Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1413: CHƯƠNG 1411: CỰ THÚ THẦN QUÂN

Nhìn thấy Vân Triệt định rời đi lại đột nhiên đứng ngây tại chỗ, khí tức trên người rõ ràng thay đổi, mọi người đều căng thẳng trong lòng, Huyễn Yên thành chủ hỏi:

- Ân công tiền bối còn có gì phân phó?

“...” Vân Triệt chậm rãi xoay người, sắc mặt trầm trọng và ánh mắt lạnh lẽo khiến trong lòng tất cả mọi người dâng lên một nỗi bất an, hắn hỏi:

- Ở Ngâm Tuyết Giới, có huyền thú Thần Quân cảnh tồn tại không?

- Cái này...

Huyễn Yên thành chủ sửng sốt, các huyền giả thủ thành khác cũng đều tỏ vẻ ngơ ngác.

Trong Ngâm Tuyết Giới, người đạt tới Thần Quân cảnh có tổng cộng hai vị, theo thứ tự là tổng cung chủ của ba mươi sáu Băng Hoàng Cung Mộc Băng Vân và đại trưởng lão Mộc Hoán Chi. Đối với Huyễn Yên Thành mà nói, Thần Vương đã là tồn tại như thần thoại, còn Thần Quân cảnh... đó là cấp bậc mà bọn họ vốn không thể tiếp xúc, tự nhiên cũng không cách nào trả lời.

Mộc Hàn Yên đáp lại:

- Có. Mấy năm trước vãn bối từng nghe sư tôn ngẫu nhiên nhắc đến, Ngâm Tuyết Giới chẳng những tồn tại huyền thú Thần Quân cảnh, mà còn có tổng cộng đến ba con. Chúng lần lượt ẩn mình ở bắc vực, đông vực và nam vực, là tổng bá chủ của tất cả huyền thú trong Ngâm Tuyết Giới.

- Nhưng chúng sẽ không bước ra khỏi lãnh địa của mình, cũng chưa từng có ai gặp được chúng. Người phát hiện và biết được sự tồn tại của chúng chỉ có tông chủ... cũng chính là Đại Giới Vương của Ngâm Tuyết Giới chúng ta.

Mộc Hàn Yên trả lời cực kỳ kỹ càng, sau đó thăm dò:

- Lăng tiền bối đến Ngâm Tuyết Giới... chẳng lẽ vì nghe được tin tức gì đó, muốn đi bái phỏng vị huyền thú bá chủ này sao?

“...” Vân Triệt yên lặng nhìn chằm chằm Mộc Hàn Yên... Đầu óc ta có vấn đề đến vậy sao!

Huyền thú cao cấp gần như không bao giờ bước vào lãnh địa của con người, nhưng đồng thời ý thức lãnh địa của chúng cũng cực kỳ mạnh. Đi bái phỏng? Thân là nhân loại lại dám bước vào địa bàn của chúng, sẽ bị coi là khiêu khích trực diện!

- Các ngươi mau đi đi.

Vân Triệt quay mắt đi, lạnh lùng nói.

- Hả? Ý của tiền bối là?

- Mang theo Mộc Phi Tuyết, đi nhanh lên!

Sắc mặt của Vân Triệt càng thêm âm trầm đáng sợ.

Mộc Phi Tuyết: “...”

- Cái này...

Mọi người càng thêm hồ đồ.

Hai tay Vân Triệt nhanh chóng siết chặt, nhìn thẳng về phía trước, lại phát hiện mọi người phía sau vẫn không hề có động tĩnh gì, hắn lập tức gắt lên:

- Các ngươi không nghe hiểu lời của ta sao! Đi nhanh lên! Không đi nữa sẽ...

Giọng nói của hắn đột ngột im bặt:

- Haizz... Đã không còn kịp rồi.

Rầm!

Tuyết vực vừa mới yên tĩnh đột nhiên chấn động dữ dội... Sau đó, một tiếng rít gào gần như muốn xé rách cả bầu trời đột nhiên truyền đến.

- Grào...

Mặt đất rung chuyển, tiếng gầm kinh thiên, trong nháy mắt, tất cả đệ tử Băng Hoàng và huyền giả thủ thành đều bị chấn động ngã sõng soài trên đất, hơn nửa số người thất khiếu chảy máu, còn những huyền giả đã bị thương từ trước thì vết thương cũ rách toạc, hộc máu không ngừng.

Vân Triệt lập tức đưa tay, một luồng huyền khí bao phủ lấy Mộc Phi Tuyết... Nếu không, thương thế vừa mới ổn định của nàng chắc chắn sẽ nứt toác toàn diện.

- Sao... sao lại thế này...

Giọng Huyễn Yên thành chủ run rẩy... một sự run rẩy không cách nào khống chế.

Trong tiếng gầm rú đáng sợ, một luồng linh áp kinh khủng tuyệt luân từ xa ập xuống... đó là một lực lượng hoàn toàn vượt xa nhận thức và tưởng tượng của bọn họ, đáng sợ hơn hai con Băng Hà Cự Thú lúc trước gấp ngàn vạn lần.

Mộc Hàn Yên nửa quỳ trên mặt đất, toàn thân run rẩy, hồi lâu không cách nào đứng dậy. Trong cơn run rẩy, hắn đột nhiên nghĩ tới câu hỏi vừa rồi của Vân Triệt, lập tức đôi mắt thất sắc, kinh hãi thốt lên:

- Lăng tiền bối, chẳng lẽ... chẳng lẽ...

Vân Triệt nhìn chằm chằm phía trước:

- Tòa thành nhỏ này vận khí không tệ, lại dẫn tới một con Thần Quân thú. Có thể khiến cho vị tổng bá chủ huyền thú này rời khỏi lãnh địa, xem ra nó đã bị chọc tức không nhẹ rồi.

- Cái... cái gì... cái gì...

Từng chữ của Vân Triệt như sấm sét kinh hoàng, dọa cho tất cả huyền giả Huyễn Yên Thành hồn bay phách lạc.

Trừ Huyễn Yên thành chủ, cả đời này của bọn họ ngay cả huyền giả Thần Quân cảnh cũng chưa có duyên gặp mặt, càng không thể nào biết được có một con huyền thú bá chủ Thần Quân cảnh ẩn mình trong một phương tuyết vực... Bọn họ không thể tin được, Huyễn Yên Thành nho nhỏ này, có đức hạnh gì mà lại chọc tới một con Thần Quân thú nổi giận!

Giọng Mộc Hàn Yên vẫn run rẩy:

- Tiền... tiền tiền... tiền bối... nếu thật sự là Thần Quân thú, chúng ta nên... làm sao bây giờ... tiền bối... có thể có biện pháp...

-... Ta có thể có biện pháp cái rắm gì chứ!

Vân Triệt có chút bực bội nói.

Hiện giờ hắn càng hoài nghi, bản thân có phải thật sự là tai tinh không? Huyễn Yên Thành này yếu như vậy, nhỏ như vậy, ở Ngâm Tuyết Giới rõ ràng là một thành nhỏ hẻo lánh đến chim cũng không thèm bay qua... lại có thể dẫn tới một con Thần Quân thú bước ra khỏi lãnh địa!

Lực lượng Thần Quân cảnh... hắn quả quyết không có khả năng chống cự! Cũng không thể lại một lần nữa liều mạng mở ra Bỉ Ngạn Tu La.

Muốn chạy trốn thì dễ dàng, nhưng mà... Mộc Phi Tuyết, còn có tất cả mọi người ở nơi này chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Vân Triệt thở nhẹ một hơi:

- Các ngươi dốc hết sức chạy trốn đi, trốn được càng xa càng tốt, sống hay chết, phải nhìn vào số mệnh của chính các ngươi.

Trong lúc nói chuyện, huyền khí trên người Vân Triệt bùng nổ, cuộn lên một luồng xoáy nước khổng lồ.

- Tiền bối, ngài...

- Ta thử khuyên lui nó, nếu đàm phán không thành, nhiều lắm cũng chỉ có thể kéo dài mười hơi thở...

Nói được một nửa, bóng dáng hắn lóe lên, xuất hiện bên cạnh Mộc Phi Tuyết, không hề để ý đến phản ứng của nàng, cánh tay cường ngạnh ôm ngang hông nàng:

- Ta có thể bảo vệ cũng chỉ có mạng của một mình nàng, các ngươi tự cầu nhiều phúc đi.

Nói xong, hắn hóa thành một tia sáng trong khi mọi người còn đang ngây ngốc, không cho bọn họ một chút thời gian phản ứng nào.

Nếu như dùng Độn Nguyệt Tiên Cung, hắn có thể lập tức cứu rất nhiều người... nhưng mà, hắn ra tay tương trợ đã là tận tình tận nghĩa rồi, sao có thể vì những người không liên quan mà bại lộ Độn Nguyệt Tiên Cung.

Còn Mộc Phi Tuyết, nàng đã trở thành đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm, nếu nàng chết, Mộc Huyền Âm nhất định sẽ mất mát... Đồng thời, cũng coi như bù đắp lại chuyện năm đó đã khinh nhờn, làm tổn hại thanh danh của nàng đi.

Gần như trong cùng một lúc, bầu trời phương xa xuất hiện một bóng trắng vĩ đại... Khoảnh khắc bóng trắng xuất hiện, mọi người cảm giác như toàn bộ bầu trời đều bị đè sập xuống, nỗi hoảng sợ trong lòng càng khuếch đại thêm hơn mười lần.

- Sư huynh, làm sao bây giờ?

- Đi!

- Nhưng Phi Tuyết sư tỷ nàng...

- Lăng tiền bối nói ngài ấy có thể bảo vệ tính mạng của Phi Tuyết sư tỷ... chúng ta chỉ có thể tin tưởng! Toàn bộ giải tán, đi!!

- Thành chủ đại nhân...

- Đi mau!!

Đối mặt với thú triều khổng lồ và hai con Thần Linh thú, bọn họ sẽ liều chết phản kháng. Nhưng Thần Quân thú... Ở trước mặt nó, bọn họ chẳng khác nào con kiến. Vốn không thể nảy sinh một chút lòng chống cự nào.

Bọn họ cũng không dám do dự chút nào, không bận tâm đến an nguy của Huyễn Yên Thành, dốc hết tốc độ bỏ chạy... chỉ có Vân Triệt, mang theo Mộc Phi Tuyết nhằm thẳng đến con cự thú màu trắng xám kia.

Trong tầm mắt là thân hình khổng lồ chừng hơn ba trăm trượng, còn lớn hơn Băng Hà Cự Thú vừa bị diệt sát mấy lần. Nó một thân tuyết trắng, nếu thu liễm khí tức, nằm trong tuyết vực, sẽ hoàn toàn hòa hợp với cả mảnh trời đất trắng xóa.

Cảm nhận được Vân Triệt tới gần, nó cũng không tiến về phía trước nữa, dừng lại giữa không trung, một đôi mắt lớn màu lam thẫm và khí tức khổng lồ của Thần Quân cảnh... khóa chặt vào Vân Triệt, nhân loại có khí tức mạnh nhất này.

Vân Triệt mang theo Mộc Phi Tuyết đã hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động, dừng lại trước con cự thú trắng xám, so sánh ra, bóng dáng của hai người có thể nói là vô cùng nhỏ bé.

- Ngươi...

Mộc Phi Tuyết định mở miệng.

- Đừng nói chuyện.

Vân Triệt thấp giọng nói, hắn nhìn cự thú trắng xám, cất tiếng:

- Vị tiền bối này, ngươi thân là tôn chủ của thú tộc Ngâm Tuyết, vì sao hôm nay lại hạ mình hiện thân, xâm phạm vào một tòa thành nhân loại nho nhỏ?

Ầm rầm!!

Cánh tay khổng lồ của cự thú trắng xám vung xuống, trời cao chấn động, giọng nói của nó cũng mang theo tức giận truyền khắp tuyết vực xung quanh:

- Bổn vương chưa bao giờ xâm phạm nhân tộc các ngươi, nhưng trong một năm qua, các ngươi đã tàn sát bao nhiêu con dân của Bổn vương! Loài người ti tiện! Lại còn có mặt mũi chất vấn ngược lại Bổn vương!

“...” Vân Triệt nhất thời không nói được gì, rất muốn oán thầm một câu: Mẹ nó, ngươi mù à! Rõ ràng là huyền thú phát cuồng bước vào lãnh địa của con người trước!

Vân Triệt giơ tay lên nói:

- Tiền bối tạm thời bớt giận. Tin rằng tiền bối không phải không nhận ra, trong một năm này con dân của ngươi đồng loạt xuất hiện dị thường, thoát ra khỏi lãnh địa, công kích nhân loại, loài người chúng ta chỉ tự vệ mà thôi...

Cự thú trắng xám rít gào:

- Im miệng! Cho dù là vì nguyên nhân gì, con dân một phương trời đất này của Bổn vương đã tổn thất đến ngàn vạn trong thời gian một năm, mà đây đều do loài người các ngươi ban tặng! Sao Bổn vương có thể tiếp tục ngồi yên không để ý đến!

- Vậy ngươi phải nghĩ kỹ hậu quả!

Con đế vương trong Ngâm Tuyết thú này đã bước ra khỏi lãnh địa, hiển nhiên đã tức giận đến khó kiềm chế, muốn dựa vào lời nói để bình ổn cơn giận của nó vốn không có khả năng. Sắc mặt của Vân Triệt đột nhiên lạnh xuống, giọng điệu cũng trở nên âm trầm:

- Với cấp bậc của ngươi, nên biết Đại Giới Vương của Ngâm Tuyết Giới là nhân vật bậc nào! Nếu như ngươi ra tay, nàng nhất định sẽ không thờ ơ, đến lúc đó... không riêng gì con dân của ngươi, kể cả ngươi cũng phải vĩnh viễn táng thân nơi đây!

Lời khuyên của Vân Triệt không hề có hiệu quả, ngược lại khiến cự thú trắng xám càng thêm phẫn nộ:

- Bổn vương đã bước ra khỏi lãnh địa, thì đã không sợ hậu quả gì cả! Bộ tộc huyền thú chúng ta thương vong vô số, khắp nơi điêu linh... Đã đến lúc loài người các ngươi phải trả một cái giá thật đắt!!

Con cự thú trắng xám này hiển nhiên không bị sắc đỏ ảnh hưởng, mà là vì vô số huyền thú bạo loạn, diệt vong, dần dần điêu linh, sau đó không còn cách nào giữ được bình tĩnh nữa.

Kéo dài thời gian được như vậy đã ngoài dự đoán của Vân Triệt. Lúc cự thú trắng xám bùng nổ tức giận, cánh tay Vân Triệt đã vòng ra sau, ôm chặt Mộc Phi Tuyết thêm, thấp giọng nói:

- Đừng lo lắng, không chết được.

Mộc Phi Tuyết: “...”

Vân Triệt nheo hai mắt lại:

- Được rồi, một khi đã như vậy... Vừa rồi đám huyền thú muốn tấn công tòa thành băng của nhân loại kia, ta giết nhiều nhất, ừm, cũng mười mấy vạn con đi. Ha... đều sắp bị ta giết sạch rồi ngươi mới mò ra, sợ rằng chẳng qua chỉ là một con rùa rụt cổ!

Lời Vân Triệt nói không thể nghi ngờ là lửa cháy đổ thêm dầu đối với cự thú trắng xám đang tức giận, khiến đôi mắt xanh thẳm của nó cũng nhuốm một màu đỏ tươi.

- Nếu đã muốn trả thù loài người chúng ta... có bản lĩnh thì đến giết ta trước đi! Cho ta xem xem ngươi có bản lĩnh đó không!

Trong tiếng gầm to, huyền khí trên người hắn bùng nổ, giống như sấm sét bắn ra... hướng bay về chính là hướng ngược lại với Huyễn Yên Thành.

Đệ tử Băng Hoàng và huyền giả hộ thành đang dốc toàn lực chạy trốn đều quay đầu lại vào giờ phút này, nhìn thấy một vệt sao băng lao về phương xa... Bọn họ rõ ràng đây là Vân Triệt đang dùng tính mạng để tranh thủ thời gian chạy trốn cho bọn họ, trong lòng vô cùng xúc động.

Đương nhiên bọn họ cũng không biết được rằng Vân Triệt dùng bản thân làm mồi nhử dẫn đi là thật, nhưng từ đầu vốn không hề có nguy hiểm gì đến tính mạng.

Cự thú trắng xám tức giận, vung móng vuốt khổng lồ, trời cao đột nhiên tối sầm, vô số sông băng đột ngột hiện ra, bay về phía Vân Triệt đang mang theo Mộc Phi Tuyết nháy mắt chạy xa.

Nhưng mà ngay trong nháy mắt tiếp theo, dòng sông băng này đột nhiên dừng lại, tiếp đó quỷ dị biến mất, móng vuốt của cự thú trắng xám đang định nện xuống cũng như bị vạn ngọn núi đè lên người, gắt gao dừng lại giữa không trung.

❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!