Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1466: CHƯƠNG 1464: SỰ KỲ QUÁI VÔ CỚ

Việc Vân Triệt đồng thời tu luyện cả Quang Minh và Hắc Ám huyền lực đã đủ để khiến Kiếp Uyên có phần kinh sợ.

Mà giờ phút này, chỉ bằng một động tác tiện tay, hắn đã đồng thời phóng thích cả Quang Minh huyền lực và Hắc Ám huyền lực!

Không chỉ đồng tu, mà còn có thể phóng thích cùng một lúc!?

Trong tích tắc đó, tròng mắt của Kiếp Uyên co rút lại... đáng tiếc, Vân Triệt đang chìm trong nghi hoặc và mờ mịt nên không hề nhìn thấy.

Từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ cảm thấy việc Quang Minh huyền lực và Hắc Ám huyền lực cùng tồn tại trong cơ thể mình có gì bất thường. Mộc Huyền Âm khi biết chuyện này cũng không hề thấy lạ.

Dù sao thì huyền mạch của Nguyên Tố Sáng Thế Thần vốn nên có năng lực khống chế nguyên tố đến mức cực hạn và toàn diện nhất.

Thế nhưng, điều này lại xé nát nhận thức của một ma đế thượng cổ! Khiến một ma đế thượng cổ phải vì vậy mà khiếp sợ thất sắc.

Nhìn luồng Quang Minh và Hắc Ám mà Vân Triệt cùng nắm giữ, hơn nữa còn có thể tiện tay thi triển, trong lòng Kiếp Uyên như sóng cuộn trào dâng, kinh hãi không thôi.

Thân là Kiếp Thiên Ma Đế, ánh mắt nàng nhìn Vân Triệt lúc này... lại giống như đang nhìn một con quái vật không thể nào lý giải nổi!

Đây rốt cuộc là vì sao?

Chẳng lẽ sau khi lực lượng của hắn được phàm nhân kế thừa đã xảy ra dị biến nào đó?

Không đúng! Dù dị biến thế nào cũng tuyệt đối không thể phá vỡ pháp tắc nền tảng nhất. Quang và Ám đối nghịch, không thể cùng tồn tại, đây là pháp tắc sáng thế cơ bản nhất, tuyệt đối không thể... cũng chưa từng bị phá vỡ.

Sao hắn có thể...

Khoan đã... phá vỡ pháp tắc sáng thế!?

Chỉ trong vài cái chớp mắt ngắn ngủi, ánh mắt của Kiếp Uyên đã biến ảo liên tục. Ngay cả ở thời đại thượng cổ, nàng cũng hiếm khi kinh hãi đến thế.

Kiếp Uyên càng kinh hãi, Vân Triệt lại càng mơ hồ... Phản ứng của Kiếp Uyên không giống như giả tạo, mà thân là Kiếp Thiên Ma Đế, nàng cũng tuyệt đối không thể cố ý làm ra vẻ như vậy để trêu đùa hắn.

Hồi tưởng lại quá trình bản thân có được Hắc Ám huyền lực và Quang Minh huyền lực... Hắc Ám huyền lực là sau khi được U Nhi gieo mầm mống hắc ám, hắn đã có thể khống chế một cách hoàn mỹ. Còn Quang Minh huyền lực là sau lần ở cùng Thần Hi thì đột nhiên có được, sau đó chỉ tùy ý tu luyện một chút đã vô cùng thuần thục.

Cái gọi là bài xích tương khắc hoàn toàn không tồn tại trên người hắn!

Tà Thần có phần kiêng kỵ Quang Minh huyền lực... còn hắn, dù thân mang Hắc Ám huyền lực, khi đối mặt với Quang Minh thần lực của Thần Hi lại không hề có chút cảm giác khó chịu hay e ngại nào.

- Phụ mẫu ngươi là ai?

Kiếp Uyên đột nhiên trầm giọng hỏi.

Vân Triệt lập tức trả lời:

- Phụ mẫu của vãn bối đều là nhân loại bình thường...

- Đừng nhiều lời.

Không đợi Vân Triệt giải thích, Kiếp Uyên đã đưa tay túm lấy hắn:

- Chuyện trên người ngươi tuyệt đối không bình thường! Ta phải tận mắt nhìn thấy!

Kiếp Uyên đã nói vậy, Vân Triệt tự nhiên không thể từ chối, chỉ đành gật đầu:

- Được.

Rất nhanh sau đó, hắn đưa Kiếp Uyên đến Yêu Hoàng Thành tại Huyễn Yêu Giới.

Tại tộc Vân thị, Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu vừa mới xong việc, đang ngồi bên bàn đá thản nhiên thưởng trà. Tình hình của Huyễn Yêu Giới và Vân gia đã sớm không còn như xưa, khó có chuyện gì phải ưu phiền, khí sắc của hai người cũng ngày một tốt hơn.

Kiếp Uyên lặng lẽ quan sát hai người, sau đó linh giác lại quét qua từng người trong Vân gia, tiếp đó lại theo sự dẫn dắt của Vân Triệt đến Mộ gia bên ngoại của hắn...

Nhưng không hề phát hiện ra bất cứ điều gì khác thường.

Bất kể là phụ thân, mẫu thân, tộc nhân, ông ngoại hay các cậu của hắn... trong mắt Kiếp Uyên đều là những phàm linh không có gì đặc biệt. Mặc dù thực lực của họ đã đứng ở đỉnh phong của tinh cầu này, nhưng với tầm nhìn của Kiếp Uyên, tất cả đều chỉ là những phàm linh bình thường và nhỏ bé.

Kiếp Uyên thất vọng ra mặt, càng thêm nghi hoặc:

- Ngươi lớn lên trong thành này?

- Không phải.

Vân Triệt lắc đầu, giải thích đơn giản về cảnh ngộ của mình sau khi sinh ra:

- Tuy ta là hài tử của Vân gia, nhưng nơi sinh ra và lớn lên đều ở Thiên Huyền đại lục, sau hai mươi tuổi mới nhận tổ quy tông.

Ánh mắt Kiếp Uyên ngưng lại... lẽ nào là do nơi đó?

Nàng lại đột nhiên hỏi:

- Dẫn ta đến nơi ngươi lớn lên xem sao!

Hiển nhiên, Kiếp Uyên rất coi trọng chuyện kỳ lạ này, Vân Triệt lại dẫn nàng đến Lưu Vân Thành... Có thể khiến Kiếp Uyên có phản ứng như vậy, chính hắn cũng muốn biết trên người mình rốt cuộc có dị trạng gì.

Đến Lưu Vân Thành, chân mày của Kiếp Uyên lập tức nhíu lại... Khí tức nơi này vô cùng mỏng manh và thấp kém, e rằng trên tinh cầu nhỏ này cũng khó tìm được nơi nào thấp hơn.

Linh giác đảo qua, không ngoài dự đoán, tu vi huyền đạo của người nơi đây thấp đến đáng thương, huyền thú cũng toàn là huyền thú cấp thấp.

- Ngươi lớn lên ở nơi này?

Kiếp Uyên càng thêm thất vọng.

Vân Triệt gật đầu nói:

- Đúng vậy. Nơi này tên là Lưu Vân Thành, vãn bối đã lớn lên ở đây cho đến năm mười sáu tuổi, trước năm mười sáu tuổi chưa từng rời khỏi nơi này. Những năm gần đây vãn bối vẫn thường xuyên trở về.

“...” Kiếp Uyên nhíu mày, linh giác lần lượt đảo qua, đột nhiên hỏi:

- Ai là người ở bên cạnh ngươi lâu nhất?

Đáp án không nghi ngờ gì chính là Tiêu Linh Tịch. Bọn họ cùng lớn lên dưới gối Tiêu Liệt, trước khi Vân Triệt mười sáu tuổi chưa từng xa nhau một ngày, nhất là trước mười tuổi ngay cả ngủ cũng chung một chiếc giường lớn, đúng nghĩa là ngày đêm không rời.

Thái độ vô cùng thận trọng của Kiếp Uyên khiến Vân Triệt do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói chi tiết:

- Là Linh Tịch, trước kia nàng là tiểu cô cô của vãn bối, nhỏ hơn vãn bối một tuổi, là người cùng vãn bối lớn lên.

Theo chỉ dẫn của Vân Triệt, Kiếp Uyên tập trung vào bóng dáng của Tiêu Linh Tịch, nhưng rất nhanh lại lộ vẻ thất vọng.

Đây là một thiếu nữ trong sáng và điềm tĩnh lạ thường, mặc dù có khí tức huyền lực vừa bước vào Thần Đạo, nhưng nàng liếc mắt một cái đã nhận ra tu vi của thiếu nữ này là do ngoại lực thúc đẩy mà thành, căn cơ vô cùng bất ổn. Bản thân thiếu nữ này cũng không hề để ý, gần như không có dấu hiệu củng cố tu vi, rõ ràng không có hứng thú hay theo đuổi gì đối với huyền đạo.

Một nữ tử nhân loại thuần túy đến cực điểm.

Kiếp Uyên cuối cùng cũng từ bỏ:

- Thôi vậy. Có lẽ là do sự biến chuyển của hỗn độn trong những năm qua đã khiến một vài pháp tắc cũng xuất hiện thay đổi.

“...” Đừng nói Kiếp Uyên, ngay cả Vân Triệt cũng không thể tin nổi lời này. Theo sau cái chết của hai tộc Thần Ma, khí tức và pháp tắc của Hỗn Độn vẫn luôn “thoái hóa” về tầng thấp, sao có thể xuất hiện sự thay đổi pháp tắc mà ngay cả ma đế cũng không giải thích được.

Kiếp Uyên xoay người, biến mất trước mặt Vân Triệt, chỉ còn ma âm phiêu đãng bên tai hắn:

- Thú loạn, nhân loạn và trật tự sụp đổ trên tinh cầu này, ta sẽ khống chế, ngươi không cần nhúng tay vào nữa.

Trong lòng truyền đến giọng nói của Hòa Lăng:

- Chủ nhân, vẻ mặt của Kiếp Thiên Ma Đế thật đáng sợ, nàng ấy dường như... thật sự bị chủ nhân dọa sợ thì phải?

- Có lẽ... nàng cảm thấy ta càng thêm kỳ quái mà thôi.

Vân Triệt gãi gãi chóp mũi, trong lòng cũng theo đó mà gieo xuống một mối nghi hoặc sâu sắc.

Không nghĩ nhiều nữa, hắn nhìn Tiêu Linh Tịch ở phía dưới, khóe môi khẽ nhếch, từ trên trời lao xuống, trong tiếng kêu kinh ngạc của nàng, lao thẳng xuống đất, ôm chặt lấy nàng rồi lăn vào trong vườn hoa...

...

Tin tức Ma Đế trở về không được lan truyền trên quy mô lớn, cũng không ai dám tùy tiện truyền đi, nhưng những người cần biết thì đã ngầm biết được. Người không nên biết cũng mơ hồ cảm nhận được bầu không khí của Thần Giới đã xảy ra biến hóa vi diệu.

Nhất là tại các Giới Vương tông môn ở các đại tinh giới, đệ tử trong tông đều phát hiện tần suất nhắc đến ba chữ “Ngâm Tuyết Giới” tăng lên nhiều chưa từng có.

Mà điều kỳ quái nhất là đối với người của Ngâm Tuyết Giới. Bắt đầu từ nửa tháng trước, mỗi ngày đều có một lượng lớn huyền hạm đến Ngâm Tuyết Giới, danh hiệu của những huyền hạm này chiếc nào cũng như sét đánh bên tai, rõ ràng đều đến từ các Giới Vương tông môn của Thượng vị tinh giới.

Trước kia, huyền hạm cấp bậc này mấy trăm mấy ngàn năm cũng không thấy được một chiếc, những ngày này lại lũ lượt kéo đến. Mà mỗi một nhân vật bước ra từ huyền hạm, người nào cũng là Thượng vị Giới Vương đủ để khiến toàn bộ Ngâm Tuyết Giới phải quỳ xuống nghênh đón. Nhưng sau khi họ đến, ai nấy đều ôn hòa, lễ độ, thậm chí có phần kính cẩn, còn mang theo trọng lễ nhiều đến mức hận không thể nhét đầy cả huyền hạm.

Quả thật giống như đang đến bái kiến một Vương Giới tối cao!

Một lần lại một lần, từng đợt lại từng đợt... Ngâm Tuyết Giới, nhất là trên dưới Băng Hoàng Thần Tông đã sớm kinh ngạc đến chết lặng, nhưng không một ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Băng Hoàng Thánh Điện.

- Ngày mai sẽ có ba mươi bảy Thượng vị tinh giới đến bái phỏng. Ngoài ra, hôm nay nhận được rất nhiều bái thiếp, có chừng hơn một ngàn tấm.

Mộc Băng Vân bình thản nói với Mộc Huyền Âm.

- Tại sao lại nhiều như vậy?

Mộc Huyền Âm khẽ chau mày.

Mộc Băng Vân nói:

- Những bái thiếp trước hôm qua đều đến từ các Thượng vị tinh giới. Bái thiếp hôm nay nhận được lại có một lượng lớn đến từ các Trung vị tinh giới. Các Trung vị tinh giới khác chắc không thể nào biết chuyện Ma Đế giáng thế, muội nghĩ, chắc là do các Thượng vị Giới Vương này lần lượt đến bái phỏng, khiến các Trung vị tinh giới trong lòng kinh nghi, cho nên mới làm vậy.

Mộc Huyền Âm nhíu chặt băng mi, nói:

- Phía các Thượng vị tinh giới vẫn do muội và Hoán Chi tiếp đãi, nhớ không được thất lễ. Lễ vật thông thường có thể nhận, cũng đáp lễ tương đương, còn trọng lễ thì đều từ chối! Nếu họ hỏi về Vân Triệt, cứ bảo hắn đang cùng Kiếp Thiên Ma Đế ngao du Hỗn Độn, không biết ngày về.

- Phía các Trung vị tinh giới kia cứ để Thản Chi tiếp đãi, dặn dò hắn không được tiết lộ chuyện gì không nên tiết lộ.

Mộc Băng Vân ngẫm nghĩ, lại nói:

- Muội hiểu rồi. Tính đến bây giờ đã có hơn trăm Thượng vị Giới Vương nhấn mạnh chuyện liên hôn, tỷ tỷ có thể cân nhắc thêm. Đây đều là những nữ nhi Giới Vương đã vang danh từ lâu, xuất thân, dung mạo đều không thể chê, lại còn nói rõ cam nguyện làm thiếp. Điều này sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho tương lai của Vân Triệt.

- Từ chối hết, không được nhắc lại!

Mộc Huyền Âm quả quyết nói, giọng nói lạnh đi mấy phần.

- Được rồi, tất cả đều theo ý của tỷ tỷ.

Mộc Băng Vân nhẹ nhàng đáp, nghĩ đến những biến hóa gần đây ở Ngâm Tuyết Giới, nàng cảm thán nói:

- Ngâm Tuyết Giới vốn là nơi cực hàn thanh tĩnh, chưa từng có thời kỳ nào náo nhiệt như vậy. Ngay cả một Vương Giới mới thành lập, e rằng cũng không được như thế.

Giọng điệu của Mộc Huyền Âm lạnh nhạt, dù trong một đêm được vô số Thượng vị tinh giới nịnh nọt, tranh nhau bái phỏng lấy lòng, nàng cũng không kích động hay có thái độ kiêu ngạo như nhiều người khác:

- Hừ! Cho dù thật sự xuất hiện thêm một Vương Giới, cũng sẽ chỉ khiến bọn họ kính sợ. Nhưng Kiếp Thiên Ma Đế lại có thể dùng mỗi lời nói, mỗi hành động để quyết định sự sinh tử tồn vong của bọn họ. Mà lá bùa hộ mệnh duy nhất của bọn họ chỉ có Vân Triệt, muốn lấy lòng Vân Triệt, tự nhiên phải bắt đầu từ Ngâm Tuyết Giới chúng ta. Hành động này của bọn họ là hết sức bình thường.

Mộc Huyền Âm nói không sai, uy hiếp mà Kiếp Thiên Ma Đế mang đến, đừng nói một Vương Giới, kể cả trăm, ngàn Vương Giới cũng không thể so sánh.

Nửa tháng nay, đông đảo Thượng vị tinh giới biết được chân tướng đã liên tiếp lấy lòng, nịnh bợ Ngâm Tuyết Giới, mức độ này tuyệt đối còn hơn xa sự kính sợ đối với một Vương Giới.

Mà chính bọn họ cũng tuyệt đối không ngờ rằng, thân là Thượng vị Giới Vương lại có một ngày như vậy.

- Tỷ tỷ, tỷ nói xem... Kiếp Thiên Ma Đế trở về, thật sự sẽ cứ như vậy trở thành chúa tể Hỗn Độn, mà không phải là họa thế sao?

Mộc Băng Vân hỏi.

Đây cũng là chuyện mà tất cả những người biết chân tướng đều quan tâm lo lắng nhất.

Mộc Huyền Âm nhắm mắt, khẽ nói:

- Ta cảm thấy sẽ như vậy. Ta đã tận mắt nhìn thấy Kiếp Thiên Ma Đế, lực lượng của nàng cường đại đến mức không thể tưởng tượng, nhưng tính tình của nàng lại không hề đáng sợ như dự đoán.

- Với cấp bậc của nàng, cho dù không có oán hận bao năm qua, cũng vốn sẽ không để tâm đến sinh tử của vạn linh. Nhưng ngày hôm đó, dù nàng tiện tay giết chết ba Phạm Thần, cũng rõ ràng có phần khống chế, bằng không chỉ cần dư âm lực lượng cũng đủ để xóa sổ tất cả mọi người ở đây. Sau đó lại chỉ vì mấy câu nói của Vân Triệt mà tha cho tất cả mọi người.

- Nửa tháng trôi qua, nàng chưa hề xuất hiện, trong Thần Giới và hạ giới đều không có dấu hiệu tai họa do nàng gây nên. Ta nghĩ, trận “tai họa” này sẽ không bùng phát.

- Nhưng khác biệt chính là, trên đời này đã có thêm một chúa tể Hỗn Độn chân chính! Sau này vạn vật vạn linh đều phải tuân theo quy tắc mà nàng đặt ra.

Mộc Băng Vân tiếp lời:

- Như vậy, Vân Triệt kế thừa Tà Thần thần lực sẽ được tân chúa tể Hỗn Độn hết mực ưu ái, từ đây có thể hoành hành không sợ hãi.

Nàng khẽ cười:

- Thật sự không tệ.

Nói xong câu đó, Mộc Băng Vân vốn tưởng rằng với tính tình của Mộc Huyền Âm, nhất định sẽ khinh thường thái độ cáo mượn oai hùm của Vân Triệt, nhưng lại nghe Mộc Huyền Âm sâu xa nói:

- Như vậy cũng tốt. Ít nhất sẽ không có ai dám mơ tưởng bắt nạt hắn, kể cả hắn vì vậy mà ngang ngược càn rỡ, làm xằng làm bậy còn tốt hơn trước kia...

Mộc Băng Vân: “...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!