Giữa nam và nữ luôn tồn tại rất nhiều loại tình cảm kỳ diệu mà mâu thuẫn.
Ví như năm đó, chính hành động Vân Triệt liều mình đối đầu với Cầu Long viễn cổ vì Mộc Huyền Âm đã khiến trái tim nàng rung động. Nhưng cũng từ đó, điều nàng sợ hãi nhất, không thể tha thứ nhất, lại chính là việc hắn liều mạng... dù là vì bản thân nàng hay vì bất kỳ ai khác.
Sự chuyển biến vi diệu này, Mộc Băng Vân chưa từng trải qua nên sẽ không thể nào thấu hiểu.
- Tỷ vội vã muốn hắn trở về như vậy, là vì sợ hắn biết chuyện về “Tà Anh” sao?
Mộc Băng Vân hỏi.
Mộc Huyền Âm chậm rãi đáp:
- Trong nhận thức của hắn, Thiên Sát Tinh Thần và Thiên Lang Tinh Thần đã chết từ ba năm trước. Mấy năm nay, ta vẫn luôn âm thầm theo dõi tai họa ngày một nghiêm trọng ở Lam Cực Tinh. Lần này hắn đột nhiên trở về Ngâm Tuyết Giới, cũng chỉ vì muốn giải quyết kiếp nạn chắc chắn sẽ ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát này.
- …
Mộc Băng Vân ngẩn ra, trên gương mặt tựa tuyết của nàng thoáng hiện vẻ phức tạp:
- Mấy năm nay, tỷ thường xuyên đến Lam Cực Tinh sao?
- …
Đôi mắt băng giá của Mộc Huyền Âm khẽ động, sau đó nàng tránh ánh nhìn thẳng của Mộc Băng Vân, lạnh lùng nói:
- Chuyện này không quan trọng!
Ngừng lại một chút, Mộc Huyền Âm nói tiếp:
- Những lời hắn vừa nói dĩ nhiên là sự thật. Nhưng nếu hắn không nhận được câu trả lời mình muốn, hoặc phát hiện ra sức mình không thể làm được, hoặc Đại hội Trụ Thiên tập hợp lực lượng của tất cả Thần Chủ đã đủ để ứng phó với kiếp nạn đỏ ửng, hắn sẽ không còn lý do gì để mạo hiểm ở lại Thần Giới nữa, mà sẽ ngoan ngoãn quay về.
- Nhưng, nếu để hắn biết Thiên Sát Tinh Thần vẫn còn sống, hơn nữa còn trở thành Tà Anh bị toàn bộ Thần Giới sợ hãi và truy sát… Hắn sẽ thế nào?
Mộc Huyền Âm nhắm mắt lại:
- Hắn còn có thể quay về được sao?
Mộc Băng Vân: “…”
- Với tính cách của hắn và tình cảm đặc biệt giữa họ, cho dù Thiên Sát Tinh Thần hóa thành Tà Anh, hắn vẫn sẽ bất chấp tất cả để đi tìm nàng, sau đó đứng về phía nàng… dù cho phải đối đầu với toàn bộ Thần Giới.
Điểm này, cả Mộc Huyền Âm và Mộc Băng Vân đều không chút nghi ngờ.
- Nếu thật sự đến lúc đó, hắn “làm bạn với Tà Anh”, bất kỳ kẻ nào cũng có thể danh chính ngôn thuận chế tài hắn. Kẻ hận hắn, kẻ thèm muốn hắn, thậm chí còn chẳng cần dùng đến thủ đoạn hay âm mưu. Mà với tính tình của Vân Triệt, dù biết rõ hậu quả, hắn cũng sẽ không do dự lùi bước.
Vân Triệt là người thế nào, bao năm qua Mộc Huyền Âm đã sớm nhìn thấu. Cũng chính vì vậy, người thương hắn nguyện ý phó thác tất cả, kẻ hận hắn thì chỉ muốn nghiền xương hắn ra tro.
- Nếu ta là Tà Anh, ta tuyệt đối không mong hắn biết mình còn sống.
Mộc Băng Vân khẽ thở dài:
- Muội hiểu, những điều này muội đều hiểu. Nhưng mà tỷ tỷ…
- Nếu tỷ là Vân Triệt, còn hắn là Tà Anh… vậy thì, tỷ hy vọng hắn mãi mãi chỉ còn lại trong ký ức, vĩnh viễn không thể gặp lại, hay là… tình nguyện đối đầu với cả thế giới, cũng phải…
Mộc Băng Vân không nói hết nửa câu sau, nhưng Mộc Huyền Âm lại sững người tại chỗ, hơi thở khẽ loạn.
Nhìn sâu vào gò má của Mộc Huyền Âm, Mộc Băng Vân liếc qua kết giới đang phong tỏa Vân Triệt, lòng đầy phức tạp, lặng lẽ bước đi.
Bên ngoài Thánh Điện, tuyết đã bay tán loạn. Mộc Băng Vân đi trong tuyết, bước chân chậm rãi, đến khi còn cách chừng mười bước, nàng mới nhận ra Mộc Phi Tuyết đang đứng ở đó.
- Băng Vân Cung chủ.
Mộc Phi Tuyết khom người hành lễ.
Mộc Băng Vân quay lại, dịu dàng nói:
- Phi Tuyết… Chuyện Vân Triệt còn sống, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai.
- Vâng.
Mộc Phi Tuyết khẽ cắn môi, muốn nói lại thôi.
- Ngươi định hỏi, bây giờ Vân Triệt thế nào rồi?
Nàng đã nhận ra ánh mắt có phần né tránh của Mộc Phi Tuyết, trong lòng khẽ than: Vân Triệt… quả nhiên là tai họa.
Mộc Phi Tuyết cúi đầu, khẽ nói:
- Vừa rồi, hình như sư tôn rất tức giận.
Nàng theo hầu Mộc Huyền Âm bao năm, chưa từng thấy sư tôn tức giận đến vậy.
Mộc Băng Vân liếc nhìn nàng, nói:
- Tỷ ấy đối với Vân Triệt xưa nay vẫn vậy, đừng lo lắng. Bây giờ hắn đang bị sư tôn ngươi giam cầm, ngươi tạm thời không gặp được hắn đâu, cũng đừng quấy rầy sư tôn ngươi.
Tuy giam cầm Vân Triệt mười hai canh giờ, nhưng Mộc Băng Vân biết rất rõ, người thực sự tâm tư rối loạn, cần thời gian để bình tĩnh suy nghĩ không phải là Vân Triệt, mà là Mộc Huyền Âm.
- Vâng, đệ tử đã rõ. Đệ tử sẽ canh giữ ở đây, không có lệnh của sư tôn, tuyệt đối không đến gần.
Mộc Phi Tuyết nói.
- Ừm.
Mộc Băng Vân gật đầu, đi lướt qua Mộc Phi Tuyết. Đi được vài bước, nàng đột nhiên dừng lại, khẽ nghiêng mặt, nhỏ giọng nói:
- Phi Tuyết, tông môn chưa bao giờ quy định nữ tử Băng Hoàng không được động lòng. Nữ tử Băng Hoàng trực hệ qua các thế hệ đều cô độc một mình, là vì họ không muốn, chứ không phải không thể. Cho nên, ngươi đừng tự trói buộc mình.
Mộc Phi Tuyết ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
- Vì liên quan đến huyết mạch và huyền công nên nữ tử Băng Hoàng rất khó động lòng, nhưng trái tim rung động vì một nam tử nào đó không phải là tội lỗi, ngược lại còn là một điều may mắn. Trên đời này không chỉ có địa vị, sức mạnh cần dựa vào nỗ lực của bản thân để tranh đoạt, tình cảm cũng vậy, hơn nữa… nói không chừng còn đáng để ngươi bỏ ra nhiều công sức hơn.
- Về điểm này, tuyệt đối đừng học theo sư tôn của ngươi.
- …
Mộc Phi Tuyết ngẩn người, từng lời Mộc Băng Vân nói khiến nàng như lạc vào cõi mộng.
Không chỉ nàng, mà ngay cả Mộc Băng Vân sau khi nói xong những lời này cũng sững sờ hồi lâu… Tựa như không thể tin nổi những lời này lại thốt ra từ miệng mình.
Lại càng không hiểu vì sao mình lại nói những lời này… với Mộc Phi Tuyết.
Nguyệt Thần Giới, Nguyệt Thần Thánh Điện.
Hạ Khuynh Nguyệt đứng trước gương, đôi mắt đẹp khép hờ, bên cạnh, hai thiếu nữ xinh đẹp đang thay y phục cho nàng. Dung mạo của hai thiếu nữ đều thuộc hàng tuyệt sắc, khí chất cao quý như ánh trăng, nhưng khi đứng cạnh Hạ Khuynh Nguyệt, mọi vẻ thanh tao của họ đều trở nên lu mờ.
Hạ Khuynh Nguyệt là nữ Thần Đế đầu tiên trong lịch sử Nguyệt Thần Đế, y phục của Nguyệt Đế vô cùng cầu kỳ, hai người bận rộn hồi lâu mới cẩn thận cởi bỏ lớp váy ngoài, để lộ ra thân áo trong màu tím nhạt.
Dưới lớp nguyệt y mỏng manh là đường cong cơ thể tuyệt mỹ đến kinh người, bờ vai tròn trịa tựa ngọc thạch trời ban, làn da lộ ra ngoài lấp lánh như băng tuyết. Có lẽ để che giấu vóc người, lớp áo trong của nàng đặc biệt bó sát, khiến cho đôi gò bồng đảo càng thêm căng đầy viên mãn.
Ánh mắt của thiếu nữ hầu hạ bên cạnh bất giác trở nên ảm đạm, hơi thở cũng thoáng chút rối loạn. Các nàng không phải lần đầu nhìn thấy ngọc thể của Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng lần nào cũng vậy, dù là nữ tử mà các nàng vẫn say mê đến thất thần, thầm ao ước nam tử nào trên đời này có diễm phúc được hưởng thụ thân thể ngọc ngà ấy.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân vội vã tiến đến, mang theo cả hơi thở không mấy bình tĩnh. Rất nhanh, một thiếu nữ mặc xiêm y màu bạc đi tới phía sau, quỳ xuống bái lạy:
- Chủ nhân…
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói:
- Cẩn Nguyệt, hiếm khi thấy ngươi vội vã như vậy, hay là vết rách đỏ thẫm hoặc Đại hội Trụ Thiên có biến cố gì?
Cẩn Nguyệt vội nói:
- Thưa chủ nhân, vừa nhận được tin, Vân Triệt vẫn còn trên đời, hắn chưa chết, và hiện đang ở Ngâm Tuyết Giới.
- Cái gì…
Hai thiếu nữ bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt đồng thời kinh hô một tiếng, sau đó vội lùi lại một bước, cúi đầu không dám lên tiếng.
- …
Hạ Khuynh Nguyệt mở bừng đôi mắt đẹp:
- Lặp lại lần nữa.
- Hiện tại Vân Triệt đang ở Ngâm Tuyết Giới. Tin đồn năm đó hắn chết ở Tinh Thần Giới… rất có thể là giả.
Cẩn Nguyệt cúi đầu nói. Bao năm qua nàng luôn ở bên cạnh Hạ Khuynh Nguyệt, nên hiểu rõ hơn bất kỳ ai cái tên “Vân Triệt” này có ý nghĩa thế nào đối với nàng.
Nguyệt Thần Thánh Điện chìm vào im lặng, hồi lâu không có tiếng động.
- Tin tức này từ đâu ra?
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người, chậm rãi cất lời.
- Là Thánh Vũ Giới.
Cẩn Nguyệt trả lời.
- Tin tức từ khi nào?
Hạ Khuynh Nguyệt hỏi tiếp.
Hơi thở của Cẩn Nguyệt vẫn còn chút hỗn loạn:
- Cẩn Nguyệt vừa nhận được tin đã lập tức đến báo. Vân Triệt cũng vừa mới trở lại Ngâm Tuyết Giới, thời gian chắc không quá sáu canh giờ.
Hàng mày của Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nhíu lại.
Nàng biết rõ Vân Triệt cực giỏi ngụy trang và ẩn mình, nếu hắn thật sự còn sống, với tình cảnh của hắn, khi xuất hiện chắc chắn sẽ vô cùng cẩn trọng. Sao có thể vừa về đến Ngâm Tuyết Giới chưa đầy sáu canh giờ đã bị người khác phát hiện?
Hơn nữa… lại là Thánh Vũ Giới!?
- Tin này, có đáng tin không?
Nàng hỏi, gương mặt ngọc hoàn toàn lạnh lùng bình tĩnh, dường như đã quên mất mình vừa cởi bỏ váy ngoài, làn da băng ngọc của nàng tỏa ra vẻ thanh tao và quyến rũ đủ để khiến ma quỷ cũng phải thèm khát, cam lòng quy phục.
Vân Triệt đã chết, chuyện này do Trụ Thiên Thần Giới xác nhận, không thể nào là giả.
Cẩn Nguyệt cẩn trọng nói:
- Cẩn Nguyệt không dám tin. Nhưng, có một tin tức khác có thể xác định, một canh giờ trước, Chiết Tinh Điện của Thánh Vũ Giới đã khởi hành rất nhanh, phương hướng rất có thể là Ngâm Tuyết Giới.
Tồi Tinh Hạm và Chiết Tinh Điện là hai đại huyền chu nổi danh nhất Thánh Vũ Giới. Chiếc trước là huyền hạm chủ lực, chiếc sau là huyền chu nhanh nhất Thánh Vũ Giới, có thể nói là nhanh nhất ngoài các Vương Giới.
Mà chủ nhân của nó chính là Lạc Trường Sinh!
Sắc mặt Hạ Khuynh Nguyệt thoáng trầm xuống, ánh mắt đột nhiên ngưng lại, tựa như lẩm bẩm một mình:
- Nếu hướng đi của Chiết Tinh Điện thật sự là Ngâm Tuyết Giới, vậy thì… tin tức Vân Triệt còn sống có lẽ là thật.
- Chủ nhân, trong trận chiến Phong Thần tại Đại hội Huyền Thần bốn năm trước, Lạc Trường Sinh thảm bại dưới tay Vân Triệt, danh dự tổn hại nặng nề, trở thành nỗi sỉ nhục lớn nhất đời hắn. Chẳng lẽ sau khi biết Vân Triệt còn sống, hắn muốn đi báo thù sao?
Thiếu nữ bên phải lên tiếng.
Hạ Khuynh Nguyệt lại khẽ lắc đầu:
- Không, Lạc Trường Sinh trải qua Trụ Thiên ba ngàn năm, đã thành Thần Chủ cấp bảy, danh chấn các giới, không ít người còn ca ngợi tương lai hắn có thể đạt đến tầm cao của Thần Đế. Nếu bây giờ Lạc Trường Sinh ra tay với Vân Triệt, chẳng những tự khơi lại vết sẹo cũ, mà còn tự hạ thấp thân phận, khiến người đời khinh thường.
Giọng Hạ Khuynh Nguyệt khựng lại, rồi chậm rãi nói ra một cái tên:
- Là Lạc Cô Tà.
Ba thiếu nữ mặc nguyệt y đồng thời chấn động.
Không sai, nếu bây giờ Lạc Trường Sinh chủ động đi tìm Vân Triệt gây sự, quả thực là tự hủy đi danh tiếng đang như mặt trời ban trưa của mình. Nhưng Lạc Cô Tà thì khác… người của Đông Thần Vực sẽ không quên, năm đó trong trận chiến Phong Thần, vì bảo vệ Lạc Trường Sinh đang bị Vân Triệt hành hạ, bà ta đã lấy thân phận Thần Chủ, trước mặt Trụ Thiên Thần Đế và vô số cường giả Đông Vực, mất trí ra tay với Vân Triệt… lại còn là tử thủ…
Kết quả lại bị Vân Triệt dùng thiên đạo kiếp lôi còn sót lại trong người làm trọng thương.
Vệt lôi quang màu xám trắng đó không chỉ xuyên thủng thân thể bà ta, mà còn hủy hoại danh dự cả đời, khiến bà ta trở thành trò cười cho cả Đông Thần Vực.
Nếu bà ta nghe tin Vân Triệt còn sống, nỗi nhục nhã tột cùng này chắc chắn sẽ bị khơi dậy, và bà ta sẽ lập tức lao đi tìm hắn… Bất kỳ ai từng chứng kiến cảnh tượng năm đó đều sẽ không cảm thấy kỳ lạ.
Hạ Khuynh Nguyệt tiến lên phía trước:
- Cẩn Nguyệt, cùng ta đến một nơi.
- Là… là Ngâm Tuyết Giới sao?
Cẩn Nguyệt hỏi.
Đôi mắt Hạ Khuynh Nguyệt lạnh như sao, mặt không cảm xúc:
- Không, là một nơi khác. Chúng ta đã nhận được tin, vậy thì, người khác không có lý do gì không nhận được. Mà nàng ta, có lẽ còn nóng lòng tìm được Vân Triệt hơn cả Lạc Cô Tà.
Cẩn Nguyệt ngẩn ra, rồi mặt biến sắc:
- Chủ nhân nói chẳng lẽ là…
- Đi!
Hạ Khuynh Nguyệt nắm lấy tay Cẩn Nguyệt.
- A! Chủ nhân, y phục của ngài…
Phía sau truyền đến tiếng kinh hô dồn dập của thiếu nữ. Thân hình Hạ Khuynh Nguyệt khẽ khựng lại, ngọc thủ phất một cái, một bộ váy dài tử tinh đã khoác lên người, trên đầu cũng đội tử tinh ngọc miện.
- Liên Nguyệt, mau truyền âm cho Trụ Thiên Thần Giới, báo cho họ tin tức Vân Triệt đang ở Ngâm Tuyết Giới. Năm đó Trụ Thiên Thần Đế vẫn luôn áy náy vì không bảo vệ được Vân Triệt, ông ta chắc chắn sẽ có phản ứng.
- Ngọc Nguyệt, phong tỏa Thánh Điện, không được để bất kỳ ai biết ta đã rời khỏi Nguyệt Thần Giới.
- Vâng.
Liên Nguyệt và Ngọc Nguyệt lĩnh mệnh, còn Hạ Khuynh Nguyệt và Cẩn Nguyệt đã biến mất trong ánh trăng.