Trong thú triều công thành, một nửa là lực lượng cấp bậc Thần Đạo, nửa còn lại là cấp bậc dưới Thần Đạo. Mà trong số huyền thú Thần Đạo, phần lớn là Thần Nguyên cảnh và Thần Hồn cảnh, về phần Thần Kiếp cảnh... Vân Triệt tùy ý đảo qua, cũng có chừng trăm con.
Mộc Phi Tuyết đích thân đến, còn mang theo một ngàn đệ tử Băng Hoàng, cộng thêm các huyền giả thủ thành vốn có, nguy cơ của tòa thành băng này đã được giải trừ.
Vân Triệt yên lòng, không cần hiện thân, cũng không rời đi. Chờ đám người Mộc Phi Tuyết giải quyết xong huyền thú nơi này là có thể trực tiếp đi theo bọn họ quay về tông môn.
Lần này hắn trở về là vì đại sự, phải vô cùng cẩn thận, sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện ngoại thân nào.
Trừ phi cần thiết, hắn cũng sẽ không để cho bất cứ người nào biết được chuyện mình còn sống... Trước khi đến Minh Hàn Thiên Trì, người duy nhất mà hắn xác định sẽ đi gặp cũng chỉ có Mộc Huyền Âm.
Bởi vì nàng vĩnh viễn sẽ không hại hắn.
Mộc Phi Tuyết và một đám đệ tử Băng Hoàng đã đến, trong khoảnh khắc, tuyết vực đang chìm trong tai họa bỗng nổ tung vô số hàn quang màu băng lam. Thú triều đông nghìn nghịt bị áp chế lùi lại từng tầng, chưa đến nửa khắc đồng hồ, phòng tuyến đã được đẩy về phía trước trọn vẹn vài dặm.
Trong thành Huyễn Yên, tiếng hoan hô rung trời, mỗi người đều tin chắc nguy cơ đã hoàn toàn được giải trừ.
Mà đúng lúc này, Vân Triệt đang ẩn mình lại ngước mắt lên, khẽ lẩm bẩm một tiếng: "Nguy rồi!"
Huyền thú cuồng loạn bị tàn sát từng mảng, thú triều lui về phía sau với tốc độ ngày càng nhanh. Hàn quang Băng Hoàng chớp động trên người Mộc Phi Tuyết lại trước sau như một vẫn nồng đậm, cả người nàng thậm chí đã lóe lên lam quang, xâm nhập sâu vào trong thú triều, mỗi một kiếm chém ra, đều sẽ có không biết bao nhiêu huyền thú bị băng phong, nứt vỡ... Mà huyền thú nứt vỡ dù là thân thể hay nội tạng đều bị đông cứng hoàn toàn, cho dù tan thành trăm mảnh cũng không rơi ra một giọt máu.
Choang!!
Mười mấy cây băng thụ ngàn trượng đồng thời đột ngột mọc lên từ mặt đất trong tuyết vực, cành băng lá giá tràn ra, phong tỏa hơn vạn con huyền thú vào trong đó... Khoảnh khắc nổ tung, vụn băng đầy trời bay tứ tung, trung tâm thú triều khổng lồ xuất hiện một khoảng trống rỗng đến đáng sợ.
Cũng vào lúc này, động tác của Mộc Phi Tuyết đột nhiên khựng lại, ánh mắt đột ngột nhìn về phía trước.
Phía sau thú triều, không biết từ khi nào đã xuất hiện hai bóng trắng vĩ đại, kèm theo hai luồng khí tức đáng sợ lớn đến mức làm cho toàn thân nàng lạnh buốt.
Thần Linh thú!
Còn là hai con!
Hơn nữa, cảm giác áp bách về khí tức vô cùng trầm trọng kia... cảnh giới của hai con Thần Linh thú này rõ ràng đều cao hơn Mộc Phi Tuyết!
- Gràoooo!!!
Một tiếng rít gào như núi lở biển gầm, khắp tuyết vực nhất thời sôi trào, cũng áp chế hoàn toàn tiếng reo hò kéo dài không dứt ở thành Huyễn Yên.
Âm thanh rít gào khủng bố này cùng với uy áp băng hàn bao phủ xuống, tất cả các huyền giả thủ thành đều biến sắc, khuôn mặt tràn đầy hoảng sợ và khó tin.
- Chẳng... chẳng lẽ là...
- Không! Không thể nào!
Vào lúc này, một bóng dáng trăm trượng phóng lên cao từ phía sau thú triều, lao thẳng tới Mộc Phi Tuyết đang đứng đầu chiến tuyến cũng là người giết nhiều huyền thú nhất... Theo nó đánh tới, hướng gió của tuyết vực cũng đột ngột thay đổi.
Nhìn bóng trắng vĩ đại trên không trung, niềm may mắn trong lòng mọi người bị dập tắt không thương tiếc.
- Băng... Băng Hà Cự Thú!
Băng Hà Cự Thú, huyền thú lĩnh chủ của một phương tuyết vực khổng lồ, sở hữu lực lượng Thần Linh cảnh cường đại. Nó thường ẩn mình ở trung tâm lãnh địa huyền thú, gần như không bao giờ bước ra ngoài, trung bình phải mấy trăm năm mới có khả năng bị người ta phát hiện một lần.
Đối với huyền giả cấp bậc của thành Huyễn Yên mà nói, đây hoàn toàn là huyền thú cấp bậc truyền thuyết.
Hơn một năm nay, xung quanh Ngâm Tuyết giới liên tục phát sinh huyền thú náo động, nhưng chưa từng có bất cứ nơi nào xuất hiện huyền thú lĩnh chủ cấp bậc cao như Băng Hà Cự Thú!
Hiển nhiên, ở Thần giới, ảnh hưởng của hiện tượng đỏ ửng vẫn luôn ngày càng sâu sắc, cấp bậc huyền thú chịu ảnh hưởng cũng ngày càng cao.
Cảm xúc tiêu cực bị phóng đại không có nghĩa là hoàn toàn mất đi lý trí, Băng Hà Cự Thú lao thẳng đến Mộc Phi Tuyết có khí tức mạnh nhất, khí tức giận dữ phóng thích ra đánh văng tất cả đệ tử Băng Hoàng và huyền giả thủ thành ở phía xa ra.
Ầm rầm!!
Thân hình Mộc Phi Tuyết lóe lên băng ảnh, lướt đi thật xa. Băng Hà Cự Thú đánh hụt một kích, tuyết vực nứt toác, nhưng lại chôn vùi lượng lớn huyền thú vào vực sâu tử vong.
- Phi Tuyết sư tỷ... mau đi!
Một nam đệ tử Băng Hoàng gầm lên.
Thành chủ thành Huyễn Yên vừa phun máu, vừa kiệt lực gầm to:
- Phi Tuyết tiên tử mau đi! Đó là Băng Hà Cự Thú!
Nhưng Mộc Phi Tuyết lại như không nghe thấy, bóng dáng vừa lướt đi đã lấy tốc độ nhanh hơn quay lại, kiếm ngưng tụ lam quang, âm thanh xuyên không xen lẫn tiếng kêu của Băng Hoàng, đâm thẳng vào Băng Hà Cự Thú.
Nàng là đệ tử thân truyền của Ngâm Tuyết Giới Vương, nàng tới đây vì phụng mệnh sư phụ hóa giải tai họa huyền thú... Chỉ có chết trận, không có bỏ trốn!
Xoẹt!!!
Tia máu bắn ra, băng kiếm đâm vào sau lưng Băng Hà Cự Thú, nhưng Băng Hoàng thần lực ngưng tụ trên thân kiếm lại trong nháy mắt bị một luồng lực lượng vô cùng mạnh mẽ phong tỏa chặt chẽ, không cách nào bộc phát. Thân hình Băng Hà Cự Thú lật chuyển, một luồng sức mạnh ngập trời đánh thẳng vào Mộc Phi Tuyết.
Trước thân thể trăm trượng của Băng Hà Cự Thú, bóng dáng của Mộc Phi Tuyết chỉ có thể được xem là nhỏ bé. Lực lượng của Băng Hà Cự Thú vô cùng khủng bố, sức mạnh vừa vung lên gần như đã phong tỏa trọn vùng không gian, khiến Mộc Phi Tuyết vốn không thể nào né tránh.
Trên mặt nàng không hề kinh loạn, băng kiếm rút về, lập tức chuyển công thành thủ, tầng băng kết lại, bóng dáng tạm thời lui về phía sau, hóa giải từng tầng lực lượng... Nhưng nàng còn chưa kịp hồi khí, lại một tiếng gầm dữ dội vang lên, một con Băng Hà Cự Thú khác đã cuốn theo vụn băng đầy trời lao thẳng tới.
Một màn này khiến mọi người vốn đang kinh hãi suýt chút nữa nổ tung tròng mắt.
- Lại... lại một con nữa!!?
- A... sao... làm sao có thể...
Một con Băng Hà Cự Thú đã là trăm năm khó gặp, một thành Huyễn Yên nho nhỏ của bọn họ lại đồng thời xuất hiện hai con!
- Chạy mau... chạy mau!
- Phi Tuyết sư tỷ mau đi... A a!!
Con Băng Hà Cự Thú thứ hai còn chưa đến gần, uy áp khủng bố bao phủ từ xa đã khiến cho một mảng lớn đệ tử Băng Hoàng bị hung hăng đập xuống từ trên không trung.
Mộc Phi Tuyết vừa mới chính diện chống đỡ lực lượng của Băng Hà Cự Thú, đang ở trạng thái không thể ngăn cản, con Băng Hà Cự Thú thứ hai đột nhiên đánh tới, nàng đã khó mà chống đỡ được nữa, trên thân kiếm nâng ngang chỉ miễn cưỡng lóe lên một chút lam quang thâm thúy.
Phụt rầm!!
Tuyết vực lại một lần nữa vỡ nát, tiên ảnh của Mộc Phi Tuyết lập tức bị đánh bay ngược lại vài dặm, nhưng không ngã xuống mà cứng rắn ngừng lại giữa không trung. Thân thể nàng khẽ lắc lư, trên tuyết nhan lóe lên chút tái nhợt, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, trên người nàng lại một lần nữa hiện lên bóng dáng Băng Hoàng, trong tiếng kinh hô của tất cả mọi người mà nhằm thẳng vào Băng Hà Cự Thú.
- Haizz, lại là một nữ nhân cố chấp.
Vân Triệt lắc lắc đầu.
Lấy năng lực của Mộc Phi Tuyết, đánh không lại một con Băng Hà Cự Thú, hai con lại càng tuyệt đối không có khả năng. Nhưng hình thể và lực lượng của hai con Băng Hà Cự Thú này tuy vĩ đại, tốc độ lại rõ ràng là điểm yếu, nếu Mộc Phi Tuyết muốn một mình trốn đi, có thể nói là dễ như trở bàn tay.
Nhưng hiển nhiên, nàng sẽ không làm lựa chọn này.
- Phi Tuyết sư tỷ!
- Phi Tuyết tiên tử!!
Từng tiếng gầm lên có thể nói là tê tâm liệt phế. Thân phận của Mộc Phi Tuyết không chỉ đơn giản là đệ tử Băng Hoàng, mà là đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương, thân phận tôn quý đến mức đế vương một quốc gia cũng phải cúi đầu bái lạy. Cho dù tất cả đệ tử Băng Hoàng đến đây và toàn bộ dân chúng thành Huyễn Yên đều táng thân ở đây, nàng cũng tuyệt đối không thể ngã xuống.
Nhưng nàng lại không hề nghĩ như vậy, không để ý đến sinh tử, một mình gắng gượng ngăn cản hai đại Băng Hà Cự Thú.
Thú triều mãnh liệt đẩy tới, đệ tử Băng Hoàng và huyền giả thành Huyễn Yên ốc còn không mang nổi mình ốc, vốn cũng không có sức đi trợ giúp Mộc Phi Tuyết.
Ầm rầm!
Ầm rầm!!
Dưới sức mạnh của hai con Băng Hà Cự Thú, bóng dáng của Mộc Phi Tuyết giống như chiếc lá mỏng manh giữa cuồng phong bão tố. Quỹ tích lóe lên của nàng dần dần mơ hồ và hỗn loạn, nhưng nàng vẫn cố chấp dùng băng kiếm lướt trên hàn quang thâm thúy, dần dần kéo hai con Băng Hà Cự Thú ra xa khỏi thành Huyễn Yên.
Một khi để cho Băng Hà Cự Thú bước vào thành Huyễn Yên thì chỉ có hậu quả diệt thành. Không hề nghi ngờ, Mộc Phi Tuyết đang dùng tính mạng để ngăn cản... Nhưng sự ngăn cản này cũng ngày càng trở nên vô lực.
Rầm!!
Một mảnh huyết vụ bay rơi, bóng dáng của Mộc Phi Tuyết giống như con chim sẻ trắng bị bắn rơi, hung hăng rơi vào tuyết vực bên dưới.
Nhưng ngay lập tức, nàng lại phi thân lên... Tuyết y nhuốm máu, tóc dài hỗn độn, băng cơ ngọc nhan hoàn toàn tái nhợt, nhưng đôi băng mâu vẫn lạnh thấu xương như trước, băng kiếm trong tay phát ra kiếm ngâm xen lẫn tiếng phượng hoàng kêu thê lương.
“...” Nhìn bóng dáng của Mộc Phi Tuyết xuyên qua hai con Băng Hà Cự Thú, ánh mắt của Vân Triệt xuất hiện hốt hoảng trong khoảnh khắc.
Hắn đang nhớ lại năm đó, cảnh tượng một mình Sở Nguyệt Thiền đối mặt với hai con giao long... Các nàng có dung nhan tương tự, dáng người tương tự, tính tình tương tự, dùng đều là huyền lực băng hàn, đối mặt cũng là cảnh tượng tương tự...
Rầm!!
Mộc Phi Tuyết lại một lần nữa bị hung hăng nện xuống, lần này thời gian nàng bay lên chậm lại nửa giây. Khi đứng dậy, tuyết y sau lưng đã bị nhuộm thành một mảng đỏ tươi, ngay cả trên kiếm của nàng cũng đã có máu tươi chậm rãi nhỏ giọt.
“...” Chân mày Vân Triệt trầm xuống, bàn tay hơi nắm chặt, nhưng vẫn cố nén không ra tay... Với dư lực của nàng, hiện giờ chạy trốn vẫn hoàn toàn kịp.
Nhưng Mộc Phi Tuyết vẫn không trốn.
- Gràoooo!!
Tiếng gầm của Băng Hà Cự Thú vẫn mang theo phẫn nộ không cách nào bình ổn, dưới sức mạnh do chúng phóng thích trong cơn thịnh nộ, lần này, bóng dáng của Mộc Phi Tuyết lóe lên một cái, lướt đi thật xa, băng kiếm nâng ngang, sau đó... Trong miệng đột nhiên phun ra một ngụm huyết vụ lớn, phun lên thân băng kiếm trong tay.
Băng Hoàng huyết mạch trên người Vân Triệt xuất hiện rung động rất nhỏ. Trong nháy mắt, Vân Triệt đã biết được đây là cái gì...
Tinh huyết của Mộc Phi Tuyết và Băng Hoàng nguyên huyết!
Thế giới đột nhiên yên tĩnh lại vào một khắc này, đôi mắt của Mộc Phi Tuyết dần dần mất đi thần sắc, một luồng băng hàn vượt xa lực lượng cực hạn của nàng từ trên không trung phủ xuống, khiến thú triều khổng lồ đột nhiên đình trệ, ngay cả hai con Băng Hà Cự Thú cũng toàn thân chấn động mạnh, dừng lại tại chỗ.
Đồng tử vô thần càng thêm tan rã, thanh kiếm Mộc Phi Tuyết cầm trong tay chậm rãi giơ lên, trên mũi kiếm, một huyền trận màu u lam đang thong thả xoay tròn, lấp lánh... Cùng lúc đó, màu sắc của thế giới cũng thay đổi theo, từ trắng xám biến thành lam nhạt, lại dần dần chuyển thành băng lam...
Xa xa, cho dù là huyền thú hay là nhân loại đều rõ ràng cảm thấy một luồng băng hàn... cùng với sự sợ hãi ăn sâu vào linh hồn. Mọi ánh mắt đều không tự chủ được mà nhìn về phía lam quang đang phủ xuống kia, nhìn thế giới chuyển thành màu u lam ngày càng thâm thúy.
Đôi mắt của Vân Triệt cũng bị chiếu thành màu lam, tất cả những gì đang xảy ra trên người Mộc Phi Tuyết đều cho hắn cảm giác quen thuộc đến khó hiểu... Nhưng nháy mắt tiếp theo, đôi mắt của hắn hoảng hốt co rụt lại.
Bởi vì hắn chợt nhớ ra mình đã gặp cảnh tượng tương tự ở đâu!
Sáu năm trước... Viêm Thần giới... Táng Thần Hỏa Ngục... Mộc Huyền Âm đồng thời đối mặt với hai con Cầu Long viễn cổ...
Kia là Đoạn Nguyệt Hủy Thương dưới tuyệt vọng!
Lấy tu vi của Mộc Huyền Âm, khi phát động Đoạn Nguyệt Hủy Thương đều phải trả giá bằng tổn hại nguyên khí nặng nề và tinh huyết, Mộc Phi Tuyết ở Thần Linh cảnh... đây chẳng phải là muốn đánh cược mạng sao!
Hắn không còn cách nào im lặng được nữa, bóng dáng lóe lên, như sấm sét giáng xuống.
Hồi tưởng lại năm đó khi mới vào Thần giới, trong lòng lẩm bẩm vô số lần rằng phải khiêm nhường, ngàn vạn lần không được xen vào chuyện của người khác... kết quả ngày đầu tiên đã chọc phải cái sọt lớn.
Hiện giờ mới vừa trở về Ngâm Tuyết giới còn chưa được một canh giờ... cũng chưa tới một canh giờ trước mới cam đoan với Tiểu Yêu Hậu các nàng lần này nhất định sẽ thật cẩn thận, nhắm thẳng đến mục tiêu, tuyệt đối không nhúng tay vào chuyện ngoại sự gì...
Vân Triệt vỗ một cái lên trán mình... Mẹ nó, đều là mệnh mà!
Rắc rắc!!
Một đường lôi đình từ trên trời giáng xuống, lập tức ép lui hai con Băng Hà Cự Thú cường đại đến mức làm người ta tuyệt vọng. Bóng dáng của Vân Triệt xuất hiện trước người Mộc Phi Tuyết, một ngón tay điểm lên kiếm của nàng, cứng rắn đè ép lực lượng mà nàng đang dùng mệnh nguyên để thúc giục trở về.
Quay đầu nhìn Mộc Phi Tuyết đang kinh ngạc ở đó, khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, trong miệng phát ra giọng điệu hết sức tùy tiện vô lễ sau khi đã thay đổi:
- Vị tiên tử này, chỉ là hai con huyền thú, có đáng để lấy mạng ra đánh đổi không? Một tiểu mỹ nhân xinh đẹp như ngươi nếu không còn nữa, vậy chính là tổn thất lớn của đám nam nhân chúng ta rồi