Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 14: CHƯƠNG 12: NẾU NÀNG KHÔNG PHẢI TIỂU CÔ CỦA TA

Ý thức của Tiêu Triệt rời khỏi Thiên Độc Châu. Hắn nhặt y phục của thiếu nữ rơi trên mặt đất, sau khi tinh lọc kịch độc bám trên đó vào lại Thiên Độc Châu, liền dùng tốc độ nhanh nhất lấy xiêm y che lên người nàng, lúc này mới khẽ thở phào.

Thiếu nữ này rốt cuộc là ai? Vì sao lại xuất hiện ở nơi này? Vì sao muốn hút máu của mình? Vì sao biết được Thiên Độc Châu? Lại làm thế nào tiến vào trong Thiên Độc Châu?

Mấy vấn đề này, Tiêu Triệt hoàn toàn không nghĩ ra được đáp án.

Hắn yên lặng nhìn chăm chú thiếu nữ một lúc lâu, sau đó vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên môi nàng, đầu ngón tay lập tức truyền đến một chút cảm giác ấm áp, không còn lạnh như băng như trước nữa, hơi thở mỏng manh cũng lướt qua ngón tay hắn.

Những điều này, đều rõ ràng là dấu hiệu của sự sống.

“Tiểu muội muội?” Tiêu Triệt lay nhẹ thân thể nàng, cất tiếng gọi.

Bất luận ở thời đại nào, tướng mạo của nữ nhân vĩnh viễn là vũ khí và tư bản hùng hậu nhất. Nếu đây không phải là một thiếu nữ xinh đẹp như tiên nữ, mà là một kẻ quái dị nhìn một cái đã muốn nôn ba ngày, Tiêu Triệt tuyệt đối sẽ không chút do dự dùng một cước đá nàng ra khỏi Thiên Độc Châu. Nhưng thiếu nữ này, chẳng những khắp nơi toát ra vẻ thần bí, vừa rồi còn cắn ngón tay hắn, mạnh mẽ hút máu hắn khiến hắn sợ toát mồ hôi lạnh, lại còn quỷ dị xuất hiện trong Thiên Độc Châu, thế mà khi Tiêu Triệt đối mặt với nàng, điều hắn nghĩ đến lại không phải nguy hiểm vừa rồi, mà là một cảm giác thương tiếc không thể kìm nén. Bởi vì thiếu nữ này thật sự quá xinh đẹp, đẹp đến mức khiến người ta hoàn toàn không thể liên hệ hai từ “nguy hiểm” với nàng.

Thay vì nói đây là bản tính nam nhân, chi bằng nói là tiện tính của đại đa số nam nhân.

Tiêu Triệt gọi một hồi lâu, thiếu nữ cũng không hề đáp lại. Hắn lui ra sau vài bước, im lặng nhìn chăm chú vào nàng.

Thiếu nữ này, tuyệt đối không tầm thường... Tiêu Triệt thầm nghĩ trong lòng. Dựa theo vết thương trên người nàng và y phục rách nát lúc nãy, độc trên người nàng không phải là vô tình nhiễm phải, mà là do người khác hạ thủ. Với tuổi tác của thiếu nữ này, muốn hạ độc giết nàng, loại độc bình thường nhất là đủ, nhưng đối phương lại dùng loại độc mà ngay cả hắn cũng cảm thấy kinh sợ tột cùng.

Kẻ có thể hạ loại kịch độc này, nhất định là một nhân vật cực kỳ đáng sợ.

Càng đáng sợ hơn, toàn thân thiếu nữ này nhiễm kịch độc như vậy, thế mà vẫn chưa chết!

Vậy, phải làm sao với thiếu nữ này? Cứ để nàng ngủ trong Thiên Độc Châu sao?

Tiêu Triệt suy nghĩ một lúc lâu, lặng lẽ rời khỏi Thiên Độc Châu, để thiếu nữ lại trong đó. Tuy rằng lúc nãy thiếu nữ này hút máu của hắn, nhưng dường như đó là hành vi vô thức, một cô gái xinh đẹp như vậy, sao có thể là người ác được chứ? Lùi một vạn bước mà nói, cho dù là người ác, với tuổi tác này thì có thể gây ra uy hiếp gì được sao?

Cũng không biết lúc nào nàng sẽ tỉnh lại.

Cố gắng tinh lọc độc tố trên mặt đất một phen, Tiêu Triệt bắt đầu đi trở về. Đêm khuya vắng người, chỉ có thể nghe được tiếng bước chân của chính mình. Cách bức tường sau của Tiêu Môn chưa đến một trăm bước, hắn bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người đang đi về phía mình.

Tiêu Triệt đột ngột dừng bước, nhìn về phía trước... Muộn như vậy, là ai lại lén đến nơi này?

Bóng người đối diện cũng đồng thời phát hiện ra hắn, dừng bước lại, cảnh giác hỏi: “Là ai?”

Giọng nói này khiến Tiêu Triệt lập tức sững sờ, thất thanh nói: “Tiểu cô?”

“Hả?” Bóng người đối diện khẽ kêu lên một tiếng, bước nhanh lại gần, dưới ánh trăng hiện ra khuôn mặt xinh đẹp thanh tú, chính là Tiêu Linh Tịch. Thấy rõ Tiêu Triệt, đôi mắt đẹp của nàng trừng lớn: “Tiểu Triệt? Sao ngươi lại ở đây!”

“Ta...” Tiêu Triệt gãi đầu: “Buổi tối ngủ không được, nên ra ngoài ngắm sao.”

“Ngắm sao? Đêm nay là đêm tân hôn của ngươi, ngươi không ở cùng Hạ Khuynh Nguyệt của ngươi động... Hừ, động phòng, lại chạy đến chỗ này ngắm sao!?” Tiêu Linh Tịch nắm lấy cánh tay Tiêu Triệt, vẻ mặt vừa hờn dỗi vừa tức giận: “Ngươi không biết nơi này rất nguy hiểm sao? Thường có Huyền thú tấn công người, tối thế này nói không chừng còn có kẻ xấu đột nhập, ngươi không cẩn thận đụng phải thì làm sao? Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần, không có ta và gia gia đi cùng, cho dù là ban ngày, cũng tuyệt đối không được một mình tới đây. Ngươi vậy mà... lại không nghe lời ta!”

Vừa nói, Tiêu Linh Tịch còn tức giận véo một cái không nhẹ không nặng lên cánh tay Tiêu Triệt để khiển trách.

“A! Đau đau đau đau!” Tiêu Triệt kêu đau không ngớt, vội cầu xin tha thứ: “Tiểu cô, ta biết sai rồi, lần sau nhất định không dám nữa.”

“Còn muốn có lần sau!” Tiêu Linh Tịch trừng mắt.

“...Tuyệt đối không có lần sau! Sau này có muốn đến hậu sơn, nhất định sẽ gọi tiểu cô đi cùng.” Tiêu Triệt thề thốt. Nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải ký ức của hắn nhiều hơn một đời, hắn cũng tuyệt đối không dám một mình đến nơi này vào buổi tối.

“Thế còn tạm được... Không được có lần sau!”

“Vậy... vì sao tiểu cô lại tới đây? Đã trễ thế này rồi.” Tiêu Triệt đầy nghi hoặc hỏi lại.

“Ta...” Giọng của Tiêu Linh Tịch nhỏ hẳn đi, trong mắt hiện lên một chút mờ mịt: “Không biết vì sao, đêm nay cứ ngủ không được, sau đó phát hiện đêm nay có rất nhiều sao sáng, liền muốn đến hậu sơn ngắm sao một chút.”

Tiêu Triệt ngẩng đầu nhìn bầu trời, mỉm cười nói: “Trước kia, ta và tiểu cô thường xuyên lén chạy đến hậu sơn ngắm sao đó... Còn thường xuyên bị gia gia phát hiện, sau đó bị mắng cho một trận.”

“Ừm.” Tiêu Linh Tịch khẽ đáp, nhẹ giọng nói: “Ta cũng nghĩ đến những chuyện này, cho nên muốn thử cảm giác ra ngoài ngắm sao một mình... Bởi vì sau này, có lẽ ta đều chỉ có thể một mình, không thể cùng Tiểu Triệt ngắm sao nữa.”

“Hả? Vì sao?”

“Đồ ngốc! Bởi vì Tiểu Triệt thành hôn rồi! Sau này, buổi tối đương nhiên đều phải ngủ cùng với phu nhân Khuynh Nguyệt của ngươi, đâu còn có thể lén cùng ta chạy đến hậu sơn ngắm sao chứ.” Tiêu Linh Tịch liếc hắn một cái, cánh môi cũng không nhịn được khẽ cong lên.

“Sẽ không đâu! Chỉ cần tiểu cô muốn, bất cứ lúc nào, ta đều nguyện ý cùng tiểu cô tới đây ngắm sao... Người xem! Hiện tại ta không phải đang ở cùng tiểu cô đó sao?” Tiêu Triệt cười nói.

“Ngươi còn nói nữa! Đêm tân hôn, lại một mình lén lút đến hậu sơn... À! Ngươi sẽ không phải bị Hạ Khuynh Nguyệt đuổi ra ngoài đấy chứ?” Nghĩ đến đây, sắc mặt Tiêu Linh Tịch đầy giận dữ, dậm chân một cái: “Hừ, thật quá đáng, ta đi tìm nàng ta!”

“Không cần để ý đến nàng ta.” Tiêu Triệt nắm chặt tay Tiêu Linh Tịch: “Ta không phải bị nàng ta đuổi ra, là tự ta muốn đi ra ngoài. Có lẽ là ta đã vô tình dự cảm được sẽ gặp tiểu cô ở đây..., chúng ta đến chỗ kia đi.”

“Hả...”

Nắm tay Tiêu Linh Tịch, đón lấy hơi lạnh của gió đêm, Tiêu Triệt dẫn nàng chạy chậm về phía nơi quen thuộc kia.

Đây là một đỉnh đồi không cao, phủ kín cỏ non mềm mại. Tiêu Triệt và Tiêu Linh Tịch sánh vai tựa vào nhau, thong thả tắm mình trong gió đêm, trong lòng là một mảnh bình yên.

“Vốn cho rằng, sau khi Tiểu Triệt thành hôn, ta sẽ mất đi một nửa Tiểu Triệt, Hạ Khuynh Nguyệt xinh đẹp như vậy, mọi thứ đều tốt hơn ta, ta sợ sau khi ngươi có nàng, sẽ luôn ở bên cạnh nàng, thời gian để ý đến ta sẽ ít đi rất nhiều.” Nhìn lên bầu trời đêm, gợn sóng lấp lánh trong mắt Tiêu Linh Tịch còn sáng hơn cả những vì sao.

“Thật là, tiểu cô vậy mà không tin tưởng ta chút nào.” Tiêu Triệt đầy u oán phản bác: “Rõ ràng buổi sáng ta mới nói, trong lòng ta, một trăm Hạ Khuynh Nguyệt cũng không bằng một tiểu cô. Tiểu cô yêu cầu ta... không đúng, là đặt ra ước định với ta, ta nhớ rất rõ, cũng nhất định sẽ cam tâm tình nguyện tuân thủ...”

“Sau khi thành hôn với Hạ Khuynh Nguyệt, không được có phu nhân quên tiểu cô, không được giảm bớt thời gian ở cùng tiểu cô, đối với tiểu cô phải gọi là đến như trước kia. Còn có một điều, tuy rằng Hạ Khuynh Nguyệt trở thành phu nhân của ta, nhưng địa vị của nàng ta trong lòng ta, nhất định sẽ không cao hơn tiểu cô... Cam đoan một chữ cũng không sai!”

“...” Vẻ mặt Tiêu Linh Tịch ngây ngẩn, ánh mắt dần trở nên mông lung, mơ màng: “Những điều này, ta biết thật ra rất quá đáng, ta cũng chỉ là... chỉ là nói cho vui thôi, ngươi thật sự vẫn luôn để trong lòng sao?”

“Đương nhiên rồi.” Tiêu Triệt không chút do dự gật đầu: “Bởi vì tiểu cô và gia gia, là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của ta, những người khác, bất kể là ai cũng không bằng. Tiểu cô, ta cam đoan với người, cho dù ta thành hôn, người vĩnh viễn sẽ không mất đi ta, cũng như ta vĩnh viễn không hy vọng mất đi tiểu cô vậy.”

“Hi...” Tiêu Linh Tịch cười vui vẻ, hai tay nàng ôm chặt lấy cánh tay Tiêu Triệt, khẽ tựa đầu vào vai hắn: “Quả nhiên Tiểu Triệt của ta ngoan nhất, nghe lời nhất.”

Một áng mây đen từ không trung lướt qua, tạm thời che đi vầng trăng tròn, ánh sáng nhất thời tối sầm lại.

“Tính ra, đã lâu lắm rồi chúng ta... ừm, hình như đã mấy tháng không ra ngoài ngắm sao rồi. Lúc còn nhỏ, bất kể mùa đông hay mùa hè, chúng ta đều thường xuyên lén chạy đến. Nhớ có một lần vào đêm mùa đông, cũng tại nơi này, vốn trời có rất nhiều sao, chúng ta ngắm thật lâu, tựa vào nhau ngủ thiếp đi lúc nào không hay... Kết quả, đêm đó tuyết lại rơi, chúng ta ngủ say nên đều bị đông cứng, lúc cha tìm được, chúng ta đã biến thành hai người tuyết nhỏ. Sau đó phải sưởi ấm bên lò lửa suốt hai ngày, uống rất nhiều thuốc đắng mới khỏe lại. Cha rất tức giận, nhưng lại không nỡ đánh ta, lại càng không nỡ đánh ngươi, sau khi chúng ta khỏe lại, liền phạt chúng ta đi quét sạch một đống tuyết lớn.”

Tiêu Triệt mỉm cười, nói tiếp: “Kết quả, chúng ta mới quét một lát, liền chơi đùa trong tuyết, còn đắp thành một người tuyết lớn rất giống gia gia, khiến gia gia dở khóc dở cười, gia gia vừa cười, liền quên luôn việc trừng phạt chúng ta.”

“Ừ! Cha vẫn luôn như vậy, bình thường trông rất hung dữ, nhưng chưa bao giờ nỡ đánh chúng ta một cái, chỉ biết giả vờ dọa chúng ta thôi, bất kể chuyện gì, chỉ cần làm nũng một chút, liền sẽ ngoan ngoãn thuận theo chúng ta.” Trên mặt Tiêu Linh Tịch lộ ra nụ cười ấm áp.

“Có một lần thì không như vậy.” Nụ cười của Tiêu Triệt trở nên ái muội: “Chính là năm ta mười hai tuổi, tiểu cô mười một tuổi, gia gia vì người mà sửa sang lại một tiểu viện, để người sau này không thể ngủ cùng ta nữa. Ta nhớ lần đó, ngày nào người cũng khóc lóc rất lâu đi cầu xin gia gia, thậm chí còn giận dỗi không ăn cơm, nhưng gia gia lại vô cùng cứng rắn, nhất quyết không để người ngủ chung giường với ta... Lâu dần, người cũng đành phải ngoan ngoãn nghe lời.”

“Này... Đó là bởi vì lúc ấy tuổi còn nhỏ, rất nhiều chuyện đều không hiểu!” Tiêu Linh Tịch khẽ véo nhẹ vai Tiêu Triệt một cái: “Có một vài chuyện, dù sao thì sau khi nữ hài tử lớn lên mới biết được, hừ.”

“Chuyện gì?” Tiêu Triệt mở to mắt, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

“Chính là... chính là sau khi nam hài tử và nữ hài tử lớn lên thì không thể tiếp tục ngủ cùng một chỗ! Ta không tin ngươi không biết!” Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, Tiêu Linh Tịch lại bổ sung một câu: “Còn có, không thể hôn bậy bạ giống như trước đây nữa!”

“Vậy à…” Ánh mắt Tiêu Triệt khẽ liếc qua, nhìn khuôn mặt xinh đẹp động lòng người dưới ánh sao của Tiêu Linh Tịch, nhẹ nhàng đưa mặt tới gần: “Nhưng, ta lúc nào cũng muốn hôn người, làm sao bây giờ?”

“Vậy, ngươi cưới ta đi!” Tiêu Linh Tịch khẽ ngẩng mặt lên, vẻ mặt đắc ý nói.

“Nếu người không phải tiểu cô của ta, ta nhất định sẽ cưới người.” Tiêu Triệt buột miệng đáp.

“...”

Nói xong câu đó, Tiêu Triệt lập tức ngây người tại chỗ, vẻ mặt Tiêu Linh Tịch cũng cứng lại, ngơ ngác nhìn hắn... Giống như cả hai đồng thời bị trúng phải định thân thuật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!