này.
Mà giờ khắc này, mức độ huyền khí hắc ám tràn ra ngoài rõ ràng còn hơn xa năm đó.
Điều này khiến trong lòng Vân Triệt nảy sinh khó hiểu và bất an.
Hắn có hai điểm khó hiểu:
Thứ nhất, thế giới hắc ám bên dưới có khả năng được lưu lại từ thời đại Chư Thần viễn cổ, như vậy kết giới hắc ám này cũng chắc đã tồn tại ít nhất trăm vạn năm. Trong năm tháng dài đằng đẵng như thế, việc nó lỏng ra là rất bình thường, nhưng một kết giới ở cấp bậc này, quá trình lỏng ra không thể nghi ngờ là cực kỳ chậm chạp và kéo dài. Trăm vạn năm mới có chút ma khí ít ỏi như trước kia tràn ra ngoài, mà bây giờ cách lần trước hắn đến đây tổng cộng mới qua sáu năm, vì sao lại lỏng ra đến mức độ như vậy?
Thứ hai, cho dù lỏng ra nghiêm trọng hơn năm đó gấp bội, ma khí tràn ra ngoài cũng không tính là đặc biệt nồng đậm, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến Thương Vân đại lục, nhưng cho dù sáu năm qua vẫn luôn duy trì mức độ này, cũng quyết không nên ảnh hưởng đến Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới xa xôi.
Hơn nữa, mặc dù ma khí này có cấp bậc rất cao, nhưng còn xa mới đến mức hắn không thể thăm dò.