Nỗi thống khổ mà nhi nữ phải gánh chịu, khi đặt lên vai phụ mẫu thường sẽ nhân lên gấp mười lần. Mãi cho đến khi tìm được nữ nhi của mình, Vân Triệt mới thật sự thấu tỏ điều này.
Điểm này, ngay cả Ma Đế cũng không ngoại lệ... không, đối với Kiếp Uyên mà nói, có lẽ còn sâu sắc hơn. Bởi vì từ trên người nàng, Vân Triệt cảm nhận được sự áy náy và tự trách nặng nề đến tột cùng.
Mà cảm giác này, Vân Triệt đã quá quen thuộc.
- Năm đó sau khi tiền bối bị Mạt Ách trục xuất, Tà Thần và Mạt Ách đã có một trận đại chiến, trận chiến này đã định đoạt số phận của nữ nhi hai người. Kết quả, theo phỏng đoán, hẳn là Mạt Ách đã bại trước, sau đó không tiếc vận dụng Thủy Tổ Kiếm để lật ngược tình thế.
Vân Triệt thuật lại những suy đoán mà linh hồn Băng Hoàng đã nói cho mình nghe, Kiếp Uyên lại không hề hoài nghi chút nào.
Bởi vì, nàng hiểu Mạt Ách là người như thế nào hơn bất cứ ai.
Hắn là một vị thần chính trực, nhưng lại cố chấp đến cực điểm. Chỉ vì biết Tà Thần và nàng kết duyên phu thê, còn có một hậu duệ cấm kỵ, hắn đã không tiếc dùng đến Thủy Tổ Kiếm, thậm chí sử dụng cả thủ đoạn ti tiện mà bản tính hắn vốn tuyệt đối khinh thường để ám toán nàng.
Hắn tuyệt đối không cho phép hậu duệ của nàng và Tà Thần tồn tại... Cho nên, hắn tuyệt đối sẽ không để mình bại trận.
- Có lẽ Mạt Ách tự biết mình thắng không vẻ vang, nên không hoàn toàn hủy diệt nữ nhi của tiền bối và Tà Thần, nhưng lại phải xóa bỏ phần “Ma” của con bé, hơn nữa... vĩnh viễn không thể để người đời biết được đây là nữ nhi của hai người.
Kiếp Uyên: “...”
- Vì thế, thân thể của con bé bị hủy, linh hồn bị xé nát... Nhưng cuối cùng Tà Thần vẫn không đành lòng nhìn ma hồn của con bé bị hủy diệt, nên đã mạo hiểm cực lớn, dùng một phương pháp đặc thù nào đó để qua mặt Mạt Ách, giấu ma hồn của con bé ở nơi này. Cũng chính vì vậy, con bé đã tránh được kiếp nạn hủy thế kia, tồn tại cho đến ngày hôm nay.
“...” Kiếp Uyên lặng im hồi lâu, ngơ ngẩn nhìn nữ nhi chỉ còn là một mảnh tàn hồn, không biết có nghe lọt những lời Vân Triệt nói hay không.
- Có lẽ vì linh hồn không trọn vẹn, con bé không có khả năng nói chuyện, cảm xúc dao động và biểu đạt cũng rất yếu ớt, nhưng có thể nghe hiểu lời người khác nói.
- Ngoài ra, dường như con bé rất thích những màu sắc sặc sỡ, mỗi lần nhìn thấy thứ gì có màu sắc rực rỡ, dao động tình cảm của con bé sẽ trở nên rõ ràng nhất.
Vân Triệt tiếp tục nói:
- À đúng rồi, ta không biết tên của con bé, nên đã tự đặt cho nó một cái tên là “U Nhi”.
- U... Nhi...
Kiếp Uyên cuối cùng cũng có phản ứng, cái tên này không thể nghi ngờ chính là một sự tàn khốc đối với một bé gái.
Vân Triệt đặt tên cho nàng là U Nhi, ý tứ trong đó tự nhiên là vì... nàng là một u hồn.
- Con bé tên Nghịch Uyên.
Kiếp Uyên không vì cái tên này mà tức giận, nàng khẽ nói, ánh mắt vẫn luôn nhìn U Nhi, trong thế giới của nàng dường như không còn gì khác.
Nghịch Uyên...
Cái tên này, lấy một chữ từ “Nghịch Huyền” và “Kiếp Uyên”, mà thâm ý lớn hơn nữa là hy vọng nàng có thể phá vỡ kiếp nạn, cả đời bình an... Dù sao, sự ra đời của nàng chính là cấm kỵ lớn nhất thời bấy giờ.
Đúng lúc này, bé gái trong biển hoa u tối chậm rãi mở mắt, mang đến một vầng sáng bốn màu nhàn nhạt cho thế giới này.
Nàng đã cảm nhận được sự hiện diện của Vân Triệt.
Toàn thân Kiếp Uyên run lên, rồi cứ thế cứng đờ tại chỗ... Vị Ma Đế thượng cổ từng khiến một đám Thần Chủ, Thần Đế sợ đến vãi cả ra quần, vào khoảnh khắc này lại hoảng loạn đến mức không biết phải làm sao.
U Nhi chậm rãi đứng dậy, nhìn thấy bóng dáng của Vân Triệt. Trong khoảnh khắc, đôi mắt vốn mông lung của nàng tựa như lưu ly đa sắc, trên gương mặt hiện lên một tia cảm xúc rất nhạt, nhưng vẫn đủ để nhận ra đó là niềm “vui mừng”.
Thân hình nhỏ bé bay lên, nàng vội vàng bay về phía Vân Triệt, như mọi khi, vô cùng thân thiết chạm vào trước ngực hắn... Sau đó mới phát hiện ra sự tồn tại của người khác, đôi mắt nàng chuyển hướng, nhìn về phía Kiếp Uyên, lộ ra cảm xúc có lẽ là nghi hoặc.
Nhưng sau sự nghi hoặc, ánh mắt nàng lại không dời đi mà đột nhiên ngây ra, sự nghi hoặc dần dần chuyển thành mông lung.
Khoảng cách đột ngột gần trong gang tấc, Kiếp Uyên càng thêm cứng đờ, nàng nhìn U Nhi, U Nhi nhìn nàng... Hai mẹ con ly biệt mấy trăm vạn năm, cuối cùng cũng được đoàn tụ.
Nhưng lần đoàn tụ này lại quá xa vời, còn mang theo sự chia cắt của hồn phách và sự không trọn vẹn.
- Con... con còn... nhớ ta không?
Đối mặt với ánh mắt ngây ngô của bé gái, Kiếp Uyên nhẹ nhàng hỏi.
Vân Triệt mấp máy môi... Linh hồn bị chia cắt, tất cả ký ức cũng theo đó mà tan vỡ, U Nhi không thể nào nhớ được Kiếp Uyên. Mà Kiếp Uyên, thân là tồn tại ở cấp bậc cao nhất thế gian, càng hiểu rõ điểm này hơn bất cứ sinh linh nào.
Hóa ra, Ma Đế cũng có lúc muốn tự lừa mình dối người.
U Nhi không thể trả lời, lúc này, bàn tay nàng đột nhiên nâng lên, chậm rãi đưa về phía Kiếp Uyên, chạm lên thân thể nàng... Tựa như muốn cảm nhận sự tồn tại của Kiếp Uyên.
Nàng thật sự không nhớ Kiếp Uyên, không nhớ bất cứ điều gì.
Thế nhưng, nàng do Kiếp Uyên sinh ra, mối liên kết mẫu tử đã bén rễ trong từng góc linh hồn này là thứ vĩnh viễn không thể thay thế, cũng vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
“...” Bàn tay của nữ nhi xuyên qua người mình, cảm nhận được sự mờ mịt và một chút thân cận bản năng từ U Nhi, thân thể Kiếp Uyên chậm rãi ngồi xuống, bàn tay đưa ra, muốn chạm vào gương mặt của U Nhi... Nhưng khi đến gần, lại không cách nào đưa tới thêm được nữa, khóe miệng run rẩy hồi lâu cũng không thể cất thành lời.
Giống như Vân Triệt năm đó khi tìm được nữ nhi, bàn tay cũng dừng lại giữa không trung, không dám đưa về phía trước.
Bởi vì hắn sợ tất cả chỉ là bọt nước, chạm vào sẽ vỡ tan, sợ bàn tay đầy máu tanh tội lỗi của mình sẽ làm vấy bẩn sự trong sạch của con bé, càng vì sự áy náy vô tận trong lòng...
Vân Triệt quay mặt đi... Hóa ra dù là người hay Ma Đế, khi mang trên mình thân phận phụ mẫu, đều giống nhau cả.
Vân Triệt dùng giọng nói rất nhẹ nhàng:
- U Nhi, sau này ngươi sẽ không còn cô đơn nữa. Bởi vì nàng là...
- Đừng nói!
Kiếp Uyên đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời Vân Triệt, hắn ngẩng đầu lên, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Kiếp Uyên nhìn U Nhi, nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói trở nên rất thấp:
- Đừng nói... đừng nói cho con bé biết.
“...” Vân Triệt gật đầu, nhìn bộ dạng lúc này của Kiếp Uyên, nhất thời không thể nào liên hệ nàng với hai chữ “Ma Đế”.
Trong lòng thoáng chút phức tạp, Vân Triệt suy nghĩ một lát, cắn răng, cuối cùng vẫn quyết định nói ra:
- Tiền bối, thật ra một phần linh hồn khác của “nàng” bị tách ra năm đó, vẫn còn tồn tại trên đời này.
Ánh mắt Kiếp Uyên đột ngột chuyển qua:
- Ngươi nói cái gì?
Vân Triệt hít một hơi thật nhẹ, nói:
- Năm đó, sau khi “nàng” bị chia tách, một bộ phận là thần hồn “được phép tồn tại” đã được Tà Thần phó thác cho Kiếm Linh Thần Tộc trong các thần tộc. Dường như tộc trưởng của Kiếm Linh Thần Tộc đã dùng thần hồn của mình để bù đắp cho linh hồn của nàng được hoàn chỉnh, sau đó lại tái tạo thân thể cho nàng.
“...?” Chân mày Kiếp Uyên khẽ giật, bởi vì những lời này của Vân Triệt trái ngược với nhận thức của nàng, nhưng nàng vẫn không cắt ngang.
- Sau đó, nàng ở lại Kiếm Linh Thần Tộc, trong nhận thức của thần tộc, nàng là nữ nhi của tộc trưởng Kiếm Linh. Tộc trưởng Kiếm Linh đối xử với nàng rất tốt, xem như con ruột, cả tộc cũng đặc biệt cưng chiều nàng, cho nên những năm tháng đó nàng hẳn đã sống rất vui vẻ. Kể cả... bây giờ nàng vẫn luôn sống vô lo vô nghĩ.
- Về sau kiếp nạn bùng nổ, Kiếm Linh Thần Tộc trở thành thần tộc đầu tiên bị ma tộc hủy diệt, còn nàng được Kiếm Linh Thần Tộc đưa vào Thái Cổ... à, Càn Khôn Linh Giới, trốn vào trong khe hở không gian, nhờ đó mà tránh được trận kiếp nạn diệt thế kia.
- Càn Khôn Linh Giới? Ngươi nói là Càn Khôn Linh Giới?
Phản ứng của Kiếp Uyên có phần kịch liệt.
Nàng biết Càn Khôn Linh Giới, đó là từ rất lâu trước kia, khi Tà Thần vẫn còn là Nguyên Tố Sáng Thế Thần đã tặng cho Kiếm Linh Thần Tộc. Không gian thần lực chứa đựng bên trong, cùng với ấn ký Càn Khôn Thứ trong đó quả thật có thể giúp người ta trốn trong khe hở không gian một thời gian dài.
Điều này cũng có nghĩa là Vân Triệt không hề nói bừa!
- Bây giờ con bé đang ở đâu?
Không đợi Vân Triệt trả lời, Kiếp Uyên đã vội vàng hỏi.
U Nhi đảo mắt qua, gương mặt hoàn toàn mờ mịt, không biết có hiểu được gì không.
Vân Triệt đưa cánh tay trái ra, trong lòng vẫn rất bất an. Theo kiếm ấn trên cánh tay hắn lóe lên, một vầng sáng màu son bị hắn cưỡng ép phóng thích.
Phịch!
Vân Triệt không điều chỉnh tốt tư thế triệu hồi, Hồng Nhi đang say ngủ, dưới ánh hồng quang, mông nàng tiếp đất, nàng kêu lên một tiếng đau đớn, lúc này mới tỉnh lại:
- A... đau quá đau quá! Ôi?
Nàng vừa định hung hăng lên án Vân Triệt cố tình quấy rầy giấc ngủ của mình, đột nhiên chú ý tới bóng tối và ánh tím nơi đây, lại nhìn thấy U Nhi, nhất thời đôi mày cong lên, vẫy tay với U Nhi:
- U Nhi chào ngươi, ta lại đến tìm ngươi chơi đây.
Nói xong, đôi mắt đỏ thắm của nàng “vèo” một tiếng chuyển lên người Kiếp Uyên, sau đó... có chút ngây ngốc nhìn Kiếp Uyên hồi lâu.
Kiếp Uyên cũng sững sờ nhìn bé gái này... Khác với U Nhi, bé gái trước mắt có sinh mệnh hoàn chỉnh, thân thể và linh hồn hoàn chỉnh, lại có một gương mặt giống hệt U Nhi, cùng với khí tức mà nàng vĩnh viễn không thể nào quên được.
Khí tức của nữ nhi.
Hồng Nhi và U Nhi, nữ nhi của Tà Thần và Kiếp Thiên Ma Đế.
Sự ra đời và tồn tại của “các nàng” là cấm kỵ không được thế gian cho phép, “các nàng” gặp phải cảnh mẫu thân bị trục xuất, linh hồn bị xé nát, phụ thân nản lòng thoái chí. Một nửa sống vô lo vô nghĩ, lại vĩnh viễn không thể biết phụ mẫu ruột của mình là ai, một nửa chỉ có thể ẩn mình trong vực sâu tăm tối, cô độc vĩnh hằng...
Có thể nói vận mệnh của “các nàng” vô cùng trắc trở, nhưng lại đều kỳ diệu tránh được kiếp nạn hủy thế mà tất cả thần ma đều phải bỏ mạng.
- Đại tỷ tỷ, ngươi là ai vậy?
Nàng nhìn Kiếp Uyên đang sững sờ, đột nhiên mở miệng hỏi, giọng nói trong trẻo linh động vang lên đặc biệt thanh thúy trong thế giới u ám này.
Đại... tỷ... tỷ... Khóe miệng Vân Triệt co giật dữ dội.
Nhìn thần thái hoạt bát của nàng, đôi mắt màu son như sao trời của nàng, giọng nói tựa như suối nguồn trong u cốc của nàng, linh hồn Kiếp Uyên như bèo dạt mây trôi, không cách nào cất lời.
- Hửm?
Đôi mắt Hồng Nhi chớp chớp, rất chân thành nhìn Kiếp Uyên một hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười:
- Đại tỷ tỷ, tuy không biết ngươi là ai, nhưng mà ngươi trông rất đẹp nha.
Trên mặt Kiếp Uyên phủ kín những vết sẹo đáng sợ, hơn nữa vĩnh viễn không thể xóa đi. Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ sinh lòng sợ hãi. Nhưng Hồng Nhi lại nói “đẹp”, hơn nữa đôi mắt và ánh nhìn của nàng khiến bất cứ sinh linh nào cũng không thể hoài nghi lời nói của nàng.
Khóe miệng Kiếp Uyên khẽ động, tựa như đang cười:
- Con cảm thấy ta... đẹp sao?
Hồng Nhi rất chân thành gật đầu:
- Đúng vậy! Tuy rằng dáng vẻ của ngươi hơi kỳ quái, nhưng Hồng Nhi cảm thấy rất đẹp.
“...” Đôi môi Kiếp Uyên khẽ nhếch, nàng nở nụ cười, nước mắt cũng theo nụ cười mà không thể kìm được tuôn rơi.
Hồng Nhi nghiêng đầu, hỏi:
- Chủ nhân, đại tỷ tỷ xinh đẹp này là ai vậy? Là lão bà mà chủ nhân mới tìm sao?
“Ặc...” Vân Triệt mềm nhũn cả chân, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất.
“...” Lúc này, Kiếp Uyên cũng chậm rãi đảo mắt qua, giọng nói đột nhiên trầm xuống:
- Chủ nhân?