Tách… ra?
Trong lời của thiếu nữ Băng Hoàng lại xuất hiện hai từ mà hắn hoàn toàn không thể nào lý giải.
- Tách ra là có ý gì?
Vân Triệt kinh ngạc hỏi.
Thiếu nữ Băng Hoàng nói:
- Hậu duệ của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế là một bé gái. Nàng kế thừa thần lực của Tà Thần và hắc ám ma lực của Kiếp Thiên Ma Đế, không còn nghi ngờ gì nữa, nàng một nửa là thần, một nửa là ma. Ở Thần tộc sẽ bị chư thần ruồng bỏ, mà nếu đưa đến Ma tộc cũng sẽ không được dung thứ.
- Trong trận chiến giữa Tà Thần và Mạt Ách đại nhân, dù Mạt Ách đại nhân chiến thắng, nhưng ta đoán rằng ngài ấy tự biết mình thắng không vẻ vang, trong lòng hổ thẹn, cho nên không nỡ ra tay xóa sổ đứa con gái mà Tà Thần đã giao phó, thay vào đó lại đưa ra một yêu cầu hòa giải.
- Đó chính là xóa đi phần “Ma” trên người nàng, giữ lại phần “Không phải ma” để có thể ở lại Thần tộc.
Vân Triệt: “...”
- Tà Thần không còn lựa chọn nào khác. Vả lại, đối với hắn mà nói, đây đã là kết quả tốt nhất có thể có được. Vì thế, hắn hủy đi thân thể của con gái, sau đó tách linh hồn của nàng ra... chia lìa “Ma Hồn”, chỉ giữ lại “Thần Hồn”, rồi một lần nữa nhào nặn thân thể cho Thần Hồn – có lẽ ngươi nghe thấy sẽ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng đối với một Sáng Thế Thần mà nói, đây đều không phải là việc gì khó khăn.
- Linh hồn bị tách ra cũng đồng nghĩa với việc tất cả ký ức, quá khứ đều bị phân tán. Sau khi “Thần Hồn” được tái tạo thân thể, sẽ trở thành một tồn tại hoàn toàn mới. Nhưng cho dù phần “Thần Hồn” có thể ở lại Thần tộc, cũng không được phép để người khác biết đó là con gái của Tà Thần (và Kiếp Thiên Ma Đế), thậm chí Tà Thần cả đời cũng không được gặp lại nàng.
Vân Triệt nhíu chặt mày, hai tay bất giác siết lại. Với lập trường của Thần tộc và Ma tộc, việc Mạt Ách đưa ra yêu cầu như vậy là hết sức bình thường. Nhưng đối với hắn, một người đã làm cha, lại thấu hiểu sâu sắc đây là một chuyện tàn khốc đến nhường nào đối với Tà Thần.
Hắn không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng bản thân vĩnh viễn không thể gặp lại Vô Tâm, và Vô Tâm cũng vĩnh viễn không biết trên đời này còn có một người cha là hắn.
- Vì thế, Tà Thần đã phó thác “Thần Hồn” của con gái mình cho một thần tộc mà hắn tin tưởng nhất, để thần tộc kia tái tạo thân thể cho nàng, giúp nàng có được sinh mệnh mới, rồi ở lại thần tộc đó... Còn bản thân Tà Thần, có lẽ đã thất vọng tột độ, có lẽ đã nản lòng thoái chí, cũng có thể là tự trách và hổ thẹn, sau đó đã từ bỏ cái tên “Nguyên Tố Sáng Thế Thần”, tự phong là “Tà Thần”, từ đó ẩn mình, không còn hỏi đến chuyện của Thần tộc nữa, cũng chưa từng tiếp xúc với thần tộc mà hắn đã phó thác con gái.
Từ bỏ danh xưng Sáng Thế Thần vô thượng, tự phong Tà Thần...
“Tà Thần”, thần danh với địa vị cao quý, được vạn linh ngưỡng vọng này... giờ phút này, Vân Triệt nghe được lại cảm nhận một nỗi bi ai sâu sắc.
- Cứ như vậy, “Thần Hồn” của con gái Tà Thần ở lại trong thần tộc kia, dưới sự sắp đặt hết lòng của tộc trưởng thần tộc đó, đã trở thành con gái của ông ta, hưởng thụ đãi ngộ và sự bảo vệ tốt nhất... Bởi vì Tà Thần có đại ân đối với bộ tộc của họ, nên vị tộc trưởng này nguyện dùng tất cả để bảo vệ con gái của Tà Thần, cũng vĩnh viễn giữ kín bí mật này.
- Còn “Ma Hồn” của con gái Tà Thần... dù thế nào Tà Thần cũng không nỡ xóa bỏ, vì thế hắn đã dùng một phương pháp nào đó để che giấu cảm ứng của Mạt Ách đại nhân, giấu nàng ở một nơi bí ẩn tạm thời mở ra, hóa thành một thế giới hắc ám thích hợp với nàng. Sợ nàng quá cô đơn, hắn còn thả vào đó rất nhiều sinh linh hắc ám để bầu bạn.
Thiếu nữ Băng Hoàng nói đến đây thì dừng lại. Vân Triệt yên lặng lắng nghe, rõ ràng là những lời đồn từ thời đại xa xưa, dường như là do thiếu nữ Băng Hoàng căn cứ vào nhận thức nào đó mà suy đoán ra, nhưng không biết vì sao, sau khi nghe đến đây, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm xúc khó tả, một cảm giác kỳ lạ... tựa như đã từng quen biết?
- Băng Hoàng Thần Linh, những lời người vừa nói có liên quan gì đến “trợ lực” có khả năng còn mạnh hơn ý chí của Tà Thần mà người đã đề cập lúc trước?
Vân Triệt hỏi.
Thiếu nữ Băng Hoàng chậm rãi nói:
- Con gái của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế... vẫn còn trên đời.
- Cái gì!?
Vân Triệt buột miệng kinh hô.
- Trong trận ác chiến khiến chư thần chư ma bị chôn vùi và kiếp nạn Tà Anh sau này, bé gái do “Thần Hồn” trùng sinh vì được thần tộc toàn lực bảo vệ và có huyền chu kỳ diệu khắc ấn lực lượng Càn Khôn Thứ nên đã sống sót một cách thần kỳ... Còn phần Ma Hồn, ngược lại vì được Tà Thần giấu ở một tiểu thế giới dưới hạ giới nên không bị ảnh hưởng, vẫn tồn tại cho đến ngày nay.
Vân Triệt: “...” (Cảm giác xúc động và quen thuộc khó hiểu này càng thêm mãnh liệt.)
- Mà những điều này đều không phải là nhận thức đến từ thời đại xa xưa của ta, mà đều đến từ ký ức của chính ngươi. Ngươi cũng là người đầu tiên trên đời này biết được con gái của Tà Thần còn sống.
Lời này của thiếu nữ Băng Hoàng khiến Vân Triệt hoàn toàn ngây người:
- Ký ức của ta? Ta đã gặp... các nàng?
Lúc này, thiếu nữ Băng Hoàng lại cho Vân Triệt một gợi ý vô cùng rõ ràng:
- Năm đó, thần tộc mà Tà Thần phó thác “Thần Hồn” có tên là... Kiếm Linh Thần Tộc!
- Mà thần tộc kia có một chiếc huyền chu đã vang danh từ lâu ở thời đại chư thần! Bên trong huyền chu đó tự thành một thế giới, là năm đó khi Tà Thần vẫn còn là Nguyên Tố Sáng Thế Thần đã tặng cho Kiếm Linh Thần Tộc, có năng lực “xuyên qua không gian” rất mạnh, mà lực lượng không gian này, chính là do Tà Thần lấy Càn Khôn Thứ khắc ấn lên!
- Cũng chính là... “Thái Cổ Huyền Chu” trong ký ức của ngươi!
“...”
“......”
“...!!”
Ánh mắt Vân Triệt trợn trừng, sau đó như bị sét đánh, ngây người ra một lúc lâu mới mấp máy môi, vô cùng khó khăn thốt ra một cái tên:
- Hồng... Nhi!??
Thiếu nữ Băng Hoàng nói:
- Tên thật của nàng là “Linh Uyển Hô”, là con gái của tộc trưởng Kiếm Linh Thần Tộc “Linh Chân”, năm đó ta còn từng gặp nàng. Chỉ là khi đó, dù thế nào ta cũng không thể nào nghĩ đến nàng lại là con gái của Tà Thần.
“...” Vân Triệt há hốc miệng hồi lâu, không tài nào khép lại được.
Mạt Lỵ đã từng nói với hắn, Kiếm Linh Thần Tộc là thần tộc thời viễn cổ có thể hóa thành kiếm...
Chỉ cần có đủ linh lực, Thái Cổ Huyền Chu có thể xuyên qua bất kỳ không gian nào...
Còn có những lời huyền ảo mà tàn hồn kia đã nói khi phó thác Hồng Nhi cho hắn...
“Ta chỉ là người bảo vệ... tiểu chủ nhân của ta... chủng tộc của ta... đã bị người đời lãng quên từ lâu... đừng nhắc đến nữa... tiểu chủ nhân của ta... nàng thân trúng ma độc đáng sợ... trong hỗn độn... chỉ có Thiên Độc Châu mới có thể giải được... vì không để ma độc khuếch tán... tiểu chủ nhân bị phong ấn vào ‘Vĩnh Hằng Chi Khu’...”
“Hỗn độn náo động... thần ma ác chiến... thương khung đảo điên... thần đau trời khóc... ta mang tiểu chủ nhân khống chế huyền chu bỏ trốn... cũng để cho khí tức của nàng tan biến trong hỗn độn... nhờ đó giúp nàng tránh thoát được kiếp nạn che trời kia... chỉ cần dùng Thiên Độc Châu tinh lọc ma độc trên người nàng... nàng sẽ có thể tỉnh lại một lần nữa... ta đau khổ cả đời, cuối cùng cũng có được quả thiện...”
Tất cả đều khớp với lời của Băng Hoàng Thần Linh!
Mà thanh kiếm do Hồng Nhi hóa thành...
Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm...
Kiếp Thiên...
Kiếp Thiên Ma Tộc!
Hồng Nhi... thật sự là... con gái của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế!?
- Vào thời đại đó, mọi người đều biết đến cái tên “Uyển Hô”, tiểu công chúa của tộc trưởng Kiếm Linh, bởi vì nàng được sủng ái nhất trong bộ tộc Kiếm Linh, vợ chồng tộc trưởng đối xử với nàng còn hơn tất cả những đứa con khác. Bất kỳ ai cũng sẽ không hoài nghi nàng là con gái ruột của tộc trưởng Kiếm Linh.
- Sau này, khi Tru Thiên Thần Đế Mạt Ách đại nhân qua đời, oán hận tích tụ đã lâu giữa hai tộc thần ma lấy Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm vô chủ làm ngòi nổ đã hoàn toàn bùng phát. Bởi vì bộ tộc Kiếm Linh sở hữu Quang Minh thần lực do Lê Sa đại nhân ban cho nên đã bị Ma tộc dốc toàn lực công kích, trở thành thần tộc đầu tiên bị diệt vong.
- Nghe nói, để đối phó với Kiếm Linh Thần Tộc, Ma tộc đã ti tiện sử dụng một loại ma độc cực kỳ đáng sợ – một loại ma độc mà ngay cả Lê Sa đại nhân cũng khó có thể tinh lọc kịp trước khi độc phát mất mạng. Vô số Kiếm Linh, bao gồm cả vợ chồng tộc trưởng đều thân trúng ma độc, lần lượt ngã xuống...
- Nhưng sau này, khi kiểm lại thi thể của bộ tộc Kiếm Linh bị sát hại lại không tìm thấy bóng dáng của tiểu công chúa Linh Uyển Hô, biến mất cùng nàng còn có chủ huyền hạm của bộ tộc này – Càn Khôn Linh Giới.
Càn Khôn Linh Giới... đó chính là Thái Cổ Huyền Chu hiện giờ thuộc về Vân Triệt!
- Khi đó, chư thần đều cho rằng tiểu công chúa Kiếm Linh đã thần hồn câu diệt, Càn Khôn Linh Giới đã bị Ma tộc chiếm đoạt. Không ngờ rằng nàng đã hoàn toàn che giấu khí tức, dùng lực lượng không gian của Càn Khôn Linh Giới để trốn vào một kẽ hở không gian... Ta nghĩ, Tà Thần khi đó đã không còn Càn Khôn Thứ cũng cho rằng nàng đã chết.
- Cho đến khi vượt qua vô số không gian và thời gian, dưới sự sắp đặt của vận mệnh, nàng đã gặp được ngươi, người sở hữu Thiên Độc Châu.
“...” Đầu óc Vân Triệt ong ong.
Chuyện này thật sự... quá mức ly kỳ!
Hồng Nhi, tiểu quái vật mà năm đó hắn vô tình “nhặt” được, nghịch ngợm gây sự, ngây ngô khờ dại, chỉ biết ăn với ngủ, suy nghĩ đơn thuần, vô pháp vô thiên, khắp nơi đều toát ra vẻ quái dị, còn quái vật hơn cả quái vật...
Là... là... là... con gái của Tà Thần!?!?
Trong đầu và trong lòng Vân Triệt run rẩy kịch liệt...
Thế này thì...
- Ta nghĩ, năm đó sau khi Tà Thần phó thác “Thần Hồn” của con gái cho tộc trưởng Kiếm Linh Thần Tộc, chính là vị tộc trưởng này đã tái tạo thân thể cho nàng. Mà bởi vì đó dù sao cũng chỉ là một nửa linh hồn, để cho linh hồn của nàng được hoàn chỉnh, cũng để người đời tin rằng đó là con gái của ông ta, tộc trưởng Kiếm Linh đã hiến tế thần lực và thần hồn của mình, khiến thần hồn của con gái Tà Thần “trưởng thành” đến mức hoàn chỉnh. Sau khi Linh Uyển Hô sống lại... cũng chính là Hồng Nhi, nàng đã có thần lực và đặc tính của Kiếm Linh Thần Tộc, có thần tức và Quang Minh thần lực của bộ tộc Kiếm Linh, khi hóa thành kiếm cũng mang theo thuộc tính “Tru Ma”.
- Nhưng lại không phải là Tru Ma Kiếm thuần túy!
Vân Triệt thấp giọng nói:
- Kiếp Thiên... Tru Ma Kiếm. Hai chữ “Kiếp Thiên” đó là đến từ... Kiếp Thiên Ma Đế?
Thiếu nữ Băng Hoàng nói:
- Đúng vậy. Cho dù phần “Ma Hồn” bị tách ra, nhưng “bản chất” vĩnh viễn sẽ không thay đổi, nàng là con gái của Tà Thần, cũng là con gái của Kiếp Thiên Ma Đế. Cho dù không có thần lực và thần hồn của tộc trưởng Kiếm Linh, bản thân Hồng Nhi cũng sẽ có năng lực hóa kiếm, bởi vì Kiếp Thiên Ma Tộc mà Kiếp Thiên Ma Đế dẫn dắt vốn chính là một ma tộc có thể hóa thành kiếm.
“...” Vân Triệt đờ đẫn gật đầu. Năm đó sau khi “nhặt được” Hồng Nhi ở Thái Cổ Huyền Chu, Mạt Lỵ đã từng đề cập với hắn, ở thời đại thượng cổ, Thần tộc và Ma tộc đều có một chủng tộc có thể hóa kiếm, một bên là Kiếm Linh Thần Tộc, một bên là Kiếp Thiên Ma Tộc.
Lần đầu tiên khi Hồng Nhi hóa kiếm, lúc Mạt Lỵ nhìn thấy hai chữ “Tru Ma” và “Kiếp Thiên” lần lượt hiện lên thân kiếm đã có phản ứng rất kỳ lạ. Khi hắn hỏi, Mạt Lỵ mấy lần muốn nói lại thôi... sau đó nói bốn chữ “tuyệt đối không thể”.
- Kiếm mà Kiếm Linh Thần Tộc hóa thành là Tru Ma Kiếm, là khắc tinh của ma. Còn kiếm mà Kiếp Thiên Ma Tộc hóa thành là “Kiếp Thiên Ma Thần Kiếm”, là khắc tinh của Quang Minh huyền lực.
Năm chữ “Kiếp Thiên Ma Thần Kiếm” khiến Vân Triệt chấn động trong lòng... Hắn lập tức nhớ lại, năm đó trong trận chiến với Thí Nguyệt Ma Quân, khi hắn triệu hồi Hồng Nhi ra, Thí Nguyệt Ma Quân đầu tiên đã kêu lên “Tru Ma Kiếm”, sau đó lại sợ hãi gầm lên “Kiếp Thiên Ma Thần Kiếm”.
- Mà với tư cách là Ma Đế của Kiếp Thiên Ma Tộc, một trong bốn Ma Đế của Ma tộc, thanh kiếm mà Kiếp Thiên Ma Đế hóa thành chính là cực hạn của “Kiếp Thiên Ma Thần Kiếm” – “Kiếp Thiên Ma Đế Kiếm”.
- Thanh kiếm mà Hồng Nhi hóa thành lại vô cùng quỷ dị. Nó vừa dung hợp lực lượng của “Tru Ma” và “Kiếp Thiên”, hóa thành “Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm” trái với mọi nhận thức, từ thời đại thượng cổ đến nay chưa bao giờ xuất hiện. Tương lai của nàng, cực hạn của nàng, không cách nào đoán trước, không thể nào tưởng tượng được.
- Vậy... Kiếm Linh Thần Tộc kia, hoặc Kiếp Thiên Ma Tộc cũng thông qua việc ăn kiếm để tăng cường lực lượng sao?
Vân Triệt hỏi.
- Không, không chỉ Kiếm Linh Thần Tộc và Kiếp Thiên Ma Tộc, cho dù ở thời viễn cổ hay hiện tại, ta chưa từng nghe nói có chủng tộc nào, sinh linh nào lấy kiếm làm thức ăn, lại có thể thông qua việc ăn kiếm để tăng cường lực lượng... Ít nhất trong nhận thức của ta, chưa bao giờ có.
Vân Triệt: “...”
- Điều này có thể hiểu là vì... xuất thân kỳ dị của Hồng Nhi và những biến cố vận mệnh thê thảm đã gây ra một loại dị biến đặc thù nào đó, một loại dị biến mà ngay cả ta cũng không thể lý giải được – dù sao, với tư cách là con gái của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế, lần đầu tiên trong lịch sử hỗn độn, cũng là lần kết hợp duy nhất giữa thần và ma, Hồng Nhi vốn là một tồn tại cấp bậc Sáng Thế Thần, thật sự không phải một thần linh bình thường như ta có thể nhận thức được.
Hồng Nhi... trong mắt Vân Triệt, ngoài những đặc tính không bình thường này, nàng chỉ là một bé gái vô cùng đơn thuần, đơn thuần đến mức chỉ có ăn và ngủ, vĩnh viễn không sầu không lo.
Nhất là đôi mắt màu đỏ thắm của nàng, chưa bao giờ có một chút vẩn đục hay bụi trần.
Mà dưới vẻ ngoài và tính cách đơn thuần như thế của nàng, thế mà lại...
Lúc này, Vân Triệt đột nhiên nghĩ tới điều gì, chợt ngẩng đầu lên:
- Ngươi vừa nói, “Ma Hồn” bị tách ra vẫn còn trên đời này, chẳng lẽ... chẳng lẽ chính là...