Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1434: CHƯƠNG 1432: CHÂN TƯỚNG KHỦNG BỐ

- Chuyện của thời đại trước, sao có thể liên lụy đến tận bây giờ? Vết rách màu đỏ thẫm kia rốt cuộc là thứ gì?

Vân Triệt nhíu mày hỏi.

Thiếu nữ Băng Hoàng nói:

- Sau đại chiến Thần Ma, Ma tộc liên tiếp bại lui, trong cơn điên cuồng đã tế ra Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Tà Anh Vạn Kiếp Luân bị phong ấn từ lâu, mang theo phẫn nộ và oán hận vô tận, đã khống chế Vĩnh Dạ Ma Quân, lấy Thiên Độc Châu làm vật trung gian, phóng ra thần độc “Vạn Kiếp Vô Sinh”, cuối cùng dẫn đến sự diệt vong của cả Thần tộc và Ma tộc, khiến thế giới Hỗn Độn không còn Chân Thần và Chân Ma nữa.

- Nhưng lại có một đám ma tộc đã tránh được kiếp nạn diệt thế này... chính là Kiếp Thiên Ma tộc bị Tru Thiên Thần Đế trục xuất ra bên ngoài Hỗn Độn!

Vân Triệt: “....!?”

- Cũng vì vậy, bọn họ vẫn còn sống, hơn nữa... vẫn luôn sống đến ngày nay và đang muốn trở về!

Câu nói nhẹ nhàng của thiếu nữ Băng Hoàng như vạn đạo kinh lôi nổ vang bên tai, Vân Triệt hoàn toàn sững sờ, sau đó lại lắc đầu như điện giật:

- Không... không đúng! Tuy kiến thức của ta nông cạn, nhưng ta biết bên ngoài Hỗn Độn là thế giới của tử vong và hủy diệt. Một khi bị trục xuất ra ngoài Hỗn Độn, hậu quả duy nhất chính là hóa thành hư vô. Sao bọn họ có thể sống sót đến tận bây giờ?

- Lẽ nào... lời đồn là sai?

Thiếu nữ Băng Hoàng chậm rãi nói:

- Không, bên ngoài Hỗn Độn đúng là thế giới hủy diệt. Dù mạnh như Sáng Thế Thần và Ma Đế, một khi bị đánh ra ngoài Hỗn Độn cũng sẽ diệt vong trong thời gian ngắn. Cho nên, trong nhận thức của chư thần chư ma năm đó, Kiếp Thiên Ma Đế và các ma thần bị trục xuất ra ngoài Hỗn Độn đều đã sớm diệt vong.

- Vậy làm sao có thể...

Vân Triệt tỏ vẻ không hiểu.

- Nhưng trên đời này lại tồn tại một chí bảo có thể giúp người ta sinh tồn lâu dài ở bên ngoài Hỗn Độn. Đó chính là Càn Khôn Thứ, xếp hạng thứ sáu trong bảy đại Huyền Thiên Chí Bảo!

- Càn Khôn Thứ sở hữu sức mạnh không gian cường đại nhất, cấp bậc cao nhất và cực hạn nhất thế gian. Nó có thể dễ dàng mở ra không gian, xuyên qua thứ nguyên, mạnh đến mức không cần bất cứ vật dẫn nào mà có thể trực tiếp mở ra không gian từ trong “Hư Vô”.

Vân Triệt đã sớm nghe đến cái tên Càn Khôn Thứ, nhưng chỉ biết tên chứ gần như chưa từng nghe tin tức gì khác về nó. Hắn chỉ biết món đồ không gian mạnh nhất đương thời là Không Huyễn Châu cũng chỉ do nhiễm một tia sức mạnh của Càn Khôn Thứ mà thành.

Còn Càn Khôn Thứ chân chính, sức mạnh không gian của nó mạnh đến mức nào, không phải là điều Vân Triệt có thể tưởng tượng và lý giải. Nhất là việc “mở ra không gian từ trong Hư Vô”, đối với bất cứ ai ở thời đại này, đó đều là chuyện thần thoại hoang đường đến cực điểm.

- Bởi vì Càn Khôn Thứ có thể mở ra không gian từ trong “Hư Vô”, nên cho dù ở bên ngoài Hỗn Độn, nó vẫn có thể nhanh chóng mở ra một không gian độc lập trong kẽ hở hư vô! Chỉ cần duy trì không gian đó không sụp đổ là có thể không sợ sức mạnh hủy diệt bên ngoài Hỗn Độn, tồn tại lâu dài trong đó... Nhưng, tất cả mọi người đều không biết, Càn Khôn Thứ lại ở trên người Kiếp Thiên Ma Đế!

- Cho đến khi Tru Thiên Thần Đế chết già, cho đến khi thần ma diệt vong, thời đại chư thần kết thúc, cũng không một ai biết chuyện này.

Trong lòng Vân Triệt dậy sóng, hắn cau chặt mày, thấp giọng nói:

- Huyền Thiên Chí Bảo... hướng đi của chúng đáng lẽ phải là chuyện mà chư thần chú ý nhất, tại sao không ai biết Càn Khôn Thứ ở trên người Kiếp Thiên Ma Đế?

- Bởi vì Càn Khôn Thứ đã sớm nhận chủ, người đời đều biết chủ nhân của nó... Vân Triệt, ngươi có đoán được chủ nhân ban đầu của Càn Khôn Thứ là ai không?

Thiếu nữ Băng Hoàng hỏi.

“...” Vân Triệt lắc đầu.

- Thời đại đó, trong bảy đại Huyền Thiên Chí Bảo, có bốn món ở trong Thần tộc, lần lượt thuộc về bốn vị Sáng Thế Thần đại nhân. Đứng đầu là Sáng Thế Thần Tru Thiên Mạt Ách đại nhân, có thể khống chế có hạn Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm. Trụ Thiên Châu nhận chủ Sáng Thế Thần Trật Tự Tịch Kha đại nhân. Sáng Thế Thần Sinh Mệnh Lê Sa nắm giữ Hồng Mông Sinh Tử Ấn. Mà Sáng Thế Thần Nguyên Tố... sau này chính là Tà Thần, chí bảo mà ngài ấy nắm giữ chính là Càn Khôn Thứ!

- Lẽ nào, là Tà Thần... đã đưa Càn Khôn Thứ... cho Kiếp Thiên Ma Đế?

Vân Triệt ngơ ngác nói nhỏ, cố gắng tiếp nhận và tiêu hóa thông tin kinh hoàng vừa nghe được...

Thông tin này và những gì nó phác họa ra quả thật đáng sợ không gì sánh bằng.

- Không sai. Nhưng khi đó ngài ấy vẫn chưa phải là Tà Thần, mà là Sáng Thế Thần Nguyên Tố. Sau khi biết ngài ấy và Kiếp Thiên Ma Đế nảy sinh tình cảm, lại còn âm thầm kết làm phu thê, thì hành động tặng Càn Khôn Thứ cho Kiếp Thiên Ma Đế cũng không khó hiểu đến vậy. Ngài ấy rõ ràng yêu Kiếp Thiên Ma Đế vô cùng sâu đậm, mà Càn Khôn Thứ với thần lực không gian cực hạn lại là vật bảo mệnh mạnh nhất trên đời. Ngài ấy âm thầm đưa Càn Khôn Thứ cho Kiếp Thiên Ma Đế, có lẽ là vật đính ước, có lẽ là tín vật thành hôn, hoặc cũng có thể chỉ đơn thuần là để nàng có thể bảo toàn tính mạng khi gặp bất cứ nguy hiểm nào.

Vân Triệt: “...”

- Mà chuyện này, ngoại trừ Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế, không một ai biết, kể cả các Sáng Thế Thần của Thần tộc và Ma Đế của Ma tộc cũng không hề hay biết. Họ tuyệt đối không thể tưởng tượng được chuyện như vậy sẽ xảy ra... cho đến khi thời đại chư thần kết thúc, vẫn chưa từng có ai biết.

- Vậy... vậy ngươi... làm sao biết được?

Vân Triệt buột miệng hỏi.

- Bởi vì khí tức truyền đến từ vết rách trên vách tường Hỗn Độn chính là khí tức của Càn Khôn Thứ, hơn nữa ngày càng mãnh liệt, ngày càng rõ ràng.

- Tuy Sáng Thế Thần cũng không thể phá vỡ vách tường Hỗn Độn, nhưng có ba thứ có thể làm được điều đó. Hai trong số đó là Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân, chúng có thể phá vỡ vách tường Hỗn Độn là vì sức mạnh ở cấp bậc cực cao. Mà thứ còn lại có thể phá vỡ vách tường Hỗn Độn chính là Càn Khôn Thứ! Mặc dù bản thân nó không có sức mạnh hủy diệt, nhưng bản chất của vách tường Hỗn Độn là một lớp tường không gian cực kỳ vững chắc. Với sức mạnh không gian cực hạn của Càn Khôn Thứ, nó tuyệt đối có thể vượt qua!

- Thần quang vốn có của Càn Khôn Thứ cũng chính là màu đỏ ửng!

“...” Cả người Vân Triệt sững sờ tại chỗ, như hóa đá.

Theo lời của thiếu nữ Băng Hoàng, không còn nghi ngờ gì nữa, vết rách trên vách tường Hỗn Độn và ánh sáng đỏ ửng kia đều do Càn Khôn Thứ tạo ra!

Càn Khôn Thứ không ở trong Hỗn Độn mà ở bên ngoài, chỉ có thể là do năm đó đã theo Kiếp Thiên Ma Đế bị trục xuất. Và giờ đây, kẻ đang khống chế Càn Khôn Thứ, muốn phá nát vách tường Hỗn Độn... cũng chỉ có thể là Kiếp Thiên Ma Đế bị trục xuất năm xưa!

Trước khi tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, hắn đã chuẩn bị tâm lý để nghe được chân tướng kinh hoàng nào đó. Nhưng hắn không bao giờ ngờ được nó lại kinh hoàng đến mức này...

Thiếu nữ Băng Hoàng chậm rãi thuật lại:

- Năm đó, Kiếp Thiên Ma Đế chắc chắn đã lập tức vận dụng Càn Khôn Thứ. Càn Khôn Thứ không thể xuyên qua vách tường Hỗn Độn, nhưng lại có thể mở ra không gian độc lập ở bên ngoài Hỗn Độn. Cứ như vậy, nàng và các ma thần đã sinh tồn ở không gian bên ngoài Hỗn Độn.

- Ở bên ngoài Hỗn Độn, Kiếp Thiên Ma Đế và các tộc nhân nhất định đã dốc hết sức lực để tìm cách trở về thế giới Hỗn Độn. Trải qua mấy trăm vạn năm, cuối cùng bọn họ đã chạm đến được vách tường Hỗn Độn... Hoặc là một thông đạo kỳ dị đã kết nối không gian độc lập với vách tường Hỗn Độn, hoặc là họ đã thành công gắn không gian độc lập lên vách tường Hỗn Độn, sau đó dùng sức mạnh của Càn Khôn Thứ ăn mòn sức mạnh không gian của vách tường, dần dần tạo ra một vết rách ngày càng lớn!

- Và khi vết rách này đủ lớn, vách tường Hỗn Độn một lần nữa xuất hiện lỗ hổng... đó sẽ là lúc Kiếp Thiên Ma Đế và các ma thần trở về Hỗn Độn! Nhưng bọn họ lại không biết, thần và ma đã bị tận diệt từ trăm vạn năm trước, Hỗn Độn bây giờ là một thế giới không có thần ma. Năm đó họ bị Tru Thiên Thần Đế trục xuất, nhưng trớ trêu thay, chính điều đó lại giúp họ tránh được kiếp nạn diệt vong.

Vân Triệt bất động hồi lâu, không nói một lời... cũng không thể nói nên lời.

Tất cả những lời thiếu nữ Băng Hoàng nói đều là suy đoán, nhưng sâu trong linh hồn hắn như có một giọng nói mách bảo, tất cả đều là sự thật... và đều đang xảy ra!

Ánh sáng đỏ ửng trên vách tường Hỗn Độn chính là sức mạnh không gian của Càn Khôn Thứ!

Mà phía sau vết rách Hỗn Độn chính là những ma thần từ thời đại xa xưa, vốn nên đã bị tận diệt từ lâu!

Ở thế giới hiện tại, nếu một Chân Thần hoặc một Chân Ma xuất hiện, điều đó có ý nghĩa gì?

Thế giới này đã sớm không còn sức mạnh của thần, đã sớm “thoái hóa” đến mức không thể nào chịu đựng, cũng không thể nào một lần nữa sinh ra sức mạnh cấp bậc thần. Nếu sức mạnh như vậy đột nhiên xuất hiện trở lại, không còn nghi ngờ gì nữa, toàn bộ Hỗn Độn sẽ bị nắm trong lòng bàn tay, bất cứ sinh linh nào, bất cứ sức mạnh nào cũng không thể phản kháng, không ai có thể chống lại.

Đáng sợ hơn là ma thần như vậy không chỉ có một.

Càng đáng sợ hơn... Kiếp Thiên Ma Đế không phải ma thần bình thường, mà là một Ma Đế cùng cấp bậc với Sáng Thế Thần!

Cho dù các ma thần khác đều đã bị chôn vùi ở bên ngoài Hỗn Độn, chỉ còn lại một mình Kiếp Thiên Ma Đế, nếu nàng đến thế giới hiện tại... đừng nói Đông Thần Vực, kể cả mười cái, một trăm cái Thần Giới bây giờ cũng tuyệt đối không có một tia khả năng chống cự!

Thần Vương, Thần Quân, Thần Chủ... ở trước mặt Chân Thần, ở trước mặt sức mạnh cấp bậc Sáng Thế Thần, tất cả đều là con kiến!

- Bây giờ, ngươi đã hiểu chưa?

Thiếu nữ Băng Hoàng khẽ nói.

Vân Triệt thở hắt ra một hơi, thì thầm:

- Phù... ta thật sự không dám nghĩ tới.

Ma Đế... trong đầu chỉ cần lóe lên hai chữ này, toàn thân Vân Triệt đã lạnh toát. Đó là sự tồn tại đáng sợ đến mức nào, đừng nói là chống lại, ngay cả nghĩ đến cũng không dám.

Nghĩ đến ngọn nguồn của tất cả, Vân Triệt âm thầm nghiến răng... bây giờ hắn thật sự muốn chỉ vào mũi Mạt Ách, kẻ đứng đầu Tứ Đại Sáng Thế Thần, mà chửi ầm lên: Mạt Ách nhà ngươi bị điên sao! Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế người ta yêu nhau thì mặc kệ họ! Cũng đâu phải cướp vợ của ngươi! Đúng là ăn no rửng mỡ... còn để lại cho hậu thế chúng ta một mối họa khổng lồ như vậy!

Tà Thần kia cũng thế! Kiếp Thiên Ma Đế kia rốt cuộc có mị lực lớn đến đâu mà khiến ngươi giao cả Càn Khôn Thứ cho nàng, nếu không thì họ đã bị diệt ở ngoài Hỗn Độn đến cặn bã cũng không còn... cũng sẽ không xảy ra mớ chuyện rắc rối này!

Thiếu nữ Băng Hoàng tiếp tục nói về sự thật vô cùng đáng sợ kia:

- Các ma thần kia sống chết không rõ, nhưng hướng đi của Càn Khôn Thứ chứng minh ít nhất Kiếp Thiên Ma Đế vẫn còn sống. Sức mạnh của Ma Đế không phải là thứ mà thời đại này có thể chống lại. Năm đó nàng bị Mạt Ách đại nhân tính kế, sống lay lắt ngoài Hỗn Độn mấy trăm vạn năm, khi trở về nhất định sẽ mang theo mối hận ngút trời. Sau khi biết Mạt Ách đại nhân đã chết, chư thần đã diệt, rất có khả năng nàng sẽ trút oán hận mấy trăm vạn năm này lên thế giới hiện tại... hậu quả không thể lường được.

Nghe đến đây, Vân Triệt đã dần dần hiểu ra. Hắn nhìn ngọc thể không tì vết của thiếu nữ, nói:

- Ngươi nói ta là “hy vọng duy nhất”, ý là dùng sức mạnh Tà Thần mà ta kế thừa để... khuyên can... Kiếp Thiên Ma Đế?

Thiếu nữ Băng Hoàng nói:

- Đúng vậy. Khí tức của Càn Khôn Thứ ngày càng rõ ràng, vách tường Hỗn Độn rồi sẽ có ngày vỡ ra. Đến lúc đó, thứ có thể ngăn cản Kiếp Thiên Ma Đế không phải là sức mạnh, mà là một chữ “Tình”.

- Càn Khôn Thứ ở trên người Kiếp Thiên Ma Đế, Tà Thần trước sau đều biết rõ. Sau khi Tà Anh diệt thế, ngài ấy đã hao tổn hết thảy những gì còn lại của bản thân để lại một giọt máu bất diệt... chính là vì đã dự liệu được ngày này.

Vân Triệt khẽ hé môi: “...”

- Trên người ngươi không chỉ kế thừa sức mạnh của Tà Thần, mà còn có cả ý chí của Tà Thần.

- Chỉ có ngươi, người kế thừa sức mạnh và ý chí của Tà Thần, mới có thể khiến Kiếp Thiên Ma Đế khi trở về Hỗn Độn nhớ lại tình cảm với Tà Thần, từ đó sẽ không giáng xuống kiếp nạn hủy diệt thế gian.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!