Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1428: CHƯƠNG 1426: HUYỀN ÂM MỊ ÂM

Lời vừa thốt ra của Vân Triệt khiến tất cả mọi người phải đưa mắt nhìn. Mộc Huyền Âm khẽ nhíu mày, nói:

- Triệt nhi, chuyện này không phải là y đạo, con không được nói năng hồ đồ.

Ánh mắt Trụ Thiên Thần Đế chuyển qua, mỉm cười nói:

- Hả? Ngươi có tấm lòng này, lão hủ đã rất an lòng rồi. Nhưng mà, lực lượng của Tà Anh không phải thứ ngươi có thể lý giải, lão hủ sẽ tự tìm biện pháp.

Vân Triệt không nói thêm, bàn tay nâng lên, một luồng huyền quang màu trắng ngưng tụ trong lòng bàn tay, phóng ra ánh sáng trắng sáng không tỳ vết.

Huyền quang màu trắng này trông quá đỗi bình thường. Huyền giả bình thường nhìn thấy sẽ không có phản ứng gì đặc biệt. Nhưng sáu người bên cạnh Vân Triệt... hai Thần Đế, hai Giới Vương, hai Thần Chủ vừa trải qua ba ngàn năm trong Trụ Thiên Châu, khi bọn họ nhìn thấy huyền quang màu trắng này, đồng thời cảm nhận được một loại khí tức vô cùng rõ ràng mang tên “Thần Thánh”!

- Quang... Quang Minh huyền lực!?

Lúc này, Thủy Thiên Hành thất thanh kinh hô.

Lần này, ngay cả Mộc Huyền Âm và Hạ Khuynh Nguyệt đều chấn động đôi mắt đẹp, Trụ Thiên Thần Đế càng toàn thân cứng đờ, rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía Vân Triệt, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi:

- Ngươi... đây là...

Đối diện với ánh mắt kinh hãi và khó tin của mọi người, Vân Triệt tỏ vẻ bình thản:

- Trên đời này, người sở hữu Quang Minh huyền lực không phải chỉ có một mình Thần Hi... tiền bối. Bốn năm trước, trong thời gian vãn bối lưu lại Long Thần giới, đã được Thần Hi... khụ khụ... tiền bối thu lưu. Tiền bối nói thể chất của vãn bối có thể tu luyện Quang Minh huyền lực, vì thế đã truyền dạy cho vãn bối Quang Minh Thần Quyết.

Hạ Khuynh Nguyệt và Mộc Huyền Âm bất giác nhìn nhau, từ trong ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của đối phương, các nàng xác nhận rằng ngay cả người kia cũng hoàn toàn không biết chuyện này.

Mộc Huyền Âm là một Giới Vương, còn Hạ Khuynh Nguyệt lại kế thừa ký ức và nhận thức của các đời Nguyệt Thần Đế, các nàng vô cùng rõ ràng “Quang Minh huyền lực” là khái niệm gì, cũng biết rõ đương thời người sở hữu Quang Minh huyền lực chỉ có một mình Thần Hi, bởi vì điều kiện để tu luyện nó cực kỳ hà khắc, cần phải có “Thánh Thể” hoặc “Thánh Tâm” thuần khiết.

Vân Triệt và hai thứ này... có liên quan nửa xu nào sao!?

- Lại có chuyện này...

Trụ Thiên Thần Đế kinh ngạc, hoàn toàn kinh ngạc. Dù hắn có không thể tin đến mức nào, thì thứ tỏa ra từ tay Vân Triệt chính là Quang Minh huyền lực chân thật đến không thể chân thật hơn! Khí tức thần thánh đặc trưng đó tuyệt đối không thể bắt chước hay giả mạo.

Vân Triệt tiếp tục nói:

- Thần Hi tiền bối có ân với vãn bối, chưa được người cho phép, vãn bối không dám tiết lộ quá nhiều. Nhưng nếu Quang Minh huyền lực thật sự có thể giúp được tiền bối, vãn bối nguyện dốc sức thử một lần.

Đuôi mày Thủy Thiên Hành giật giật liên hồi, bất giác lẩm bẩm:

- Tiểu tử này... quả thật là một quái thai... lại còn được Long Hậu Thần Hi thu lưu? Đây... đây quả thật...

Hắn không biết nên dùng từ gì để hình dung sự rung động trong lòng.

Một nhân vật tầm cỡ như Trụ Thiên Thần Đế muốn gặp được Long Hậu Thần Hi một lần cũng là chuyện khó khăn vạn phần, vậy mà Vân Triệt... lại được nàng thu lưu?!

Thủy Mị Âm lại có phần vui vẻ:

- Hì hì, nam nhân mà con coi trọng đương nhiên là người tài ba nhất trên đời.

- ...

Thủy Thiên Hành ngây ngốc gật đầu.

Trụ Thiên Thần Đế tiến lên, trực tiếp đưa tay nắm lấy cánh tay Vân Triệt, vạn phần kích động nói:

- Đây thật sự là do... Long Hậu Thần Hi truyền thụ?

Vừa nói xong, hắn đã biết mình hỏi một câu thừa thãi. Là người duy nhất trên thế gian sở hữu Quang Minh huyền lực, Quang Minh huyền lực của Vân Triệt chỉ có thể đến từ Thần Hi.

- Vâng.

Vân Triệt gật đầu, bây giờ hắn nghe thấy xưng hô “Long Hậu” này... cảm thấy rất không thoải mái.

Khi chính hắn nói ra bốn chữ “Thần Hi tiền bối” cũng tương đương với việc tự làm mình ghê tởm.

Mà... cho dù tập trung trí tuệ của tất cả cường giả Thần giới lại cũng tuyệt đối không thể tưởng tượng được trong vòng một năm ở Luân Hồi Cấm Địa, giữa hắn và Thần Hi đã xảy ra chuyện gì...

Trụ Thiên Thần Đế siết chặt hai tay, kích động khó nén:

- Vân Triệt, ngươi không hổ là kỳ tích của Đông Thần Vực ta. Đông Thần Vực ta vậy mà lại xuất hiện một người thân mang Quang Minh huyền lực!

Đôi mắt già nua của Trụ Thiên Thần Đế nhìn hắn, tán thưởng nói:

- Muốn tu luyện Quang Minh huyền lực cần có được Thánh Thể hoặc Thánh Tâm. Mặc dù thân thể của ngươi khác hẳn người thường, nhưng khí tức không hề thần thánh vô cấu giống như Long Hậu, tự nhiên không thể nào là Thánh Thể. Như vậy có thể thấy, ngươi chính là người sở hữu “Thánh Tâm”. Người có Thánh Tâm, linh hồn không vương bụi bẩn, lòng dạ từ bi, trắc ẩn thương sinh, không nhiễm tội ác, không sa vào lục dục... Ngươi thiên phú kinh thế, lại có thánh tâm cứu đời, quả nhiên là vạn hạnh của Đông Thần Vực ta.

Mộc Huyền Âm: “...”

Hạ Khuynh Nguyệt: “...”

Thủy Mị Âm: “...”

Vân Triệt thầm gào thét trong lòng: “Mẹ kiếp... Lão già này đang nói ai vậy?”

Trên mặt Vân Triệt thoáng ửng đỏ, hai tay run run, vội vàng nói:

- Khụ khụ... tiền bối quá khen, vãn bối thật sự không dám nhận. Mặc dù vãn bối có thể khống chế Quang Minh huyền lực, nhưng dù sao tu vi còn nông cạn, không thể cam đoan thành công, chỉ có thể dốc sức thử một lần. Nếu tiền bối không chê, bây giờ vãn bối có thể thử hóa giải cho tiền bối.

- Được.

Trụ Thiên Thần Đế không từ chối, vui vẻ gật đầu. Vẻ u ám trên mặt cũng dần hiện lên một tầng ửng đỏ vì kích động.

Đối với hắn mà nói, việc Đông Thần Vực xuất hiện một huyền giả Quang Minh còn đáng vui mừng hơn gấp trăm lần chuyện hắn có thể được hóa giải Hắc Ám huyền lực.

- Nếu vậy, mời Trụ Thiên Thần Đế dời bước đến Băng Hoàng Cung, vãn bối sẽ tự mình hộ pháp.

Mộc Huyền Âm lập tức lên tiếng, vừa dứt lời đã lập tức truyền âm cho Mộc Băng Vân.

Vân Triệt và Trụ Thiên Thần Đế tiến vào Băng Hoàng Cung, Mộc Huyền Âm tự mình thiết lập một kết giới hàn băng.

Có lẽ Vân Triệt không biết cách hóa giải Hắc Ám ma khí trong cơ thể Trụ Thiên Thần Đế, nhưng Trụ Thiên Thần Đế sẽ chỉ dẫn cho hắn.

Tiết lộ bí mật trọng đại sẽ khiến người ta thèm muốn. Nhưng thi triển Quang Minh huyền lực lại là một khái niệm hoàn toàn khác, nó sẽ gây chấn động Thần giới, thu hút sự chú ý, nhưng sẽ không giống như Tà Thần thần lực hay Thiên Độc Châu mà dẫn tới lòng tham và sự dòm ngó, bởi vì đây là thứ không thể cướp đoạt được. Ngược lại, nó sẽ khiến vô số người phải tìm đến hắn nhờ vả.

Giống như hôm nay, hắn có thể khiến Trụ Thiên Thần Đế nợ hắn một ân tình vô cùng lớn.

Kết giới hoàn thành, Mộc Huyền Âm thuấn thân đến trước mặt cha con Thủy Thiên Hành, nói:

- Lưu Quang Giới Vương và tiểu công chúa lần này vì Ngâm Tuyết ta mà đến, Huyền Âm vô cùng cảm kích. Nếu hai vị không ngại, xin hãy ở lại vài ngày, tin rằng phong cảnh Ngâm Tuyết sẽ không khiến hai vị thất vọng.

Thủy Thiên Hành mỉm cười nói:

- Có thể tận mắt chứng kiến phong thái của Ngâm Tuyết Giới Vương, Thủy mỗ đã không uổng chuyến đi này, không dám quấy rầy nhiều hơn. Nhưng mà...

- Lưu Quang Giới Vương có gì phân phó, xin cứ nói thẳng.

Hắn liếc nhìn nữ nhi bé bỏng bên cạnh, nói:

- Phân phó thì không dám, chỉ là... năm đó Ngâm Tuyết Giới Vương không đến Trụ Thiên giới nhưng chắc đã nghe nói, trong thời gian diễn ra Phong Thần đại chiến, tiểu nữ và Vân Triệt vì chiến đấu mà kết duyên, dần dần nảy sinh tình cảm, cho nên đã định ra hôn ước, sau ba ngàn năm ở Trụ Thiên sẽ thành hôn.

Chuyện này, năm đó sau khi Phạm Thiên Thần Đế đột nhiên tuyên bố muốn gả Phạm Đế Thần Nữ cho Vân Triệt, Thủy Thiên Hành đã lập tức đứng dậy tuyên bố trước mặt mọi người, có thể nói cả Đông Thần Vực không ai không biết.

Sau này, tin tức Vân Triệt ngã xuống ở Tinh Thần giới truyền ra, Thủy Thiên Hành thở dài không ngớt, cứ ngỡ sau “ba ngàn năm”, Thủy Mị Âm chắc đã sớm phai nhạt, thậm chí quên mất chuyện này. Nào ngờ sau khi con bé ra khỏi Trụ Thiên Châu, biết được tin Vân Triệt đã chết liền khóc đến trời đất u ám, hắn mới biết, năm đó Thủy Mị Âm đột nhiên muốn gả cho Vân Triệt không phải là trò đùa nhất thời.

Vì vậy, hắn chủ động nhắc lại chuyện này.

- Lúc trước nghe tin Vân Triệt đã chết, tiểu nữ vì vậy mà đau buồn một thời gian dài. Hiện giờ hắn bình an vô sự, hôn ước năm đó đã tuyên bố trước thiên hạ, Thủy mỗ cũng nên một lần nữa xem trọng. Không biết Ngâm Tuyết Giới Vương... có ý thế nào?

- ...

Mộc Huyền Âm nhìn về phía Thủy Mị Âm, Thủy Mị Âm cũng đang nhìn nàng, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc... nhưng Mộc Huyền Âm lại là người dời đi trước.

Mộc Huyền Âm tránh ánh mắt nàng, nói:

- Lưu Quang tiểu công chúa, ta hỏi ngươi một vấn đề. Năm đó ở Trụ Thiên giới, ngươi và Vân Triệt đã tiếp xúc với nhau bao nhiêu?

Thủy Mị Âm suy nghĩ một chút, rồi rất thành thật đáp:

- Ừm... cũng không nhiều lắm, hắn cũng không chịu nói chuyện nhiều với ta, hơn nữa còn có vẻ luôn né tránh ta... hừ.

Thủy Thiên Hành:

- Khụ khụ khụ...

Thủy Mị Âm và Vân Triệt gặp mặt quả thực vô cùng ít ỏi, lần duy nhất được coi là tiếp xúc chân chính chính là trận chiến linh hồn trên Phong Thần Đài... Sau đó đều là Thủy Mị Âm cố tình tìm đến, tạo cho Vân Triệt và bất kỳ ai khác ấn tượng về một thiếu nữ mới lớn đang mê trai. Ai cũng nghĩ rằng “nhiệt tình” này của nàng sẽ nhanh chóng tan biến.

- Vậy hắn có từng bỏ ra thứ gì cho ngươi, hoặc làm chuyện gì khiến ngươi cả đời khó quên không?

Mộc Huyền Âm hỏi lại.

- Không có!

Thủy Mị Âm trả lời không chút do dự.

Mộc Huyền Âm khẽ nhíu mày:

- Đã không chung đụng nhiều, hắn cũng không làm gì cho ngươi, tại sao ngươi lại vì hắn đến mức độ này? Ba ngàn năm cũng không từ bỏ, vừa nghe tin đồn đã lập tức đến đây, còn mang theo cả phụ thân của ngươi... Chẳng lẽ thật sự là vừa gặp đã yêu sâu đậm?

- ...

Bên kia, Hỏa Phá Vân xoay người đi, nhắm hai mắt lại.

Thủy Mị Âm nói:

- Thật ra, có một nguyên nhân rất quan trọng. Năm đó, khi ta và Vân Triệt ca ca giao chiến hồn lực, ngay lúc ta sắp thắng, lại bị hắn dùng một phương pháp vô cùng... vô cùng... xấu xa thắng ngược, đồng thời cũng vì một thứ giống như “phản phệ” mà Vô Cấu Thần Hồn của ta đã bị khắc sâu ấn ký linh hồn của hắn.

Mộc Huyền Âm: “...”

Thủy Mị Âm mỉm cười, một nụ cười rất ấm áp:

- Cho nên... từ sau lần đó, ta cứ mãi nhớ về hắn, mỗi ngày đều sẽ nhớ đến hắn. Nhất là trong những năm ở Trụ Thiên Thần Cảnh, tu luyện buồn tẻ như vậy, nhưng mỗi khi hình bóng hắn hiện lên trong lòng, đó luôn là khoảnh khắc ta vui vẻ nhất. Nhiều năm như vậy vẫn luôn như thế, không hề có chút cảm giác phiền chán nào. Đặc biệt là những năm cuối cùng sắp rời khỏi Trụ Thiên Thần Cảnh, cảm giác vui sướng vì sắp được gặp lại hắn, thật khó có ngôn từ nào diễn tả được.

- ...

Mộc Huyền Âm ngẩn ra, băng mi nhíu lại:

- Ngươi đã biết, vì sao không xóa đi ấn ký linh hồn của hắn, cứ để bản thân bị can thiệp như vậy?

Ý chí bị can thiệp, đây là chuyện tuyệt đối không thể dung thứ đối với bất kỳ huyền giả nào, nhưng nhìn dáng vẻ của Thủy Mị Âm, ngược lại dường như còn đang tận hưởng chuyện này?

Thủy Mị Âm cười hỏi ngược lại:

- Vì sao phải xóa đi? Ta rất thích cảm giác nhớ nhung một người, vướng bận một người. Đó là một cảm giác chờ mong, vui sướng và hạnh phúc mà không có bất kỳ cảm giác nào khác có thể thay thế được, thích lắm lắm... Ngươi, chẳng lẽ không thích sao?

Lúc nói chuyện, trong đôi mắt đen của nàng như có những vì sao đang lấp lánh.

- ...

Mộc Huyền Âm lập tức cứng người lại.

- Mị Âm, nói chuyện với tiền bối sao có thể không lớn không nhỏ như vậy.

Thủy Thiên Hành khẽ trách, sau đó nói với Mộc Huyền Âm:

- Ngâm Tuyết Giới Vương, chuyện hôn ước còn cần xem ý của Vân Triệt. Hiện giờ hắn còn đang hóa giải ma khí cho Trụ Thiên Thần Đế, cha con chúng ta tạm thời ở lại một thời gian, đợi hắn...

Thủy Mị Âm đột nhiên nói:

- Phụ thân! Bây giờ chúng ta về Lưu Quang giới đi.

Mộc Huyền Âm: “...?”

Thủy Thiên Hành sửng sốt:

- Hả? Bây giờ sao? Nhưng mà... chuyện hôn ước... hơn nữa con còn chưa nói với hắn câu nào, cứ thế mà đi?

- Hừ, hắn rõ ràng tỏ vẻ không muốn để ý đến con.

Thủy Mị Âm rất nhỏ giọng thì thầm một tiếng, sau đó đáp lại:

- Mẫu thân từng dạy, đối với nam nhân không thể quá chủ động, phải giữ thái độ như gần như xa, nếu không hắn sẽ chẳng biết trân trọng. Con nghĩ rằng con đã không chút do dự đến đây, thì cũng có thể không chút do dự xoay người rời đi. Như vậy, có lẽ hắn sẽ nghĩ về con nhiều hơn, nhớ con một chút.

- Nương con nói, năm đó, nương chính là đối xử với phụ thân như vậy, cho nên nương luôn là người được sủng ái nhất.

Mộc Huyền Âm: “...”

- Nhưng mà... cái này...

Thủy Thiên Hành vẫn có phần mơ hồ.

- Đi thôi đi thôi.

Thủy Mị Âm khẽ kéo tay áo phụ thân, sau đó đột nhiên nhếch môi cười với Mộc Huyền Âm:

- Mộc tiền bối, Vân Triệt ca ca có một sư phụ tốt như người, ta thật sự rất yên tâm, cũng rất vui. Ta biết, chuyện hôn ước thật ra vẫn luôn là ta đơn phương tình nguyện, nhưng mà, ta sẽ thật sự nỗ lực... một ngày nào đó, ta sẽ khiến hắn thích ta.

Ai dám tin người nói ra câu này lại là một Thần Chủ cấp bảy... hơn nữa còn là Thần Chủ cấp bảy trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thần giới, là nữ nhi của Lưu Quang Giới Vương, người sở hữu Vô Cấu Thần Hồn duy nhất đương thời, một thiên kiêu chi nữ mà trong mắt người đời, đã dần có khả năng sánh ngang với “Long Hậu Thần Nữ”.

- A... Thủy mỗ cáo từ, cáo từ.

Thủy Thiên Hành bị Thủy Mị Âm kéo đi... thật sự cứ thế rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!