Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1464: CHƯƠNG 1462: THẦN MA CẤM ĐIỂN

Tuy lời nói của Kiếp Uyên vẫn lạnh lùng như trước, nhưng Vân Triệt có thể cảm nhận được thái độ của nàng đối với hắn đã có sự khác biệt vi diệu so với lúc trước. Nàng có năng lực xóa bỏ “Khế ước” giữa hắn với Hồng Nhi, nhưng lại lựa chọn không làm vậy.

Nghe ý của nàng, dường như nàng có biện pháp dung hợp lại linh hồn của Hồng Nhi và U Nhi, nhưng lại hỏi ý kiến của hắn, hơn nữa còn nghe theo quyết định của hắn.

Nhưng tất cả những điều này đều không phải vì hắn là người mang trên mình truyền thừa của Tà Thần.

Nhất là câu nói “Là ta nợ ngươi”, được thốt ra vô cùng cứng rắn. Dù sao đi nữa, Vân Triệt có thể lừa gạt nàng, nhưng biểu hiện của Hồng Nhi và U Nhi chắc chắn không thể giả dối.

Đối với Vân Triệt mà nói, đây không thể nghi ngờ là một chuyển biến cực kỳ tốt đẹp. Hắn suy nghĩ một lúc, cuối cùng có phần tự tin nói:

- Ma Đế tiền bối, vãn bối không lừa gạt tiền bối. Tuy rằng thế giới này đã không còn như xưa, nhưng đây vẫn là thế giới thuộc về tiền bối. Ngôi nhà của tiền bối và Tà Thần vẫn còn đây, nữ nhi của hai người cũng vẫn còn. Cho nên, sau khi tộc nhân của tiền bối trở về…

- Chuyện này đừng nói nhiều!

Vân Triệt còn chưa dứt lời đã bị Kiếp Uyên cắt ngang, sắc mặt rõ ràng cũng lạnh đi vài phần.

Trong lòng Vân Triệt trở nên lạnh lẽo… Chuyện này dường như khó có thể xoay chuyển tại Kiếp Uyên.

Kiếp Uyên hiển nhiên không muốn bàn luận chuyện này với Vân Triệt, nàng đột nhiên nói:

- Huyền mạch của ngươi, dường như thần lực hạch tâm vẫn chưa hoàn chỉnh. Bây giờ có mấy loại mầm mống nguyên tố?

Vân Triệt đáp:

- Cảm giác của tiền bối không sai, hiện tại vãn bối có tổng cộng bốn loại mầm mống nguyên tố, theo thứ tự là hỏa, thủy, lôi và… hắc ám.

Ánh mắt của Kiếp Uyên rõ ràng có sự khác thường, giọng nói cũng trầm xuống vài phần:

- Hắc ám? Khó trách vừa rồi ngươi có thể bình thản ung dung trong thế giới hắc ám của ta. Hắn… vì sao… lại lưu lại cả mầm mống nguyên tố này… là không cam lòng sao…

Câu nói cuối cùng, nàng như thất thần tự nhủ, nói cực nhẹ, khó có thể nghe rõ.

Vân Triệt nói:

- Vãn bối vừa mới nói, năm đó U Nhi đã cứu mạng vãn bối. Thứ nàng dùng để cứu mạng vãn bối chính là mầm mống hắc ám. Vãn bối đoán rằng, năm đó sau khi chư thần chư ma đều diệt vong, Tà Thần cuối cùng có thể đã đến nơi này thăm U Nhi, hắn giao mầm mống hắc ám cho nàng, sau đó tự mình ngã xuống để ngưng tụ thành một giọt máu bất diệt… Có lẽ hành động này là để chỉ dẫn cho người kế thừa lực lượng và ý chí của hắn có thể tìm được U Nhi.

Nói xong, lại nghe Kiếp Uyên chậm rãi nói:

- Năm đó, trên đời này người biết hắn sở hữu Hắc Ám huyền lực chỉ có một mình ta. Một khi bị người đời biết được, cho dù hắn là Sáng Thế Thần, cho dù hắn từng vì Thần tộc mà trả giá nhiều đến đâu, cũng sẽ bị Thần tộc bài xích và thù hận. Cho nên dù hắn có được Hắc Ám huyền lực rất mạnh, nhưng cả đời gần như chưa bao giờ sử dụng đến.

- Ngươi cũng vậy phải không?

Nàng liếc mắt nhìn Vân Triệt.

Vân Triệt gật đầu:

- Vâng…

- Bây giờ ngươi có thể mở cảnh giới “Diêm Hoàng” trong bao lâu?

Kiếp Uyên đột nhiên hỏi một vấn đề khác.

- Khoảng mười lăm nhịp thở.

Vân Triệt thành thật trả lời.

Ánh mắt của Kiếp Uyên có chút kinh ngạc:

- Lấy tu vi huyền lực hiện giờ của ngươi mà có thể mở ra Diêm Hoàng lâu như vậy đã là cực kỳ hiếm có. Xem ra, ngoài huyền mạch và linh hồn, thân thể của ngươi nhất định cũng không tầm thường. Nhưng mà, cảnh giới “Diêm Hoàng” đã là cực hạn mà một phàm linh có thể chịu đựng, cũng gần như là giới hạn cả đời này của ngươi… Trừ phi có một ngày, ngươi có thể đột phá giới hạn của “phàm linh” và “pháp tắc” đương thời, bước vào lĩnh vực của thần.

Vân Triệt nói:

- Tiền bối lại quen thuộc với Tà Thần Quyết đến vậy.

- Tà Thần Quyết?

Cái tên này khiến Kiếp Uyên khẽ nhíu mày, sau đó hừ lạnh một tiếng:

- Tên ban đầu của nó là “Thần Ma Cấm Điển”.

- Thần Ma… Cấm Điển?

Đuôi mày Vân Triệt giật giật.

Tà Thần Quyết… rõ ràng đây là cái tên mà Nguyên Tố Sáng Thế Thần đã tự đặt sau khi chán chường lánh đời và tự phong là Tà Thần. Mà hắn đã chiến thắng Sáng Thế Thần mạnh nhất là Mạt Ách, chứng tỏ khi đó “Tà Thần Quyết” đã tu thành, vậy cái tên Thần Ma Cấm Điển này…

Một cái tên vô cùng cấm kỵ vào thời đại đó.

- Năm đó sau khi chúng ta kết thành phu thê, không thể không lo lắng cho tương lai. Đối mặt với quy tắc cổ hủ thề không đội trời chung của hai tộc, cách tốt nhất, cũng có lẽ là duy nhất, chính là thay đổi pháp tắc này. Mà muốn thay đổi pháp tắc, thì phải có được sức mạnh vượt lên trên tất cả.

- Thần Ma Cấm Điển vì vậy mà ra đời.

Lời của Kiếp Uyên khiến Vân Triệt nhớ lại những lời Hạ Khuynh Nguyệt từng nói với hắn:

“Ngươi có biết vì sao ta thân là Nguyệt Thần Đế, nhưng vẫn có thể lấy họ ‘Hạ’ không? Bởi vì ở Nguyệt Thần Giới, ta là người chế định pháp tắc, chứ không phải kẻ tuân theo!”

- Kết hợp Nguyên Tố thần lực của hắn với “Hắc Ám Vĩnh Kiếp” của ta, chúng ta cùng nhau sáng tạo ra “Thần Ma Cấm Điển” mang sức mạnh cấm kỵ. Đó chính là lần đầu tiên dung hợp sức mạnh một cách chân chính giữa hai tộc, sự mạnh mẽ của lực lượng kết hợp này vượt xa dự đoán của chúng ta.

“…” Hôm nay Vân Triệt mới biết, Tà Thần Quyết không phải là thần lực đặc biệt vốn có của Tà Thần, mà là do Kiếp Thiên Ma Đế và Tà Thần cùng nhau sáng tạo ra!

Một huyền công cấm kỵ kết hợp giữa Sáng Thế Thần lực và Ma Đế lực!

- Lúc Thần Ma Cấm Điển tu thành, trong huyền mạch giống như kết hợp ra một ác ma bùng nổ, nó mạnh mẽ bao nhiêu thì cũng khó khống chế bấy nhiêu. Cuối cùng, để có thể điều khiển nó, ta và hắn đã cùng nhau hạ xuống bảy phong ấn trong huyền mạch của hắn.

- Mà bảy phong ấn này, chính là bảy “cảnh giới” bên trong huyền mạch của ngươi, một khi mở ra sẽ khiến huyền lực bùng nổ ở các mức độ khác nhau.

- Hóa ra… là vậy.

Vân Triệt bất giác đặt tay lên vị trí huyền mạch, trong lòng sóng cuộn trào dâng.

Tà Thần vốn là Nguyên Tố Sáng Thế Thần, nguyên tố thần lực mới là sức mạnh bản mệnh của hắn.

Mà “Tà Thần Quyết” có thể khiến huyền lực điên cuồng bùng nổ lại là thần lực cấm kỵ được sáng tạo ra sau này.

- Vậy tiền bối…

Kiếp Uyên nói:

- Có lẽ vì bản chất nguyên lực, tuy rằng Thần Ma Cấm Điển do ta và hắn cùng sáng tạo, nhưng ta lại không cách nào tu luyện được. Ta nghĩ, ngoài hắn ra, cũng không có bất kỳ ai có thể tu luyện thành công. Nhưng mà, cuối cùng chúng ta vẫn không thể đợi được đến ngày có thể thay đổi pháp tắc.

Theo câu nói cuối cùng của nàng, một cảm giác bi thương cố gắng kìm nén nhưng vẫn lan tràn, rót thẳng vào sâu trong tâm hồn Vân Triệt.

Lúc này, nàng đột nhiên đưa tay điểm lên vai trái của Vân Triệt. Một luồng hắc quang lóe lên trên vai hắn, hiện ra một huyền trận hắc ám cỡ nhỏ, rồi lập tức biến mất.

Kiếp Uyên thu ngón tay về, Vân Triệt nhìn lên bả vai mình, hỏi:

- Đây là?

- Ta đã phong ấn một truyền âm huyền trận trên người ngươi. Khi ý niệm của ngươi chạm đến, ngươi có thể truyền âm cho ta từ bất cứ nơi nào, ta sẽ xuất hiện bên cạnh ngươi chỉ trong vài giây.

Kiếp Uyên nói.

- Nhưng mà…

Không đợi Vân Triệt cảm tạ, giọng nàng chợt lạnh đi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn:

- Chỉ giới hạn khi ngươi gặp phải nguy hiểm đến tính mạng, hoặc cần dịch chuyển không gian khoảng cách cực xa!

- Mặc dù lực lượng của Càn Khôn Thứ đã gần như cạn kiệt, nhưng việc dịch chuyển trong không gian Hỗn Độn hiện giờ vẫn có thể dễ dàng làm được. Đây xem như là cách ta báo đáp ngươi đã chăm sóc nữ nhi của ta.

Ý của Kiếp Uyên là nàng tuyệt đối không muốn nợ ân huệ của bất kỳ ai, huống chi là một con người:

- Về phần cứu mạng ngươi, cũng không phải vì ngươi mang trên mình lực lượng của hắn, mà là tính mạng của ngươi và Hồng Nhi tương liên, ta không thể để con bé chết theo ngươi!

- Vâng, vãn bối đã rõ.

Vân Triệt cảm kích nói.

Giọng của Kiếp Uyên càng lạnh hơn, con ngươi đen thẳm đâm thẳng vào đáy lòng Vân Triệt:

- Ngươi nên rõ ràng một chuyện khác. Ngoài việc sử dụng sức mạnh của Càn Khôn Thứ và hóa giải nguy hiểm tính mạng cho ngươi, ngươi đừng vọng tưởng mượn bất kỳ sức mạnh nào khác của ta!

Vân Triệt: “…”

- Ngươi hay người bên cạnh ngươi có tình cảnh khó khăn nào, đừng vọng tưởng ta sẽ ra tay giúp đỡ. Kẻ thù của ngươi, dù là không đội trời chung, cũng đừng mong ta dùng sức mạnh xóa bỏ, chỉ có thể dựa vào chính ngươi!

- Hắn là vị thần mạnh mẽ nhất, kiêu ngạo nhất trong Thần tộc! Ta tuyệt đối không cho phép kẻ kế thừa sức mạnh của hắn… trở thành một phế vật cần dựa vào uy thế của người khác! Hiểu chưa!

Những lời này, Kiếp Uyên tuyệt đối không nói đùa. Nhất là câu “Hắn là vị thần mạnh mẽ nhất, kiêu ngạo nhất trong Thần tộc” của nàng… từng chữ đều lộ ra niềm kiêu hãnh sâu sắc và không thể khinh nhờn.

- Vâng, vãn bối đã rõ.

Vân Triệt trịnh trọng nói.

Kiếp Uyên xoay người đi, nói:

- Hy vọng ngươi thật sự hiểu rõ. Hồng Nhi rất thích tất cả những gì nó đang có, hơn nữa có ngươi ở bên bầu bạn, ta thật sự yên tâm. Nhưng còn U Nhi… trong khoảng thời gian này, ta sẽ ở đây với con bé. Ngươi đi đi.

- Vâng.

Vân Triệt đáp lời. Hắn do dự mãi, cuối cùng không đề cập đến chuyện ma thần sắp trở về nữa, rồi bay về phía Thiên Huyền đại lục.

Kiếp Uyên cũng không lập tức quay về bên cạnh U Nhi. Nàng đứng bên bờ Tuyệt Vân Nhai, nhìn mảnh trời đất nhỏ bé này… không có Vân Triệt ở bên, cuối cùng nàng không cần phải cố gắng đè nén cảm xúc của mình nữa.

- Nghịch Huyền… ta đã trở về… ta thật sự đã trở về…

- Chàng… đang… ở… đâu…

Ầm ầm… ầm ầm ầm…

Theo tâm tình và khí tức mất kiểm soát của nàng, không gian xa xa đột nhiên bắt đầu chấn động, sau đó vang lên tiếng huyền thú gầm rít đầy trời.

Một luồng khí tức bất an cũng nhanh chóng lan tràn khắp mảnh đại lục này.

Kiếp Uyên ngước mắt, thân hình vừa chuyển, đã ở ngoài ngàn dặm.

Nơi này là một thành trì của nhân loại, quy mô không tính là nhỏ trên mảnh đại lục này, nhưng lại có gần một nửa đã hóa thành phế tích.

Rất nhiều bóng người đang tu sửa những kiến trúc đổ nát, trên mặt ai cũng treo vẻ mệt mỏi… cùng với hy vọng.

Kiếp Uyên vừa đến, lập tức cảm nhận được một luồng khí tức khiến nàng rất không thoải mái.

Quang Minh huyền lực!?

Có lẽ vì sự xuất hiện của nàng, những luồng khí tức không thoải mái này thoáng chốc đã tiêu tán không còn tăm tích.

Đúng lúc này, mặt đất và không gian đồng thời chấn động. Xa xa, thú triều đông nghịt như lũ vỡ đê, mang theo tiếng gầm kinh thiên động địa nhào về phía thành trì đã tan hoang của nhân loại.

Tiếng gào thét hoảng sợ, tiếng kêu la thảm thiết tuyệt vọng lập tức tràn ngập mọi ngóc ngách trong thành.

Vô số người bắt đầu chạy trốn, cũng có rất nhiều huyền giả mang theo huyền lực lao về phía thú triều. Tiếng chém giết thảm liệt hòa cùng tiếng kêu thảm thiết bắt đầu vang vọng trong không gian đột nhiên rơi vào tai họa này.

Mỗi một con huyền thú đều trở nên hung bạo khôn cùng, như triệt để điên loạn. Ban đầu các huyền giả còn sợ hãi, nhưng sau đó lệ khí trên người họ cũng ngày càng nặng, tiếng gào trong miệng cũng dần dần giống như dã thú. Chiến trường giữa nhân loại và huyền thú, mỗi một giây đều trở nên thảm khốc hơn.

Tường thành sụp đổ từng mảng, ngày càng nhiều huyền thú điên cuồng xông vào trong thành, khiến tất cả trở nên tuyệt vọng hơn.

- Mẫu thân! Mẫu thân!!

Tiếng kêu tê tâm liệt phế của một bé gái như kim châm đâm thẳng vào tai Kiếp Uyên. Trong một góc thành, bé gái ấy ngã sõng soài trên đất, mẫu thân của bé vội vàng quay lại, dùng thân mình che chở cho tấm thân nhỏ bé yếu ớt… trong khi hơn mười con huyền thú nhe hàm răng đẫm máu lao về phía họ.

Kiếp Uyên điểm một ngón tay, đám huyền thú lập tức vỡ tan, biến mất không dấu vết.

Rắc rắc!

Bầu trời vang lên tiếng sấm không hề tồn tại, sau đó không khí vốn nóng rực lại hạ nhiệt với tốc độ nhanh đến bất thường. Gió lạnh nổi lên, mang theo một mảnh tuyết bay, rồi thoáng chốc hóa thành bão tuyết ngập trời.

Trật tự sụp đổ…

Bốn chữ lóe lên trong tâm trí, Kiếp Uyên ngẩng đầu nhìn trời, sau đó nhắm mắt lại, trên gương mặt xanh đen đầy vết thương lóe lên một tia giãy giụa thống khổ.

Theo sự xuất hiện của Kiếp Uyên, Thương Vân đại lục vốn được Vân Triệt dùng Quang Minh huyền lực tạm thời bình ổn, kéo dài khoảng cách giữa các đợt huyền thú bạo loạn, nay lại một lần nữa bùng nổ, hơn nữa còn dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!