Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1432: CHƯƠNG 1430: KẺ ĐỊCH TOÀN THẾ

Tới Băng Hoàng thánh điện, Vân Triệt không lập tức đi tìm Mộc Huyền Âm. Hắn đứng giữa trời tuyết bay, ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng nặng trĩu như bị vạn quân đè nặng, hồi lâu không thể thở nổi.

Không còn vẻ bình tĩnh lạnh nhạt như khi đối mặt với Hỏa Phá Vân nữa.

Cuộc đời ở Thương Vân đại lục đã ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách của hắn. Vì Tô Linh Nhi hương tiêu ngọc nát, hắn luôn nguyện ý liều mình để yêu thương và bảo vệ những nữ tử bên cạnh đối tốt với mình. Cũng bởi vì kiếp đó bốn bề đều là địch, hắn hiếm khi thật sự tiếp nhận và tin tưởng một người, bằng hữu cũng rất ít.

Ở hạ giới, bằng hữu chân chính của hắn cũng chỉ có Hạ Nguyên Bá và Lăng Kiệt.

Ở Thần giới chỉ có Hỏa Phá Vân.

Hắn có ấn tượng tốt đối với Hỏa Phá Vân, ban đầu là vì Kim Ô truyền thừa trên người hắn... bởi vì linh hồn Kim Ô có mấy lần đại ân với hắn, cho đến khi tiêu tan, hắn cũng không báo đáp lại được gì. Mặt khác, nếu phẩm tính không hợp thì tuyệt đối không thể nhận được truyền thừa hoàn chỉnh của linh hồn Kim Ô Thần giới.

Cho nên sau khi Vân Triệt đến Thần giới, Hỏa Phá Vân là người duy nhất vừa gặp mặt đã không hề có chút phòng bị.

Hai người quen biết sau một trận chiến, từ Ngâm Tuyết giới đến Viêm Thần giới đều tâm ý tương thông, tán thưởng lẫn nhau. Sau đó cùng vào Trụ Thiên Thần Cảnh, rồi sau đó...

Vân Triệt lắc mạnh đầu mấy lần, ép buộc mình không nghĩ tới chuyện này nữa.

Hắn cảm nhận được sự hối hận của Hỏa Phá Vân, cũng tận mắt thấy hắn đứng ra che chở cho mình trước sức mạnh của Lạc Cô Tà. Hắn cũng tin rằng dù Hỏa Phá Vân đã thay đổi rất nhiều, nhưng bản tính vẫn trước sau như một... Nhưng, chuyện đã làm thì không thể quay đầu, cũng chẳng thể sửa đổi.

Dù là sụp đổ hay mất trí cũng thế, ít nhất vào khoảnh khắc Hỏa Phá Vân truyền âm cho Lạc Trường Sinh... Hỏa Phá Vân đã muốn hắn chết.

Đây là một vết rách vĩnh viễn không thể nào xóa nhòa.

Bề ngoài, Vân Triệt phản ứng cực kỳ lạnh nhạt với tất cả... nhưng đả kích mà hắn phải chịu lại nặng nề hơn vẻ ngoài rất nhiều.

Bước chân của Mộc Phi Tuyết không một tiếng động đến gần, nhìn dáng vẻ có phần mất hồn của Vân Triệt, đôi môi nàng khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không cất lời hỏi, chỉ thản nhiên nói:

- Vân sư huynh, sư tôn đang đợi huynh.

- ...À, ta biết rồi.

Vân Triệt hoàn hồn, khẽ gật đầu. Hắn đi được hai bước lại đột nhiên dừng lại, nói với Mộc Phi Tuyết:

- Phi Tuyết sư muội, muội...

Mộc Phi Tuyết lộ vẻ khó hiểu.

- ...

Vân Triệt ngập ngừng, sắc mặt biến ảo một hồi, sau đó lại lắc đầu cười:

- Không có gì, ta đi gặp sư tôn đây.

Mộc Phi Tuyết đứng tại chỗ, yên lặng nhìn bóng lưng hắn khuất xa khỏi tầm mắt, ánh mắt mờ mịt, trong đầu lại một lần nữa hồi tưởng lại lời Mộc Băng Vân đã nói với nàng...

Thở ra một ngụm trọc khí, Vân Triệt đè nén tâm tình, bước vào Băng Hoàng thánh điện, đi tới trước mặt Mộc Huyền Âm:

- Sư tôn.

Mộc Huyền Âm lòng sáng như gương, nhưng không hề hỏi chuyện về Hỏa Phá Vân, nói thẳng:

- Vừa rồi ngươi hỏi vì sao Hạ Khuynh Nguyệt trở thành Nguyệt Thần Đế. Trước khi nói cho ngươi biết đáp án, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, cũng đừng để ta nhìn thấy bộ dạng quá khó coi.

- ...

Câu nói này của Mộc Huyền Âm khiến Vân Triệt không thể không căng thẳng cõi lòng:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Nguyệt Thần Đế đời trước, Nguyệt Vô Nhai, đã chết vào ba năm trước.

Mộc Huyền Âm bình thản nói ra một sự thật mà cả Thần giới đều biết.

Tuy rằng trong lòng mơ hồ có dự cảm, nhưng khi chính tai nghe Mộc Huyền Âm nói ra, cõi lòng Vân Triệt vẫn chấn động mạnh:

- Chết... rồi? Chết như thế nào? Trên đời này thật sự tồn tại lực lượng có thể giết chết một Thần Đế sao?

Năm đó, trong Độn Nguyệt Tiên Cung, Hạ Khuynh Nguyệt đã nói cho Vân Triệt biết, Nguyệt Vô Nhai nhận được tiên đoán của Thiên Cơ rằng trong vòng năm năm hắn tất sẽ chết, đại hôn lừa gạt thiên hạ kia chính là một trong những hậu sự mà hắn chuẩn bị... tuy rằng Nguyệt Vô Nhai cực kỳ tin tưởng lời tiên đoán này, nhưng Vân Triệt lại chỉ cười nhạt.

Vậy mà Nguyệt Vô Nhai lại thật sự chết rồi!

Mộc Huyền Âm tiếp tục nói:

- Không chỉ có Nguyệt Vô Nhai, trong cùng một ngày, mấy vị Tinh Thần, Nguyệt Thần, người thủ hộ, Phạm Vương đều lần lượt ngã xuống. Tinh Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Phạm Thiên Thần Đế tất cả đều trọng thương. Ma khí tra tấn Trụ Thiên Thần Đế cũng là do nguyên nhân này.

Vân Triệt nghẹn họng nhìn trân trối.

- Thảm thiết nhất chính là Tinh Thần giới, gần như bị hủy diệt hoàn toàn, các Tinh Thần, trưởng lão còn sót lại hiện nay đều đang ở trong các tinh giới phụ thuộc. Nói cách khác, Tinh Thần giới bây giờ đã có thể nói là hữu danh vô thực.

- Trên đời... thật sự có lực lượng như vậy sao?

Từng chữ bên tai khiến Vân Triệt không khỏi chấn động sâu sắc. Nếu những lời này không phải do chính miệng Mộc Huyền Âm nói ra, hắn quyết không thể tin được:

- Chẳng lẽ có liên quan đến kiếp nạn đỏ ửng?

Mộc Huyền Âm nhìn thẳng vào hắn:

- Không, không hề có bất cứ liên quan nào đến kiếp nạn đỏ ửng. Mà có liên quan tới ngươi.

- ...Ta?

Vân Triệt chỉ tay vào mình, vẻ mặt mờ mịt.

Cho dù cho hắn thêm một trăm cái đầu, hắn cũng không thể nghĩ ra chuyện này có nửa phần quan hệ gì với mình.

- Ngươi có biết, người hủy đi Tinh Thần giới, giết Nguyệt Thần Đế, trọng thương ba Thần Đế khác, giết một đống Tinh Thần và Nguyệt Thần là ai không?

- Hình như Trụ Thiên Thần Đế đã từng đề cập tới, là đến từ... “Tà Anh”?

Vân Triệt ngẫm nghĩ nói.

- Vậy ngươi có biết “Tà Anh” là ai không?

- ...

Vân Triệt lắc đầu:

- Lực lượng đáng sợ như thế, sử dụng còn là Hắc Ám huyền lực, chẳng lẽ là ma nhân cực đoan đáng sợ nào đó đột nhiên xuất hiện ở Bắc Thần Vực?

Giọng Mộc Huyền Âm trầm xuống:

- Không, không hề liên quan đến Bắc Thần Vực. Nói đến Tà Anh, ngươi sẽ nghĩ tới cái gì?

Tà Anh... Vân Triệt nhíu mày, một cái tên đáng sợ đột nhiên lóe lên trong tâm trí, hắn thốt ra:

- Tà Anh Vạn Kiếp Luân?!

Cho dù hiểu biết nông cạn, hắn cũng không thể không biết cái tên của ma luân diệt thế này.

Ánh mắt Mộc Huyền Âm híp lại, dường như muốn nhìn ra điều gì đó từ trong mắt hắn:

- Ngươi nói đúng rồi. Kẻ giết Nguyệt Thần Đế, hủy diệt Tinh Thần giới, phủ xuống bóng ma đáng sợ ở Đông Thần Vực, chính là lực lượng của Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Mà người cầm trong tay Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cũng dĩ nhiên trở thành hóa thân của “Tà Anh”. Nhưng mà, nhìn dáng vẻ của ngươi, dường như ngươi không hề biết chút gì về chuyện này.

Vân Triệt ngơ ngác lắc đầu... Hắn không thể nghi ngờ là người ở chung lâu nhất, gần gũi nhất với Mạt Lỵ... Nhưng, hắn thật sự không hề biết chuyện Tà Anh Vạn Kiếp Luân ở trên người Mạt Lỵ.

Mạt Lỵ chưa từng nói với hắn, cũng chưa bao giờ định để cho bất cứ ai biết được.

Mộc Huyền Âm không nhiều lời nữa, nói:

- Nếu đã như vậy, ta sẽ nói thẳng cho ngươi biết. Người khống chế Tà Anh Vạn Kiếp Luân, “Tà Anh” trong miệng Trụ Thiên Thần Đế, chính là Thiên Sát Tinh Thần!

Bốn chữ long trời lở đất khiến Vân Triệt như bị một búa tạ nện thẳng vào mặt, tròng mắt hắn đột nhiên phóng đại, ngây người trọn hai giây, hỏi một câu mà ngay cả chính hắn nghe cũng thấy buồn cười:

- Thiên Sát Tinh Thần... nào?

- Ngươi đừng tự phủ nhận và hoài nghi, chính là người hiện lên trong đầu ngươi, người mà ngươi vẫn đinh ninh đã chết từ lâu.

Vân Triệt: “...”

Nhìn gương mặt Vân Triệt đột nhiên mất đi tất cả thần sắc, Mộc Huyền Âm không cần nghĩ cũng biết hắn đang nghĩ đến cái gì, nàng tiếp tục nói:

- Ba năm trước, nàng không chết. Mà sau khi ngươi chết, nàng đã thức tỉnh Tà Anh Vạn Kiếp Luân trên người, hóa thân thành Tà Anh, ngược lại chôn vùi Tinh Thần giới muốn đoạt mạng nàng vào trong địa ngục hủy diệt!

- ...

Vân Triệt ngây ngốc đứng đó, trong đầu như có ngàn vạn chuông lớn và lôi đình cùng lúc vang dội, gần như mất đi năng lực suy xét... Hồi lâu sau, trọn vẹn mười mấy giây hắn mới cuối cùng khó khăn lên tiếng:

- Mạt Lỵ nàng... nàng... nàng... còn... sống... sao?

Mấy chữ này, hắn nói ra vô cùng gian nan, ánh mắt càng hoàn toàn mơ hồ... Như giọng nói phát ra từ trong mộng.

Tà Anh cái gì, Tinh Thần giới gì đều không quan trọng... trong đầu hắn chỉ có một tin tức điên cuồng trỗi dậy, đó là... Mạt Lỵ không chết...

Năm đó khi theo Mộc Băng Vân đến Thần giới, tất cả mọi người bên cạnh hắn đều biết hắn đi Thần giới là vì tìm Mạt Lỵ. Nhưng ba năm trở lại hạ giới, trừ lúc gặp lại Sở Nguyệt Thiền ra, hắn chưa bao giờ đề cập đến chuyện liên quan đến Mạt Lỵ...

Bởi vì đó là một cái tên mà hắn không dám chạm đến nữa.

Giống như mũi dao đâm vào nơi sâu nhất trong linh hồn, chỉ thoáng chạm vào cũng đủ đau thấu tâm can.

Nhưng cũng là mũi dao hắn vĩnh viễn sẽ không rút ra... Cho dù có đau hơn gấp mười lần, trăm lần.

Tuy rằng hắn chết trước Mạt Lỵ, không nhìn thấy “Nghi thức hiến tế” tiến hành, không nhìn thấy hình ảnh Mạt Lỵ và Thải Chi mất mạng, nhưng trong nhận thức của hắn, Mạt Lỵ và Thải Chi chết là kết cục đã định... Kết giới với nghi thức trút xuống tất cả lực lượng cao nhất của Tinh Thần giới, không có khả năng có bất cứ lực lượng nào có thể thay đổi.

Một chút khả năng cũng không có.

- Nàng còn sống... nàng còn sống... nàng còn sống...

Đôi mắt hắn rung động, khóe miệng run rẩy, một khắc trước còn mất hồn mất vía, ngay sau đó khí tức hỗn loạn, thất thanh hét lên:

- Mạt Lỵ nàng thật sự còn sống?!

Đối mặt với phản ứng không chịu nổi như thế của hắn, Mộc Huyền Âm nhíu mày, vừa định trách cứ, nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng, trong lòng lại tê rần khó hiểu, cuối cùng không trách hắn, ngược lại giọng nói thoáng mềm đi:

- Đúng, nàng còn sống.

Rành mạch nghe được giọng điệu xác nhận của Mộc Huyền Âm, thân thể Vân Triệt lắc lư, lảo đảo lùi lại một bước, suýt chút nữa ngã ngửa trên đất. Hắn giơ tay lên, hung hăng túm lấy tóc mình, cảm giác đau đớn từ năm ngón tay siết chặt cho hắn biết đây không phải là mơ.

Hắn lẩm bẩm, lắc đầu cười ngây ngô:

- Mạt Lỵ còn sống... Mạt Lỵ... a... ha ha... a... ha ha... ha ha ha ha... đúng... nàng nhất định còn sống... trời cao không thể nào đối xử tàn nhẫn như vậy với nàng... ngay cả ta, kẻ đáng xuống địa ngục, còn không chết... ta sớm nên biết nàng nhất định còn sống...

Chỉ cần nhìn phản ứng lúc này của Vân Triệt đã biết Thiên Sát Tinh Thần có ý nghĩa như thế nào trong cuộc đời hắn. Nàng lạnh lùng nói:

- Sau khi biết nàng còn sống, ngươi định thế nào?

Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, hắn ổn định hô hấp và nỗi lòng hỗn loạn không chịu nổi, nỗ lực để mình bình tĩnh, nhưng máu toàn thân vẫn sôi trào điên cuồng:

- Sư tôn, hiện giờ nàng... ở đâu?

Mộc Huyền Âm nói:

- Không ai biết nàng ở đâu. Nhưng có tin đồn, khả năng cao nhất là nàng đang ở bên trong Thái Sơ Thần Cảnh.

- Thái Sơ Thần Cảnh...

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm một tiếng, đây là cái tên để lại cho hắn bóng ma sâu đậm, chính tại nơi này, hắn bị Thiên Diệp Ảnh Nhi hạ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.

- Cho dù ngươi biết nàng ở đâu thì thế nào? Chẳng lẽ ngươi định đi tìm nàng sao?

Giọng nói của Mộc Huyền Âm lạnh đi, một luồng hàn khí vô hình trùm về phía Vân Triệt khiến khí tức nóng loạn của hắn vì vậy mà ngưng lại, tinh thần cũng đột ngột tỉnh táo rất nhiều:

- Khi biết nàng còn sống, đồng thời ngươi cũng nên dùng đầu óc cẩn thận suy nghĩ xem tình cảnh hiện giờ của nàng!

Ánh mắt Vân Triệt khựng lại, sau đó lắc đầu:

- Không sao cả, đối với ta mà nói, nàng còn sống đã là tin tức tốt nhất trên đời, những chuyện khác thế nào cũng được...

Mộc Huyền Âm hừ lạnh nói:

- Ngây thơ! Bây giờ trong mắt người đời, nàng đã không còn là Thiên Sát Tinh Thần, mà là Tà Anh!

- Tà Anh Vạn Kiếp Luân là diệt thế ma luân, còn Tà Anh là ma linh diệt thế đáng sợ nhất trên đời, chính nó đã tạo ra hồi kết cho thời đại Chư Thần! Ngày đầu tiên “Tà Anh” hiện thế đã giết một Thần Đế, diệt một Vương giới, gây ra cho Thần giới bóng ma đáng sợ đến mức nào, ngươi có thể tưởng tượng được không!?

Vân Triệt: “...”

- Thần giới bài xích nhất Hắc Ám huyền lực, mà lực lượng Tà Anh chính là cực hạn của Hắc Ám huyền lực. Thêm vào bóng ma đáng sợ mà nàng mang đến khi hiện thế, một ngày nàng không bị diệt, các Thần Vực một ngày sẽ không thể thật sự yên lòng. Ba năm nay, Vương giới của ba phương Thần Vực đều xuất động toàn bộ, thậm chí huy động các tinh giới thượng vị, trung vị, hạ vị lùng sục khắp các tinh vực, thậm chí không tiếc kéo dài phạm vi tìm kiếm đến cả hạ giới! Chính là vì tìm được tung tích của Tà Anh, một khi tìm được, sẽ bị dốc toàn lực vây diệt.

- Nói cách khác, hiện giờ nàng là kẻ địch toàn thế! Ngươi có biết bốn chữ này có ý nghĩa gì không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!